Chương 18
Mùi mốc meo của bê tông ẩm ướt hòa quyện với mùi hôi thối của cơ thể con người sau nhiều ngày không tắm rửa, tạo nên một hỗn hợp độc hại đủ để làm choáng váng bất kỳ ai.
Nhưng Lý Không không thở mạnh.
Hắn ngồi bệt xuống nền gạch vỡ, lưng tựa vào bức tường lạnh lẽo, hai tay run rẩy cầm lấy chiếc radio đã vỡ vụn từ chương trước.
Những ngón tay gầy guộc của hắn mân mê cái vỏ nhựa nứt nẻ, vẻ mặt nhăn nhó như thể đang cố gắng sửa chữa một thứ không thể sửa.
Khang, đội trưởng nhóm cũ của hắn, đứng cách đó ba bước chân, mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và căng thẳng.
Hắn nhìn Lý Không với ánh mắt pha lẫn sự thương hại và nghi ngờ.
"Cậu cứ nghỉ ngơi đi," Khang nói, giọng khàn đặc như giấy nhám cọ xát vào nhau.
"Radio đó đã chết từ tuần trước.
Đừng phí sức."
Lý Không không đáp.
Hắn chỉ thở hổn hển, từng hơi thở ngắn và gấp gáp, ngực phập phồng như một con thú bị thương sắp tắt thở.
Hắn giả vờ lau bụi trên màn hình đen ngòm, nước mắt lưng tròng chảy xuống má, tạo thành những vết bẩn lấm lem trên khuôn mặt trắng bệch.
Đây là màn diễn hoàn hảo nhất của hắn: một nạn nhân yếu đuối, hoảng loạn, và vô dụng.
Chính sự yếu đuối này khiến Khang hạ thấp cảnh giác, khiến hắn tin rằng Lý Không chỉ là một con tốt sắp bị hy sinh.
Nhưng rồi, mọi thứ thay đổi trong tích tắc.
Lý Không ngừng thở.
Đôi mắt mở to, trợn ngược, không còn chút dấu hiệu của sự sợ hãi hay mệt mỏi.
Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như bị cắt ngang.
Hắn nhìn thẳng vào chiếc radio hỏng hóc, nhưng ánh mắt của hắn không tập trung vào vật thể trước mặt.
Nó xuyên qua lớp vỏ nhựa, xuyên qua mạch điện đứt gãy, và nhìn sâu vào cấu trúc không gian đang rệu rã bên ngoài bức tường.
"Hắn không hỏng," Lý Không thì thầm, giọng nói lạnh băng, khác hẳn với sự run rẩy vừa rồi.
im lặng."
Khang sững sờ, bước lùi lại một bước.
"Cậu nói gì?"
Trước khi Khang có thể phản ứng, Lý Không đứng dậy.
Không còn sự run rẩy.
Không còn vẻ yếu đuối.
Hắn bước về phía cánh cửa sắt bị khóa chặt, nơi ánh sáng ban ngày lóe lên từ khe hẹp.
Hắn không cần chìa khóa.
Hắn chỉ đặt tay lên bề mặt kim loại gỉ sét, và cảm nhận dòng chảy năng lượng hỗn loạn đang cuồn cuộn chảy qua lớp vỏ thực tại mỏng manh.
Thế giới này không chỉ co lại.
Nó đang bị "xóa bỏ" từng mảnh ghép logic.
Và Lý Không biết chính xác vị trí của lỗi đó.
**
Lý Không dừng lại giữa vùng đất trống trơn.
Ở đây, không có gió.
Không có âm thanh.
Chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc của một thế giới đang chờ đợi để được định nghĩa lại.
Hắn nhìn xuống bàn chân mình.
Vết giày in trên mặt đất xám xịt đang bốc khói.
Không phải khói lửa.
Đó là hơi ẩm của thực tại đang bốc hơi.
Hắn quay lại nhìn Khang.
Anh ta đang run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì sự kinh hoàng tột độ khi nhận ra rằng những quy luật vật lý cơ bản đã không còn áp dụng được.
"Cậu là ai?" Khang hỏi, giọng run rẩy.
"Tại sao chúng không chạm vào cậu?
Tại sao cậu không bị xóa?"
Lý Không không đáp.
Hắn cúi xuống, nhặt một viên sỏi nhỏ từ mặt đất.
Viên sỏi đó trong suốt, không màu, như thể nó chưa được thiết kế hoàn chỉnh.
Hắn bóp chặt viên sỏi trong tay.
Nỗi đau nhói lên từ lòng bàn tay, nhưng không phải do sỏi.
Đó là nỗi đau từ chính cốt lõi của hắn.
Hắn nhớ lại cảm giác khi "Thành Phố Mới" biến mất.
Hắn nhớ lại giọng nói trong đầu: *Ngươi đã xóa sạch quá khứ.*
Sự thật đập vào mặt hắn như một cú đấm nặng nề.
Hắn không phải là người cứu thế giới.
Hắn là nguyên nhân.
Sự tồn tại của hắn là một "lỗ hổng" trong cấu trúc không gian.
Mỗi khi hắn thức tỉnh, mỗi khi hắn sử dụng năng lượng, hắn đang tạo ra một áp lực lên thực tại, khiến nó phải co lại để bù đắp cho sự sai lệch đó.
Những thành phố biến mất không phải vì quái vật.
Chúng biến mất vì chúng không thể chứa đựng sự hiện diện của Lý Không.
"Khang," Lý Không nói, giọng đầy mệt mỏi.
"Cậu có bao giờ tự hỏi tại sao mình lại sống sót qua tất cả những điều này không?"
Khang lắc đầu, mắt đầy hoảng loạn.
tôi không biết."
"Đó là vì cậu không thuộc về nơi này," Lý Không nói, mỉm cười một cách bi thương.
"Cậu là một phần của quá khứ.
Và quá khứ đang bị xóa bỏ."
Khang hét lên, lao về phía Lý Không, định tóm lấy hắn.
Nhưng trước khi anh ta chạm được vào Lý Không, không gian xung quanh họ bắt đầu rung chuyển.
Những tòa nhà lơ lửng trên cao bắt đầu rơi xuống, không phải do trọng lực, mà do sự sụp đổ của các quy luật vật lý.
Lý Không không né tránh.
Hắn đứng im, nhìn những mảnh bê tông khổng lồ rơi xuống quanh mình.
Chúng không chạm vào hắn.
Chúng xuyên qua hắn, như thể hắn là một bóng ma.
***
Bão không gian quét qua.
Những tòa nhà chọc trời vỡ vụn thành hàng tỷ mảnh kính và thép, nhưng chúng không va chạm.
Chúng tan rã thành ánh sáng, sau đó là bóng tối.
Lý Không ngã xuống, đầu gối đập mạnh vào mặt đất trống trơn.
Máu chảy ra từ miệng hắn, nhỏ xuống đất.
Nhưng máu đó không rơi.
Nó bay ngược lên trời, những giọt máu đỏ tươi lơ lửng trong không khí, sau đó hòa tan vào lớp xám tro của bầu trời, biến mất không một dấu vết.
Không có vệt máu.
Không có mùi tanh.
Chỉ có sự trống rỗng.
Lý Không nhìn những giọt máu biến mất, và một nụ cười điên rồ hiện lên trên môi hắn.
Hắn hiểu rồi.
Hắn không còn là một thực thể vật chất nữa.
Hắn đang trở thành một khái niệm.
Một lỗi trong hệ thống.
Đột nhiên, từ sâu thẳm trong vùng đất trống trơn, một tiếng nói vang lên.
Nó không đến từ tai.
Nó vang lên trực tiếp trong não bộ của Lý Không, lạnh lùng, máy móc, và không có cảm xúc.
*"Xử lý hoàn tất.
Đối tượng 'Lý Không' đã đạt ngưỡng bất ổn định.
Khởi động giao thức xóa sổ."*
Lý Không ngẩng đầu lên.
Bầu trời xám tro bắt đầu nứt ra.
Những vết nứt màu đen lan tỏa như mạng nhện, bao phủ toàn bộ chân trời.
Từ trong những vết nứt đó, một hình bóng khổng lồ xuất hiện.
Đó không phải là quái vật.
Đó là một cánh cửa.
Một cánh cửa khổng lồ, bằng kim loại đen bóng, không có tay nắm, không có khóa.
Kiếm Sư Vực Trời.
Hắn đứng trên đỉnh của cánh cửa, áo choàng bay phấp phới trong gió không có thật.
Hắn nhìn xuống Lý Không với ánh mắt khinh miệt, nhưng cũng đầy tham lam.
"Hóa Đơn Sinh Tồn cuối cùng," Kiếm Sư Vực Trời nói, giọng vang vọng như sấm sét.
"Ngươi đã chuẩn bị sẵn sàng cho mình, Lý Không.
Ngươi không biết rằng ngươi đang tự dâng hiến mạng sống của mình cho ta."
Lý Không đứng dậy, lau đi vệt máu không tồn tại trên môi.
Hắn nhìn Kiếm Sư Vực Trời, rồi nhìn vào cánh cửa khổng lồ.
Hắn hiểu ra ý định của tên phản diện này.
Kiếm Sư Vực Trời không muốn cứu thế giới.
Hắn muốn sử dụng năng lượng từ sự sụp đổ của thực tại – năng lượng mà Lý Không tạo ra – để mở khóa cánh cổng đến một thế giới khác.
Một thế giới nơi hắn là thần.
Và Lý Không là chìa khóa.
"Ngươi nghĩ ngươi là người duy nhất phá vỡ tù ngục?" Lý Không hỏi, giọng lạnh lùng.
"Hay ngươi chỉ là kẻ muốn trốn chạy vào một giấc mơ khác?"
Kiếm Sư Vực Trời không đáp.
Hắn giơ tay lên, và cánh cửa bắt đầu mở ra.
Bên trong là một vực thẳm ánh sáng trắng xóa, nơi mọi thứ đều có thể xảy ra.
***
Tất cả rơi vào tĩnh lặng đột ngột.
Vùng đất trống trơn, những tòa nhà lơ lửng, đàn quái vật mực đen – tất cả bỗng nhiên đóng băng.
Không có tiếng động.
Không có ánh sáng.
Thời gian dừng lại.
Lý Không cảm thấy cơ thể mình đang tan rã.
Những ngón tay của hắn trở nên trong suốt, sau đó là cánh tay, rồi toàn bộ cơ thể.
Hắn không đau.
Hắn chỉ cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ.
Khang tỉnh lại.
Anh ta mở mắt ra, tim đập thình thịch.
Anh ta không còn ở ngoài cửa.
Anh ta không còn ở trong vùng đất trống trơn.
Anh ta đang đứng trong một căn phòng vô cùng quen thuộc: Căn phòng của Lý Không trước khi thế giới sụp đổ.
Những bức tường màu trắng tinh khiết.
Chiếc giường đơn giản.
Và trên bàn, chiếc radio hỏng hóc vẫn nằm đó, im lìm.
Khang quay lại, tim anh ta đập mạnh đến mức muốn nứt lồng ngực.
Lý Không đang đứng ở cửa phòng, nhìn anh ta với ánh mắt bình thản, như thể mọi chuyện chưa từng xảy ra.
"Chào buổi sáng, Khang," Lý Không nói, nụ cười trên môi hắn lạnh lẽo và xa lạ.
"Cậu đã ngủ rất sâu.
Và bây giờ, chúng ta phải bắt đầu lại."
Trên tường, đồng hồ treo tường bắt đầu chạy ngược.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận