Chương 21
Nó trườn lên từ dưới đất, từ những kẽ nứt trên mặt đường nhựa đã mục rữa, lan tỏa như mực đen đổ vào nước trong.
Lý Không dừng bước.
Giày anh, đôi giày thể thao cũ kỹ với đế mòn lệch, chạm vào một mảng asphalt vốn dĩ cứng chắc.
Nhưng giờ đây, nó mềm nhũn, run rẩy, và sau đó—tan biến.
Không có tiếng nổ.
Không có sự sụp đổ ầm ầm.
Chỉ có một âm thanh nhỏ bé, kinh hoàng: *tíc*.
Mặt đất dưới chân Lý Không biến thành một tấm gương vỡ, trong suốt đến rợn người.
Qua lớp thủy tinh ảo ảnh ấy, anh không nhìn thấy lòng đất, không thấy rễ cây hay đá cuội.
Anh nhìn thấy sự trống rỗng.
Một khoảng không trắng xóa, không màu, không hình dạng, nơi các quy luật vật lý dường như bị xóa sổ.
Đó là void—sự không tồn tại.
Nó không hút anh vào, mà nó chờ đợi anh bước xuống để hoàn tất sự xóa bỏ.
"Đừng di chuyển," giọng Trinh vang lên, khàn khàn, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.
Cô kéo tay anh, lực kéo mạnh đến mức da thịt anh bị đau nhói.
Ánh mắt Trinh không hướng về phía vực thẳm dưới chân, mà hướng về phía sau lưng anh.
"Nó đang nhìn chúng ta."
Lý Không không nhìn lại.
Hắn luôn biết.
Cảm giác ấy giống như có một con mắt vô hình đang dán chặt vào gáy hắn, đếm từng nhịp tim, từng hơi thở.
Hắn giả vờ run rẩy, cơ thể anh gồng lên, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.
"Chúng ta...
chúng ta phải làm gì?" anh hỏi, giọng lạc đi, đóng trọn vai trò của một nạn nhân yếu đuối, bối rối trước thảm họa siêu nhiên.
Trong khi đó, bên cạnh họ, A Mập—tên gọi tắt của gã đàn ông cơ bắp luôn mang theo một cây búa tạ gỉ sét—đang cố gắng dùng búa để đục phá một góc tường gạch còn sót lại.
Tiếng búa gõ vào gạch tạo ra những âm thanh khô khan, chết chóc.
"Tường này cũng đang mỏng đi," A Mập gầm lên, mồ hôi nhễ nhại trên khuôn mặt đầy sẹo.
"Như thể nó đang tan chảy."
Tiểu Nhỏ, cậu bé mười hai tuổi với đôi mắt to tròn đầy sợ hãi, nép sát vào chân Trinh.
Cậu không khóc.
Trong thế giới này, nước mắt là một dạng lãng phí năng lượng.
Cậu chỉ run, răng va vào nhau tạo ra những tiếng lạo xạo nhỏ.
đất dưới chân em cũng biến mất rồi ạ."
Lý Không nhìn xuống.
Mảng đất nơi cậu bé đứng đang trở nên trong suốt.
Những sợi cỏ xanh mướt trước kia giờ chỉ là những tia sáng le lói trước khi tắt lịm.
Thế giới đang co lại.
Không phải theo nghĩa địa lý, mà theo nghĩa tồn tại.
Những vùng đất không còn được "ghi nhận" bởi thực tại sẽ bị xóa bỏ.
Và họ đang đứng trên rìa của sự xóa bỏ đó.
"Chạy," Lý Không ra lệnh, giọng anh đột ngột trở nên sắc lạnh, không còn chút dấu hiệu yếu đuối nào.
Không nhìn xuống.
Không nhìn xung quanh.
Chỉ nhìn vào gót chân người phía trước."
Họ chạy.
Không phải chạy trốn khỏi quái vật, mà chạy trốn khỏi chính sự hiện diện của họ trên thế giới này.
Mỗi bước chân đều là một cuộc đặt cược.
Nếu họ dừng lại quá lâu, hoặc nếu họ bước vào một vùng "mất kết nối", họ sẽ rơi vào void và biến thành hư vô.
Không có xác chết.
Không có mộ phần.
Chỉ có sự quên lãng vĩnh viễn.
Họ lao vào một khu nhà dân cư bỏ hoang.
Những ngôi nhà hai tầng với mái ngói đỏ nay đã bạc phếch, cửa sổ vỡ vụn như những con mắt mù lòa.
Lý Không dẫn đầu, nhưng anh không chọn lối đi ngắn nhất.
Anh chọn những con hẻm tối tăm, những lối tắt qua sân sau, nơi ánh sáng mặt trời khó lòng chiếu tới.
Hắn biết những khu vực có nhiều bóng râm, nhiều vật cản, nơi "độ phân giải" của thực tại còn dày đặc hơn.
Ở đó, sự biến mất diễn ra chậm hơn.
Trinh chạy bên cạnh anh, hơi thở gấp gáp nhưng nhịp điệu đều đặn.
Cô không hỏi anh biết đường nào.
Cô biết anh không bao giờ nói dối về những điều liên quan đến sự sống còn, dù anh có nói dối về mọi thứ khác.
Cô nhìn anh chằm chằm, ánh mắt sắc lẹm như dao cùn.
Cô nhớ lại khoảnh khắc anh biến mất trong chương trước.
Anh đã hòa vào không khí.
Anh đã trở thành mã nguồn.
Và giờ, anh đang dẫn họ đi trong mê cung của chính sự tồn tại của mình.
"Ngừng lại," Lý Không ra hiệu.
Họ ẩn nấp sau một bức tường gạch sụp đổ, nhìn ra một khoảng trống rộng trước mặt.
Đó là quảng trường trung tâm cũ.
Bây giờ, nó là một hố sâu khổng lồ, nhưng không phải là đất đá.
Đó là một vùng trắng xóa, yên tĩnh đến chết người.
Không có gió.
Không có tiếng ồn.
Chỉ có sự trống rỗng tuyệt đối.
Lý Không lấy từ trong túi áo một cuốn sổ tay nhỏ, bìa da đã sờn rách.那不是 bản đồ địa lý.
Đó là sơ đồ hệ thống cống rãnh và đường dây điện ngầm của thành phố, được anh vẽ tay từ khi còn là một kỹ sư dân dụng tầm thường.
Nhưng giờ đây, trên những nét vẽ đen kịt, anh đã ghi thêm những ký hiệu kỳ lạ: những đường cong sóng, những điểm giao thoa, và những ký tự giống như mã nhị phân.
"Thành phố không biến mất ngẫu nhiên," Lý Không nói, giọng anh trầm thấp, vang vọng trong không gian hẹp.
Anh chỉ tay vào một điểm trên bản đồ, nơi giao nhau giữa đường chính và một con hẻm nhỏ.
"Nó biến mất theo quy luật sóng hài.
Giống như khi bạn đập vỡ một chiếc cốc bằng âm thanh đúng tần số.
Có những điểm 'nhạy cảm' trong cấu trúc không gian.
Khi áp lực từ bên ngoài—sự thức tỉnh của con người, sự hiện diện của quái vật—đạt đến ngưỡng nhất định, những điểm đó sẽ vỡ."
Trinh nghiêng đầu, ánh mắt cô lướt qua những ký hiệu trên bản đồ.
Cô không hiểu hết, nhưng cô hiểu ý nghĩa: "Anh nói...
chúng ta là nguyên nhân?"
"Không phải chúng ta," Lý Không sửa lại, mắt anh không rời khỏi khoảng trống trắng xóa phía trước.
"Là sự *thức tỉnh*.
Mỗi khi một người thức tỉnh, họ tạo ra một sóng xung kích trong thực tại.
Càng nhiều người thức tỉnh, sóng càng mạnh.
Và khi sóng gặp nhau tại các điểm giao thoa...
thực tại bị xóa bỏ."
A Mập cau mày, nắm chặt tay cầm búa.
"Vậy thì chúng ta phải giết càng nhiều người thức tỉnh càng tốt?
Để làm yếu đi sóng?"
Lý Không nhìn anh, nụ cười mỉa mai thoáng qua khóe miệng.
"Giết người không làm giảm sóng.
Nó chỉ tạo ra nhiều sóng hơn từ những người còn lại.
Sự sợ hãi, nỗi đau, cái chết...
tất cả đều là năng lượng.
Và năng lượng này nuôi dưỡng sự co lại."
Tiểu Nhỏ rụt lại, nhìn anh với ánh mắt sợ hãi.
"Vậy anh Lý...
anh là người thức tỉnh mạnh nhất.
Có phải anh là người làm thế giới biến mất?"
Lý Không im lặng.
Hắn nhìn vào cuốn sổ tay, ngón tay cái anh vuốt nhẹ lên một ký hiệu đặc biệt ở trung tâm: một vòng tròn đen, không có đường viền.
Đó là vị trí của anh.
Không phải vị trí địa lý, mà là vị trí trong cấu trúc dữ liệu của thế giới.
Anh là lỗ hổng.
Anh là bug.
Sự tồn tại của anh là một lỗi logic mà hệ thống không thể sửa chữa, nên nó chỉ có thể xóa bỏ những vùng xung quanh để cố gắng "cân bằng" lại.
"Đừng nói lớn tiếng," Trinh cảnh báo, tay cô đặt lên vai Lý Không.
Cô cảm thấy cơ thể anh run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì một thứ gì đó sâu thẳm hơn.
"Có thứ gì đó đang đến."
Từ khoảng trống trắng xóa phía trước, một bóng dáng khổng lồ trồi lên.
Nó không có hình dạng rõ ràng.
Nó giống như một khối gelatin trong suốt, nhưng bên trong nó là những mảnh vỡ của thực tại: một chiếc xe hơi cũ, một phần bức tường gạch, và...
một cái đầu người.
Đó là một con quái vật mới.
Không phải zombie, không phải thú dữ.
Đó là "Thế Giới Mất Tích"—một sinh vật được tạo thành từ những mảnh vụn của những nơi đã biến mất.
Và cái đầu người bên trong nó...
Lý Không nhận ra nó.
Đó là khuôn mặt của ông chủ cũ của anh, người đã từng thuê anh vẽ lại sơ đồ cống rãnh.
Lý Không không chạy.
Anh đứng yên, nhìn sâu vào "mắt" của con quái vật—những lỗ hổng đen kịt trên khối gelatin.
Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ.
Không phải là sự đồng cảm, mà là sự nhận ra.
Con quái vật này không hung hãn.
Nó đang *khóc*.
Nó đang cố gắng tái tạo lại những gì đã mất, nhưng nó không biết cách.
Nó chỉ biết nuốt chửng những gì còn lại để lấp đầy sự trống rỗng bên trong mình.
"Nó không muốn giết chúng ta," Lý Không thì thầm, giọng anh run rẩy.
"Nó muốn *hòa nhập*."
Trinh nhìn anh, ánh mắt đầy nghi ngờ.
"Anh định làm gì?"
Lý Không bước ra khỏi nơi ẩn nấp.
Anh bước về phía con quái vật.
Mỗi bước chân đều khiến mặt đất dưới chân anh rung chuyển.
Những mảng đất tiếp tục biến mất, nhưng anh không nhìn xuống.
Anh chỉ nhìn vào con quái vật.
"Anh Lý, không!" Tiểu Nhỏ hét lên.
Lý Không giơ tay lên.
Không phải để chiến đấu.
Anh đưa tay ra, chạm vào khối gelatin trong suốt.
Da thịt anh tiếp xúc với nó.
Và ngay lập tức, anh cảm thấy một luồng dữ liệu khổng lồ tràn vào não mình.
Những hình ảnh, những ký ức, những cảm xúc của hàng ngàn người đã biến mất cùng với thành phố của họ.
Anh thấy nỗi đau, sự tuyệt vọng, và sự chấp nhận.
Con quái vật dừng lại.
Nó không tấn công.
Nó chờ đợi.
Lý Không nhắm mắt lại.
Trong tâm trí anh, những dòng mã nguồn bắt đầu chạy.
Anh không cố gắng phá hủy nó.
Anh cố gắng *sửa* nó.
Anh tìm kiếm lỗi trong cấu trúc của con quái vật—nơi mà sự kết nối giữa các mảnh vỡ thực tại bị đứt gãy.
Và anh tìm thấy nó.
Đó là một điểm yếu nhỏ, một khe hở trong logic của sự tồn tại.
Anh đưa ngón tay cái vào khe hở đó.
Một tia sáng xanh lam lóe lên.
Không phải ánh sáng của năng lượng thức tỉnh, mà là ánh sáng của sự sửa chữa.
Con quái vật bắt đầu co lại, những mảnh vỡ bên trong nó sắp xếp lại, trở nên ổn định hơn.
Nó không biến mất.
Nó trở thành một phần của cảnh quan—một tảng đá kỳ lạ, với hình dạng của một chiếc xe hơi và một phần bức tường, nằm yên trên bãi cỏ.
Lý Không sụp đổ xuống đất, thở hổn hển.
Máu chảy từ mũi anh.
Việc sửa chữa thực tại tốn rất nhiều năng lượng, và nó cũng gây ra những tổn thương cho chính anh.
Anh là người duy nhất có thể làm điều đó, nhưng mỗi lần anh làm, anh lại trở nên gần với sự biến mất hơn một chút.
Trinh chạy đến bên anh, đỡ anh dậy.
Cô nhìn anh với ánh mắt phức tạp.
Không phải sự kính trọng.
Không phải sự sợ hãi.
Đó là sự tính toán.
Cô nhìn vào máu trên mũi anh, vào ánh mắt mệt mỏi của anh, và cô hiểu: anh là chìa khóa.
Nếu cô có thể kiểm soát anh, cô có thể kiểm soát sự biến mất.
Cô có thể trở thành người miễn nhiễm với bệnh tật, với sự lão hóa, với chính cái chết.
"Chúng ta phải đi," Trinh nói, giọng cô bình tĩnh đến lạnh lùng.
"Con quái vật kia...
nó chỉ là một triệu chứng.
Bệnh gốc vẫn còn đó."
Lý Không nhìn cô, rồi nhìn vào khoảng trống phía sau con quái vật đã biến thành tảng đá.
Ở đó, một cánh cổng không gian đang mở ra.
Nó không dẫn đến một nơi khác.
Nó dẫn về trung tâm thành phố cũ—nơi mà mọi người đều nghĩ là đã biến mất hoàn toàn.
Nhưng nó vẫn còn đó.
Nó chỉ bị ẩn đi.
"Phía sau cánh cổng đó..." Lý Không thì thầm, giọng anh yếu ớt.
"Là sự thật."
A Mập và Tiểu Nhỏ nhìn nhau, rồi nhìn về phía cánh cổng.
Nó phát ra một ánh sáng mờ ảo, mời gọi nhưng đáng sợ.
"Chúng ta có nên đi vào không?" A Mập hỏi, tay anh nắm chặt búa.
Lý Không không trả lời.
Anh chỉ nhìn vào cánh cổng, và trong sâu thẳm tâm trí anh, một giọng nói vang lên.
Không phải giọng của anh.
Không phải giọng của Trinh.
Đó là giọng của chính thế giới này, một giọng nói cơ học, vô cảm:
*"Lỗi phát hiện.
Đang thử nghiệm phương án thay thế..."*
Lý Không mỉm cười.
Một nụ cười đau đớn, đầy bí ẩn.
Hắn biết mình phải làm gì.
Hắn phải đi vào.
Hắn phải đối mặt với nguồn gốc của sự biến mất.
Và có thể, hắn phải biến mất vĩnh viễn để thế giới này có thể tiếp tục tồn tại.
Nhưng trước khi bước vào, anh nhìn lại Trinh.
Cô đang nhìn anh, ánh mắt cô sáng lên một thứ ánh sáng tham vọng.
Cô đã biết.
Cô đã luôn biết.
Và cô sẽ không để anh đi một mình.
Cô sẽ theo anh, không phải để cứu anh, mà để lấy đi thứ sức mạnh mà anh sở hữu.
Lý Không bước về phía cánh cổng.每一步 chân đều nặng trĩu.
Mặt đất dưới chân anh tiếp tục biến mất, nhưng lần này, anh không sợ.
Anh chấp nhận nó.
Anh chấp nhận sự trống rỗng.
Và khi anh bước qua ngưỡng cửa, anh nghe thấy một tiếng thì thầm vang lên từ phía sau.
Không phải từ Trinh.
Không phải từ A Mập.
Đó là giọng của chính anh, từ quá khứ, từ một phiên bản của anh mà anh đã quên lãng:
*"Chào mừng trở lại, Người Tạo Ra Lỗi."*
Cánh cổng đóng sập lại sau lưng anh.
Bóng tối bao trùm.
Và trong bóng tối đó, Lý Không nhìn thấy một gương mặt.
Đó là gương mặt của chính anh, nhưng già đi, rách nát, và đầy thù hận.
Gương mặt đó mỉm cười.
Và nói: "Chúng ta đã chờ anh rất lâu rồi."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận