Chương 17
Nó là một vực thẳm sâu không đáy, nơi những xác thành phố cũ bị xé nát đang trôi dạt như vảy cá chết trong một đại dương vô hình.
Những mảnh vỡ bê tông, những cột điện gãy cụt và những xác nhà cao tầng lơ lửng trong hư không, tạo thành một mê cung nguy hiểm mà bất kỳ bước chân sai lầm nào cũng đồng nghĩa với cái chết tức thì.
Nhóm của Lý Không phải leo lên, không phải bằng cách đi bộ, mà bằng cách nhảy từ những mảnh vỡ của tòa tháp cũ đang trôi nổi, vì cầu thang đã biến mất khỏi cấu trúc thực tại, bị xóa bỏ như một lỗi lập trình thừa thãi.
Không khí lạnh lẽo không phải do nhiệt độ thấp, mà do sự vắng mặt của không gian.
Mỗi hơi thở đều cảm thấy như bị hút đi một phần linh hồn, để lại trong phổi một cảm giác trống rỗng, đau đớn.
Lý Không đứng trên một mảnh tường gạch vỡ, tay nắm chặt vào chiếc áo khoác rách nát.
Hắn nhìn xuống vực sâu, nơi những bóng đen của các tòa nhà cũ đang xoay tròn chậm rãi, như thể bị cuốn vào một chiếc cối xay gió khổng lồ.
Ánh mắt hắn bình thản, nhưng bên trong, trái tim đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì sự kích thích của một kẻ đang đứng trên bờ vực.
Hắn biết rằng mỗi lần hắn hít thở, thế giới này lại co lại một chút nữa.
Trinh đứng bên cạnh hắn, khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt luôn quét qua lại, tìm kiếm mối đe dọa tiềm tàng.
Cô nắm chặt cây kim tiêm dự phòng trong tay, đầu ngón tay run rẩy nhẹ.
Cô biết bí mật của Lý Không, nhưng cô cũng biết rằng nếu tiết lộ nó, cô sẽ chết ngay lập tức.
Sự sống của cô gắn liền với sự tồn tại của hắn, một sự ràng buộc độc hại mà cô không dám cắt đứt.
— Đừng nhìn xuống, Lý Không.
— Trinh thì thầm, giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi và căng thẳng.
— Nếu ngươi nhìn vào vực thẳm quá lâu, nó sẽ nhìn lại ngươi.
Và khi đó, ngươi sẽ không còn là chính mình nữa.
Lý Không không đáp lại.
Hắn chỉ nhếch mép, một nụ cười lạnh lùng, đầy tính toán.
Hắn biết Trinh đang nói gì.
Vực thẳm đó không chỉ là khoảng trống vật lý.
Đó là lỗ hổng trong logic của thực tại, và hắn chính là nguyên nhân khiến nó mở rộng.
Nhưng thay vì sợ hãi, hắn cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ đang chảy trong huyết quản.
Hắn là "lỗ hổng", và vì vậy, hắn có quyền kiểm soát nó.
Bỗng nhiên, một tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía sau.
Một nhóm đấu sĩ, những kẻ mạnh mẽ đã thức tỉnh sớm hơn, đang tiến lại gần.
Họ nhìn Lý Không với ánh mắt khinh miệt, coi hắn như một gánh nặng, một "cục thịt" yếu đuối cần được bảo vệ nhưng cũng dễ dàng bị bỏ lại nếu tình hình trở nên tồi tệ.
— Anh ta chậm chạp quá.
— Một gã khổng lồ tóc đỏ, cơ bắp cuồn cuộn, gầm lên.
— Chúng ta không thể mang theo một cái xác chết đi xa hơn được.
Lý Không vẫn đứng yên, không hề run rẩy.
Hắn biết rằng đây là lúc quyết định.
Hắn không thể để họ quyết định số phận của mình.
Hắn phải hành động, và hành động đó phải đủ tàn khốc để khiến họ im lặng.
**
Thế sự hỗn loạn, một "Siêu Đấu Sĩ" tên là Hỏa Lôi xuất hiện từ phía xa.
Hắn không tấn công Lý Không, mà tấn công vào chính Logic Lỗi đang bùng phát, cố gắng sửa chữa thực tại để loại bỏ biến số (Lý Không).
Hắn hét lên rằng việc phá vỡ cấu trúc thực tại sẽ giết chết tất cả, và hắn sẽ dùng sức mạnh của mình để "ép" Lý Không trở lại trạng thái bình thường.
Hỏa Lôi là một kẻ mạnh mẽ, cơ thể hắn tỏa ra nhiệt độ cao, khiến không khí xung quanh méo mó.
Hắn tin rằng mình là người duy nhất đủ mạnh để phá vỡ tù ngục này, bất kể giá bao nhiêu.
Hắn nhìn Lý Không với ánh mắt đầy khinh bỉ, coi hắn như một kẻ ngu ngốc đang tự hủy hoại chính mình.
— Ngươi không hiểu!
— Hỏa Lôi gầm lên, giọng nói vang vọng như sấm sét.
— Ngươi đang giết chết tất cả chúng ta!
Lý Không không đáp lại.
Hắn tiếp tục bước xuống, mỗi bước chân đều khiến không gian xung quanh rung chuyển dữ dội hơn.
Hỏa Lôi lao tới, nắm lấy vai Lý Không, cố gắng kéo hắn lại.
Nhưng ngay khi hắn chạm vào Lý Không, hắn cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo, đáng sợ, chạy dọc theo cơ thể hắn.
Hắn hét lên đau đớn, buông tay ra, lùi lại vài bước.
ngươi là gì?
— Hỏa Lôi hỏi, giọng nói run rẩy vì sợ hãi.
Lý Không nhìn hắn, đôi mắt trắng xóa của hắn không còn biểu cảm.
Hắn nói, giọng nói vang lên từ khắp mọi hướng:
— Tôi là lỗi.
Và lỗi thì không thể sửa chữa được.
Nó chỉ có thể được chấp nhận.
Và rồi, Lý Không tiếp tục bước xuống, biến mất vào bóng tối.
Hỏa Lôi đứng sững sờ, nhìn theo bóng lưng của Lý Không, cảm thấy một nỗi sợ hãi sâu thẳm, một nỗi sợ hãi mà hắn chưa từng trải qua trước đây.
Hắn biết rằng mình vừa chạm vào thứ gì đó nguy hiểm hơn cả cái chết.
**
Hành động của Lý Không đạt được hiệu quả tức thì.
Xe bồn nước, cùng với toàn bộ "Thành Phố Mới", bắt đầu di chuyển, không phải rơi xuống, mà là "trượt" vào một không gian khác, tách biệt hoàn toàn khỏi vùng đất chết dưới chân.
Lý Không đứng trên nóc xe, tay vẫn cầm sợi dây vô hình, nhìn lên bầu trời vốn dĩ không còn màu sắc.
Hắn cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ, một sự bình yên mà hắn chưa từng trải qua trước đây.
Hắn biết rằng mình đã làm đúng.
Hắn đã cứu thế giới, bằng cách hủy diệt nó.
Và giờ, hắn sẽ xây dựng lại nó, từ con số không.
Nhưng liệu đó là sự cứu rỗi, hay là sự hủy diệt cuối cùng?
Câu trả lời nằm ở phía trước, trong bóng tối, nơi những bí mật lớn nhất đang chờ đợi để được khám phá.
Và Lý Không, kẻ gây ra mọi thảm họa, cuối cùng cũng tìm thấy đích đến của mình.
Nhưng liệu đó là sự cứu rỗi, hay là sự hủy diệt cuối cùng?
Hắn mỉm cười, một nụ cười đầy thách thức và điên rồ.
Hắn bước về phía vực thẳm, không quay lại.
Tấm bảng chỉ đường bắt đầu vỡ vụn, tan thành bụi tro trong gió.
Thế giới tiếp tục co lại, và Lý Không, kẻ gây ra mọi thảm họa, cuối cùng cũng tìm thấy đích đến của mình.
Nhưng liệu đó là sự cứu rỗi, hay là sự hủy diệt cuối cùng?
Và rồi, trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi hoàn toàn biến mất, Lý Không nghe thấy một giọng nói, không phải từ Hỏa Lôi, không phải từ Trinh, mà từ chính nội tâm của hắn:
*Ngươi đã xóa sạch quá khứ.
Giờ, ngươi phải xây dựng tương lai.
Hoặc là chết.*
Hắn bước vào bóng tối, và thế giới cũ biến mất vĩnh viễn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận