Chương 14
Lý Không bước đi trong đó, từng bước chân in xuống mặt đất ẩm ướt, lạnh lẽo.
Không khí nặng trĩu mùi ozone và mùi máu khô, một hương vị quen thuộc của những nơi vừa bị "xóa sổ".
Marcus và đám cận vệ bám sát gót hắn, những người lính từng hung hãn giờ chỉ còn là những bóng ma run rẩy.
Họ không dám thở mạnh, sợ rằng một hơi thở quá lớn cũng có thể kích hoạt sự biến mất tiếp theo.
Bức tường thành phố phía trước lờ mờ hiện ra, rồi tan biến như ảo ảnh.
Những tòa nhà cao tầng, những con đường bê tông, tất cả đều bị nuốt chửng bởi khoảng trống trắng xóa.
Đó không phải là sự phá hủy, mà là sự phủ nhận tồn tại.
Lý Không cảm thấy một cơn đau nhói nhẹ ở thái dương, một dấu hiệu cho thấy "lỗ hổng" trong cơ thể hắn đang phản ứng với thực tại xung quanh.
Hắn giả vờ khom lưng, hai tay run rẩy nắm chặt lấy vai áo rách nát của mình.
"Chúng ta...
chúng ta đã đi sai đường," Lý Không thì thầm, giọng nói yếu ớt, như thể sức lực đang cạn kiệt từng giây.
"Tôi cảm thấy...
Quá lạnh."
Marcus dừng lại, tay đặt lên cán kiếm.
Ánh mắt hắn quét qua đám sương mù, tìm kiếm mối đe dọa.
Nhưng không có quái vật.
Chỉ có sự trống rỗng đáng sợ hơn bất kỳ con quái vật nào.
Sự im lặng ở đây không phải là sự vắng lặng, mà là sự im lặng của một cái chết đã hoàn tất.
Mỗi bước chân họ đi sâu hơn vào vùng đất này, thế giới xung quanh càng co lại nhanh hơn.
Những mảng màu xám lan tỏa từ chân Lý Không, ăn mòn thực tại như axit ăn mòn kim loại.
Trinh đứng ngay sau Lý Không, tay cô nắm chặt khẩu súng ngắn, nhưng cô không nhắm vào bất kỳ ai.
Cô nhìn chằm chằm vào lưng Lý Không, nơi mà dòng năng lượng đen kịt đang ẩn náu dưới lớp da thịt mong manh.
Cô biết sự thật.
Cô biết rằng sự yếu đuối kia là một vỏ bọc, một chiếc mặt nạ để che giấu sức mạnh hủy diệt đang ngủ đông trong con người hắn.
Nhưng cô cũng biết rằng, nếu Lý Không sụp đổ, cả thế giới này sẽ sụp đổ theo.
Và cô cần hắn sống.
Cô cần bí mật của hắn để đổi lấy sự miễn dịch, để tồn tại trong thế giới tàn khốc này.
"Tiến lên," Trinh ra lệnh, giọng cô lạnh băng, cắt ngang sự chần chừ của Marcus.
"Nếu dừng lại, chúng ta sẽ bị mắc kẹt trong khoảng trống vĩnh viễn."
Marcus nghiến răng, nhưng cuối cùng cũng gật đầu.
Hắn dẫn đầu nhóm, bước vào vùng sương mù dày đặc hơn.
Lý Không đi theo, ánh mắt hắn lạnh lùng quan sát sự biến đổi của không gian.
Hắn không sợ.
Hắn cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ, như thể hắn đang điều khiển nhịp đập của chính thế giới này.
Mỗi bước chân hắn đặt xuống, một phần của quá khứ bị xóa bỏ.
Và hắn đang tận hưởng cảm giác kiểm soát đó.
**
Trong khi đó, tại khu vực an toàn của căn cứ cách đó vài cây số, phản ứng của những kẻ đang theo dõi diễn ra khốc liệt.
Một nhóm phản bội do chỉ huy tên Vargo đứng đầu, những kẻ vốn đã nghi ngờ tính cách của Lý Không từ lâu, đã kích hoạt hệ thống tấn công từ xa.
Họ không nhìn thấy Lý Không, nhưng họ nhìn thấy những dữ liệu bất thường trên màn hình radar.
Những vùng đất trống trơn đang mở rộng nhanh chóng, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi.
"Họ đang cố gắng kích hoạt cơ chế 'Mở rộng Thực tại'!" Vargo hét lên, mắt hắn đỏ ngầu vì giận dữ và tham vọng.
"Nếu để hắn làm điều đó, chúng ta sẽ mất quyền kiểm soát toàn bộ khu vực này!
Tất cả tài nguyên, tất cả quyền lực, sẽ thuộc về hắn!"
Vargo không quan tâm đến sự sống còn của nhân loại.
Hắn chỉ quan tâm đến quyền lực.
Hắn tin rằng Lý Không là một mối đe dọa lớn nhất đối với trật tự mới mà hắn muốn thiết lập.
Và hắn sẵn sàng hy sinh bất kỳ ai, kể cả Marcus và Trinh, để loại bỏ mối đe dọa đó.
Hắn ra lệnh cho đội đặc nhiệm của mình phóng những quả đạn đặc biệt, chứa đựng năng lượng phản vật chất, về phía vùng sương mù nơi Lý Không đang đứng.
Những quả đạn lao về phía trước, xuyên qua không khí, để lại những vệt sáng xanh lá cây rực rỡ.
Chúng không nhằm mục đích tiêu diệt Lý Không, mà nhằm mục đích phá vỡ sự cân bằng năng lượng xung quanh hắn.
Vargo tin rằng, nếu hắn có thể làm cho năng lượng của Lý Không mất kiểm soát, hắn sẽ tự hủy diệt chính mình và những người xung quanh.
Đó là một nước cờ tàn nhẫn, nhưng hiệu quả.
Tại nơi Lý Không đứng, không khí đột ngột trở nên nặng nề.
Những quả đạn chưa tới, nhưng áp lực của chúng đã khiến không gian xung quanh rung chuyển.
Lý Không mở mắt ra, ánh mắt hắn lạnh băng.
Hắn cảm thấy sự xâm nhập của năng lượng phản vật chất.
Hắn biết rằng Vargo đang cố gắng giết hắn.
Nhưng hắn không sợ.
Hắn cảm thấy một sự kích thích kỳ lạ.
Hắn muốn xem liệu những kẻ yếu đuối như Vargo có thể làm được gì trước sức mạnh của "lỗ hổng".
Trinh cảm thấy sự thay đổi trong không khí.
Cô nhìn về phía căn cứ, nơi những vệt sáng xanh lá cây đang bay về phía họ.
Cô hiểu ngay điều gì đang xảy ra.
"Vargo," cô nói, giọng nói đầy căm ghét.
"Kẻ ngu ngốc."
Marcus cũng nhận ra mối đe dọa.
Hắn quay lại, chuẩn bị chiến đấu.
Nhưng Lý Không đưa tay ra, ngăn cản hắn.
"Đừng động," Lý Không nói, giọng nói bình thản, không còn vẻ yếu đuối nữa.
"Để chúng đến gần.
Chúng ta sẽ dùng chính năng lượng của chúng."
Marcus nhìn Lý Không, ngạc nhiên trước sự thay đổi đột ngột trong thái độ của hắn.
Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác.
Hắn đứng yên, nhìn những quả đạn lao tới, với tốc độ ánh sáng.
**
Marcus run rẩy, cố gắng tìm một lý do để chối bỏ thực tại này: "Điều này...
điều này vi phạm mọi quy luật vật lý.
Nó sẽ phá vỡ cân bằng của vũ trụ.
Lý Không, dừng lại ngay!
Ngươi đang giết chết tương lai của nhân loại!"
Lý Không bước tới, dừng cách Marcus chỉ còn một bước.
Anh cúi đầu, lại giả vờ yếu đuối và đau đớn: "Kẻ yếu đuối không thể thay đổi tương lai, Marcus.
Chỉ có kẻ mạnh nhất mới có thể định nghĩa nó.
ta là kẻ mạnh nhất."
Marcus nhìn vào mắt Lý Không.
Trong ánh mắt đó, hắn không thấy sự thù hận, không thấy sự căm ghét.
Hắn chỉ thấy sự trống rỗng, một sự trống rỗng sâu thẳm, vô tận, giống như những khoảng không gian bị xóa bỏ mà họ vừa chứng kiến.
Và trong sự trống rỗng đó, Marcus nhận ra sự thật khủng khiếp nhất.
Lý Không không phải là kẻ thù.
Lý Không là hậu quả.
Hắn là kết quả của sự sai lầm trong cấu trúc thực tại, và hắn đang sửa chữa nó bằng cách xóa bỏ mọi thứ.
Trinh bước tới, đứng giữa Lý Không và Marcus.
Cô nhìn Lý Không, ánh mắt cô đầy tính toán.
"Cậu muốn gì?" cô hỏi, giọng nói bình thản.
Lý Không nhìn cô, một nụ cười lạnh lùng hiện lên trên môi.
"Tôi muốn sống, Trinh.
Và để sống, tôi cần thế giới này ổn định.
Dù giá của sự ổn định đó là sự biến mất của mọi thứ đã qua."
Trinh gật đầu.
Cô biết rằng mình không thể thắng Lý Không.
Nhưng cô cũng biết rằng, mình có thể lợi dụng hắn.
Cô sẽ để hắn tiếp tục, để hắn phá hủy thế giới cũ, và sau đó, cô sẽ xây dựng thế giới mới trên đống đổ nát đó.
Với bí mật của Lý Không, cô sẽ trở thành nữ hoàng của thế giới mới.
Lý Không quay lại, nhìn về phía chân trời, nơi những vùng đất trống trơn đang mở rộng.
Hắn cảm thấy sự thỏa mãn.
Hắn đã làm được điều mình muốn.
Hắn đã kiểm soát được tình huống.
Nhưng hắn không biết rằng, ở đâu đó, trên đỉnh một tòa nhà lơ lửng trong không trung, Kiếm Sư Vực Trời đang nhìn xuống họ, với nụ cười mỉa mai.
Hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này.
Và giờ, trò chơi mới bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận