Chương 35

Không gian xung quanh Lý Không không phải là sự hủy diệt vật lý, mà là sự phân rã của logic.

Những mảnh dữ liệu màu xanh lá cây và đỏ tươi bay lượn như tuyết, mỗi mảnh chứa đựng một đoạn mã nguồn của thực tại đang sụp đổ.

Lý Không không né tránh.

Hắn đứng im, hai tay buông thõng, mắt nhắm lại.

Trong tâm trí, hắn không còn là một kẻ sống sót đang chạy trốn định mệnh.

Hắn là một thực thể đang hòa tan vào dòng chảy hỗn loạn.

Cảm giác đầu tiên không phải là đau đớn, mà là sự trống rỗng tột cùng.

Không có gió, không có âm thanh, chỉ có tiếng thì thầm của những quy luật vật lý đang bị bẻ gãy.

Lý Không mở mắt.

Đôi mắt anh giờ đây không còn là màu đen hay trắng, chúng phản chiếu lại chính những dòng mã dữ liệu đang trôi qua.

Anh thấy một dòng chữ nhấp nháy trước trán mình: *ERROR 404: REALITY NOT FOUND*.

"Đây là gì?" anh thì thầm.

Giọng nói của anh vang lên khô khan, như thể nó không phát ra từ thanh quản mà từ chính không khí xung quanh.

Hắn bước đi.

Mỗi bước chân đặt xuống không tạo ra tiếng động, mà tạo ra những gợn sóng trên mặt phẳng dữ liệu.

Những tòa nhà cao tầng, những con đường quen thuộc của thành phố cũ đang dần tan biến thành những khối đa diện màu xám.

Lý Không nhận ra rằng anh đang đứng giữa ranh giới của thế giới cũ và cái gọi là "Thế Giới Mới" mà Kiếm Sư Vực Trời mơ ước.

Nhưng khác với những gì hắn tưởng tượng, nơi đây không phải là thiên đường tự do.

Nó là một bãi rác số.

Một mảnh dữ liệu bay vào tay anh.

Lý Không chạm vào nó.

Tức thì, một ký ức không phải của anh tràn vào đầu.

Anh thấy một nhóm người đang ăn uống, cười nói trong một quán cà phê sáng sủa.

Rồi, không có cảnh báo, không có tiếng nổ, không có quái vật tấn công.

Họ chỉ đơn giản là biến mất.

Không phải chết.

Là *bị xóa*.

Như thể ai đó nhấn nút 'Delete' trên bàn phím của vũ trụ.

Lý Không rùng mình.

Anh nhớ lại lời của Quản Trị Viên: *"Bạn là vết nứt trong gương."*

Nếu anh là nguyên nhân, thì mỗi ký ức bị xóa này đều là một mảnh vỡ do anh gây ra.

Cảm giác tội lỗi, lạnh lẽo và sắc bén, chui vào từng thớ thịt.

Hắn không phải là nạn nhân của thảm họa.

Hắn là tác nhân.

Hắn là virus.

Hắn nhìn xuống đôi bàn tay mình.

Chúng đang trở nên trong suốt hơn, các ngón tay bắt đầu hòa vào ánh sáng xanh lục xung quanh.

Sự tồn tại của anh đang bị ăn mòn bởi chính sức mạnh mà anh vừa thức tỉnh.

Nếu anh tiếp tục đứng yên, anh sẽ tan biến hoàn toàn, trở thành một phần của dòng dữ liệu vô tri.

"Không," Lý Không nghiến răng.

Hắn ép bản thân di chuyển.

Hắn phải tìm ra trung tâm của sự sụp đổ này.

Hắn phải tìm ra cách kiểm soát nó, hoặc ít nhất là hiểu rõ nó trước khi chính hắn bị xóa sổ.

Hắn lao về phía trước, xuyên qua những bức tường dữ liệu đang tan rã.

Càng đi sâu, cảnh tượng càng trở nên kỳ dị.

Những con quái vật – những thứ từng là nỗi kinh hoàng của con người – giờ đây cũng đang bị phân rã.

Một con Quét Dọn khổng lồ, thứ mà trước đó hắn đã phải dùng đến năng lượng lớn để tiêu diệt, giờ đây chỉ còn là một đống xương cốt đang tan thành bụi.

Nhưng điều đáng sợ không phải là sự chết chóc, mà là sự *vô nghĩa* của nó.

Chúng chết mà không để lại dấu vết, không có máu, không có tàn dư.

Chúng bị quên lãng.

Lý Không cảm thấy một áp lực khủng khiếp đè lên lồng ngực.

Đó không phải là áp lực vật lý, mà là áp lực của sự tồn tại.

Thế giới này đang cố gắng loại bỏ anh, coi anh là một lỗi hệ thống cần được dọn dẹp.

Nhưng thay vì sợ hãi, một cảm giác khác trỗi dậy.

Và đằng sau sự tò mò ấy, là một sự lạnh lùng đáng sợ.

Nếu thế giới muốn xóa anh, thì anh sẽ cho nó thấy giá của việc đó.

Hắn mở rộng ý thức, không phải để phòng thủ, mà để *thăm dò*.

Anh cảm nhận được dòng chảy của thực tại.

Nó giống như một mạng lưới phức tạp, và anh là một nút thắt đang siết chặt toàn bộ hệ thống.

Anh thấy những sợi dây kết nối giữa các sinh vật, giữa các tòa nhà, giữa quá khứ và hiện tại.

Và anh thấy chúng đang đứt gãy, một cách có chủ đích.

Có ai đó đang kéo những sợi dây này.

Lý Không dừng lại.

Hắn nhìn về phía trước, nơi ánh sáng dữ liệu đậm đặc nhất.

Đó là hướng đi duy nhất còn lại.

Và ở đó, hắn cảm thấy một sự hiện diện khác.

Không phải của Kiếm Sư Vực Trời.

Mà của thứ gì đó lớn hơn, cổ xưa hơn.

Thứ gì đó đang chờ đợi anh.


Khi ánh sáng tắt dần, cảnh tượng trước mặt Lý Không khiến hắn chết lặng.

Những kẻ phản bội không còn ở đó.

Thay vào đó, là một thành phố hoang tàn, nhưng không có xác chết.

Không có máu.

Chỉ có những tòa nhà đổ nát và những con quái vật đang lang thang, nhưng chúng cũng đang trở nên mờ ảo, như thể chúng cũng đang bị xóa sổ.

Đây không phải là tàn tích của một trận chiến.

Đây là tàn tích của một *lỗi*.

Lý Không đứng dậy, chân bước chệnh choạng.

Hắn đi giữa những con đường trống trơn.

Những chiếc xe hơi bị bỏ lại, nhưng không có dấu hiệu va chạm.

Chúng chỉ đơn giản là ngừng hoạt động, rồi bị thời gian và không gian nuốt chửng.

Cây cối khô héo, lá rụng xuống nhưng không chạm đất, mà tan biến trước khi rơi.

Hắn cảm thấy một sự cô đơn tột cùng.

Không phải cô đơn vì không có người ở bên cạnh, mà là cô đơn vì anh là người duy nhất còn *có thật* trong một thế giới đang trở thành ảo ảnh.

Hắn đi đến trung tâm thành phố.

Tại quảng trường chính, nơi từng là điểm hẹn của hàng ngàn người, giờ đây chỉ còn lại một cột mốc duy nhất.

Một cột mốc bằng đá đen, khắc đầy những ký tự lạ.

Lý Không tiến lại gần.

Hắn chạm tay vào cột mốc.

Nhưng dưới lớp đá lạnh lẽo ấy, hắn cảm thấy một nhịp đập.

Nhịp đập của thế giới.

Hắn nhận ra rằng đây không phải là trung tâm của thành phố.

Đây là *neo*.

Thứ giữ cho phần còn lại của thế giới không bị cuốn trôi hoàn toàn vào hư vô.

Và nó đang yếu đi.

"Vì sao?" Lý Không thì thầm.

"Vì sao lại là tôi?"

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng gió rít qua những khe hở của các tòa nhà, tạo nên những âm thanh giống như tiếng khóc của trẻ con.

Hắn quay người, nhìn về phía chân trời.

Ở đó, một đường chân trời mới đang hiện ra.

Không phải đường chân trời của đất và biển, mà là đường chân trời của dữ liệu và ánh sáng.

Nó rực rỡ, hấp dẫn, nhưng cũng đầy nguy hiểm.

Lý Không biết rằng, nếu anh bước qua đường chân trời đó, anh sẽ không còn quay lại được.

Anh sẽ trở thành một phần của hệ thống mới, mất đi nhân tính, nhưng có thể kiểm soát được sự sụp đổ.

Nhưng nếu anh ở lại, anh sẽ chết.

Và thế giới sẽ tiếp tục co lại, cho đến khi không còn gì cả.

Một bóng hình xuất hiện phía sau anh.

Lý Không quay lại, tay sẵn sàng phòng thủ.

Nhưng khi anh nhìn rõ, tim anh đập thình thịch.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập