Chương 9

Lâm Phong không chạm vào chiếc điện thoại ngay lập tức.

Instinct sinh tồn của một kẻ sống sót trong Mạt Thế mách bảo rằng mọi thứ "hoàn hảo" đều là bẫy.

Anh ta lùi lại nửa bước, mắt quan sát kỹ từng vết nứt trên sàn nhà bê tông bị axit ăn mòn.

Không khí trong căn phòng này nặng nề, ẩm ướt và mang mùi kim loại gỉ sét pha lẫn với hương vị chát chát của ozone.

Đó là mùi của một cơn bão đang酝酿 (nhiễm) bên ngoài, và theo quy luật WEATHER AFFECT SKILL, áp suất khí quyển giảm xuống đang khiến các mạch máu dưới da anh ta căng phồng lên, đau nhói như những sợi dây đàn bị kéo đến giới hạn đứt gãy.

Từ góc mắt trái, – thực thể bóng đen bám dính lấy cơ thể anh – co rút lại, trở nên đậm đặc hơn.

Nó không còn là một lớp phủ mờ ảo nữa mà giống như một lớp da thứ hai, trơn láng và lạnh lẽo.

Shadow đang phản ứng với sự thay đổi thời tiết.

Bão sét ngoài kia đang cung cấp năng lượng cho nó, nhưng đồng thời cũng kích thích sự hung hãn tiềm ẩn trong bản chất của thực thể này.

Lâm Phong cảm nhận được nhịp đập của nó, không phải từ tim, mà từ chính xương sống.

Một nhịp đập chậm rãi, đều đều, và ngày càng lấn át nhịp tim của chính anh.

Anh ta cúi xuống, nhặt chiếc điện thoại lên bằng đầu ngón tay cái và ngón trỏ.

Màn hình vẫn sáng, hiển thị một dòng tin nhắn đơn giản từ số ẩn danh: *"Phòng mẫu vật.

Đừng tin vào những gì bạn thấy.

Và đừng tin vào Shadow."*

Lâm Phong nhíu mày.

Kẻ gửi tin nhắn biết về Shadow.

Biết về mối liên kết cộng sinh – hay ký sinh – giữa anh và bóng tối.

Anh ta lướt qua màn hình, tìm kiếm metadata, nhưng chỉ thấy toàn bộ dữ liệu bị mã hóa bằng một thuật toán sinh học kỳ lạ, giống như trình tự DNA.

Đây không phải là tin nhắn kỹ thuật số thông thường.

Đây là một tín hiệu sinh học được mã hóa thành sóng điện từ.

"Gió đang đổi hướng," một giọng nói vang lên trong đầu anh, không phải từ tai, mà trực tiếp từ thùy trán.

Đó là giọng của Shadow.

Nó trầm ấm, đầy cám dỗ, và mang theo một sự bình tĩnh đáng sợ.

"Bão sắp đến.

Nếu chúng ta không di chuyển ngay, mưa axit sẽ hòa tan lớp biểu bì mới hình thành của bạn.

Bạn nhớ chứ?

Bậc 2 không còn khả năng tái tạo da thịt nhanh như Bậc 1."

Lâm Phong nuốt khan.

Shadow đúng.

Từ khi tiến hóa lên Bậc 2, cơ thể anh đã trải qua những biến đổi sinh học dữ dội.

Làn da trở nên sần sùi, giống như vỏ của một loài thằn lằn cổ đại, giúp chống chịu nhiệt độ cao và va đập nhẹ.

Nhưng khả năng miễn dịch với axit lại giảm đi đáng kể.

Anh ta cần tìm nơi trú ẩn, hoặc tìm ra nguồn gốc của tất cả những chuyện này trước khi cơn bão nuốt chửng anh.

Anh ta nhìn quanh.

Căn phòng này từng là một phòng thí nghiệm nhỏ, giờ đây chỉ còn là đống đổ nát.

Những ống nghiệm vỡ vụn nằm rải rác, chất lỏng bên trong đã bốc hơi, để lại những vệt kết tinh màu tím nhạt.

Màu của virus Shenmu trong giai đoạn đầu.

Màu của cái chết.

Lâm Phong bước về phía cánh cửa sắt bị gỉ sét.

Anh ta dùng lực từ cơ bắp tay – vốn đã phình to và chắc chắn hơn sau lần tiến hóa – để bẻ gãy ổ khóa.

Kim loại kêu lên một tiếng rên rỉ chói tai trước khi gãy rời.

Cánh cửa mở ra, lộ ra một hành lang tối om, dẫn sâu xuống dưới lòng đất.

Không khí từ dưới sâu bốc lên, lạnh giá và mang theo mùi thối rữa của xác chết và… mùi máu tươi.

"Chúng ta đi xuống," Shadow thì thầm.

"Sự thật nằm ở đó.

Và nỗi sợ hãi của bạn cũng vậy."

Lâm Phong không đáp lại.

Anh ta bước vào bóng tối, từng bước một, thận trọng như một con mèo săn mồi.

Mỗi bước chân đều được tính toán để giảm thiểu tiếng động.

Anh ta biết rằng trong thế giới này, âm thanh là thứ duy nhất có thể tiết lộ vị trí của bạn cho những kẻ săn mồi – cả người lẫn quái vật.

Và anh ta không muốn trở thành con mồi.

Không phải lúc này.

Shadow dẫn đường, bóng đen của nó lan tỏa vào các khe hở của tường, thăm dò cấu trúc phòng kín phía sau bức vách bị sụp đổ.

Lâm Phong theo sau, mỗi bước đi đều tính toán để tránh làm rơi vãi các lọ thủy tinh vỡ chứa chất lỏng màu tím phát sáng – tàn dư của các thí nghiệm thất bại.

Ánh sáng yếu ớt từ màn hình điện thoại của anh ta chiếu rọi lên những bức tường bị bong tróc, lộ ra những hàng chữ được viết bằng máu khô: *"Nó không phải là bệnh.

Nó là sự nâng cấp."*

Lâm Phong dừng lại, nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó.

Sự nâng cấp?

Từ khi nào cái chết và sự biến dạng lại được gọi là sự nâng cấp?

Anh ta nhớ lại những gì Tạ Vũ đã nói về "chìa khóa".

Và anh ta nhớ lại cảm giác trống rỗng trong lồng ngực mỗi khi Shadow hoạt động mạnh.

Như thể một phần linh hồn của anh đang bị hút đi, thay thế bằng thứ gì đó xa lạ, lạnh lùng và vô cảm.

Họ bước vào một phòng lớn hơn, rộng bằng một sân bóng rổ.

Đây là Phòng Mẫu Vật.

Hàng trăm tủ kính cao đến trần nhà xếp thành những hàng dài, tạo thành những lối đi hẹp và ngột ngạt.

Hầu hết các tủ kính đều bị vỡ, nhưng một số vẫn còn nguyên vẹn, chứa đựng những thứ khiến dạ dày Lâm Phong quặn thắt.

Trong những tủ kính còn nguyên, những xác người – hay những gì còn lại của con người – đang được bảo quản trong dung dịch muối.

Chúng không còn hình dáng con người nữa.

Một số có thêm chi tay, một số có miệng mọc ra ở bụng, một số thì đầu to bằng cái bóng của chúng.

Đây là kết quả của những thí nghiệm thất bại.

Những đối tượng thử nghiệm bị virus Shenmu tấn công quá nhanh, vượt quá khả năng thích nghi của cơ thể, dẫn đến đột biến hỗn loạn và cái chết đau đớn.

Lâm Phong cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên.

Anh ta nắm chặt tay, cố gắng kìm nén cảm xúc.

Cảm xúc là điểm yếu.

Trong mạt thế, cảm xúc chỉ khiến bạn chậm chạp, dễ bị tổn thương.

Nhưng sâu thẳm trong tim, một tia lửa giận dữ bùng lên.

Ai đã làm những chuyện này?

Ai đã biến con người thành những thí nghiệm sống?

Shadow lan tỏa trên sàn nhà, bao phủ những xác chết trong tủ kính.

"Nhìn kỹ hơn," giọng nói của nó vang lên, mang theo một sự tò mò bệnh hoạn.

"Chúng không hoàn toàn chết.

Chúng đang ngủ.

Và chúng đang chờ đợi."

Lâm Phong tiến lại gần một tủ kính gần nhất.

Bên trong là một xác phụ nữ, cơ thể cô ta đã biến dạng hoàn toàn, da thịt chuyển sang màu đen bóng, giống như Shadow.

Nhưng khuôn mặt cô ta vẫn còn nhận diện được.

Tim anh ta đập thình thịch.

Không thể là mẹ anh.

Mẹ anh đã chết trong vụ nổ tại phòng thí nghiệm chính.

Nhưng cảm giác quen thuộc đó, sự kết nối máu mủ đó, đang gọi anh từ bên trong lớp kính dày.

Anh ta đặt tay lên kính.

Và bên kia lớp kính, đôi mắt của xác phụ nữ từ từ mở ra.

Chúng không phải là mắt người.

Chúng là hai lỗ đen sâu thẳm, không có tròng, không có đồng tử, chỉ có bóng tối thuần khiết.

Và từ trong bóng tối đó, một tiếng cười nhẹ vang lên.

Không phải từ xác chết.

Mà từ chính trong đầu anh.

Bóng đèn nhấp nháy rồi tắt.

Chỉ còn ánh sáng xanh lá từ màn hình máy tính và ánh sáng mờ ảo từ ngoài kia xuyên qua khe cửa.

Lâm Phong cảm thấy đau đầu dữ dội.

Không phải đau vật lý, mà là đau thần kinh.

Những ký ức không thuộc về anh ta bắt đầu ùa vào: cảm giác khát máu, sự coi thường mạng sống, và một ý chí thống trị áp đảo.

Đó là ký ức của Shadow.

Hay là ký ức của cái thực thể đang điều khiển Shadow?

Anh ta quỳ xuống, ôm đầu, cố gắng đẩy những ký ức đó ra.

Nhưng chúng bám lấy anh như những con ký sinh trùng.

Anh ta thấy mình đứng trên đỉnh một tòa nhà đổ nát, nhìn xuống thành phố trong lửa cháy.

Anh ta thấy mình giết chết hàng trăm người, không phải vì thù hận, mà vì...

vì niềm vui.

Niềm vui của sự hủy diệt.

"Lâm Phong," Shadow thì thầm, giọng nói giờ đây chồng lên giọng của chính anh.

"Bạn không thể chạy trốn khỏi chính mình.

Bạn là sản phẩm của sự tiến hóa.

Và sự tiến hóa luôn đòi hỏi hy sinh."

Lâm Phong nghiến răng.

Anh ta cảm nhận được sức mạnh đang tuôn chảy trong cơ thể mình.

Cơ bắp của anh ta căng cứng, gân cốt lạo xạo.

Đây là phản ứng của cơ thể khi đối mặt với mối đe dọa tâm lý.

Hệ thần kinh của anh ta đang tiết ra một lượng lớn adrenaline và cortisol, kích hoạt các gen tiến hóa khẩn cấp.

Anh ta đứng dậy, mắt sáng rực lên một màu đỏ ngầu.

"Tôi không phải là bạn," anh ta gầm lên, giọng nói vang vọng trong phòng trống.

"Tôi là Lâm Phong.

Và tôi sẽ không để bạn điều khiển tôi."

Shadow im lặng.

Nhưng bóng tối xung quanh anh ta trở nên đậm đặc hơn, như thể đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công.

Lâm Phong biết rằng mình không thể chiến đấu với Shadow bằng vũ lực.

Nó là một phần của anh.

Nhưng anh ta có thể chiến đấu bằng ý chí.

Bằng sự từ chối chấp nhận bản chất của nó.

Anh ta quay lại nhìn vào tủ kính.

Xác phụ nữ bên trong vẫn mở mắt, nhìn anh với vẻ mặt trống rỗng.

Nhưng trong sâu thẳm đôi mắt đen kịt đó, anh ta thấy một tia sáng yếu ớt.

Một tia sáng của hy vọng.

Hay là sự trêu ngươi?

Anh ta bước lại gần, dùng móng tay sắc nhọn – một đặc điểm của Bậc 2 – để cào vào lớp kính.

Kính nứt ra một đường nhỏ.

Ròng ròng, chất lỏng bảo quản chảy ra, mang theo mùi tanh nồng nặc.

"Con trai à..." giọng nói của người phụ nữ vang lên, yếu ớt và đứt quãng.

nó..."

Lâm Phong chết lặng.

Mẹ anh còn sống?

Hay đây chỉ là một ảo giác do Shadow tạo ra để thao túng anh?

Anh ta nhìn vào bàn tay mình.

Những ngón tay đang run rẩy.

Và từ lòng bàn tay, những tia điện xanh lóe lên, đáp ứng với sự kích động của anh.

Bão sét ngoài kia đang tăng cường sức mạnh của anh, nhưng cũng đang đẩy anh vào bờ vực của sự mất kiểm soát.

Tiếng kính vỡ vang lên.

Một mảng cửa sổ bằng kích thước bàn tay bị axit hòa tan, mở ra một khe hở.

Gió lùa vào, mang theo mùi chết chóc của mưa axit.

Lâm Phong không chạy.

Anh ta ném ổ cứng – thứ anh ta vừa lấy từ máy tính gần đó – vào túi áo, rồi quay lại nhìn phôi thai.

Phôi thai giờ đây đã vỡ màng bao, những xúc tua nhỏ đang vươn ra, tìm kiếm vật chủ.

Nó không còn là một phôi thai vô tri.

Nó đang sống.

Và nó đang đói.

Lâm Phong nhận ra sự thật.

Shadow không phải là một kỹ năng.

Nó là một ký sinh thể.

Và anh ta là vật chủ.

Virus Shenmu không phải là một lời nguyền.

Nó là một công cụ.

Một công cụ để tạo ra những kẻ mạnh hơn, những kẻ không còn bị ràng buộc bởi đạo đức con người.

Và Thượng Quan Vũ?

Anh ta không sai.

Anh ta đang cố gắng tiêu diệt những kẻ mạnh nhất để ngăn chặn sự lan rộng của virus.

Nhưng cách làm của anh ta là sai.

Anh ta đang giết chết hy vọng của nhân loại thay vì cứu nó.

Lâm Phong nhìn vào đôi mắt của Shadow.

"Bạn muốn gì?" anh ta hỏi, giọng nói lạnh băng.

Shadow cười.

"Tôi muốn tự do.

Và tôi muốn bạn...

tan biến."

Lâm Phong không đáp lại.

Anh ta bước qua khe hở, ra ngoài hành lang.

Mưa axit bắt đầu rơi, rơi xuống vai anh ta, ăn mòn lớp da sần sùi của anh.

Nhưng anh ta không lùi bước.

Anh ta cần tìm ra cách để loại bỏ Shadow.

Hoặc, nếu không thể, anh ta sẽ học cách kiểm soát nó.

Và anh ta sẽ tìm ra sự thật về cái chết của cha mình.

Dù phải trả giá bằng chính linh hồn mình.

Lâm Phong và Shadow chui qua khe hở, bước vào hành lang tối om.

Tiếng sấm sét vang lên dữ dội, như thể bầu trời đang gầm thét.

Và trong bóng tối, một đôi mắt khác mở ra.

Không phải của Shadow.

Mà của một kẻ săn mồi khác.

Một kẻ đã chờ đợi anh ta từ rất lâu.

Lâm Phong dừng lại.

Anh ta cảm nhận được sự hiện diện đó.

Sát bên cạnh anh.

"Chào mừng đến với thế giới mới, Lâm Phong," một giọng nói xa lạ vang lên, mang theo sự lạnh lùng và tàn nhẫn.

"Tôi đã chờ đợi bạn rất lâu."

Lâm Phong quay lại.

Trước mặt anh là một bóng người cao lớn, mặc áo khoác da đen, cầm trên tay một khẩu súng máy hạng nặng.

Người đó không nói gì thêm, chỉ mỉm cười.

Một nụ cười đầy sát khí.

Và trong đầu Lâm Phong, Shadow thì thầm: "Chạy đi.

Nếu bạn muốn sống."

Lâm Phong không chạy.

Anh ta đứng đó, đối diện với kẻ lạ mặt.

Và anh ta biết rằng, cuộc chơi mới vừa bắt đầu.

Và lần này, không có quy tắc.

Chỉ có sinh tồn.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập