Chương 8

Máu của Lý Vân chưa kịp đông đặc, vẫn còn ấm áp và sền sệt dưới ánh sáng xanh lờ mờ của những đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt.

Lâm Phong không hề do dự, anh ta quỳ xuống, bàn tay thô ráp với những mảng da sần sùi màu xám tro — dấu hiệu rõ ràng của sự chuyển biến sinh học Bậc 1 — xé toạc lớp áo khoác dày của nạn nhân.

Không phải để kiểm tra mạch hay tìm kiếm vật dụng, mà là để tiếp cận nguồn enzyme quý giá nhất trong thế giới chết chóc này: huyết tương của một Tiến Hóa Bậc 2.

Hơi thở của Lâm Phong gấp gáp, nhưng đôi mắt anh ta lạnh băng như đá.

Anh ta rạch một đường nhỏ vào bắp tay của xác Lý Vân bằng lưỡi dao găm, để dòng máu đen sẫm chảy ra.

Mùi tanh nồng của sắt và axit amin thối rữa xông lên mũi, kích thích khứu giác nhạy bén hơn thường ngày của anh ta.

Đây không phải là hành động của một con người bình thường, mà là bản năng của một kẻ săn mồi đang đói khát năng lượng để duy trì sự sống.

Mưa axit bên ngoài hầm xương đang rơi nặng hạt, tạo thành một rào cản chết chóc ngăn cách thế giới bên ngoài với nơi ẩn náu tạm thời này.

Thời tiết khắc nghiệt này là một lời nguyền đối với hầu hết sinh vật, nhưng với Lâm Phong, nó lại là một lời mời gọi.

Acid trong không khí ăn mòn lớp da mỏng manh, gây ra cảm giác bỏng rát khó chịu, nhưng nó cũng kích thích các tế bào biểu bì của anh ta sản sinh ra một lớp keratin dày hơn, cứng hơn.

Đó là quy luật tiến hóa tàn khốc: đau đớn là tiền đề cho sự thích nghi.

Lâm Phong đưa ngón tay chấm vào vũng máu, đưa lên miệng.

Vị đắng chát và kim loại lan tỏa trong khoang miệng, nhưng ngay lập tức, anh ta cảm thấy một luồng năng lượng thô sơ chạy dọc theo dây thần kinh.

Những sợi cơ ở cánh tay anh ta co giật nhẹ, những mảng da xám tro bắt đầu lan rộng, bao phủ thêm một phần cổ tay.

Quá trình này đau đớn như bị đốt cháy từ bên trong, nhưng anh ta nghiến răng chịu đựng.

Anh ta cần sức mạnh này.

Anh ta cần tồn tại để tìm ra sự thật về cha mình, và để loại bỏ thứ ký sinh trùng đang dần chiếm đoạt cơ thể anh ta.

Shadow, thực thể bóng tối trong tiềm thức anh ta, rung lên một nhịp điệu kỳ lạ.

Nó không còn chỉ là một nỗi sợ hãi hay một giọng nói thì thầm, mà là một sự hiện diện vật lý, một phần DNA ngoại lai đang tích hợp vào chuỗi xoắn kép của Lâm Phong.

Anh ta cảm thấy nó đang "ăn" máu của Lý Vân, chuyển hóa nó thành nguyên liệu cho sự phát triển của chính nó.

Một sự thật đáng sợ hiện ra: anh ta không chỉ đang tiến hóa, anh ta đang trở thành môi trường sống cho một thực thể khác.

Lâm Phong lau sạch máu trên mặt, ánh mắt扫 qua xác Lý Vân.

Không có cảm giác tội lỗi, chỉ có sự tính toán lạnh lùng.

"Cảm ơn vì bữa ăn," anh ta lầm bầm, giọng khàn đặc.

Sau đó, anh ta đứng dậy, bước vào bóng tối sâu thẳm của Hầm Xương.

Mục tiêu tiếp theo không phải là sinh tồn tạm thời, mà là khai thác dữ liệu.

Lý Vân đã chết vì bí mật, và Lâm Phong sẽ là người giải mã nó, dù phải trả giá bằng linh hồn.

**

Tiếng vỡ tan của cửa hầm vang lên như tiếng sấm, rung chuyển toàn bộ cấu trúc bê tông.

Những con quái vật đầu tiên tràn vào, chúng cao lớn, da thịt xám xịt, mắt không có tròng trắng, chỉ là hai hốc đen sâu thẳm.

Chúng không gầm thét, không thể hiện sự hung dữ theo kiểu động vật, mà lặng lẽ tiến tới với sự chính xác của những cỗ máy giết chóc.

Đó là những "Quân đoàn" mà Lý Vân nhắc đến — những cá thể đã hoàn toàn mất đi nhân tính, trở thành những cỗ máy săn đuổi hoàn hảo.

Lâm Phong đứng trước lối vào, cơ thể anh ta căng cứng như dây cung.

Mưa axit bên ngoài đang giảm dần, nhưng không khí trong hầm vẫn ẩm ướt và nặng nề.

Anh ta hít sâu một hơi, cảm nhận từng tế bào trong cơ thể mình đang hoạt động ở mức tối đa.

Tim đập thình thịch, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì hưng phấn sinh học.

Đây là lúc để kiểm tra giới hạn của sự tiến hóa Bậc 1.

Con quái vật dẫn đầu lao tới, móng vuốt sắc nhọn vút qua không khí.

Lâm Phong không né tránh.

Anh ta bước tới, va chạm trực diện.

Móng vuốt cắt vào vai anh ta, xé toạc lớp áo và da thịt, nhưng thay vì đau đớn tột cùng, anh ta cảm thấy một luồng năng lượng điện tích chạy dọc theo vết thương.

Da anh ta, đã bắt đầu cứng lại, phản ứng lại với sự tấn công bằng cách tiết ra một loại dịch nhớt dẫn điện.

"Thời tiết là vũ khí," Lâm Phong nhớ lại quy luật của thế giới mới.

Mưa axit bên ngoài đã tích tụ một lượng lớn ion trong không khí.

Anh ta đưa tay ra, những tia điện nhỏ bé lóe lên từ các đầu ngón tay, kết nối với ion trong không khí.

Một cú đấm mạnh mẽ, mang theo năng lượng tĩnh điện, đập vào ngực con quái vật.

Tiếng nổ nhỏ vang lên, con quái vật bay ngược ra sau, da thịt nó bị cháy xém bởi dòng điện.

Nhưng chúng không dừng lại.

Hàng chục con khác tràn vào, bao vây anh ta từ mọi phía.

Lâm Phong di chuyển linh hoạt, sử dụng những góc chết của những dãy máy chủ để né tránh các đòn tấn công.

Mỗi lần va chạm, cơ thể anh ta lại thay đổi một chút.

Các sợi cơ co lại, mật độ xương tăng lên, và lớp da xám tro chuyển dần sang màu đen bóng.

Anh ta đang tiến hóa trong lúc chiến đấu, một quá trình đau đớn nhưng cần thiết.

Shadow trong anh ta kích động hơn.

Nó muốn anh ta giết sạch chúng, muốn anh ta giải phóng sức mạnh tiềm ẩn.

"Hãy để tôi vào," nó thì thầm.

"Hãy để tôi kiểm soát.

Chúng ta sẽ chiến thắng."

Lâm Phong lắc đầu, mồ hôi và máu hòa quyện trên khuôn mặt.

Tôi sẽ chiến đấu bằng chính sức mạnh của mình.

Dù nó có yếu ớt đến đâu." Anh ta biết rằng nếu để Shadow kiểm soát, anh ta sẽ mất đi nhân tính, trở thành một con quái vật khác.

Nhưng sự kiên định đó cũng khiến anh ta chậm lại, tạo ra những khoảng hở trong phòng thủ.

Một con quái vật lớn hơn, với bộ xương lộ ra ngoài da, lao vào từ phía sau.

Lâm Phong quay người, nhưng không kịp né.

Móng vuốt của nó cắm sâu vào lưng anh ta, xé toạc lớp da và cơ bắp.

Đau đớn dữ dội lan tỏa khắp cơ thể, nhưng Lâm Phong không hét lên.

Anh ta nghiến răng, dùng tay trái nắm lấy cổ con quái vật, kéo nó lại gần, và dùng tay phải đâm lưỡi dao găm vào hốc mắt của nó.

Máu đen phun ra, nhưng con quái vật vẫn không chết.

Nó cựa quậy, cố gắng bứt ra.

Lâm Phong cảm thấy sức lực của mình đang cạn kiệt.

Hệ thống miễn dịch của anh ta đang phải chiến đấu với hai kẻ thù: virus Shenmu bên trong và những con quái vật bên ngoài.

Anh ta cần một lối thoát, một cách để kết thúc trận chiến này trước khi anh ta bị tiêu diệt.

**

Mưa axit dần dịu đi.

Căn cứ Hầm Xương im lặng, chỉ còn tiếng thở nặng nhọc của Lâm Phong.

Anh ta nhìn xuống tay mình, những mảng da xám đã chuyển sang màu đen bóng, cứng như kim loại.

Sự biến đổi này không thể đảo ngược.

Anh ta đã vượt qua ranh giới giữa con người và quái vật.

Shadow rút lui, hòa vào cơ thể anh ta, nhưng không hoàn toàn biến mất.

Một vệt bóng vẫn còn lại, quấn quanh cổ tay anh ta như một chiếc vòng đeo tay bằng bóng tối.

Nó là dấu hiệu của sự kiểm soát, của sự thỏa hiệp.

Lâm Phong bước ra khỏi Hầm Xương, ánh mắt quét qua vùng đất hoang tàn.

Bầu trời vẫn u ám, nhưng có một tia nắng yếu ớt xuyên qua lớp mây dày.

Anh ta cảm thấy một sự hiện diện khác, không phải từ Shadow, mà từ xa.

Một cảm giác bị theo dõi, dính líu, như một sợi chỉ vô hình kéo dài từ lưng anh ta.

Anh ta dừng lại, quay đầu lại.

Không có ai.

Chỉ có gió thổi qua những đống đổ nát.

Nhưng trong tâm trí anh ta, một giọng nói khác vang lên.

Giọng nói của Tạ Vũ.

*"Lâm Phong, nếu anh muốn tìm mẹ, hãy đến bến tàu cũ.

Mang theo 'chìa khóa'.

Tôi có nó."*

Lâm Phong nhíu mày.

Kẻ buôn lậu đó biết gì về chuyện này?

Và 'chìa khóa' là gì?

Anh ta nhìn vào ký tự trên tay.

Nó đang nóng lên.

Có lẽ, chìa khóa không phải là vật thể.

Mà là chính anh.

Lâm Phong bước tiếp, bước vào ánh sáng giả tạo của buổi sáng mới.

Con đường phía trước dài và đầy gai góc.

Nhưng anh ta không còn sợ hãi.

Anh đã nhìn thấy bóng tối.

Và bây giờ, anh là bóng tối.

Cuộc chơi mới vừa bắt đầu.

Và lần này, anh sẽ không để ai định quy tắc.

Nhưng sâu thẳm trong tiềm thức, một nghi ngờ nhỏ bé nảy sinh.

Nếu cha anh là nhà khoa học, và mẹ anh là đối tượng thử nghiệm...

thì Lâm Phong là gì?

Một đứa trẻ?

Hay một công cụ?

Câu hỏi đó treo lơ lửng trong không khí, chờ đợi một câu trả lời mà có lẽ, không ai muốn nghe.

Lâm Phong nắm chặt bàn tay.

Những tia điện lóe lên.

Anh sẽ tìm ra sự thật.

Dù phải trả giá bằng chính linh hồn mình.

Và trong bóng tối của tòa nhà đổ nát, một đôi mắt đỏ rực mở ra, quan sát anh từ xa.

Bóng không hoàn toàn rời đi.

Nó vẫn ở đó.

Luôn luôn chờ đợi.

Bởi vì Bóng không phải là kỹ năng.

Bóng là ký ức.

Và ký ức, không bao giờ chết.

Nó chỉ ngủ.

Và giờ đây, nó đã thức dậy.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập