Chương 19

Hơi thở của Lý Không ngưng lại trong lồng ngực, nhưng mặt nạ yếu đuối trên khuôn mặt hắn vẫn giữ nguyên vẹn.

Hắn cúi gập người, hai tay ôm chặt lấy đầu, vai run rẩy kịch liệt như thể đang chịu đựng một cú sốc tâm lý không thể vượt qua.

Xung quanh, tiếng reo hò của những người tị nạn vang lên chói tai, họ giơ cao những thanh kiếm gỉ sét và bình nước bẩn thỉu, hướng về phía màn hình hologram khổng lồ đang chiếu lên bầu trời xám xịt.

Trên màn hình ấy, một thành phố hoàn hảo hiện ra.

Những tòa nhà kính phản chiếu ánh nắng vàng óng, những con đường sạch sẽ không một vết bẩn, và những khuôn mặt tươi cười của những người dân bình thường.

Đó là hình ảnh của thế giới trước khi sụp đổ, một ký ức ngọt ngào bị bóp méo thành ảo giác chết người.

Trinh đứng cạnh Lý Không, ánh mắt sắc lẹm quét qua đám đông rồi dừng lại ở lưng hắn.

Cô không tin vào thứ ảo ảnh đó, và cô cũng không tin vào sự sợ hãi giả tạo của Lý Không.

"Nó đẹp quá," một người phụ nữ gào lên, nước mắt chảy dài trên má lem luốc.

"Chúng ta có thể về nhà.

Chúng ta có thể sống lại."

Lý Không nhai nát môi cho đến khi vị mặn chát của máu lan tỏa trong khoang miệng.

Hắn cần phải tin vào điều đó.

Hắn cần phải khiến họ tin.

Nếu họ tin, họ sẽ không còn lo lắng về nguồn nước, về thức ăn, về cái đói đang gnaw vào ruột thịt họ mỗi ngày.

Sự hy vọng là thứ vũ khí nguy hiểm nhất, và hắn đang cầm nó trên tay, sẵn sàng bóp nát nó bất cứ lúc nào.

Hắn không phải là người dẫn lối.

Hắn là kẻ đang chuẩn bị đóng nắp quan tài cho cả đám đông này.

Trinh tiến lại gần, giọng nói thấp đến mức chỉ có Lý Không nghe thấy.

"Họ sắp bước vào bẫy.

Ngươi không định ngăn cản sao?"

Lý Không ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu vì 'khóc', nhưng sâu thẳm bên trong là sự lạnh lẽo của băng giá.

"Tôi không thể, Trinh.

Tôi quá yếu.

Nếu tôi can thiệp, họ sẽ giết tôi vì ghen tị với sức mạnh tôi không có." Hắn liếc nhìn Trinh, một cái nhìn đầy cầu xin sự bảo vệ.

Trinh cắn môi, ngón tay cô vô thức siết chặt cán dao găm bên hông.

Cô biết hắn đang diễn, nhưng cô cũng biết nếu không có màn kịch này, đám đông sẽ phát điên và tự hủy hoại nhau trước khi quái vật thậm chí còn kịp xuất hiện.

Cô chọn cách im lặng, để cho ảo tưởng tiếp tục.

Màn hình hologram bắt đầu nhấp nháy.

Ánh sáng vàng óng dần phai màu, chuyển sang một tông xanh dương bệnh hoạn.

Những tòa nhà kính trong ảo ảnh bắt đầu rạn nứt, không phải do va chạm vật lý, mà như thể chúng đang bị xóa đi từng pixel một.

Không có tiếng nổ, không có rung động.

Chỉ có sự biến mất im lặng, tàn khốc.

Người dân trong trại tị nạn dừng lại reo hò.

Họ đứng chết lặng, chứng kiến những ngôi nhà, những con phố, và cả những bóng người trong màn hình tan rã thành bụi ánh sáng rồi biến mất hoàn toàn.

Không còn gì lại.

Chỉ còn lại một khoảng trống đen kịt, sâu thẳm như vực thẳm.

"Không!" Tiếng hét của người phụ nữ vang lên, nhưng nó bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng đáng sợ.

Lý Không cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương.

Đó là dấu hiệu.

Mỗi khi một phần của thế giới bị 'xóa sổ', cơ thể hắn lại phản ứng.

Hắn không phải là nguyên nhân trực tiếp gây ra sự biến mất này, nhưng hắn là 'lỗ hổng' – điểm neo giữ cho thực tại không hoàn toàn sụp đổ ngay lập tức.

Nếu hắn biến mất, toàn bộ cấu trúc không gian sẽ sụp đổ trong tích tắc.

Hắn là cái đinh tán giữ lại cái xác thối của thế giới này.

Trinh nhìn thấy Lý Không run rẩy thực sự lần này.

Không phải giả vờ.

Cô bước tới, đặt tay lên vai hắn, nhưng tay cô cứng đờ.

Cô cảm nhận được sự rung động kỳ lạ phát ra từ cơ thể hắn, một tần số mà con người bình thường không thể nghe thấy, nhưng những sinh vật thức tỉnh như cô lại cảm nhận rõ ràng.

Nó giống như tiếng gầm của một con thú bị thương, một tiếng thở dài của chính không gian.

nó đang co lại," Trinh thì thầm, giọng run rẩy.

"Thành phố không bị phá hủy.

Nó đơn giản là không còn tồn tại."

Lý Không hạ ánh mắt xuống đất.

Bụi bẩn dưới chân hắn bắt đầu bay lên, không phải do gió, mà do lực hấp dẫn cục bộ đang bị rối loạn.

Vùng đất trống trơn phía trước trại tị nạn mở rộng ra, nuốt chửng những hàng rào kẽm gai, những xe tải phế thải, và cả những người dân đang hoảng loạn chạy trốn.

Họ không rơi xuống hố sâu.

Như thể họ chưa bao giờ đứng ở đó.

Sự hoảng loạn lan truyền nhanh hơn virus.

Những tiếng khóc, tiếng cầu xin, tiếng chửi rủa hòa quyện vào nhau tạo thành một bản giao hưởng hỗn độn.

Nhưng Lý Không không chạy.

Hắn đứng yên như một bức tượng đá, quan sát quá trình hủy diệt này với đôi mắt sắc bén.

Hắn cần hiểu quy luật.

Hắn cần biết tại sao lại là nơi này.

Tại sao lại là lúc này.

Hắn bước qua đám đông đang dẫm đạp lên nhau, tiến về phía vùng đất trống.

Những bàn tay cố gắng giữ chân hắn lại, nhưng hắn gạt phăng chúng ra một cách tàn nhẫn.

Hắn không có thời gian cho sự cảm thông.

Cảm thông là thứ xa xỉ mà kẻ sinh tồn không thể sở hữu.

Trinh chạy theo, cố gắng bắt kịp bước chân vững chãi của hắn.

Đừng đi vào đó!

Không gian ở đó không ổn định!"

Hắn không đáp.

Hắn cúi xuống, nhặt một mảnh kim loại gỉ sét từ mặt đất.

Trên bề mặt mảnh kim loại, những ký tự lạ lẫm đang hiện ra, rồi lại biến mất.

Đó không phải là ngôn ngữ của con người.

Đó là mã nguồn của thực tại.

Lý Không chạm vào nó, và một luồng điện nhẹ chạy qua ngón tay hắn.

Hắn nhớ lại những giấc mơ trước khi thức tỉnh.

Những dòng code, những công thức toán học vô tận, và một giọng nói vô hình nói rằng: "Sửa lỗi.

Tái cấu trúc.

Xóa dữ liệu thừa."

Thành phố không biến mất vì virus.

Nó biến mất vì nó là 'dữ liệu thừa'.

Vì nó không còn phù hợp với logic mới của thế giới này.

Và con người, với sự thức tỉnh của họ, đang tạo ra quá nhiều biến số, quá nhiều lỗi logic.

Thế giới đang tự dọn dẹp chính nó.

Lý Không đứng trước rìa của vùng đất trống.

Phía trước là một biển sương mù dày đặc, màu trắng đục, che khuất mọi thứ.

Nhưng hắn có thể 'nhìn' xuyên qua nó.

Hắn thấy những tòa nhà chọc trời cũ kỹ đang lơ lửng trong hư vô, những mảnh vỡ của ký ức con người bay lượn như lá khô.

Và ở trung tâm của vùng đất trống, một lõi phản ứng năng lượng khổng lồ đang 'tan biến'.

Nó không nổ tung.

Nó đang bị phân rã thành những hạt cơ bản nhất, quay trở về trạng thái nguyên thủy.

"Đừng," Lý Không nói, giọng khàn đặc.

Hắn không biết mình đang nói với ai.

Có lẽ là với chính thế giới.

Có lẽ là với bản thân mình.

Từ trong sương mù, những bóng hình khổng lồ bắt hiện ra.

Chúng không phải là quái vật theo nghĩa đen.

Chúng mang hình thù của những tòa nhà bị xóa sổ, những con đường bị xóa sổ, những khuôn mặt bị xóa sổ.

Chúng là những 'thực thể xóa sổ', những vệ sĩ của sự hủy diệt.

Chúng không có mắt, không có miệng, chỉ có những khe hở đen kịt trên cơ thể bằng bê tông và thép.

Đám đông phía sau Lý Không hét lên trong sợ hãi, lùi lại, nhưng họ đã không còn lối thoát.

Vùng đất trống đang mở rộng, nuốt chửng trại tị nạn từng mét một.

Lý Không không rút súng.

Súng đạn không thể bắn hạ một khái niệm.

Hắn cũng không chạy.

Chạy là thừa thãi.

Hắn cần phải đối mặt với nguyên nhân gốc rễ.

Hắn cần phải chứng minh rằng hắn không phải là kẻ thù của thế giới, mà là nạn nhân của nó.

Hoặc ít nhất, đó là câu chuyện hắn muốn kể.

Hắn quay lại, nhìn đám đông đang hoảng loạn.

Hắn mở rộng雙 tay, giả vờ ra dấu đầu hàng, nhưng ánh mắt hắn lại hướng về phía những thực thể xóa sổ.

Hắn đang mời chúng đến.

Hắn đang mời chúng lấy đi mạng sống của hắn, hoặc của những người xung quanh.

Hắn cần xem điều gì sẽ xảy ra.

"Tôi đây!" Lý Không gào lên, giọng đầy 'hoảng loạn'.

"Tôi là kẻ yếu nhất!

Hãy để tôi ra đi!

Đừng hại họ!"

Hắn bước về phía trước, tiến vào vùng sương mù.

Những người dân phía sau hét lên, gọi tên hắn, nhưng tiếng nói của họ bị cắt ngang bởi sự im lặng áp đảo.

Trinh đứng lại, nhìn Lý Không bước vào cái chết, ánh mắt cô tràn đầy sự phức tạp.

Cô vừa sợ hãi, vừa tò mò, và vừa cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ muốn theo chân hắn.

Cô biết bí mật của hắn.

Cô biết hắn là gì.

Và cô biết rằng, nếu hắn biến mất, cô cũng có thể biến mất theo.

Lý Không cảm thấy làn sương mù chạm vào da thịt hắn.

Nó lạnh lẽo, ướt át, và mang theo mùi của ozone và máu cũ.

Những thực thể xóa sổ tiến lại gần, những khe hở đen kịt trên cơ thể chúng mở rộng, như những cái miệng khổng lồ chuẩn bị nuốt chửng.

Hắn không sợ.

Hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu.

Hắn cần biết giới hạn của sự tồn tại của mình.

Hắn cần biết liệu hắn có thể kiểm soát được 'lỗi logic' này hay không.

Trên tay hắn, chiếc máy chiếu hologram cũ kỹ – thứ đã tạo ra ảo ảnh ban đầu – bỗng nhiên nóng lên.

Màn hình nhỏ xíu của nó bật sáng, hiển thị một thông báo đỏ rực, nhấp nháy liên tục trong bóng tối.

Lý Không nhìn vào màn hình, tim đập thình thịch.

Hai lựa chọn hiện ra, rõ ràng và tàn khốc:

Giữ nguyên cấu trúc hiện tại.

Thành phố tiếp tục biến mất.

Số lượng người sống sót giảm dần.

Nhưng 'lỗ hổng' (Lý Không) sẽ ổn định.

Thế giới sẽ trở nên nhỏ hơn, nhưng an toàn hơn cho hắn.

Phá vỡ cấu trúc hiện tại.

Mọi người sẽ thức tỉnh hoàn toàn, nhận ra sự thật về thế giới.

Nhưng điều đó sẽ gây ra một cuộc sụp đổ không gian toàn cầu.

Mọi thứ sẽ tan biến trong một giây.

Không còn gì lại.

Không còn thành phố.

Không còn quái vật.

Chỉ còn hư vô.

Lý Không nhìn xuống những đồng bạn vừa bị 'xóa sổ' phía sau lưng.

Những người mà hắn vừa mới cứu, vừa mới lừa dối.

Hắn nhìn Trinh, người đang đứng ở rìa vùng đất trống, ánh mắt cô tràn đầy sự chờ đợi.

Hắn là nguyên nhân.

Hắn là giải pháp.

Hắn là kẻ hủy diệt.

Và giờ đây, hắn phải chọn.

Hắn đưa ngón tay run rẩy về phía màn hình, nhưng trước khi chạm vào, một giọng nói vang lên trong đầu hắn, lạnh lùng và xa lạ, giống như giọng của chính hắn, nhưng từ một nơi khác, một thời điểm khác.

"Ngươi nghĩ ngươi có quyền quyết định số phận của họ?"

Lý Không ngẩng đầu lên, nhìn vào khoảng trống trắng xóa trước mặt.

Một bóng hình bước ra từ sương mù.

Không phải là quái vật.

Không phải là con người.

Đó là một phiên bản khác của chính hắn, với đôi mắt đen kịt, không có tròng trắng, và nụ cười mỉa mai.

"Chào mừng đến với thực tại, Lý Không," phiên bản kia nói.

"Giờ đây, trò chơi mới bắt đầu."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập