Chương 22

Lý Không cúi người, ngón tay gầy guộc của anh run rẩy khi nhặt lấy mảnh nhựa vỡ nằm dưới nền bê tông nứt nẻ.

Mảnh nhựa đó không có gì đặc biệt, chỉ là một phần của vỏ hộp thực phẩm cũ, nhưng hành động run rẩy này là một màn trình diễn cần thiết.

Nhịp tim anh đập nhanh, nhưng không phải vì sợ hãi.

Đó là sự kiểm soát.

Anh cần trông thật đáng thương, thật vô hại, như một con vật bị thương đang cố gắng tìm đường thoát khỏi bẫy chết chóc.

Trong túi áo khoác rách nát, ngón tay út của anh chạm nhẹ vào một vật kim loại lạnh lẽo – một chip dữ liệu cũ, được lấy từ xác của tên kỹ sư đã chết ở tầng hầm ba.

Chip đó chứa đựng những con số mà Lý Không không thể giải mã hoàn toàn, nhưng anh biết chúng liên quan đến tần số rung động của không gian.

Mỗi khi anh cảm thấy thế giới xung quanh bắt đầu "nhòe", chip này lại nóng lên.

Nó là la bàn duy nhất trong một thế giới đang mất phương hướng.

Tiếng cào trên bê tông vang lên từ phía sau bức tường.

Đó không phải là tiếng chân người, cũng không phải là tiếng móng vuốt của những con thú hoang dã thông thường.

Đó là tiếng của sự hiện diện đang cố gắng xâm nhập vào thực tại.

Lý Không nhíu mày, ánh mắt anh quét nhanh qua khu vực xung quanh.

Không gian ở đây bị méo mó.

Những đường thẳng của tường kho bỗng chốc cong queo như bị nấu chảy bởi nhiệt độ cao.

Anh hít một hơi sâu, mùi bụi bặm và mùi ozone nồng nặc xông vào mũi.

Anh giả vờ hoảng loạn, lùi lại một bước, gót chân va vào một chồng thùng carton rỗng.

Tiếng va chạm nhỏ bé đó vang lên như một tiếng súng trong sự im lặng chết chóc.

Anh biết mình đang bị theo dõi.

Không phải bởi những con quái vật "Vô Diện" đang rình rập bên ngoài, mà bởi thứ gì đó sâu hơn, thứ gì đó đang ăn mòn chính cấu trúc của căn cứ này.

Trên đỉnh đầu, ánh sáng đèn huỳnh quang nhấp nháy liên tục, tạo ra những khoảng tối ngắn ngủi nhưng đủ để che giấu những chuyển động tinh vi.

Lý Không liếc nhìn về phía cánh cửa kho.

Nó đóng sầm, nhưng anh có thể nghe thấy tiếng thở dốc của những người lính canh gác bên kia.

Họ đang sợ.

Sợ hãi lan truyền nhanh hơn cả virus.

Và Lý Không là nguồn gốc của nỗi sợ hãi đó, dù anh ta chưa từng nói ra một lời nào.

Anh siết chặt mảnh nhựa trong tay, cảm giác sắc bén của nó cắt vào lòng bàn tay.

Máu nhỏ ra, ấm áp và thực.

Nó nhắc nhở anh rằng anh vẫn còn sống.

Hoặc ít nhất, anh vẫn đang tồn tại trong phiên bản thực tại này.

Nếu anh ngừng giả vờ yếu đuối, nếu anh để lộ sức mạnh thực sự của mình, những "Vô Diện" sẽ không còn là mối đe dọa duy nhất.

Con người, với sự tham vọng và nỗi sợ hãi của họ, sẽ trở thành kẻ thù nguy hiểm hơn bất kỳ quái vật nào.

Bất ngờ, sàn nhà dưới chân anh rung lên.

Không phải do động đất.

Đó là sự sụp đổ.

Một lỗ hổng nhỏ, tối om mở ra ngay dưới chân anh, nuốt chửng anh vào bóng tối.

Lý Không không kêu cứu.

Anh đã tính toán được điều này từ trước.

Khi rơi xuống, anh cuộn người lại, giảm thiểu tổn thương và chuẩn bị cho cú tiếp đất.

Mùi ẩm mốc và mùi kim loại rỉ sét扑面而来, đậm đặc đến mức anh có thể nếm được nó trong miệng.

Đây không phải là kho dự trữ.

Đây là một lối đi bí mật, một mạch máu ẩn giấu trong cơ thể của thành phố đang chết dần.

Khi chân anh chạm đất, anh không đứng dậy ngay.

Anh nằm im, lắng nghe.

Tiếng bước chân của những người lính vang lên ở trên cao, rồi tắt dần.

Họ nghĩ anh đã chết.

Họ nghĩ anh đã rơi vào miệng của một con quái vật.

Nhưng Lý Không biết sự thật.

Anh đã rơi vào đúng nơi anh cần đến.

Nơi mà sự thật về sự biến mất của thành phố đang chờ đợi.

Lý Không bật đèn pin nhỏ trên tay, ánh sáng yếu ớt quét qua những bức tường bằng bê tông cốt thép cũ kỹ.

Những đường ống dẫn nước rỉ sét chạy dọc theo trần nhà, nhỏ giọt nước đen ngòm.

Mỗi giọt nước rơi xuống đều tạo ra một tiếng "tách" rõ ràng, vang vọng trong không gian hẹp.

Anh bò về phía trước, tay sờ soạng trên sàn nhà lạnh lẽo.

Bụi bẩn bám đầy tay áo, nhưng anh không quan tâm.

Điều anh quan tâm là nhiệt độ.

Nó đang giảm dần.

Càng đi sâu vào lòng đất, không khí càng trở nên lạnh lẽo và khô khốc.

Đây không phải là tự nhiên.

Đây là một hiệu ứng phụ của sự co lại.

Không gian đang bị nén chặt, và nhiệt năng đang bị đẩy ra ngoài, hoặc bị hấp thụ bởi một thứ gì đó khác.

Anh dừng lại trước một cánh cửa kim loại nặng.

Trên đó có một biển báo bị gỉ sét, chỉ còn sót lại vài chữ cái: "PHÒNG...

NGHIỆM...".

Lý Không mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng.

Phòng thí nghiệm.

Đúng như anh đoán.

Thành phố không biến mất ngẫu nhiên.

Nó bị "xóa" đi bởi một thí nghiệm.

Và anh, Lý Không, là biến số duy nhất không thể bị xóa.

Anh đặt tay lên cánh cửa.

Nó khóa chặt.

Nhưng với khả năng thức tỉnh của mình, anh có thể cảm nhận được sự rung động của ổ khóa.

Nó yếu ớt, mong manh như một sợi chỉ.

Anh tập trung tinh thần, đẩy một luồng năng lượng nhỏ vào ổ khóa.

Không có tiếng nổ, không có ánh sáng.

Chỉ có một tiếng "click" nhẹ nhàng.

Cánh cửa mở ra.

Bên trong là một căn phòng rộng lớn, đầy ắp những thiết bị khoa học cũ kỹ, phủ đầy bụi.

Ở giữa căn phòng là một cái bàn thí nghiệm, và trên đó là một bản đồ.

Bản đồ của thành phố.

Nhưng nó không giống như bất kỳ bản đồ nào Lý Không từng thấy.

Các khu vực màu đỏ, biểu thị cho sự "biến mất", đang lan rộng như một vết loét ung thư.

Và ở trung tâm của vết loét đó, là một điểm đen.

Điểm đen đó không có tên.

Nó chỉ đơn giản là một khoảng trống.

Một lỗ hổng.

Lý Không bước vào phòng, ánh mắt anh dán chặt vào bản đồ.

Anh cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.

Những ký ức bị chôn vùi bắt đầu trỗi dậy.

Hình ảnh của một phòng thí nghiệm khác, lớn hơn, hiện đại hơn.

Hình ảnh của những nhà khoa học mặc áo trắng, mặt nạ phòng độc, đang quan sát anh từ phía sau kính cường lực.

Họ gọi anh là "Chủ đề Zero".

Họ gọi anh là "Lỗi".

Anh lắc đầu, cố gắng xua tan những ký ức đó.

Bây giờ không phải là lúc để suy ngẫm.

Bây giờ là lúc để sống sót.

Anh quay người lại, chuẩn bị rời đi, thì nghe thấy một tiếng bước chân.

Từ phía hành lang.

Trương Vĩ bước vào phòng, đi cùng một tên cận vệ.

Ánh sáng từ đèn pin của họ chiếu thẳng vào mặt Lý Không.

Trương Vĩ mỉm cười.

Đó không phải là nụ cười của một kẻ thù.

Đó là nụ cười của một nhà khoa học đang quan sát một mẫu vật hiếm.

"Lý Không, em thật đáng yêu," Trương Vĩ nói, giọng điệu bình thản, như thể họ đang trò chuyện trong một quán cà phê yên tĩnh.

"Em luôn biết cách tìm đường đến những nơi nguy hiểm nhất.

Em giống như một con ong bị thu hút bởi ánh lửa."

Lý Không không đáp lại.

Anh vẫn đứng đó, tay buông thõng, ánh mắt trống rỗng.

Anh đang diễn.

Anh đang diễn vai trò của một nạn nhân bối rối, sợ hãi.

anh là ai?" Lý Không hỏi, giọng run rẩy.

"Tại sao anh lại ở đây?"

Trương Vĩ bước lại gần, ánh mắt anh quét qua bản đồ trên bàn.

"Tôi là người đang cố gắng cứu chúng ta, Lý Không.

Cứu thế giới này khỏi sự co lại.

Và em, em là chìa khóa.

Hoặc ít nhất, em là ổ khóa." Trương Vĩ dừng lại trước mặt Lý Không, cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt anh.

"Em nghĩ em là nguyên nhân?

Em là triệu chứng.

Nhưng triệu chứng cũng có thể là thuốc chữa bệnh, nếu chúng ta biết cách sử dụng nó."

Lý Không cảm thấy một luồng năng lượng nguy hiểm tỏa ra từ Trương Vĩ.

Người này không phải là một kẻ thù thông thường.

Anh ta có sức mạnh.

Một sức mạnh được kiểm soát, được tinh luyện.

Lý Không siết chặt nắm tay, giấu nó vào trong túi áo.

Anh không thể để Trương Vĩ phát hiện ra điều đó.

"Tôi không hiểu anh đang nói gì," Lý Không nói, lùi lại một bước.

"Tôi chỉ muốn sống sót."

"Sống sót," Trương Vĩ lặp lại, như thể đó là một từ ngữ lạ lùng.

"Sống sót trong một thế giới đang biến mất?

Đó không phải là sống sót, Lý Không.

Đó là trì hoãn cái chết.

Và tôi không muốn trì hoãn.

Tôi muốn thoát ra.

Tôi muốn mở cánh cổng.

Và em sẽ giúp tôi làm điều đó."

Trương Vĩ quay sang nhìn tên cận vệ.

"Đưa anh ta ra ngoài.

Chúng ta cần đi đến Cổng Lối."

Tên cận vệ bước tới, nắm chặt cánh tay Lý Không.

Lực của anh ta mạnh khủng khiếp, như thể muốn bẻ gãy xương của Lý Không.

Lý Không không kháng cự.

Anh để mình bị kéo đi, mắt liếc nhìn Trương Vĩ.

Người đàn ông đó đang mỉm cười.

Một nụ cười đầy tham vọng.

Lý Không biết mình đang bước vào một cái bẫy.

Nhưng anh không có lựa chọn khác.

Anh cần biết thêm thông tin.

Anh cần biết Trương Vĩ định làm gì với "Cổng Lối".

Và anh cần thời gian.

Thời gian để chuẩn bị cho cú phản công.

Họ rời khỏi hầm bí mật, đi lên trên mặt đất.

Bầu trời bên ngoài u ám, mây đen vần vũ.

Những tòa nhà đổ nát xung quanh như những bộ xương của một con quái vật khổng lồ.

Không khí lạnh lẽo, cắt da cắt thịt.

Lý Không bị dẫn đi giữa đội hình của Trương Vĩ.

Những người lính khác nhìn anh với ánh mắt đầy nghi hoặc và sợ hãi.

Họ vừa chứng kiến anh rơi xuống lỗ hổng, và giờ đây, anh lại xuất hiện, bình an vô sự.

Điều đó không tự nhiên.

Nó đáng sợ.

Khi họ đi qua một ngã tư, một bóng đen lao ra từ bóng tối.

Đó là một con "Vô Diện" khổng lồ.

Cao hơn ba mét, cơ thể nó được bao phủ bởi những mảng da thịt đen ngòm, không có mắt, không có miệng.

Chỉ có những chiếc móng vuốt sắc nhọn.

Nó gầm lên, một âm thanh xé tai, làm rung chuyển cả không gian.

Trương Vĩ hét lệnh bắn.

Những viên đạn lao về phía con quái vật, nhưng chúng chỉ làm nó tức giận hơn.

Nó lao về phía đội hình, móng vuốt xé toạc không khí.

Lý Không đứng yên.

Anh nhìn con quái vật.

Anh cảm thấy sự rung động của nó.

Nó không phải là một sinh vật sống.

Nó là một lỗi.

Một lỗi trong mã nguồn của thực tại.

Và anh có thể sửa nó.

Hoặc xóa nó.

Anh nhắm mắt lại, tập trung tinh thần.

Anh đẩy một luồng năng lượng mạnh mẽ vào không gian xung quanh.

Không phải để tấn công.

Mà để "cân bằng".

Con quái vật dừng lại.

Cơ thể nó bắt đầu rung lắc.

Những mảng da thịt đen ngòm bắt đầu tan rã, biến thành những hạt bụi nhỏ.

Rồi nó biến mất.

Không để lại dấu vết.

Sự im lặng bao trùm.

Những con quái vật còn lại rụt lại, dường như cảm nhận được sự "bất ổn" trong không khí.

Những thành viên sống sót khác của căn cứ nhìn Lý Không với ánh mắt đầy sợ hãi và nghi hoặc.

Họ vừa chứng kiến một điều không thể giải thích: một kẻ yếu đuối làm biến mất một nhóm người mạnh mẽ.

Lý Không cúi đầu, giả vờ choáng váng.

tôi không biết chuyện gì vừa xảy ra," anh thì thầm, giọng run rẩy.

Nhưng trong sâu thẳm tâm trí anh, một giọng nói vang lên.

Giọng nói của thế giới.

*"Lỗi được sửa.

Nhưng giá trị đã thay đổi."* Lý Không biết mình vừa phạm một sai lầm.

Anh vừa tiết lộ sức mạnh của mình.

Và bây giờ, Trương Vĩ sẽ không còn xem anh là một con tốt nữa.

Anh sẽ xem anh là một mối đe dọa.

Hoặc một công cụ.

Và cả hai đều nguy hiểm.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập