Chương 16

Sương mù không phải là nước, nó là thứ gì đó đặc quánh, nặng nề như dầu nhớt đã nguội lạnh, bám chặt vào da thịt và ngấm vào phổi.

Lý Không đứng giữa khu phố cũ, nơi những bức tường bê tông từng là nơi trú ẩn nay chỉ còn là những đống đổ nát xám xịt, chờ đợi cái chết.

Thùng chứa nước cuối cùng, chiếc can nhựa xanh đã bị móp méo, nằm chỏng chơ trên nền đất bụi bặm.

Khi Lý Không vặn nắp, tiếng lục sục yếu ớt vang lên, chỉ còn lại một lớp bùn đen đặc quánh, bốc mùi thối rữa của xác thối và sự tuyệt vọng.

Tiểu Minh quỳ bên cạnh, hai tay run rẩy nắm chặt lấy vai Lý Không.

Đôi mắt anh ta đỏ hoe, tròng trắng lộ rõ những mạch máu vỡ vụn do thiếu nước và căng thẳng kéo dài.

chúng ta không thể uống cái này được," giọng Tiểu Minh khàn khàn, vỡ vụn từng chữ.

"Nó sẽ giết chúng ta nhanh hơn là khát nước.

Chúng ta phải vào nhà kho.

Phải có thứ gì đó còn sót lại."

Lý Không không đáp.

Hắn chỉ nhìn xuống lớp bùn đen, ánh mắt lạnh lùng như băng giá.

Trong đầu hắn, một giọng nói vô hình vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm trong tủy sống: *Thực tại đang vỡ vụn.

Hãy đẩy nó nhanh hơn.* Hắn giả vờ run rẩy, để vai chùng xuống, tạo dáng vẻ của một người đàn ông kiệt sức, bất lực.

Đó là mặt nạ hắn đã đeo suốt ba năm qua.

Nhưng bên trong, trái tim hắn đập đều đặn, nhịp nhàng như một cỗ máy đếm ngược.

"Trưởng lão" ngồi dựa vào bức tường gạch nứt nẻ, đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm vào khoảng không.

Lão ta không nói gì, nhưng hơi thở gấp gáp cho thấy lão cũng đang ở giới hạn chịu đựng.

Lão ta biết, sâu thẳm trong tiềm thức, rằng sự tồn tại của họ phụ thuộc vào thứ gì đó không thể giải thích được.

Và Lý Không là trung tâm của cơn lốc đó.

"Lý Không," Tiểu Minh kéo mạnh tay hắn, móng tay cào vào da thịt.

Nhà kho chỉ cách đây năm mươi mét.

Nếu chúng ta không tìm thấy nước trong vòng mười phút, chúng ta sẽ chết."

Hắn nhìn Tiểu Minh, ánh mắt yếu ớt, nhưng trong sâu thẳm là sự tính toán lạnh lùng.

Hắn biết nhà kho đó trống rỗng.

Hắn biết từ khi "lỗi logic" bắt đầu lan tỏa đến khu vực này, mọi vật chất bên trong đã bị xóa sổ khỏi danh sách tồn tại.

Nhưng hắn không nói ra.

Hắn cần sự hoảng loạn của họ.

Hắn cần họ phải tin rằng mình đang chiến đấu cho sự sống, trong khi thực tế, họ đang bước vào cái bẫy của chính hắn.

"Đi thôi," Lý Không thì thầm, giọng yếu ớt.

Hắn đứng dậy, chân bước chệnh choạng, như thể mỗi bước đi đều là một sự nỗ lực khổng lồ.

Hắn dẫn đầu, bước vào làn sương mù dày đặc, để lại phía sau hai người bạn đang tuyệt vọng theo sát.

Hắn không nhìn lại.

Hắn biết rằng sau lưng hắn, thế giới đang co lại từng li từng tí.

Những tòa nhà ở xa đang mờ dần, biến thành những khối đa diện vô hình trước khi hoàn toàn biến mất.

***

Họ lao vào nhà kho phế tích, cánh cửa gỗ mục nát bật mở với một tiếng rít刺耳.

Bên trong không có ánh sáng, chỉ có bóng tối đen kịt và mùi ẩm mốc nồng nặc.

Tiểu Minh bật đèn pin, tia sáng yếu ớt quét qua những chồng hộp carton mục nát và những kệ sắt gỉ sét.

Không có gì.

Không một giọt nước, không một gói lương thực.

Chỉ có sự trống rỗng.

"Làm gì thế này?" Tiểu Minh gầm lên, giọng nói vang vọng trong không gian kín hẹp, đầy vẻ giận dữ và sợ hãi.

"Nơi này trống trơn!

Anh nói có nước!"

Lý Không không đáp.

Hắn bước sâu vào trong, bỏ lại phía sau sự tức giận của Tiểu Minh.

Hắn cảm nhận được nó.

Một sự rung động nhẹ, như tiếng thì thầm của gió, nhưng lại mang theo sức nặng của cả một tòa nhà.

Đó là "lỗi logic".

Điểm mà cấu trúc thực tại bị gãy vỡ.

Hắn dừng lại trước một góc tường, nơi lớp sơn trắng đã bong tróc, lộ ra lớp bê tông xám xịt bên dưới.

Hắn đưa tay ra, chạm nhẹ vào bức tường.

Làn da tiếp xúc với bề mặt lạnh lẽo, nhưng thay vì cảm giác thô ráp, hắn cảm thấy một sự trơn trượt, như thể đang chạm vào mặt nước.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý thức vào điểm tiếp xúc đó.

Hắn không dùng sức mạnh vật lý.

Hắn dùng ý chí.

Hắn "cầm tay" thực tại, kéo nó ra khỏi vị trí cố định của nó.

*Co lại,* hắn nghĩ.

*Co lại nữa.*

Bức tường bắt đầu run rẩy.

Không phải rung động vật lý, mà là sự dao động của không gian.

Những hạt bụi bay lơ lửng trong không trung đột ngột dừng lại, rồi sau đó xoay tròn, tạo thành một xoáy nhỏ.

Tiểu Minh và Trưởng lão nhìn thấy cảnh tượng đó, miệng há hốc.

Họ không hiểu đang xảy ra gì, nhưng bản năng sinh tồn báo hiệu nguy hiểm tột cùng.

Dừng lại!" Tiểu Minh hét lên, lao tới muốn kéo hắn ra.

Nhưng Lý Không không quay lại.

Hắn đẩy mạnh bàn tay vào bức tường.

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, không phải từ âm thanh, mà từ sự sụp đổ của không gian.

Bức tường biến mất.

Thay vào đó là một khoảng trống đen ngòm, sâu thẳm như vực thẳm, hút mọi ánh sáng và âm thanh vào trong.

Hắn bước vào khoảng trống đó, không chút do dự.

Hắn biết rằng bên kia là vùng đất trống trơn, nơi quái vật rình rập.

Nhưng đó là nơi hắn cần để kiểm soát.

Hắn cần sự cô lập.

Hắn cần để họ nhìn thấy hậu quả của sự tồn tại mình, nhưng không thể chạm vào hắn.

***

Tiểu Minh đứng sững lại trước miệng hố không gian, ánh mắt đầy kinh hoàng.

Hắn nhìn Lý Không biến mất trong bóng tối, nhưng không phải là sự biến mất thông thường.

Lý Không như thể đang hòa tan vào không khí, từng mảnh cơ thể tan rã thành những hạt sáng li ti rồi tắt ngấm.

"Không!" Tiểu Minh hét lên, lao tới mép vực.

Nhưng một lực vô hình đẩy anh ta lại, mạnh mẽ và dứt khoát.

Anh ta ngã quỵ xuống đất, thở hổn hển.

Trưởng lão đứng đó, tay run rẩy cầm thanh gậy gỗ.

Lão ta nhìn vào những chiếc hộp carton rỗng bên cạnh, rồi nhìn vào miệng hố.

Lão ta bỗng nhớ lại những giấc mơ kỳ lạ, những tiếng thì thầm trong đêm.

Lão ta nhìn xuống chân mình.

Đôi giày của lão ta đang bắt đầu mờ dần.

Không phải là mòn, mà là đang bị xóa bỏ khỏi thực tại.

"Anh ta..." Trưởng lão lắp bắp, giọng nói khô khốc.

"Anh ta không phải là người cứu chúng ta.

Anh ta là nguyên nhân."

Tiểu Minh ngẩng đầu lên, mắt mở to.

Hắn nhìn vào những chiếc hộp rỗng.

Chúng không chỉ trống.

Chúng đang bị hút vào lòng đất, như thể chính không gian dưới chân họ đang nuốt chửng mọi thứ.

Hắn nhớ lại những lần Lý Không "may mắn" thoát chết.

Những lần quái vật đột nhiên biến mất khi Lý Không xuất hiện.

Những lần nguồn nước xuất hiện ngay sau khi Lý Không quyết định di chuyển.

Sự thật ập đến như một cú đấm vào mặt.

Lý Không không kiểm soát thảm họa.

Lý Không *là* thảm họa.

Sự hiện diện của hắn là lỗ hổng trong cấu trúc thế giới.

Càng nhiều người ở gần hắn, càng nhiều thức tỉnh, thế giới co lại càng nhanh.

Và giờ, hắn đã tự nguyện bước vào vùng chết, để lại họ trong sự hủy diệt đang lan rộng.

"Lý Không!" Tiểu Minh hét lên, giọng gào thét đầy đau đớn và phản bội.

"Trả lại thế giới cho chúng tôi!"

Nhưng không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng gió rít qua miệng hố, như tiếng cười mỉa mai của định mệnh.

***

Bên trong vùng đất trống trơn, Lý Không đứng giữa một khoảng không vô tận.

Không có nhà cửa, không có đường sá.

Chỉ có cỏ dại mọc um tùm, xanh tươi một cách kỳ dị giữa sự chết chóc.

Những xác quái vật bị nghiền nát nằm rải rác xung quanh, như thể chúng đã bị một lực lượng vô hình dẫm đạp.

Hắn không đau.

Hắn cảm thấy nhẹ nhõm.

Sự cô đơn bao trùm lấy hắn, nhưng đó là sự cô đơn của một vị thần, không phải của một nạn nhân.

Hắn nhìn xuống tay mình.

Những vết nứt nhỏ xuất hiện trên da, tỏa ra ánh sáng tím nhạt.

Đó là dấu hiệu của sự phân rã.

Hắn đang trở thành một phần của "lỗi logic".

Hắn nhớ lại lời của Kiếm Sư Vực Trời.

*Ngươi chỉ là con cờ.* Có lẽ đúng.

Nhưng con cờ nào cũng có quyền lật bàn cờ.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ năng lượng còn lại.

Không phải để tấn công, mà để xóa sổ.

Hắn kích hoạt quy tắc cốt lõi: *Càng nhiều sinh vật thức tỉnh, càng nhiều thành phố biến mất.* Hắn đang thức tỉnh hoàn toàn.

Hắn đang biến chính mình thành một thành phố.

Năng lượng bùng nổ từ cơ thể hắn, tạo thành một sóng xung kích nhìn thấy được.

Sóng đó quét qua vùng đất, xóa bỏ mọi dấu vết của sự sống.

Cỏ dại khô héo, xác quái vật tan biến.

Chỉ còn lại sự trống rỗng tuyệt đối.

Hắn mở mắt ra.

Ánh mắt hắn không còn sự yếu đuối giả tạo.

Nó lạnh lẽo, sâu thẳm và đáng sợ.

Hắn biết rằng khi hắn biến mất hoàn toàn, thế giới có thể ổn định lại.

Nhưng mọi thứ đã đạt được, mọi ký ức, mọi con người, sẽ bị xóa sạch.

Đó là giá phải trả.

Và hắn sẵn sàng trả giá.

***

Sương mù tan đi nhanh chóng, như thể bị một bàn tay vô hình xé toạc.

Ánh nắng ban trưa chiếu xuống vùng đất trống trơn, chói lòa và lạnh lùng.

Lý Không đứng độc mình giữa vùng đất chết, bóng đổ dài ra phía sau, như một dấu chấm hết.

Đột nhiên, không gian trước mặt hắn rung chuyển.

Một tấm bảng chỉ đường bằng kim loại cũ kỹ, gỉ sét, xuất hiện giữa không trung, lơ lửng trước mặt anh.

Nó không được gắn vào bất kỳ cột nào, chỉ đơn giản là *tồn tại* ở đó, vi phạm mọi quy luật vật lý.

Trên tấm bảng, những ký tự được khắc sâu, rỉ máu:

Lý Không nhìn vào tấm bảng, rồi nhìn vào chân mình.

Ở đó, không có đất.

Chỉ có một vực thẳm đen ngòm đang mở rộng, chờ đợi để nuốt chửng hắn.

Và từ trong vực thẳm đó, một giọng nói vang lên, không phải từ Kiếm Sư, mà từ chính nội tâm của hắn: *Ngươi đã xóa sạch quá khứ.

Giờ, ngươi phải xây dựng tương lai.

Hoặc là chết.*

Hắn mỉm cười, một nụ cười đầy thách thức và điên rồ.

Hắn bước về phía vực thẳm, không quay lại.

Tấm bảng chỉ đường bắt đầu vỡ vụn, tan thành bụi tro trong gió.

Thế giới tiếp tục co lại, và Lý Không, kẻ gây ra mọi thảm họa, cuối cùng cũng tìm thấy đích đến của mình.

Nhưng liệu đó là sự cứu rỗi, hay là sự hủy diệt cuối cùng?
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập