Chương 6

Cảm giác lạnh lẽo từ bàn tay lan nhanh như mạng nhện đen, bám chặt vào mạch máu.

Lâm Phong rít lên, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì cảm giác vi phạm quyền riêng tư sinh học.

Anh cảm nhận được từng tế bào cơ bắp đang co rút, sau đó giãn nở với mật độ gấp đôi.

Đây không phải là "tiến hóa" nhẹ nhàng, mà là một cuộc phẫu thuật nội tạng sống, tàn khốc và vô tình.

Xương sống của anh phát ra những tiếng lạo xạo khô khốc, như thể những khớp nối đang được tháo rời và lắp ráp lại bằng một cấu trúc mới.

Da thịt căng phồng, sau đó xẹp xuống, trở nên dày hơn, sần sùi như vỏ cây cổ thụ.

Những mạch máu dưới da chuyển từ màu đỏ thẫm sang xanh đen, chứa đầy dịch nhầy giàu oxy hóa.

*"Đừng kháng cự,"* giọng nói của Bóng vang lên trong đầu, lạnh lùng như tiếng đá va vào đá.

*"Chúng ta đang trở nên hoàn hảo.

Sự đau đớn này chỉ là cặn bã của con người hèn yếu đang bị đào thải."*

Lâm Phong nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, hòa lẫn với mưa axit rơi xuống.

Anh không nhìn thấy bóng của mình.

Thay vào đó, anh cảm nhận được nó như một thứ dịch lỏng nặng trĩu, đang len lỏi vào từng kẽ hở của ý thức.

Nó không chỉ là một kỹ năng.

Nó là một ký sinh trùng.

Một thực thể sống đang ăn mòn nhân cách của anh, từng chút một, từng tế bào não một.

Anh cố gắng tập trung vào hơi thở.

Phổi mới của anh, với cấu trúc phế nang mở rộng gấp ba lần, lọc sạch độc tố từ không khí ô nhiễm.

Không khí vào phổi không còn mùi thối rữa của xác chết, mà mang vị kim loại lạnh lẽo, sạch sẽ đến đáng sợ.

Tim anh đập chậm lại, mỗi nhịp một lần, nhưng mỗi lần đập đều đẩy một lượng máu khổng lồ vào các cơ quan.

Đây là Tiến Hóa Bậc 1.

Không có ánh sáng chói lòa, không có cảm giác thăng hoa.

Chỉ có sự tái cấu trúc sinh học thuần túy.

Cơ thể anh đang thích nghi với môi trường độc hại, trở thành một cỗ máy sinh tồn hoàn hảo hơn.

Nhưng cái giá phải trả là anh đang mất đi cảm giác "con người".

Sự đồng cảm, sự sợ hãi, cả nỗi đau tinh thần đều đang bị tê liệt bởi dòng máu mới.

Lâm Phong đứng dậy, chân anh vững chãi hơn trước.

Những ngón tay cong queo, móng tay cứng lại như móng vuốt thú dữ.

Anh nhìn xuống đôi bàn tay của mình, chúng run rẩy nhẹ, không phải vì lạnh, mà vì sự xung đột giữa ý chí con người và bản năng dã thú.

Anh lau máu từ khóe miệng.

Máu của con Hổ Báo đột biến vừa được anh hấp thụ.

Năng lượng từ DNA của nó đang được chuyển hóa, cung cấp nhiên liệu cho quá trình đột biến này.

Nhưng anh biết, đó không phải là nguồn gốc thực sự của sức mạnh.

Nguồn gốc nằm sâu trong tiềm thức, nơi cái gọi là "Bóng" đang ngủ yên, chờ đợi khoảnh khắc để thức tỉnh hoàn toàn.

Sau khi hấp thụ xong, Lâm Phong đứng dậy, lau miệng bằng khăn tay bẩn.

Shadow lùi vào bóng tối, chỉ để lại một cảm giác quan sát liên tục.

Anh quay lại xác Hổ Báo.

Con thú này không chết tự nhiên.

Trên cổ nó có một vết thương cũ, được khâu lại bằng chỉ sinh học tổng hợp – loại chỉ chỉ dùng trong các phòng thí nghiệm cấp cao.

Vết khâu đó không phải để chữa lành.

Nó là một dấu hiệu nhận dạng.

Một con dấu.

Lâm Phong cúi xuống, dùng móng tay sắc nhọn cạy nhẹ lớp da quanh vết khâu.

Dưới lớp da thịt thối rữa, anh tìm thấy một miếng kim loại nhỏ, bằng kích thước đồng xu, được cấy ghép trực tiếp vào xương sống của con thú.

Trên đó khắc một ký hiệu: một vòng tròn với ba đường cắt ngang.

Ký hiệu của "Dự án Shenmu".

Tim anh đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì sự xác nhận.

Tất cả những gì anh nghe thấy, tất cả những gì anh nghi ngờ, đều là sự thật.

Virus Shenmu không phải là một tai nạn tự nhiên.

Nó là một chương trình.

Một thí nghiệm được thiết kế để nâng cấp, hoặc hủy diệt, tùy thuộc vào kết quả.

Con Hổ Báo này từng là một đối tượng thử nghiệm.

Nó bị biến đổi, bị đánh dấu, và bị thả ra ngoài để quan sát mức độ thích nghi.

Và giờ, nó đã chết, trở thành nguồn dinh dưỡng cho một đối tượng thử nghiệm khác: Lâm Phong.

*"Chúng ta đang được theo dõi,"* Bóng nói, giọng điệu đầy kích động.

*"Miếng kim loại đó là một thiết bị định vị.

Dù con thú đã chết, nhưng tín hiệu vẫn còn hoạt động.

Họ biết vị trí của chúng ta."*

Lâm Phong nhặt miếng kim loại lên.

Nó vẫn còn ấm, rung lên nhẹ nhàng như thể vẫn đang gửi đi những xung điện.

Anh nhìn quanh khu rừng chết chóc.

Những tán cây mục ruỗng, những xác động vật nằm rải rác, tất cả đều im lìm.

Nhưng anh biết, ở đâu đó, những con mắt vô hình đang quan sát.

Anh không chạy.

Chạy là thừa nhận sự yếu đuối.

Thay vào đó, anh giấu miếng kim loại vào túi áo, rồi tiếp tục bước đi.

Anh cần tìm hiểu thêm.

Anh cần biết ai là người đứng sau tất cả này.

Và anh cần biết liệu cha mình có phải là một phần của dự án này hay không.

Gió thổi qua, mang theo mùi hôi thối của sự phân hủy.

Bầu trời xám xịt, những đám mây dày đặc che khuất mặt trời.

Thời tiết ở đây luôn bất ổn.

Mưa axit có thể rơi xuống bất cứ lúc nào, và bão sét có thể quét sạch mọi thứ trong tầm mắt.

Đây là thế giới của kẻ mạnh.

Và Lâm Phong đang trở nên mạnh hơn.

Nhưng mỗi bước tiến hóa, anh lại mất đi một phần con người.

Anh nhớ lại lời của Tạ Vũ.

*"Kiểm soát hoàn toàn, anh sẽ mất đi nhân tính."* Có lẽ đúng.

Nhưng nếu không tiến hóa, anh sẽ chết.

Và nếu chết, anh sẽ không bao giờ tìm ra sự thật.

Lâm Phong di chuyển về phía một khu chung cư cao tầng gần đó – nơi anh từng sống.

Trên đường đi, anh bắt gặp một nhóm người đang bao vây một cô gái trẻ.

Họ không phải là quái vật, mà là con người.

Nhưng ánh mắt họ thì dã man hơn bất kỳ con thú nào.

"Cô ấy có dấu hiệu tiến hóa," một gã đàn ông to lớn, tay cầm một thanh sắt gỉ sét, nói với giọng khàn khàn.

"Nhìn kìa, da cô ấy đang đổi màu.

Cô ấy sắp thành Bậc 1 rồi."

Cô gái trẻ run rẩy, lùi về phía sau, dựa lưng vào bức tường đổ nát.

Máu chảy từ vết cắt trên trán, nhưng dưới làn da nhợt nhạt, những mạch máu xanh đen đang hiện rõ, giống hệt như những gì Lâm Phong vừa trải qua.

"Đừng sợ," một người phụ nữ khác nói, giọng điệu ngọt ngào nhưng đầy mỉa mai.

"Chúng ta chỉ cần lấy máu của cô ấy.

Một ít thôi.

Để tiêm cho con trai tôi.

Nó đang bị sốt cao, cần năng lượng từ người tiến hóa để ổn định lại."

Lâm Phong dừng lại, ẩn mình sau một cột bê tông đổ.

Anh quan sát.

Đây không phải là sự tàn ác vô cớ.

Đây là sự tuyệt vọng.

Trong thế giới mới này, sự sống của một người có thể là thuốc giải cho người khác.

Đạo đức đã chết từ lâu.

Chỉ còn lại luật rừng.

Nhưng Lâm Phong không thể bỏ mặc.

Không phải vì lòng trắc ẩn, mà vì nguyên tắc.

Anh không muốn sống trong một thế giới nơi con người ăn thịt con người.

Dù anh đang dần trở thành một con quái vật, anh vẫn muốn giữ lại chút ít nhân tính cuối cùng.

Gã đàn ông gầm lên, lao vào.

Lâm Phong né tránh, nhưng không tấn công.

Anh sử dụng tốc độ mới có được, di chuyển như một con báo.

Anh không dùng vũ khí, mà dùng cơ thể đã được tăng cường.

Một cú đấm vào gan gã đàn ông làm hắn gục xuống, nôn ra máu đen.

Những kẻ còn lại hoảng loạn, rút lui cùng cô gái.

Lâm Phong không đuổi theo.

Anh chỉ đứng đó, nhìn họ biến mất vào màn sương mù.

Cô gái quay lại, nhìn anh với ánh mắt hỗn hợp giữa sợ hãi và biết ơn.

"Cảm ơn anh," cô ấy nói, giọng run rẩy.

Lâm Phong không đáp.

Anh chỉ gật đầu nhẹ, rồi tiếp tục bước đi.

Anh không muốn tạo ra mối liên hệ.

Mối liên hệ là điểm yếu.

Và trong thế giới này, điểm yếu có nghĩa là cái chết.

Nhưng khi anh quay đi, anh cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương.

Bóng của anh co lại, sau đó giãn nở, như thể đang cười.

*"Anh vẫn còn yếu đuối,"* Bóng thì thầm.

*"Sự đồng cảm đó sẽ giết anh.

Và cả tôi nữa."*

Lâm Phong nhắm mắt lại, cố gắng đẩy lùi giọng nói đó.

Anh cần tập trung.

Anh cần mạnh mẽ hơn.

Anh cần tìm ra cách để loại bỏ Bóng, trước khi nó hoàn toàn chiếm lấy anh.

Xe bọc thép dừng lại.

Cửa mở ra, bước ra một người phụ nữ mặc bộ đồ bảo hộ trắng tinh, đeo kính râm đen.

Cô ta không nhìn những nạn nhân, mà nhìn thẳng vào Lâm Phong, như thể đã biết anh ở đó từ lâu.

Cô ta nháy mắt một cái.

Một mã QR ảo hiện lên trên không trung trước mặt Lâm Phong – chỉ có những người có mắt tiến hóa mới nhìn thấy được.

Mã QR đó chứa một thông điệp ngắn gọn: *"Đối tượng số 0.

Chúng tôi đã chờ anh.

Về nhà đi."*

Lâm Phong nhìn chằm chằm vào mã QR.

Tim anh đập nhanh hơn.

Anh không còn nhà.

Cha anh đã chết.

Mẹ anh đã mất tích.

Thế giới cũ đã sụp đổ.

Nhưng sâu thẳm trong tâm trí, anh nghe thấy một giọng nói khác.

Không phải của Bóng.

Mà là giọng nói của chính anh, từ quá khứ xa xôi.

Giọng nói của một đứa trẻ đang cười đùa trong một căn phòng trắng xóa, đầy ánh sáng.

*"Về nhà đi, Lâm Phong."*

Anh nhìn vào đôi mắt của người phụ nữ.

Đằng sau kính râm, anh cảm thấy một sự quan sát thấu triệt, lạnh lùng và đầy uy quyền.

Cô ta không phải là kẻ thù.

Cô ta là người dẫn đường.

Và anh biết, dù anh có muốn hay không, cuộc chơi này đã thay đổi quy tắc.

Anh không còn là một kẻ săn mồi đơn độc.

Anh là một con vật trong chuồng.

Và cánh cửa chuồng vừa được mở ra.

Lâm Phong nắm chặt bàn tay.

Những móng vuốt sắc nhọn xuyên qua lòng bàn tay, gây ra chút đau đớn.

Nhưng anh không rút lại.

Anh cần cảm giác đau đớn để nhớ rằng mình vẫn còn là con người.

Anh bước về phía người phụ nữ.

Không phải vì anh tin tưởng cô ta.

Mà vì anh không có lựa chọn nào khác.

Sự thật đang chờ đợi anh.

Và sự thật, luôn đi kèm với cái giá đắt nhất.

Bầu trời bỗng dưng tối sầm lại.

Những tia sét xanh lá bắt đầu lấp lánh trên chân trời, như những sợi dây thần kinh khổng lồ đang kích thích bầu khí quyển.

Bão đang đến.

Và trong cơn bão này, Lâm Phong sẽ phải đối mặt với phiên bản thật của chính mình.

Ai đang sống?

Hay "Bóng"?

Câu hỏi đó vẫn còn nguyên, nhưng giờ đây, nó không còn là một nghi vấn.

Nó là một lời nguyền.

Và Lâm Phong đã chấp nhận nó.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập