Chương 20

Lý Không ngồi bệt xuống nền bê tông nứt nẻ, bụi tro bám đầy tóc và áo khoác rách rưới của anh.

Trước mặt anh là chiếc điện thoại thông minh cũ kỹ, màn hình vỡ vụn một góc, nhưng ánh sáng xanh lạnh lẽo từ đó vẫn đủ để chiếu rọi lên khuôn mặt nhợt nhạt, đầy mồ hôi lạnh.

Ngón tay cái của anh run rẩy, không phải vì sợ hãi thực sự, mà vì anh đang cố tình diễn xuất.

Anh cần sự run rẩy này.

Anh cần nước mắt.

"Chúng ta không thể sống mãi trong một thế giới không tồn tại," Lý Không thì thầm, giọng khàn đặc, vỡ vụn như tiếng thủy tinh vỡ.

Một giọt nước mắt lăn xuống khóe mắt, rơi xuống màn hình điện thoại, tạo thành một vệt ẩm ướt trong lòng bàn tay anh.

"Nếu thế giới này là một lỗi, thì chúng ta phải sửa nó.

Dù giá phải trả là gì."

Trinh đứng ở phía sau, cách anh ba bước chân.

Cô nắm chặt cây kim tiêm chứa đầy chất lỏng màu đỏ sẫm trong tay, ánh mắt sắc lẹm quét qua khuôn mặt "yếu đuối" của Lý Không.

Cô biết anh đang giả vờ.

Cô đã nhìn thấy cách anh điều khiển dòng năng lượng tối bên trong cơ thể mình vào đêm qua, khi anh ngủ giả vờ.

Nhưng cô không nói.

Cô cần anh phải nhấn nút đó.

Chỉ có sự sụp đổ của cấu trúc hiện tại mới mở ra cánh cửa cho cô đổi lấy sự miễn nhiễm mà cô khao khát.

Lý Không đưa ngón tay lên, chạm nhẹ vào nút ảo trên màn hình.

Cảm giác rung động truyền ngược lại qua da thịt anh, như một cú điện giật nhẹ.

Tim anh đập thình thịch, nhưng không phải vì hoảng loạn.

Đó là nhịp đập của một kẻ săn mồi đang chuẩn bị nhào vào con mồi.

Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, mùi hôi thối của xác chết và mùi kim loại gỉ sét tràn vào phổi.

Anh đang kiểm soát mọi thứ.

Anh là nguyên nhân, và giờ đây, anh sẽ là người dẫn dắt hậu quả.

Bầu trời phía chân trời bắt đầu thay đổi màu sắc.

Không phải là hoàng hôn đỏ rực hay bão cát vàng nâu.

Đó là một màu xám xịt, vô hồn, giống như màu của giấy nháp bị xóa sạch.

Màu xám đó lan tỏa nhanh chóng, nuốt chửng những đám mây đen kịt.

Âm thanh của thế giới bên ngoài – tiếng gầm gừ của quái vật, tiếng gió rít qua khe nứt – bỗng nhiên tắt ngấm.

Một sự im lặng chết chóc bao trùm lấy khu trung tâm thành phố.

Nhóm người sống sót xung quanh bắt đầu hoảng loạn.

Một người đàn ông béo phì, trước đây là kỹ sư xây dựng, chỉ tay về phía tòa nhà ngân hàng cao tầng cách đó hai trăm mét.

nó đang mờ đi!" Giọng anh ta hét lên, méo mó vì sợ hãi tột độ.

Lý Không mở mắt ra, ánh nhìn trống rỗng hướng về phía tòa nhà.

Đúng như dự đoán, những bức tường kính phản chiếu ánh sáng đang dần biến mất.

Không có tiếng nổ, không có mảnh vỡ bay ra.

Chúng chỉ đơn giản là ngừng tồn tại.

Những tầng trên cùng biến mất trước, tiếp theo là tầng dưới, như thể một người nào đó đang xóa dần từng dòng mã nguồn khỏi thực tại.

Những con người đang đứng trên ban công tầng cao nhất, những bóng người nhỏ bé, đột nhiên rơi xuống không trung, nhưng họ không rơi xuống mặt đất.

Họ biến mất cùng với không gian xung quanh họ.

"Đây là gì?

Đây là cái gì vậy?" Một phụ nữ gào thét, quỳ sụp xuống đất, clutch chặt đứa con nhỏ của mình.

Đứa bé khóc, nhưng tiếng khóc cũng bị nuốt chửng bởi sự im lặng đáng sợ.

Lý Không vẫn ngồi đó, hai tay ôm lấy đầu, vai run lên bần bật.

Anh đóng vai trò hoàn hảo của một kẻ vô tội, một nạn nhân của chính hành động mình vừa thực hiện.

Nhưng trong đầu anh, một dòng chảy dữ dội của dữ liệu đang chạy qua.

Anh cảm nhận được sự co lại của không gian.

Mỗi mét vuông biến mất đều kéo theo một cơn đau nhói nhẹ trong xương sống anh.

Anh là lỗ hổng.

Và giờ, lỗ hổng đang mở rộng.

Kiếm Sư Vực Trời xuất hiện từ phía sau nhóm người hoảng loạn.

Hắn không chạy, không hét.

Hắn đứng yên, tay nắm chắc cán kiếm, ánh mắt lạnh lùng quan sát hiện tượng mất tích.

Hắn không sợ.

Hắn đang tính toán.

"Lỗi logic," hắn nói, giọng trầm thấp nhưng đủ để Lý Không nghe thấy.

"Ngươi đã kích hoạt nó."

Lý Không ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe, vẻ mặt đầy tuyệt vọng.

tôi chỉ muốn cứu mọi người," anh lắp bắp, giọng run rẩy.

"Tôi không biết nó sẽ xảy ra nhanh đến vậy."

Kiếm Sư Vực Trời khẽ cười, một nụ cười mỉa mai, không có chút thiện chí nào.

"Ngươi không biết?

Hay ngươi đang chờ đợi khoảnh khắc này?" Hắn bước tới, bước chân nặng nề trên nền đất nứt nẻ.

"Thế giới này là một tù ngục.

Và ngươi vừa mới mở cửa nhà tù."

Bản năng sinh tồn của những người sống sót còn lại bùng nổ.

Họ không còn thời gian để sợ hãi.

Họ lao vào tấn công những con quái vật đầu tiên xuất hiện từ vùng đất trống xung quanh.

Những con quái vật này không giống những con trước đây.

Chúng có hình dạng méo mó, như thể chúng cũng đang bị xóa nhòa từng phần cơ thể.

Một con quái vật với nửa thân trên biến mất, chỉ còn lại chân và miệng, gầm lên một tiếng chói tai, lao về phía nhóm người.

Đứng lên!" Kỹ sư xây dựng hét lên, vung một thanh sắt gỉ sét đánh vào đầu con quái vật.

Thanh sắt xuyên qua cơ thể nó như xuyên qua sương mù, nhưng con quái vật vẫn tiếp tục lao tới, cào xé lấy quần áo anh ta.

Máu bắn ra, nhưng máu đó cũng nhanh chóng biến mất trước khi chạm đất.

Lý Không lùi lại, va vào lưng Trinh.

Cô không đẩy anh ra.

Cô chỉ nhìn anh, ánh mắt phức tạp.

"Làm gì tiếp theo, Lý Không?" cô hỏi, giọng bình tĩnh đến đáng sợ.

"Hay ngươi định để chúng ta chết ở đây?"

"Chúng ta phải chạy," Lý Không nói, giọng vẫn run rẩy, nhưng mắt anh đã lạnh đi.

"Chạy về phía tòa nhà cao nhất.

Đó là điểm neo cuối cùng."

Anh chỉ tay về phía Tòa Tháp Thiên Hà, tòa nhà cao nhất trong khu vực, hiện giờ vẫn còn nguyên vẹn, nhưng đang rung lắc nhẹ.

Mọi người trong nhóm, bao gồm cả Kiếm Sư Vực Trời, đều nhìn theo hướng đó.

Đó là hy vọng duy nhất.

Nếu các tòa nhà thấp hơn đang biến mất, thì có lẽ những cấu trúc cao hơn, gắn kết chặt chẽ hơn với nền móng, sẽ tồn tại lâu hơn.

Bọn họ chạy qua những con đường đang biến mất dưới chân mình.

Mỗi bước chân đều là một cuộc đấu tranh với thực tại.

Lý Không chạy cuối cùng, nhưng anh không hề mệt mỏi.

Anh cảm nhận được dòng chảy của không gian đang dồn nén về phía tòa tháp.

Anh biết điều gì sẽ xảy ra.

Anh đã tính toán từ trước.

Sự co lại không phải là ngẫu nhiên.

Nó hướng về tâm điểm.

Và tâm điểm đó không phải là tòa tháp.

Khi họ đến được chân tòa tháp, cánh cửa kính khổng lồ đang bắt đầu mờ dần.

Những người đầu tiên lao vào, đẩy mạnh cánh cửa.

Cánh cửa mở ra, nhưng bên trong không phải là sảnh đón khách sang trọng.

Đó là một khoảng trống trắng xóa, vô tận.

"Không!" Kỹ sư xây dựng hét lên, cố gắng kéo lại người đồng đội của mình đang bước vào.

Nhưng quá muộn.

Người đó biến mất ngay lập tức, không một tiếng động.

Kiếm Sư Vực Trời đứng lại, nhìn Lý Không.

"Ngươi đã biết," hắn nói, không phải là một câu hỏi.

"Ngươi đã biết tòa nhà này sẽ biến mất."

Lý Không thở dài, vẻ mặt đau khổ.

tôi chỉ đoán," anh nói, nhưng trong lòng anh, một cảm giác thỏa mãn lạnh lùng lan tỏa.

Hắn đã đúng.

Tòa tháp không phải là nơi trú ẩn.

Nó là cái bẫy.

Và giờ, cái bẫy đã khép lại.

Toàn bộ tòa tháp bắt đầu co lại.

Không phải là sụp đổ, mà là co lại về một điểm duy nhất.

Những bức tường, sàn nhà, cầu thang, tất cả đều bị nén ép vào nhau.

Những người đang cố gắng chạy vào bên trong bị mắc kẹt giữa các lớp vật chất đang biến mất.

Tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên, nhưng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi sự im lặng.

Tòa tháp cao nhất, biểu tượng của sự phồn vinh cũ, giờ đây chỉ còn là một điểm sáng nhỏ, rồi tắt ngấm.

Lý Không đứng một mình giữa bãi đất trống.

Xung quanh anh, không còn gì cả.

Không có tòa nhà, không có quái vật, không có những người sống sót.

Chỉ còn lại anh và Trinh.

Và Kiếm Sư Vực Trời, người vẫn đứng đó, nhìn anh với ánh mắt đầy thù hận và kinh ngạc.

"Ngươi đã giết họ," Kiếm Sư Vực Trời nói, giọng run lên vì giận dữ.

"Ngươi đã giết tất cả chúng ta."

Lý Không không đáp.

Anh nhìn xuống chiếc điện thoại trong tay.

Màn hình vẫn sáng, nhưng không còn hiển thị thông báo đỏ rực nữa.

Thay vào đó, là một dòng chữ trắng xóa trên nền đen:

Anh ngẩng đầu lên.

Bầu trời xám xịt đã tan biến.

Thay vào đó là một bầu trời xanh ngắt, trong vắt, không một gợn mây.

Mặt trời chiếu xuống, ấm áp và dịu dàng.

Nhưng dưới chân anh, không còn là nền bê tông nứt nẻ.

Đó là một bãi cỏ xanh mướt, mềm mại.

Một dòng sông nước trong vắt chảy xiết,发出 tiếng róc rách êm dịu.

Những khu rừng nguyên sơ đang lan tỏa từ xa, bao phủ lấy vùng đất trống.

Những con quái vật lớn nhỏ nằm im lìm trên bãi cỏ, không còn hung hãn.

Chúng trông như những bức tượng đá, bảo vệ những vạt cỏ non.

Thế giới không còn là nơi chết chóc.

Nó trở nên tươi đẹp, hoàn hảo, và đáng sợ hơn bao giờ hết.

Trinh bước tới bên Lý Không, ánh mắt cô đầy tò mò và tham vọng.

"Đây là thế giới mới?" cô hỏi, giọng run rẩy.

Lý Không nhìn cô, rồi nhìn Kiếm Sư Vực Trời.

Hắn đang rút kiếm, nhưng tay hắn run rẩy.

Hắn không còn chắc chắn về sức mạnh của mình trong thế giới này.

"Đây không phải là thế giới mới," Lý Không nói, giọng bình tĩnh, lạnh lùng.

"Đây là thế giới thật.

Và chúng ta...

chúng ta là những lỗi cần được sửa."

Anh đưa tay lên, chạm vào không khí.

Một tia sáng nhỏ li ti lóe lên từ đầu ngón tay anh.

Không phải là năng lượng thức tỉnh.

Đó là mã nguồn.

Mã nguồn của thực tại.

Kiếm Sư Vực Trời gầm lên, lao tới.

Nhưng trước khi lưỡi kiếm chạm vào da thịt Lý Không, hắn dừng lại.

Hắn nhìn thấy thứ gì đó trong mắt Lý Không.

Thứ ánh sáng đen kịt, sâu thẳm, như thể chứa đựng cả vũ trụ.

Lý Không mỉm cười.

Một nụ cười mỏng manh, đầy bí ẩn.

"Chơi tiếp nào," anh thì thầm.

Và rồi, anh biến mất.

Không phải là chạy trốn.

Anh hòa vào không khí, trở thành một phần của thế giới mới mà anh vừa tạo ra.

Chỉ còn lại Trinh và Kiếm Sư Vực Trời, đứng giữa bãi cỏ xanh mướt, nhìn vào khoảng trống nơi Lý Không vừa đứng, cảm thấy một nỗi sợ hãi chưa từng có lan tỏa trong lòng họ.

Họ không biết mình đang ở đâu.

Họ không biết mình là ai.

Và họ không biết liệu họ có còn tồn tại hay không.

Chiếc điện thoại cũ kỹ nằm lăn lóc trên bãi cỏ.

Màn hình của nó vẫn sáng, hiển thị một thông báo mới, nhấp nháy liên tục:
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập