Chương 23

Hơi thở trong không khí lạnh giá của kho hàng ngầm giống như những lưỡi dao nhỏ, cứa vào da thịt mỗi khi Lý Không hít vào.

Ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt, chiếu rọi xuống những chồng thùng carton được xếp chồng lên nhau một cách bừa bãi, tạo nên những bóng đổ dài và méo mó trên sàn bê tông nứt nẻ.

Lý Không cúi xuống, giả vờ kiểm tra niêm phong của một thùng lương thực, ngón tay anh ta run rẩy như thể đang sợ hãi trước sự khan hiếm tài nguyên.

Nhưng ánh mắt anh thì sắc bén như dao cạo, quét nhanh qua những kẽ hở giữa các thùng hàng.

Anh không tìm thức ăn.

Anh tìm dấu vết.

Đáy của một thùng carton đã bị xé toạc, để lộ ra lớp bụi trắng xóa bám dính vào sàn nhà.

Không phải là bột mì, cũng không phải là vôi bột.

Lý Không khum bàn tay, hất nhẹ một ít bụi trắng lên không trung.

Những hạt bụi bay lơ lửng trong luồng không khí tĩnh lặng, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo trước khi rơi xuống.

Anh đưa ngón tay cái và ngón trỏ lại gần mũi, ngửi nhẹ.

Một mùi hôi tanh, ngọt ngào và kinh tởm phả lên.

Đó là mùi của xương tủy đã bị đốt cháy ở nhiệt độ cực cao, sau đó được nghiền thành bột mịn.

Trên thế giới này, xác chết là tài nguyên.

Nhưng đốt xác người để lấy tro?

Đó là một quy trình không cần thiết, trừ khi mục đích không phải là dinh dưỡng, mà là "thanh lọc".

Lý Không nhớ lại những lời thì thầm trong căn cứ: những người thức tỉnh cấp độ cao thường bị triệu tập vào phòng ngầm vào ban đêm.

Họ không bao giờ trở về.

Trương Vĩ luôn nói rằng họ đã "di tản" hoặc "hy sinh".

Nhưng tro bụi này chứng minh điều ngược lại.

Họ đã bị tiêu hủy.

Không phải vì quái vật, mà vì con người.

Lý Không nhắm mắt lại, tập trung vào giác quan thứ sáu đang âm ỉ đau nhói sau gáy.

Anh cảm nhận được sự rung động kỳ lạ phát ra từ lớp bụi trắng.

Nó không mang năng lượng sống, cũng không mang năng lượng chết.

Nó mang năng lượng của sự "mất mát".

Mỗi hạt bụi là một ký ức bị xóa sổ, một đoạn mã trong thực tại bị cắt bỏ.

Và càng nhiều người bị biến thành tro, thế giới xung quanh càng co lại nhanh hơn.

Một bước chân nặng nề vang lên phía sau.

Lý Không không quay lại.

Anh tiếp tục cúi xuống, nhặt một mảnh vỡ của hộp giấy lên, ngón tay run rẩy giả vờ lau sạch bụi bẩn.

"Đừng làm bộ nữa, Lý Không," giọng nói trầm thấp của Trương Vĩ vang lên, vang vọng trong không gian kín mít.

"Tôi biết ngươi đang nhìn thấy gì.

Và tôi cũng biết ngươi đang nghĩ gì."

Lý Không chậm rãi đứng dậy, quay người lại với khuôn mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh thấm đẫm trán.

Anh giơ cao hai bàn tay, trong lòng bàn tay là nắm bụi trắng.

tôi chỉ nghĩ rằng chúng ta nên tiết kiệm mọi thứ.

Ngay cả tro bụi cũng có thể dùng để làm phân bón, đúng không, anh Vĩ?"

Trương Vĩ bước ra từ bóng tối, ánh mắt hắn lạnh băng, không có丝毫 sự đồng cảm.

Hắn nhìn nắm bụi trong tay Lý Không như thể đó là một thứ độc dược.

"Tro bụi đó không phải để trồng trọt.

Nó là nhiên liệu.

Để giữ cho cánh cửa này...

ổn định."

Lý Không nuốt khan.

Cánh cửa nào?

Anh liếc nhìn về phía cuối kho hàng, nơi những vết nứt đen kịt đang lan rộng trên bức tường bê tông, như mạng nhện khổng lồ đang bò lên thực tại.

Lý Không không chạy.

Chạy là hành động của kẻ tuyệt vọng, và tuyệt vọng sẽ khiến anh ta trở nên dễ đoán.

Thay vào đó, anh ta bước chậm rãi về phía Trương Vĩ, từng bước một, như thể đang nhảy múa trên dây thép.

Tay anh vẫn giơ cao, trong thế đầu hàng, nhưng đôi mắt anh lại dán chặt vào những vết nứt trên tường.

Những vết nứt đó không ngẫu nhiên.

Chúng không lan tỏa từ tâm điểm va chạm, cũng không theo cấu trúc kiến trúc của tòa nhà.

Chúng tập trung xung quanh những khu vực mà những người có chỉ số "Thức Tỉnh" cao nhất từng đứng.

Lý Không nhớ lại vị trí của Kiếm Sư Vực Trời hôm qua, vị trí của Trinh khi cô ấy chữa thương cho anh, và vị trí của chính anh trong cuộc chiến với con "Vô Diện".

Mỗi lần một người thức tỉnh sử dụng năng lượng, không gian xung quanh họ sẽ bị "gãy".

Đó không phải là phép thuật.

Đó là lỗi hệ thống.

Giống như một chương trình máy tính quá tải, khi một biến số vượt quá giới hạn cho phép, nó sẽ làm hỏng cấu trúc dữ liệu xung quanh.

"Anh Vĩ," Lý Không nói, giọng đều đều, không chút run rẩy như vẻ ngoài giả tạo.

"Những vết nứt này...

chúng không phải do quái vật gây ra.

Đúng không?"

Trương Vĩ dừng lại, cách Lý Không ba bước chân.

Hắn cười, một nụ cười khinh miệt và mệt mỏi.

"Ngươi thông minh hơn vẻ ngoài của ngươi.

Nhưng thông minh không cứu được ngươi trong thế giới này.

Chỉ có sức mạnh mới làm được điều đó."

"Vậy tại sao anh lại giết họ?" Lý Không hỏi, ánh mắt sắc lẹm quét qua khuôn mặt Trương Vĩ.

"Tại sao anh lại đốt xác những người thức tỉnh?

Nếu sức mạnh là tất cả, thì tại sao anh lại loại bỏ những nguồn năng lượng mạnh nhất?"

Trương Vĩ không trả lời ngay.

Hắn nhìn vào những vết nứt trên tường, nơi không gian đang uốn cong một cách méo mó, tạo ra những ảo ảnh thị giác kỳ lạ.

"Vì họ là lỗi.

Và lỗi phải được sửa.

Hoặc bị xóa."

Lý Không cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Anh hiểu rồi.

Trương Vĩ không chỉ là một kẻ lãnh đạo tàn bạo.

Hắn là một người bảo vệ hệ thống.

Hắn tin rằng sự tồn tại của những người thức tỉnh đang phá vỡ thế giới, và cách duy nhất để ngăn chặn sự co lại là tiêu diệt chính những người gây ra lỗi đó.

Và Lý Không, với khả năng "sửa lỗi" mà anh vừa thể hiện, là mối đe dọa lớn nhất.

Không phải vì anh mạnh, mà vì anh có thể can thiệp vào mã nguồn của thực tại.

"Lý Không," Trương Vĩ nói, giọng điệu thay đổi, trở nên nguy hiểm hơn.

"Ngươi không hiểu.

Thế giới này là một tù ngục.

Và chúng ta đang bị giam cầm bởi chính sự tồn tại của mình.

Càng nhiều người thức tỉnh, bức tường tù ngục càng mỏng đi.

Cho đến khi nó vỡ.

Và khi nó vỡ, mọi thứ sẽ biến mất."

Lý Không mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng và mỉa mai.

"Vậy anh định làm gì với tôi, anh Vĩ?

Xóa tôi khỏi hệ thống?"

Trương Vĩ gật đầu.

"Chính xác.

Ngươi là lỗi lớn nhất.

Ngươi không chỉ sử dụng năng lượng.

Ngươi *định nghĩa* lại nó.

Nếu ngươi tiếp tục tồn tại, toàn bộ thành phố này sẽ biến mất trong vòng 24 giờ.

Vì vậy, tôi sẽ đưa ngươi ra bên ngoài.

Nơi 'lỗi logic' mạnh nhất.

Nơi ranh giới giữa thực tại và hư vô mỏng nhất.

Và tôi sẽ để cho thế giới nuốt chửng ngươi."

Lý Không không phản đối.

Anh biết mình không thể thắng Trương Vĩ bằng sức mạnh vật lý.

Nhưng anh có một lợi thế mà Trương Vĩ không biết.

Anh không phải là một người dùng năng lượng thông thường.

Anh là *lỗ hổng*.

Anh là nơi mà thực tại không thể xử lý được.

Và khi thực tại cố gắng "xóa" anh, nó sẽ tự hủy diệt chính mình.

"Được thôi," Lý Không nói, giọng bình thản.

"Hãy đưa tôi ra ngoài.

Nhưng hãy nhớ điều này, anh Vĩ.

Khi thế giới nuốt chửng tôi, nó sẽ không chỉ nuốt chửng tôi."

Trương Vĩ nhíu mày, không hiểu ý nghĩa của câu nói đó.

Hắn vẫy tay, và hai tên lính canh từ bóng tối bước ra, áp sát hai bên Lý Không.

Họ kéo anh ra khỏi kho hàng, đi qua những hành lang tối tăm và ẩm ướt, hướng về lối thoát hiểm dẫn ra phía ngoài.

Không khí bên ngoài lạnh cắt da cắt thịt.

Bầu trời xám xịt, không có mặt trời, chỉ có một màn sương dày đặc bao trùm mọi thứ.

Thành phố trước mặt họ không còn là nơi quen thuộc.

Những tòa nhà chọc trời đã biến mất, chỉ còn lại những tòa tháp cụt, như những cái răng vỡ vụn nhô lên từ mặt đất.

Con đường nhựa bị xé toạc, để lộ ra những khe nứt sâu hoắm, từ đó tỏa ra một ánh sáng tím nhạt, huyền ảo và đáng sợ.

Trương Vĩ đẩy Lý Không về phía mép đường, nơi không gian đang rung chuyển dữ dội.

"Đứng yên," hắn ra lệnh.

"Đừng di chuyển.

Nếu ngươi di chuyển, ngươi sẽ kích hoạt sự sụp đổ sớm hơn."

Lý Không đứng đó, gió lạnh quật vào mặt anh.

Anh nhắm mắt lại, mở rộng giác quan của mình.

Anh không nhìn bằng mắt, mà cảm nhận bằng da thịt, bằng xương cốt, bằng chính linh hồn của mình.

Anh cảm nhận được sự rung động của không gian xung quanh.

Nó giống như một bản nhạc giao hưởng hỗn loạn, với những nốt nhạc chói tai và những khoảng lặng chết chóc.

Và ở trung tâm của sự hỗn loạn đó, anh cảm thấy được sự hiện diện của Trương Vĩ.

Không phải là cơ thể vật lý của hắn, mà là "dấu vết năng lượng" của hắn.

Trương Vĩ đang chuẩn bị kích hoạt một thiết bị nhỏ trong tay mình – một cái remote điều khiển từ xa, kết nối với một mìn nổ được chôn sâu dưới lòng đất, ngay dưới chân Lý Không.

Mục đích của Trương Vĩ không phải là giết Lý Không bằng sức mạnh.

Hắn muốn tạo ra một cú sốc năng lượng, buộc Lý Không phải sử dụng năng lượng của mình để tự bảo vệ.

Và khi Lý Không làm vậy, anh sẽ trở thành tâm điểm của "lỗi logic", và thế giới sẽ tự động xóa anh đi để cân bằng lại hệ thống.

Một kế hoạch tinh vi.

Và tàn nhẫn.

Lý Không mở mắt ra.

Anh nhìn Trương Vĩ, và lần đầu tiên, anh không giả vờ yếu đuối.

Ánh mắt anh lạnh băng, sâu thẳm như vực thẳm.

"Anh Vĩ," Lý Không nói, giọng nói vang lên rõ ràng, át cả tiếng gió.

"Anh nghĩ rằng mình đang kiểm soát tình huống.

Nhưng anh quên một điều.

Tôi không phải là người dùng năng lượng.

Tôi là *nguồn gốc* của nó."

Trương Vĩ nhíu mày, ngón tay hắn siết chặt nút bấm trên remote.

"Đừng nói废话.

Chuẩn bị chịu chết."

Lý Không mỉm cười.

Tôi sẽ không chết.

Tôi sẽ *sửa* anh."

Trong khoảnh khắc đó, Lý Không không đẩy năng lượng ra ngoài.

Anh kéo nó vào trong.

Anh hút tất cả năng lượng xung quanh, từ không khí, từ đất đá, từ chính cơ thể Trương Vĩ, vào trong cơ thể mình.

Không gian xung quanh anh bắt đầu méo mó, ánh sáng tím nhạt bị hút vào trong người anh như thể anh là một lỗ đen nhỏ bé.

Trương Vĩ hoảng hốt.

Hắn nhấn nút bấm.

Nhưng không có tiếng nổ.

Chỉ có một âm thanh rè rè, như thể thiết bị của hắn đã bị tê liệt bởi một trường năng lượng mạnh mẽ hơn.

Lý Không bước về phía Trương Vĩ.

Mỗi bước chân của anh làm cho không gian xung quanh rung chuyển.

Những vết nứt trên mặt đất lan rộng, nhưng không phá hủy, mà *kết nối*.

Chúng tạo thành một mạng lưới phức tạp, với Lý Không ở trung tâm.

"Anh Vĩ," Lý Không nói, giọng nói vang lên từ khắp mọi hướng, như thể anh đang nói từ bên trong đầu Trương Vĩ.

"Anh muốn xóa lỗi?

Tôi sẽ xóa anh."

Trương Vĩ hét lên, cố gắng rút lui, nhưng chân hắn bị đóng băng.

Không phải bởi băng giá, mà bởi sự cứng đờ của không gian.

Anh không thể di chuyển.

Anh bị mắc kẹt trong chính "lỗi" mà anh đã cố gắng tạo ra.

Lý Không dừng lại trước mặt Trương Vĩ.

Anh đưa tay ra, chạm vào ngực Trương Vĩ.

Không có lực lượng vật lý.

Chỉ có một luồng năng lượng tinh khiết, lạnh lẽo và vô hình, tràn vào cơ thể Trương Vĩ.

Trương Vĩ nhìn vào tay Lý Không, rồi nhìn vào mắt anh.

Trong đôi mắt đó, hắn không thấy sự thù hận, cũng không thấy sự thương cảm.

Hắn thấy sự trống rỗng.

Sự trống rỗng của một thực thể không thuộc về thế giới này.

"Ngươi là gì?" Trương Vĩ thì thầm, giọng run rẩy, không còn chút kiêu hãnh nào.

Lý Không không trả lời.

Anh chỉ nhìn.

Và trong cái nhìn đó, Trương Vĩ bắt đầu cảm thấy cơ thể mình tan rã.

Không phải cháy, không nát.

Mà là *biến mất*.

Từng tế bào, từng ký ức, từng cảm xúc của hắn bị xóa sổ, như thể chúng chưa bao giờ tồn tại.

Trương Vĩ ngã xuống.

Cơ thể hắn không va chạm với mặt đất.

Hắn biến mất vào hư vô, chỉ còn lại bộ quần áo rỗng tuếch, rơi xuống nền đất lạnh giá.

Lý Không đứng một mình trong căn cứ, nhìn vào vết nứt không gian đang mở rộng.

Anh ta cảm thấy một sức hút mạnh mẽ từ bên trong đó.

Không phải sự hủy diệt, mà là sự *hấp dẫn*.

Anh ta bước về phía vết nứt.

Khi bàn chân anh ta chạm vào ranh giới giữa thực tại và hư vô, một giọng nói vang lên trong đầu anh, không phải từ thế giới này, mà từ chính sâu thẳm tâm trí anh.

*"Chào mừng trở lại, Người Tạo Lập.

Hệ thống đã sẵn sàng cho phiên bản tiếp theo."*

Lý Không dừng lại.

Anh nhìn xuống bàn tay mình.

Da thịt anh đang bắt đầu trong suốt, lộ ra những mạch năng lượng xanh lá cây chạy dọc theo tĩnh mạch.

Anh không sợ hãi.

Anh cảm thấy...

quen thuộc.

Và rồi, từ bên trong vết nứt, một bàn tay vươn ra.

Không phải bàn tay của một quái vật.

Mà là bàn tay của một con người.

Một bàn tay nhỏ bé, yếu ớt, với những ngón tay gầy guộc.

Bàn tay đó nắm chặt lấy cổ tay Lý Không.

Và một giọng nói trẻ con, yếu ớt nhưng rõ ràng, vang lên từ bên kia ranh giới.

anh là anh trai của em, đúng không?"
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập