Chương 24
Phó đoàn trưởng cười khẩy, nghĩ rằng Lý Không chỉ là một con rối đã bị hắn điều khiển từ đầu.
Hắn không né tránh, hắn muốn tận hưởng khoảnh khắc nhìn kẻ thù tan biến trong ánh sáng của chính năng lượng hắn đã kích hoạt.
Nhưng nụ cười trên môi Phó đoàn trưởng cứng đờ khi quả cầu năng lượng không va chạm vào cơ thể hắn, mà xuyên thẳng qua tim hắn, để lại một lỗ hổng đen kịt, không có máu, không có thịt, chỉ có sự trống rỗng tuyệt đối.
Lý Không đứng im, đôi mắt nhắm nghiền, dáng vẻ run rẩy như thể vừa kiệt sức sau một đòn tấn công yếu ớt.
Hắn gục xuống đầu gối, tay ôm lấy ngực, thở hổn hển.
"Tại sao...
tại sao nó lại mạnh đến vậy?" Lý Không thì thầm, giọng nói vỡ vụn, đầy vẻ kinh hoàng giả tạo.
Hắn cúi đầu xuống, che đi ánh mắt lạnh băng đang quét ngang chiến trường.
Trong đầu hắn, những con số đang chạy đua với tốc độ kinh hoàng.
Không phải là sức mạnh của quả cầu, mà là lượng năng lượng bị tiêu hao từ cấu trúc không gian xung quanh.
Mỗi khi hắn sử dụng năng lượng, thế giới này co lại thêm một chút nữa.
Hắn cảm thấy sự co rút đó như một cơn đau nhói ở gáy, một lời nhắc nhở tàn nhẫn rằng hắn đang giết chết chính nơi mình đứng.
Phó đoàn trưởng đứng sững sờ, nhìn vào lỗ hổng trên ngực mình.
Hắn cố gắng hét lên, nhưng thanh quản của hắn đã biến mất cùng với phần cơ thể bên trong.
Hắn ngã xuống, cơ thể bắt đầu phân rã thành những hạt bụi nhỏ li ti, bay tán loạn trong không khí.
Không có tiếng rên rỉ, không có máu me.
Chỉ có sự im lặng chết chóc.
Lý Không vẫn giữ nguyên tư thế gục ngã, nhưng ngón tay hắn đang khẽ chạm vào mặt đất.
Hắn đang lắng nghe.
Không phải tiếng bước chân của kẻ địch, mà là tiếng "rên rỉ" của không gian.
Những tòa nhà xung quanh, những bức tường gạch vụn, đang chậm rãi biến trong suốt.
Chúng không bị phá hủy, chúng đang bị xóa sổ khỏi bản đồ thực tại.
Trinh bước ra từ phía sau đống đổ nát, khuôn mặt nhợt nhạt nhưng ánh mắt sắc lẹm.
Cô nhìn Lý Không, rồi nhìn xác Phó đoàn trưởng đang tan biến.
Cô không chạy đến giúp hắn, cũng không hỏi han.
Cô chỉ quan sát, tính toán.
Cô biết Lý Không không hề yếu.
Cô biết hắn đang giả vờ.
Và cô biết rằng, nếu Lý Không tiếp tục sử dụng sức mạnh này, cả khu vực này sẽ biến mất, kể cả cô và hắn.
Nhưng cô cũng biết, nếu không có Lý Không, cô sẽ chết ngay trong ngày hôm nay.
Đó là một phép toán tàn khốc, và Trinh luôn chọn phương án sống sót, bất kể giá nào.
Lý Không từ từ đứng dậy, chân tay vẫn run rẩy.
Hắn nhìn Trinh, đôi mắt đỏ ngầu vì "mệt mỏi".
chúng ta phải đi.
Nơi này không an toàn." Giọng hắn yếu ớt, nhưng mệnh lệnh trong đó lại rõ ràng đến đáng sợ.
Trinh gật đầu, nhưng ánh mắt cô vẫn dán chặt vào lưng Lý Không.
Cô thấy những mạch năng lượng xanh lá cây chạy dọc theo tĩnh mạch tay hắn, lóe lên rồi tắt đi, như nhịp đập của một trái tim nhân tạo.
Cô nhớ lại bí mật nhỏ nhất mà cô đã phát hiện ra: Lý Không không hề thức tỉnh.
Hắn là một lỗi hệ thống.
Và lỗi hệ thống thì luôn có khả năng bị sửa chữa, hoặc bị xóa.
Họ di chuyển nhanh chóng qua những con phố đang dần biến mất.
Những tòa nhà cao tầng, những cửa hàng, những chiếc xe hơi...
tất cả đều đang mờ dần, như một bức tranh bị tẩy xóa bởi một cây bút xóa vô hình.
Lý Không dẫn đường, hắn biết chính xác hướng nào còn "tồn tại".
Hắn không nhìn bản đồ, hắn nhìn vào sự ổn định của không gian.
Nơi nào không gian ổn định, nơi đó vẫn còn thực tại.
Nơi nào không gian rung động, nơi đó sắp biến mất.
Hắn là la bàn sống của sự hủy diệt.
Khi họ đến một ngã tư, Lý Không dừng lại.
Trước mặt họ là một vùng đất trống trơn, không có gì cả.
Không có đường, không có nhà, không có quái vật.
Chỉ có một màu trắng xóa, bao la và vô tận.
Đó là ranh giới giữa thế giới thực và hư vô.
Và ở trung tâm của vùng trắng đó, một vết nứt không gian đang mở ra, rộng lớn và sâu thẳm.
Từ bên trong vết nứt, một luồng khí lạnh lẽo,带着 mùi ozon và sự cũ kỹ, thoát ra ngoài.
Lý Không cảm thấy một sức hút mạnh mẽ từ bên trong đó.
Không phải sự hủy diệt, mà là sự *hấp dẫn*.
Nó gọi tên hắn.
Nó gọi hắn trở về.
Trinh nắm chặt tay Lý Không, ngón tay cô run rẩy.
"Đừng lại gần," cô thì thầm, giọng đầy sợ hãi nhưng cũng đầy quyết tâm.
nơi đó là nơi mọi thứ kết thúc." Lý Không nhìn vào mắt Trinh.
Hắn thấy sự lo lắng genuine trong ánh mắt cô.
Cô thực sự sợ mất hắn.
Nhưng sâu thẳm trong đó, vẫn là sự tính toán.
Cô muốn hắn sống, vì hắn là chìa khóa cho sự miễn nhiễm của cô.
Nhưng cô cũng muốn hắn chết, nếu sự tồn tại của hắn là mối đe dọa cho sự sống còn của cô.
Lý Không mỉm cười, một nụ cười yếu ớt, đầy vẻ vô hại.
"Không sao đâu, Trinh.
Tôi chỉ cần kiểm tra một chút."
Hắn bước về phía vết nứt.
Mỗi bước chân hắn đặt xuống, vùng trắng xung quanh lại mở rộng thêm một chút.
Những tòa nhà phía sau họ bắt đầu biến mất nhanh hơn.
Tiếng bước chân của hắn vang lên trong sự im lặng, như tiếng đếm ngược của một cái chết sắp đến.
Trinh muốn kéo hắn lại, nhưng cô không dám.
Cô sợ rằng nếu cô can thiệp, Lý Không sẽ kích hoạt một phản ứng dây chuyền, và cả hai sẽ cùng biến mất.
Cô chỉ có thể đứng đó, nhìn hắn bước vào vực thẳm, với trái tim đập thình thịch vì sợ hãi và tham vọng.
Lý Không bước tới xác nửa trên của Phó đoàn trưởng, người đang gào thét trong đau đớn và kinh hoàng tuyệt đối.
Hắn không giết hắn ngay.
Hắn cần thời gian để quan sát.
Xung quanh chiến trường, hiện tượng kỳ lạ bắt đầu xảy ra.
Những tòa nhà đổ nát, những xác quái vật, thậm chí cả không khí, đều bắt đầu biến mất.
Không phải theo cách thông thường.
Chúng không bị phá hủy, không bị cháy, không bị nát.
Chúng bị *xóa sổ*.
Như thể chúng chưa bao giờ tồn tại.
Lý Không nhìn vào bàn tay mình.
Da thịt hắn đang bắt đầu trong suốt, lộ ra những mạch năng lượng xanh lá cây chạy dọc theo tĩnh mạch.
Những mạch năng lượng đó đang phát sáng mạnh hơn, như thể chúng đang cố gắng thoát ra khỏi cơ thể hắn.
Hắn cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ với thế giới xung quanh.
Hắn có thể cảm nhận được từng nguyên tử, từng phân tử của không gian.
Hắn có thể cảm nhận được sự co lại của thế giới.
Và hắn hiểu ra sự thật tàn khốc: Hắn chính là nguyên nhân.
Sự tồn tại của hắn là lý do khiến thế giới co lại.
Mỗi khi hắn sử dụng năng lượng, mỗi khi hắn thức tỉnh, thế giới này mất đi một phần diện tích.
Hắn là một lỗ hổng trong cấu trúc không gian.
Một lỗi logic.
Và thế giới đang cố gắng sửa chữa lỗi đó bằng cách loại bỏ hắn, hoặc loại bỏ mọi thứ xung quanh hắn.
Lý Không nhìn vào vết nứt không gian.
Hắn thấy những hình ảnh mờ nhạt từ quá khứ.
Những thành phố sầm uất, những con người hạnh phúc, những ngày tháng bình yên.
Nhưng tất cả đều đang biến mất, như những giấc mơ tan vỡ.
Hắn nhớ lại những ký ức mờ nhạt từ trước khi "Ngày Zero" xảy ra.
Hắn không phải là người đầu tiên thức tỉnh.
Hắn là người *thiết kế* ra quy tắc thức tỉnh.
Hắn là Người Tạo Lập.
Và thế giới này là một phiên bản thử nghiệm của hắn.
Nhưng hắn đã quên đi mọi thứ.
Hắn đã bị xóa ký ức.
Và giờ đây, hắn đang nhớ lại.
Sự thật đó làm hắn đau đớn.
Không phải vì nỗi đau thể xác, mà vì nỗi đau tinh thần.
Hắn đã tạo ra một thế giới, và giờ hắn đang phá hủy nó.
Hắn là kẻ thù của chính mình.
Và hắn không thể dừng lại.
Vì nếu hắn dừng lại, nếu hắn biến mất, thế giới này sẽ ổn định lại, nhưng mọi thứ đã đạt được, mọi sự thức tỉnh, mọi tiến hóa, sẽ bị xóa sổ.
Con người sẽ trở về trạng thái yếu đuối, dễ bị tổn thương.
Và quái vật sẽ thống trị.
Đó là một lựa chọn không thể lựa chọn.
Lý Không bước tiếp.
Hắn tiến vào vùng "trắng xóa".
Thời gian trở nên méo mó.
Hắn cảm thấy như thể hắn đang sống lại cả cuộc đời mình trong một giây.
Hắn thấy mình sinh ra, lớn lên, yêu đương, chiến đấu, và cuối cùng là thức tỉnh.
Và rồi, hắn thấy mình tạo ra thế giới này.
Hắn thấy mình đặt những quy tắc, những luật lệ, những giới hạn.
Và rồi, hắn thấy mình tự xóa ký ức của chính mình, để bắt đầu một vòng lặp mới.
Một vòng lặp của sự hủy diệt và tái sinh.
Trong thế giới này, tài nguyên khan hiếm là áp lực thường trực.
Nước sạch và thực phẩm hữu cơ là thứ quý hơn vàng.
Con người nguy hiểm hơn quái vật.
Và Lý Không là nguyên nhân gốc rễ của tất cả những điều đó.
Hắn là kẻ đã tạo ra sự khan hiếm.
Hắn là kẻ đã khiến con người phải chiến đấu.
Hắn là kẻ đã biến thế giới này thành một đấu trường sinh tồn.
Và giờ đây, hắn đang trả giá cho những gì mình đã làm.
Lý Không không chống cự.
Hắn để cho những bàn tay vô hình kéo mình vào vùng trắng.
Nhưng ngay khi một nửa cơ thể hắn biến mất vào hư vô, hắn cười.
Một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn.
Hắn không phải là nạn nhân.
Hắn là *kẻ săn mồi*.
Hắn đã biết rằng vùng trắng không phải là nơi hủy diệt.
Đó là nơi hắn có thể kiểm soát.
Nơi hắn có thể thay đổi quy tắc.
Nơi hắn có thể viết lại thực tại.
Hắn rú lên, không phải vì đau đớn, mà vì phấn khích.
Năng lượng xanh lá cây bùng nổ từ cơ thể hắn, lan tỏa ra xung quanh, nhuộm trắng cả vùng không gian.
Những tòa nhà biến mất bắt đầu xuất hiện trở lại, nhưng không phải ở vị trí cũ.
Chúng được sắp xếp lại, theo một trật tự mới.
Một trật tự do hắn đặt ra.
Hắn đang tái tạo thế giới.
Nhưng không phải thế giới cũ.
Mà là một thế giới mới.
Một thế giới nơi hắn là chúa tể.
Trinh đứng ở rìa vùng trắng, nhìn cảnh tượng kinh hoàng trước mắt.
Cô thấy Lý Không biến đổi.
Hắn không còn là con người yếu đuối mà cô từng biết.
Hắn là một thực thể cao hơn, một thần linh đang tạo ra thế giới của riêng mình.
Và cô biết rằng, cô không thể kiểm soát được hắn nữa.
Cô chỉ có thể cầu xin sự thương xót của hắn.
Hoặc là chết.
Kiếm Sư Vực Trời xuất hiện từ bóng tối.
Hắn không nói gì.
Hắn chỉ rút kiếm.
Lưỡi kiếm sáng lên, cắt ngang không gian, nhắm thẳng vào Lý Không.
Hắn tin rằng thế giới này là một tù ngục, và hắn là người duy nhất đủ mạnh để phá vỡ nó.
Hắn không quan tâm đến Lý Không là ai, hay hắn đang làm gì.
Hắn chỉ muốn thoát ra.
Và để thoát ra, hắn cần những 'Hóa Đơn Sinh Tồn'.
Và Lý Không, với sức mạnh của hắn, là hóa đơn cuối cùng.
Kiếm Sư Vực Trời lao tới, tốc độ của hắn nhanh hơn ánh sáng.
Lưỡi kiếm của hắn cắt qua vùng trắng, tạo ra những vết nứt mới.
Lý Không không né tránh.
Hắn mở rộng hai tay, đón lấy lưỡi kiếm.
Khi lưỡi kiếm chạm vào cơ thể hắn, nó không gây thương tích.
Nó bị hấp thụ.
Năng lượng từ lưỡi kiếm chảy vào cơ thể Lý Không, làm cho những mạch năng lượng xanh lá cây của hắn sáng lên rực rỡ hơn.
Lý Không mỉm cười.
Hắn không chỉ là Người Tạo Lập.
Hắn là *Hố Đen*.
Hắn hấp thụ mọi thứ.
Mọi sức mạnh, mọi năng lượng, mọi sự tồn tại.
Và giờ đây, hắn đang hấp thụ cả Kiếm Sư Vực Trời.
Kiếm Sư Vực Trời cảm thấy sợ hãi.
Hắn cảm thấy sức mạnh của mình đang bị rút cạn.
Hắn cố gắng rút kiếm, nhưng hắn không thể.
Lưỡi kiếm đang tan biến, hòa vào cơ thể Lý Không.
Hắn nhìn vào mắt Lý Không, và lần đầu tiên, hắn thấy sự trống rỗng.
Sự trống rỗng của một thực thể không thuộc về thế giới này.
Và rồi, hắn biến mất.
Không còn dấu vết.
Chỉ còn lại chiếc áo choàng của hắn, rơi xuống nền đất trắng xóa.
Lý Không đứng giữa vùng đất trống trơn.
Xung quanh hắn, những tòa nhà, những xác chết, và cả Kiếm Sư Vực Trời (người đã bị xóa hoàn toàn) không xuất hiện trở lại.
Thế giới đã thay đổi.
Nó nhỏ hơn, nhưng mạnh hơn.
Nó ổn định hơn, nhưng lạnh lẽo hơn.
Và Lý Không, đứng ở trung tâm của nó, cảm thấy một sự thỏa mãn kinh hoàng.
Hắn đã làm được điều mà không ai có thể làm được.
Hắn đã kiểm soát sự hủy diệt.
Hắn đã trở thành chúa tể của thế giới mới.
Nhưng rồi, từ bên trong vết nứt không gian, một giọng nói vang lên.
Không phải từ thế giới này, mà từ chính sâu thẳm tâm trí anh.
*"Chào mừng trở lại, Người Tạo Lập.
Hệ thống đã sẵn sàng cho phiên bản tiếp theo."* Lý Không dừng lại.
Anh nhìn xuống bàn tay mình.
Da thịt anh đang bắt đầu trong suốt, lộ ra những mạch năng lượng xanh lá cây chạy dọc theo tĩnh mạch.
Anh không sợ hãi.
Anh cảm thấy...
quen thuộc.
Và rồi, từ bên trong vết nứt, một bàn tay vươn ra.
Không phải bàn tay của một quái vật.
Mà là bàn tay của một con người.
Một bàn tay nhỏ bé, yếu ớt, với những ngón tay gầy guộc.
Bàn tay đó nắm chặt lấy cổ tay Lý Không.
Và một giọng nói trẻ con, yếu ớt nhưng rõ ràng, vang lên từ bên kia ranh giới.
"Anh là anh trai của em, đúng không?"
Lý Không nhìn vào bàn tay đó.
Hắn nhớ ra.
Hắn có một em gái.
Và cô ấy đang chờ đợi hắn ở bên kia thế giới.
Nhưng để đến được với cô ấy, hắn phải phá vỡ thế giới này hoàn toàn.
Hắn phải xóa sổ mọi thứ.
Kể cả Trinh.
Kể cả chính mình.
Hắn nhìn về phía Trinh, người đang đứng ở xa, nhìn hắn với ánh mắt đầy sợ hãi và tuyệt vọng.
Lý Không mỉm cười.
Một nụ cười đầy bi kịch.
Và rồi, hắn bước vào vết nứt, để lại thế giới cũ phía sau, và bước vào một thế giới mới, nơi hắn sẽ phải đối mặt với những lựa chọn còn tàn khốc hơn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận