Chương 7
Chúng co duỗi theo nhịp đập của một trái tim khác – trái tim của "Người Bóng".
Một giọng nói lạnh lùng vang lên trong sọ não anh, không phải qua tai, mà qua sự rung động của tủy sống.
*"Đừng kháng cự.
Hãy để nó chảy."*
Không gian xung quanh bắt đầu méo mó.
Những tòa nhà đổ nát của khu công nghiệp cũ không biến mất, nhưng chúng trở nên mờ nhạt, như những bức tranh bị nước làm nhòe.
Màu xám xịt của bê tông chuyển sang một sắc tím đậm, bệnh hoạn.
Bầu không khí nặng nề, ngấm đầy mùi ozone và sắt máu.
Đây không phải là thế giới vật lý thông thường.
Đây là lớp thực tại song song mà Lâm Phong đã nghe thoáng qua trong những giấc mơ ác mộng: Thế Giới Shenmu.
Ánh sáng từ màn hình mã QR ảo tắt lịm, nhưng bóng đổ của Lâm Phong trên mặt đất bê tông không hề biến mất.
Ngược lại, nó dày đặc hơn, đen kịt như mực tàu, và bắt đầu tách rời khỏi chân anh.
Nó không còn là một hình chiếu hai chiều.
Nó phồng lên, có chiều sâu, có thể tích.
Những giọt mực đen nhỏ bé rơi xuống mặt đất, sizzling nhẹ khi chạm vào bụi bẩn, để lại những vết cháy hình tròn li ti.
Lâm Phong thở hổn hển.
Máu trong tĩnh mạch anh sôi lên, nóng rát như if anh vừa uống phải axit loãng.
Anh nhìn xuống cánh tay phải.
Lớp da đang chuyển màu từ xám tro sang đen nhánh, những mạch máu dưới da nổi lên rõ rệt, phát ra ánh sáng xanh dương yếu ớt.
Đây là dấu hiệu của sự tiến hóa cấp độ 1 đang bị kích hoạt quá mức.
Cơ thể anh đang cố gắng thích nghi với một môi trường mà sinh học của nó chưa từng được thiết kế để chịu đựng.
"Đau đớn là giá phải trả cho sự thật," giọng nói trong đầu anh cười khẽ.那不是 anh.
Đó là Bóng.
Nó đang kiểm soát hệ thần kinh ngoại vi của anh, điều khiển từng sợi cơ vi mô trong bàn tay phải.
Lâm Phong cố gắng gồng người lên, dùng ý chí sắt đá của mình để đối kháng.
Anh nghiến chặt răng, men răng kêu lạo xạo.
Anh không muốn để một thực thể lạ chiếm đoạt cơ thể mình, dù thực thể đó mang lại sức mạnh.
Bóng đổ của anh giờ đã đứng thẳng dậy, tách biệt hoàn toàn khỏi cơ thể vật lý.
Nó cao hơn anh vài centimet, không có khuôn mặt, chỉ là một khối bóng tối cuộn xoáy với hai hốc mắt trống rỗng phát ra ánh sáng đỏ rực.
Nó đưa tay về phía Lâm Phong, một cử chỉ mời gọi, nhưng cũng đầy uy hiếp.
Trong Thế Giới Shenmu, khoảng cách vật lý không còn ý nghĩa.
Nếu Bóng muốn, nó có thể nuốt chửng anh trong tích tắc.
Lâm Phong lùi lại một bước, gót chân chạm vào một mảnh kính vỡ.
Cơn đau nhói lên giúp anh lấy lại chút ít kiểm soát.
Anh nhận ra rằng trong không gian này, cảm xúc là nhiên liệu.
Sợ hãi làm Bóng mạnh hơn.
Tức giận làm nó hung bạo hơn.
Để tồn tại, anh phải trở nên trống rỗng.
Anh phải trở thành một cái bình chứa trung tính.
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào nhịp thở.
Anh tưởng tượng ra một bức tường băng giá bao bọc lấy ý thức của mình.
Bóng đỏ lập tức run rẩy, co rút lại một chút.
Lâm Phong mở mắt, đôi mắt anh giờ đây đã thay đổi.
Iris chuyển sang màu xanh lam kim loại, đồng tử co lại thành những khe hẹp như mèo.
Anh đã kích hoạt被动 kỹ năng: "Thị Giác Phân Tích".
Trong tầm nhìn của anh, thế giới không còn là hình ảnh, mà là một mạng lưới dữ liệu sinh học.
Anh có thể nhìn thấy dòng chảy năng lượng trong cơ thể mình, và đặc biệt, anh nhìn thấy sợi dây vô hình nối liền anh với Bóng.
Sợi dây đó không phải là ánh sáng.
Nó là một chuỗi DNA xoắn kép khổng lồ, phát sáng màu tím, nối từ tim anh đến hốc mắt của Bóng.
Và trên mỗi cặp base của chuỗi DNA đó, anh nhìn thấy những ký tự lạ.
Không phải tiếng Trung, không phải tiếng Anh.
Đó là mã nguồn.
Mã nguồn sinh học từ ngoài hành tinh.
"Shenmu," Lâm Phong thì thầm.
Tên của virus, cũng là tên của thế giới này.
Nó không phải là bệnh.
Nó là một cổng kết nối.
Cảm giác đầu tiên là nóng.
Nóng đến mức anh tưởng da thịt mình sẽ bốc cháy.
Nhưng rồi, cảm giác đó chuyển sang lạnh.
Lạnh đến tê cóng.
Năng lượng điện đi qua cơ thể anh, được Bóng hấp thụ và chuyển hóa thành sinh lực thuần khiết.
Cơ thể anh phát sáng.
Những mạch máu dưới da chuyển từ xanh dương sang trắng xóa.
Da thịt anh nứt ra, nhưng không chảy máu.
Thay vào đó, những tia điện nhỏ bé phun ra từ các vết nứt, tạo thành một hào quang xung quanh anh.
Đây là sự tiến hóa.
Không phải do tập luyện.
Không phải do ma thuật.
Mà do áp lực sinh tồn cực đoan.
Cơ thể anh đang tái cấu trúc DNA để chịu đựng dòng điện cao áp.
Các tế bào thần kinh dày lên, myelin hóa nhanh chóng.
Tim anh đập với tần suất 200 nhịp mỗi phút, bơm máu giàu oxy và năng lượng điện đến từng tế bào.
Lâm Phong mở mắt.
Ánh sáng trắng xóa từ đôi mắt anh quét qua phiên bản kia.
Đối thủ của anh đang lùi lại, vẻ mặt kinh hãi.
con đã trở thành..."* Phiên bản kia lắp bắp.
"Con quái vật mà cha tôi tạo ra," Lâm Phong hoàn thành câu.
Giọng anh lạnh lùng, không chút cảm xúc.
Anh bước về phía trước, mỗi bước chân để lại một vết cháy hình bàn chân trên sàn nhà.
Anh giơ tay lên.
Những tia điện cuộn xoáy quanh nắm đấm.
Bóng đỏ giờ đây đã hợp nhất hoàn toàn với cơ thể anh, trở thành một lớp áo giáp bóng tối bao phủ toàn thân.
Anh không còn là Lâm Phong nữa.
Anh là một sự kết hợp giữa con người và mã nguồn.
Anh đánh ra.
Cú đấm không chạm vào phiên bản kia.
Nhưng sóng xung kích điện từ phá vỡ không gian xung quanh.
Phiên bản kia rên rỉ, cơ thể anh ta bắt đầu phân rã thành những hạt bụi ánh sáng.
Vết sẹo mã QR trên ngực anh ta vỡ ra, giải phóng một luồng dữ liệu khổng lồ.
Luồng dữ liệu đó bay về phía Lâm Phong, xâm nhập vào cơ thể anh.
Anh không chống cự.
Anh để nó vào.
Hàng petabyte thông tin.
Lịch sử của Shenmu.
Kế hoạch của Tập đoàn.
vị trí của mẹ anh.
Lâm Phong quỳ xuống, ôm lấy đầu.
Đau đớn đến tột cùng.
Nhưng anh cũng cảm thấy sự thỏa mãn.
Anh đã có nó.
Khi cơn đau dịu đi, anh đứng dậy.
Thế Giới Shenmu bắt đầu sụp đổ.
Những tòa nhà biến mất.
Bầu trời tím đậm chuyển sang màu xám xịt của thế giới thực.
Bão sét tắt lịm.
Lâm Phong đứng một mình giữa tòa nhà đổ nát.
Cơ thể anh vẫn còn run rẩy.
Những tia điện nhỏ bé vẫn nhảy nhót trên da thịt anh.
Anh nhìn xuống bàn tay.
Màu đen đã lan đến khuỷu tay.
Và trên lưng tay, một ký tự lạ hiện lên, phát sáng mờ nhạt.
Ký tự đó là: .
Đối tượng số 0.
Anh quay người, bước ra khỏi tòa nhà.
Trời đang sáng.
Ánh nắng bình minh chiếu xuống, nhưng với đôi mắt mới của anh, ánh nắng đó không ấm áp.
Nó lạnh lẽo.
Nó giả tạo.
Lâm Phong biết rằng anh đã thay đổi.
Anh không còn là nạn nhân.
Anh là kẻ săn mồi.
Và con mồi tiếp theo của anh là những người đã tạo ra Shenmu.
Nhưng khi anh bước đi, anh cảm thấy một sự hiện diện khác.
Không phải Bóng.
Mà là một ai đó đang quan sát anh từ xa.
Một cảm giác bị theo dõi, dính líu, như một sợi chỉ vô hình kéo dài từ lưng anh.
Lâm Phong dừng lại, quay đầu lại.
Không có ai.
Chỉ có gió thổi qua những đống đổ nát.
Nhưng trong tâm trí anh, một giọng nói khác vang lên.
Giọng nói của Tạ Vũ.
*"Lâm Phong, nếu anh muốn tìm mẹ, hãy đến bến tàu cũ.
Mang theo 'chìa khóa'.
Tôi có nó."*
Lâm Phong nhíu mày.
Kẻ buôn lậu đó biết gì về chuyện này?
Và 'chìa khóa' là gì?
Anh nhìn vào ký tự trên tay.
Nó đang nóng lên.
Có lẽ, chìa khóa không phải là vật thể.
Mà là chính anh.
Lâm Phong bước tiếp, bước vào ánh sáng giả tạo của buổi sáng mới.
Con đường phía trước dài và đầy gai góc.
Nhưng anh không còn sợ hãi.
Anh đã nhìn thấy bóng tối.
Và bây giờ, anh là bóng tối.
Cuộc chơi mới vừa bắt đầu.
Và lần này, anh sẽ không để ai định quy tắc.
Nhưng sâu thẳm trong tiềm thức, một nghi ngờ nhỏ bé nảy sinh.
Nếu cha anh là nhà khoa học, và mẹ anh là đối tượng thử nghiệm...
thì Lâm Phong là gì?
Một đứa trẻ?
Hay một công cụ?
Câu hỏi đó treo lơ lửng trong không khí, chờ đợi một câu trả lời mà có lẽ, không ai muốn nghe.
Lâm Phong nắm chặt bàn tay.
Những tia điện lóe lên.
Anh sẽ tìm ra sự thật.
Dù phải trả giá bằng chính linh hồn mình.
Và trong bóng tối của tòa nhà đổ nát, một đôi mắt đỏ rực mở ra, quan sát anh từ xa.
Bóng không hoàn toàn rời đi.
Nó vẫn ở đó.
Luôn luôn chờ đợi.
Bởi vì Bóng không phải là kỹ năng.
Bóng là ký ức.
Và ký ức, không bao giờ chết.
Nó chỉ ngủ.
Và giờ đây, nó đã thức dậy.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận