Chương 15

Sương mù không phải là hơi nước ngưng tụ.

Nó là những mảnh vỡ của thực tại, những sợi tơ không gian bị xé toạc đang cuộn xoáy từ mặt đất lên, tạo thành một bức màn trắng xóa, dày đặc và chết chóc.

Mùi vị của nó không phải là ẩm ướt hay mốc meo, mà là mùi sắt rỉ tanh nồng pha lẫn với hương thơm ngọt ngào, thối rữa của máu cũ.

Lý Không lê bước, mỗi bước chân đặt xuống đều khiến anh cảm thấy cơ thể mình nặng nề hơn, không phải vì kiệt sức, mà vì trọng lực xung quanh anh đang bị bóp méo.

Anh cố tình làm cho dáng đi chòng chành, đôi tay run rẩy bám lấy vai Minh, người đàn ông có tâm lý đang ở bờ vực sụp đổ.

Minh thở hổn hển, mồ hôi lạnh nhễ nhại trên trán, đôi mắt mở to đầy hoảng loạn nhìn vào khoảng không trắng xóa trước mặt.

"Lý Không...

chúng ta có chắc đường này an toàn không?" Giọng Minh rên rỉ, cao vút và méo mó.

"Tôi nghe thấy tiếng...

tiếng gì đó ở dưới đất.

Như thể có thứ gì đó đang nhai xương cốt."

Lý Không không đáp ngay.

Anh cúi đầu, ánh mắt đăm đăm nhìn xuống đôi giày đã rách nát của mình, che giấu sự lạnh lùng trong ánh mắt bằng vẻ mặt đau đớn và mệt mỏi.

Trong đầu anh, bản đồ không gian đang hiện ra rõ ràng như một bức tranh kỹ thuật số.

Những tòa nhà từng tồn tại ở khu vực phía Bắc đã biến mất hoàn toàn, để lại những "lỗ hổng" đen kịt, nơi các quy luật vật lý không còn hiệu lực.

Anh biết rằng sự biến mất của chúng không phải là ngẫu nhiên.

Mỗi lần một khu vực bị xóa bỏ, anh cảm thấy một cơn đau nhói nhẹ ở lồng ngực, như thể một phần cơ thể anh đang được ghép vào bức tranh thực tại mới.

Anh là nguyên nhân.

Anh là lỗi hệ thống.

Và giờ, anh phải giả vờ là nạn nhân để dẫn dắt những con người yếu đuối này qua vùng đất chết.

"Im đi, Minh," Lý Không thì thầm, giọng khàn đặc, yếu ớt.

"Nếu chúng nghe thấy tiếng động, chúng sẽ tìm thấy chúng ta.

Hãy tập trung vào bước chân của tôi.

Đừng nhìn vào sương mù."

Cô giáo Lan, người phụ nữ đứng sau cùng, nắm chặt cây gậy sắt trong tay, knuckles trắng bệch.

Cô nhìn Lý Không với ánh mắt nghi hoặc, nhưng sự sợ hãi đối với thế giới bên ngoài đã lấn át mọi lý trí.

Cô biết Lý Không mạnh mẽ hơn vẻ ngoài gầy gò, nhưng cô cũng không hiểu tại sao anh lại luôn dẫn họ vào những con đường chết.

"Lý Không," cô gọi khẽ, giọng run rẩy.

"Tòa nhà Tân Ái...

nó còn ở đó không?

Tôi không thấy bất kỳ cấu trúc nào cả."

Lý Không liếc nhìn cô, một nụ cười nhạt, đau khổ hiện lên trên môi.

"Nó còn đó, Lan.

nó đã thay đổi hình dạng.

Hãy tin tôi.

Nếu không, chúng ta sẽ chết ở đây." Anh nói dối một cách trơn tru, nhưng trong lòng, anh biết rằng tòa nhà Tân Ái thực sự đang biến mất từng tầng một, bị nuốt chửng bởi chính sự tồn tại của anh.

Anh đang dẫn họ vào miệng thú, nhưng đó là cách duy nhất để anh kiểm soát tốc độ sụp đổ.

Nếu anh để họ chạy tán loạn, sự hoảng loạn sẽ kích hoạt phản ứng dây chuyền, khiến cả khu vực biến mất nhanh hơn.

Anh phải là người cầm lái, dù con tàu đang chìm.

Họ bước vào bên trong Tòa nhà Tân Ái, nơi không gian bên trong trở nên vặn vẹo như một ống kính fisheye bị bóp méo.

Trần nhà nghiêng về một phía, sàn nhà gồ ghề với những vết nứt sâu hun hút, và trọng lực thay đổi liên tục, khiến mỗi bước chân đều trở thành một cuộc chiến sinh tử.

Lý Không dẫn đầu, nhưng anh cố tình đi chậm, đôi chân như nặng trĩu, tạo cớ cho Minh và Cô giáo Lan phải đi trước.

Anh quan sát họ từ phía sau, ánh mắt sắc lẹm quét qua từng góc khuất của hành lang.

Từ những lỗ hổng không gian trên tường, những "Quái vật Không gian" bắt đầu ập đến.

Chúng không có hình dạng cố định, mà là những khối thịt đen kịt, sùi bọt nhầy, với vô số đôi mắt đỏ rực nhấp nháy trên bề mặt.

Chúng không gầm rú, mà chỉ phát ra những âm thanh tĩnh điện, như tiếng tivi bị mất sóng, khiến não bộ con người đau nhói.

Minh hét lên, lao về phía trước, gậy sắt trong tay vung vẩy loạn xạ.

Một con quái vật lao tới, móng vuốt sắc nhọn cứa vào không khí, suýt nữa thì xé nát da thịt Minh.

"Lánh sang trái!" Lý Không hét lên, giọng nói đột ngột trở nên rõ ràng và sắc bén, phá vỡ sự yếu đuối anh vừa thể hiện.

Minh nghe theo, né sang một bên, nhưng bước chân của anh trượt trên sàn nhà trơn trượt do trọng lực bất thường.

Anh ngã xuống, lăn về phía một bức tường đang biến mất.

Lý Không không chạy tới cứu ngay.

Anh đứng yên, quan sát.

Anh cần xem phản ứng của họ, xem ai là yếu tố bất ổn, ai là kẻ có thể hy sinh.

Đó là nguyên tắc ngầm của anh: trong thế giới đang co lại, cảm xúc là thứ xa xỉ nhất.

Cô giáo Lan chạy tới, kéo Minh dậy, nhưng một con quái vật khác đã bao vây họ.

Lý Không bước tới, chậm rãi, như thể anh đang đi dạo trong công viên.

Anh giơ tay, lòng bàn tay mở ra, và một luồng năng lượng tím nhạt, mỏng manh, tỏa ra từ lòng bàn tay anh.

Nó không mạnh, nhưng đủ để làm chậm lại sự di chuyển của quái vật.

Anh không muốn dùng sức mạnh toàn diện, vì mỗi lần anh thức tỉnh, thế giới xung quanh lại co lại thêm một chút.

Anh đang đánh đổi sự tồn tại của mình để mua thời gian.

"Đi đi!" Lý Không hét lên, giọng nói vang lên trong không gian vặn vẹo.

"Chạy xuống tầng dưới!

Tôi sẽ chặn chúng lại!"

Minh và Lan nhìn anh, ánh mắt đầy kinh hãi và nghi ngờ.

Họ không hiểu tại sao anh lại làm vậy.

Nhưng sự sống còn đã thúc đẩy họ chạy.

Họ lao xuống cầu thang bộ, nơi các bậc thang đang biến mất từng cái một, để lại những khoảng trống vô tận.

Lý Không đứng lại, quay lưng về phía họ, đối diện với đàn quái vật.

Anh đóng mắt, tập trung vào cảm giác đau đớn trong lồng ngực.

Anh cảm thấy thế giới xung quanh đang kêu gào, như thể thực tại đang cố gắng loại bỏ anh ra khỏi phương trình.

Nhưng anh không lùi bước.

Anh là lỗi, nhưng anh cũng là người duy nhất có thể điều khiển lỗi đó.

Tòa nhà bắt đầu sụp đổ nhanh chóng.

Các phòng ốc bị xé toạc ra, biến mất vào hư không, để lại những hố sâu vô tận.

Tiếng gào thét của quái vật và tiếng nứt gãy của bê tông hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn của sự hủy diệt.

Lý Không biết rằng nếu không rời đi ngay bây giờ, cả nhóm sẽ bị nhấn chìm vào "vùng trống", nơi không có thời gian, không có không gian, chỉ có sự không tồn tại.

Anh dẫn mọi người chạy xuống tầng trệt, nơi ánh sáng từ bên ngoài đang dần bị nuốt chửng bởi sương mù.

Một con quái vật khổng lồ, lớn hơn những con trước đó, lao tới từ phía sau, móng vuốt của nó vung xuống, nhắm thẳng vào đầu Lý Không.

Anh không né.

Anh đứng yên, để cho móng vuốt đó chạm vào vai anh.

Máu bắn ra, nhưng anh không hề run rẩy.

Thay vào đó, anh đưa tay ra, bắt lấy móng vuốt của quái vật.

"Đủ rồi," anh nói, giọng lạnh như băng.

Anh đẩy một luồng năng lượng mạnh mẽ vào con quái vật.

Không phải để giết nó, mà để khóa nó lại.

Con quái vật bắt đầu co lại, biến thành một khối nhỏ gọn, và kéo theo một mảng lớn của tòa nhà biến mất, tạo ra một cầu thang dẫn xuống tầng hầm.

Lý Không từ từ bò ra ngoài, máu me nhuốm trên người, trông như một xác chết đang cố gắng cử động.

Anh thở dài, một hơi thở đầy mệt mỏi, nhưng ánh mắt anh vẫn tỉnh táo, sắc sảo.

Minh và Cô giáo Lan vội vàng chạy lại, nâng anh lên.

Minh tay run rẩy, nước mắt lưng tròng.

"Anh ổn chứ, Lý Không?

Anh điên à?

Anh vừa mới...

anh vừa mới tự sát!"

Lý Không mỉm cười, một nụ cười yếu ớt, đau đớn.

tôi cần hy sinh một chút để bảo vệ các anh.

Đừng hỏi nhiều.

Hãy sống sót."

Anh nói dối một cách trơn tru, nhưng trong lòng, anh biết rằng sự hy sinh đó là cần thiết.

Anh đang kiểm soát tình huống, nhưng giá của sự kiểm soát là sự biến mất của thế giới.

Anh cảm thấy sự thỏa mãn lạnh lùng khi nhìn thấy sự biết ơn trong mắt Minh và Lan.

Họ tin anh.

Họ tin rằng anh là người hùng.

Nhưng họ không biết rằng anh là nguyên nhân của mọi thảm họa.

Minh nhìn chằm chằm vào mắt Lý Không, cố gắng tìm dấu hiệu dối trá, nhưng chỉ thấy một sự trống rỗng kinh khủng.那双 mắt không có đáy, không có cảm xúc, chỉ có một sự tĩnh lặng chết chóc, như thể anh đang nhìn vào một hố đen.

Minh lùi lại một bước, tay run rẩy buông ra khỏi vai Lý Không.

"Anh điên à?" Minh lắp bắp, giọng nói cao vút, đầy hoảng loạn.

"Anh nói thật không?

Anh vừa mới...

anh vừa mới làm cho tòa nhà biến mất!

Tôi đã thấy!

Tôi đã thấy anh làm điều đó!"

Lý Không đứng thẳng người, bụi tro bám trên quần áo, nhìn xuống hai đồng đội với ánh mắt như nhìn hai vật thể vô tri.

Anh chậm rãi giơ tay, lau đi giọt máu trên má, và mỉm cười.

Nụ cười đó không thân thiện, mà đầy tính toán, đầy sự lạnh lùng.

"Tôi đã nói rồi, Minh," anh nói, giọng đều đều, không一丝 dao động.

"Thế giới này đang co lại.

Và tôi là người duy nhất có thể kiểm soát nó.

Nếu anh không tin, hãy thử nhìn xung quanh."

Minh quay đầu, nhìn vào khoảng không trước mặt.

Sương mù đang tan dần, để lộ ra một khung cảnh kinh hoàng.

Tòa nhà Tân Ái đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một vùng đất trống trơn, đầy những quái vật đang rình rập.

Và ở giữa vùng đất đó, Lý Không đứng đó, như một vị thần chết, lạnh lùng và bất khả xâm phạm.

Minh mở to mắt, miệng há hốc, không thốt nên lời.

Anh nhận ra sự thật khủng khiếp nhất: Lý Không không phải là nạn nhân.

Anh là nguyên nhân.

Và giờ, anh đã không còn che giấu nữa.

Lý Không bước tới, bước chân vững chãi, không còn sự yếu đuối giả tạo.

Anh nhìn xuống Minh, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi dao.

"Chúng ta còn rất nhiều việc phải làm, Minh.

Và lần này, anh sẽ không còn được phép nghi ngờ nữa."

Anh quay đi, bước vào vùng đất trống, để lại Minh và Lan đứng đó, tê dại trong sợ hãi và kinh hoàng.

Thế giới đang co lại, và Lý Không đang dẫn dắt nó vào sự hủy diệt cuối cùng.

Nhưng anh không quan tâm.

Anh chỉ muốn sống.

Và để sống, anh sẵn sàng hy sinh tất cả.

Ở đâu đó, trên đỉnh một tòa nhà lơ lửng trong không trung, Kiếm Sư Vực Trời đang nhìn xuống họ, với nụ cười mỉa mai.

Hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này.

Và giờ, trò chơi mới bắt đầu.

Hắn nâng cao thanh kiếm, ánh sáng tím tỏa ra từ lưỡi kiếm, cắt xuyên qua sương mù.

"Lý Không," hắn thì thầm, giọng nói vang vọng trong không gian.

"Ngươi nghĩ ngươi là người kiểm soát?

Hay ngươi chỉ là con cờ trong bàn cờ của ta?"

Lý Không dừng bước, cảm nhận được sự hiện diện của Kiếm Sư Vực Trời.

Anh không quay lại, nhưng anh biết rằng cuộc đối đầu cuối cùng đã đến gần.

Anh mỉm cười, một nụ cười đầy thách thức.

"Hãy đến và thử đi, Kiếm Sư.

Xem ai mới là kẻ chiến thắng."

Và thế giới, tiếp tục co lại, từng giây, từng phút, từng hơi thở.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập