Chương 5
Lâm Phong ngồi dậy, ngực phập phồng từng nhịp nặng nề như tiếng trống quân trong đêm tĩnh mịch.
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, hòa lẫn với bụi bẩn và máu khô trên trán, tạo thành những vệt nhầy nhụa khó chịu.
Anh nhắm mắt lại, cảm nhận từng mạch máu trong cơ thể đang sôi sục, như thể có hàng ngàn con kiến lửa đang bò dưới da.
Không phải là cảm giác ấm áp của sự hồi phục, mà là sự xé toạc.
Các mô cơ đang bị phá vỡ và tái tạo lại nhanh hơn tốc độ bình thường gấp mười lần.
Đây không phải là tu luyện, không phải là hấp thụ linh khí hư vô.
Đây là sinh học thuần túy, tàn khốc và vô tình.
Virus Shenmu đang rewriting mã di truyền của anh, biến những gen yếu ớt của con người thường thành những chuỗi ADN ổn định hơn, cứng nhắc hơn, và hung bạo hơn.
*"Đừng kháng cự,"* giọng nói của Bóng vang lên trong đầu, lạnh lùng như băng hà.
*"Hãy để nó xảy ra.
Nếu anh chống cự, tế bào sẽ chết.
Và nếu tế bào chết, anh cũng chết."*
Lâm Phong nghiến răng, hai hàm răng nghiến sát nhau đến mức phát ra tiếng lục cục.
Anh biết nó nói đúng.
Trong thế giới mới này, sự đồng cảm là một lỗi thiết kế của tiến hóa.
Sự yếu đuối là một khiếm khuyết chết người.
Anh mở mắt ra.
Đôi mắt anh giờ đây không còn màu đen thăm thẳm nữa.
Một vệt xanh lam neon, mảnh khảnh như sợi chỉ điện, chạy ngang qua đồng tử, chia đôi nhãn cầu thành hai phần đối xứng.
Nó không phải là dị tật.
Nó là cửa sổ.
Cửa sổ để quan sát dòng chảy năng lượng sinh học xung quanh.
Anh nhìn xuống đôi tay mình.
Da thịt ở mu bàn tay đã chuyển sang màu xám tro, sần sùi như vỏ cây cổ thụ.
Những tĩnh mạch nổi lên xanh thẫm, pulsating theo nhịp tim chậm rãi nhưng mạnh mẽ của anh.
Anh nắm chặt tay lại.
Cốt khớp phát ra tiếng kêu "bốp" khô khốc, nhưng không hề đau.
Ngược lại, anh cảm thấy một sức mạnh mới đang ngủ đông trong những cơ bắp mới được tái tạo này.
Sức mạnh của Bậc 1.
Không phải là phép thuật.
Là áp lực cơ học và mật độ xương.
Ngoài kia, cơn mưa axit nhẹ vẫn rơi.
Những giọt nước nhỏ li ti, trong suốt nhưng chứa đầy axit sulfuric loãng, rơi xuống nền bê tông vỡ vụn tạo ra tiếng xì xèo nhẹ.
Mùi hăng của lưu huỳnh và ozone tràn ngập không khí, kích thích khứu giác nhạy bén hơn bình thường của Lâm Phong.
Anh hít một hơi sâu.
Không khí độc hại, nhưng phổi của anh giờ đây có khả năng lọc các hạt bụi mịn và trung hòa axit nhẹ nhờ vào lớp niêm mạc dày hơn.
Anh đứng dậy.
Đôi chân anh chạm xuống mặt đất lạnh lẽo.
Cảm giác cân bằng đã thay đổi.
Trọng tâm cơ thể thấp hơn, vững chãi hơn.
Anh không còn là một thanh niên gầy guộc, dễ bị hất đổ.
Anh là một cỗ máy sinh học đang trong giai đoạn khởi động.
Bóng của anh trên nền đất ẩm ướt không còn là một hình khối đơn điệu.
Nó đang di chuyển độc lập, vươn dài ra, như thể nó có ý chí riêng, muốn chạm vào những đống đổ nát xung quanh.
Lâm Phong liếc nhìn bóng của mình.
Nó không phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ bầu trời xám xịt.
Nó hấp thụ nó.
Một thực thể sống.
Một ký sinh trùng.
Hoặc có lẽ, một cộng sinh thể.
Anh chưa biết câu trả lời.
Nhưng anh biết một điều: anh không thể để nó kiểm soát hoàn toàn.
Anh phải giữ quyền làm chủ.
Ít nhất là cho đến khi anh tìm ra sự thật.
***
Khu công viên bị bỏ hoang giờ đây là một mê cung của cây cối đột biến và bê tông nứt nẻ.
Những tán cây cao vút, lá xanh đen bóng loáng, tỏa ra một thứ nhựa cây có tính ăn mòn nhẹ.
Lâm Phong di chuyển giữa những gốc cây khổng lồ, bước chân nhẹ nhàng đến mức không gây ra tiếng động nào.
Kỹ năng "Bóng" của anh không chỉ là một công cụ chiến đấu.
Nó là một hệ thống cảm biến.
*"Bên trái.
Hai mươi mét.
Có chuyển động,"* Bóng thì thầm.
Lâm Phong dừng lại, mắt nhìn về phía một bụi cây rậm rạp.
Anh không thấy gì.
Nhưng "Bóng" của anh đang rung lên, những sợi chỉ bóng tối kéo dài ra, quét qua khu vực đó như những xúc giác vô hình.
Anh cảm nhận được nhịp đập yếu ớt của một con vật nhỏ.
Có lẽ là một con chuột đột biến, hoặc một con thằn lằn.
Không đáng để bận tâm.
Anh tiếp tục đi thẳng.
Mục tiêu của anh là tìm kiếm nguồn cung cấp thực phẩm và thông tin.
Trong thế giới Shenmu, thông tin quý giá hơn vàng.
Và Tạ Vũ là người nắm giữ những mảnh ghép đó.
Khi Lâm Phong bước ra khỏi rìa công viên, anh nhìn thấy một bóng người đang cúi lom khom bên cạnh một chiếc xe tải bị lật ngửa.
Người đó mặc một bộ đồ bảo hộ cũ kỹ, vá víu nhiều chỗ, đội một chiếc mũ rộng vành để che mưa axit.
Trên lưng người đó đeo một chiếc ba lô lớn, phồng lên như thể chứa đầy đồ đạc.
Kẻ buôn lậu.
Kẻ phản bội.
Và cũng là nguồn thông tin duy nhất Lâm Phong có thể tiếp cận được mà không cần phải giết.
Lâm Phong ẩn mình sau một tấm bê tông vỡ, quan sát.
Tạ Vũ đang lục lọi trong ngăn kéo của chiếc xe tải, tay cầm một chiếc đèn pin nhỏ.
Ánh sáng yếu ớt chiếu rọi vào những món đồ bỏ lại: hộp lương thực hết hạn, vài khẩu súng săn gỉ sét, và một số chai lọ thủy tinh chứa chất lỏng màu xanh lá.
"Khốn thật," Tạ Vũ lẩm bẩm, giọng nói run rẩy vì lạnh và lo sợ.
"Chỉ có mấy thứ rác rưởi này.
Em gái tôi cần thuốc.
Thuốc thật, không phải mấy thứ phế phẩm này."
Lâm Phong nhớ lại lời nói của Tạ Vũ trong lần gặp trước.
Em gái của anh ta bị đột biến xấu, cơ thể đang dần biến dạng thành một khối thịt vô tri.
Tạ Vũ đang tìm kiếm một loại thuốc đặc biệt, một loại thuốc chỉ có trong các phòng thí nghiệm cấp cao hoặc từ những Tiến Hóa Bậc cao.
Một loại thuốc có thể ổn định gen, ngăn chặn sự biến dạng.
Lâm Phong bước ra từ bóng tối.脚步声 nhẹ nhàng, nhưng đủ để Tạ Vũ nghe thấy.
"Đừng lục nữa," Lâm Phong nói, giọng trầm thấp, lạnh lẽo.
"Những thứ đó đã hết hạn từ lâu.
Ăn vào chỉ khiến bụng đau thêm."
Tạ Vũ giật mình, quay lại, tay nhanh chóng rút ra một con dao găm từ thắt lưng.
Ánh mắt anh ta đầy cảnh giác, nhưng cũng lộ rõ sự mệt mỏi và tuyệt vọng.
"Lâm Phong?" Tạ Vũ nhíu mày, nhìn kỹ khuôn mặt của Lâm Phong.
mày trông khác rồi.
Da mày xám đi.
Mắt mày..." Anh ta rụt lại một bước, hạ thấp con dao xuống một chút, nhưng vẫn giữ thế phòng thủ.
"Mày đã tiến hóa?"
"Bậc 1," Lâm Phong đáp ngắn gọn.
"Và mày đang lãng phí thời gian.
Mưa axit sắp mạnh lên.
Nếu mày ở đây quá lâu, da thịt của mày sẽ bị hòa tan."
Tạ Vũ liếc nhìn bầu trời.
Những đám mây đen đang tụ lại dày đặc hơn, sấm sét rền vang ở xa.
Đúng như lời Lâm Phong nói.
Thời tiết đang thay đổi.
Và trong thế giới Shenmu, thời tiết là một kẻ thù không đội trời chung.
"Mày muốn gì?" Tạ Vũ hỏi, giọng điệu trở nên sắc bén hơn.
"Mày không đến đây để làm từ thiện."
"Thông tin," Lâm Phong nói.
"Về Thượng Quan Vũ.
Về căn cứ của hắn.
Và về nguồn gốc của virus Shenmu."
Tạ Vũ cười khẩy, một nụ cười chua chát.
"Mày nghĩ tao biết những thứ đó?
Tao chỉ là một kẻ buôn lậu, Lâm Phong.
Tao sống bằng cách bán những thứ rẻ tiền cho những kẻ giàu có, và mua những thứ quý giá từ những kẻ tuyệt vọng.
Tao không biết về những bí mật lớn lao như vậy."
"Nhưng mày có thể biết ai biết," Lâm Phong nói, bước lại gần hơn.
Bóng của anh dài ra, bao trùm lấy Tạ Vũ.
"Mày nói mày đang tìm thuốc cho em gái.
Thuốc đó không có trong chợ đen.
Nó có trong phòng thí nghiệm.
Và ai kiểm soát phòng thí nghiệm?"
Tạ Vũ im lặng.
Ánh mắt anh ta đăm đăm nhìn vào bóng của Lâm Phong.
Có một sự do dự trong ánh mắt đó.
Một sự tính toán.
"Thượng Quan Vũ kiểm soát các phòng thí nghiệm cấp cao," Tạ Vũ cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói nhỏ đi.
"Nhưng không chỉ vậy.
Có một nhóm khác.
Một nhóm bí mật.
Họ gọi mình là 'Những Người Thu Hồi'.
Họ không muốn tiêu diệt virus.
Họ muốn kiểm soát nó.
Và họ đang tìm kiếm những đối tượng thử nghiệm đặc biệt.
Những người như mày."
Lâm Phong cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.
"Đối tượng thử nghiệm?"
"Đúng," Tạ Vũ nói.
"Mày nghĩ mày là nạn nhân ngẫu nhiên?
Mày là sản phẩm.
Một sản phẩm được thiết kế.
Và bây giờ, họ đang đến để thu hồi mày."
Lâm Phong nhìn vào đôi mắt của Tạ Vũ.
Anh không thấy sự dối trá.
Chỉ thấy sự sợ hãi và một chút hy vọng mong manh.
"Vậy thì tao cần biết địa điểm của họ," Lâm Phong nói.
"Nếu tao không đối mặt với họ, tao sẽ chết.
Và nếu tao chết, em gái của mày cũng sẽ chết.
Vì tao là manh mối duy nhất dẫn đến loại thuốc mày cần."
Tạ Vũ hít một hơi sâu.
Anh ta biết Lâm Phong đang nói đúng.
Trong thế giới này, liên minh không dựa trên tình bạn, mà dựa trên lợi ích.
Và lợi ích của anh ta gắn liền với mạng sống của Lâm Phong.
"Có một căn cứ ngầm bên dưới trung tâm thành phố cũ," Tạ Vũ nói, giọng run rẩy.
"Họ gọi nó là 'Lõi'.
Đó là nơi họ tiến hành các thí nghiệm.
Và đó cũng là nơi mà Thượng Quan Vũ đang tập hợp lực lượng để tấn công.
Hắn tin rằng Lõi là nguồn gốc của mọi thứ.
Và hắn muốn phá hủy nó."
Lâm Phong gật đầu.
Thông tin này đủ để anh bắt đầu.
Nhưng anh cần một thứ khác.
"Mày có thể dẫn tao đến đó không?" Lâm Phong hỏi.
Tạ Vũ lắc đầu.
Tao không thể.
Nếu tao đi cùng mày, tao sẽ chết.
Và em gái tao cũng sẽ chết.
Nhưng tao có thể cho mày một thứ khác."
Anh ta mở ba lô ra, lấy ra một chiếc lọ nhỏ bằng thủy tinh, chứa đầy chất lỏng màu xanh lá cây phát sáng.
"Đây là chất xúc tác tiến hóa," Tạ Vũ nói.
"Nó không mạnh, nhưng nó có thể giúp mày ổn định gen trong giai đoạn đầu.
Giúp mày kiểm soát 'Bóng' của mày tốt hơn.
Nhưng nó có một giá trị."
"Giá trị gì?" Lâm Phong hỏi, mắt nhìn chằm chằm vào lọ thuốc.
"Thế mạng của mày," Tạ Vũ nói, giọng lạnh lùng.
"Nếu mày thất bại, tao sẽ lấy lại lọ thuốc này.
Và nếu mày thành công, tao muốn một phần trong kho thuốc của Lõi.
Một phần nhỏ thôi.
Đủ để cứu em gái tao."
Lâm Phong nhìn vào lọ thuốc.
Chất lỏng bên trong đang xoay tròn, phát ra một ánh sáng mờ ảo.
Anh có thể cảm nhận được năng lượng sinh học mạnh mẽ tỏa ra từ nó.
Đây là cơ hội.
Một cơ hội để củng cố sức mạnh, để kiểm soát Bóng, và để tiến gần hơn đến sự thật.
"Đồng ý," Lâm Phong nói, đưa tay ra.
Tạ Vũ mỉm cười, một nụ cười đầy toan tính.
Anh ta ném lọ thuốc cho Lâm Phong.
Lâm Phong bắt lấy nó, cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay.
"Chúc may mắn, Lâm Phong," Tạ Vũ nói, quay lưng lại.
"Và nhớ nhé.
Trong thế giới này, không có ai là bạn bè thật sự.
Chỉ có đồng minh tạm thời."
Lâm Phong nhìn theo bóng lưng của Tạ Vũ khuất dần trong màn mưa axit.
Anh biết anh ta nói đúng.
Nhưng anh cũng biết một điều khác: anh không cần bạn bè.
Anh chỉ cần sự thật.
Và để có được sự thật, anh sẵn sàng trả bất kỳ giá nào.
***
Lâm Phong uống lọ thuốc xúc tác.
Vị đắng chát lan tỏa trong cổ họng, sau đó là một cảm giác nóng rát lan tỏa khắp cơ thể.
Các tế bào của anh bắt đầu hoạt động mạnh mẽ hơn.
Bóng của anh trên nền đất co lại, trở nên đậm đặc hơn, sắc nét hơn.
Nó không còn là một hình khối mờ ảo nữa.
Nó bắt đầu có hình dạng.
Một hình dạng giống như con người, nhưng với những chi tiết kỳ quái: những chiếc sừng nhọn, những móng vuốt sắc bén, và đôi mắt đỏ rực.
*"Cảm giác thế nào?"* Bóng hỏi, giọng nói giờ đây rõ ràng hơn, gần gũi hơn.
"Kiểm soát tốt hơn," Lâm Phong nói, nhìn vào đôi tay của mình.
Những tĩnh mạch xanh thẫm trên mu bàn tay giờ đây sáng lên, phát ra một ánh sáng xanh nhạt.
"Nhưng mày đang thay đổi.
Mày đang trở nên hung bạo hơn."
*"Đó là bản chất của mày,"* Bóng đáp.
*"Mày là một vũ khí.
Và vũ khí thì phải sắc bén.
Nếu mày không sắc bén, mày sẽ bị gãy."*
Lâm Phong không đáp lại.
Anh biết nó nói đúng.
Nhưng anh cũng biết rằng, nếu anh để Bóng kiểm soát hoàn toàn, anh sẽ mất đi nhân tính.
Và khi nhân tính mất đi, anh sẽ trở thành một con quái vật.
Một con quái vật mà Thượng Quan Vũ muốn tiêu diệt.
Và một con quái vật mà những Người Thu Hồi muốn kiểm soát.
Anh không muốn là con quái vật.
Anh muốn là con người.
Một con người đã tiến hóa.
Một con người nắm giữ sự thật.
Lâm Phong bước vào màn mưa axit.
Những giọt nước rơi xuống da thịt anh, tạo ra tiếng xì xèo nhẹ, nhưng không gây tổn thương.
Phổi của anh lọc sạch độc tố.
Tim của anh đập chậm rãi, mạnh mẽ.
Anh đang trở thành một phần của thế giới mới.
Một thế giới tàn khốc, vô tình, và đầy bí ẩn.
Và anh sẽ sống sót.
Dù phải trả giá bằng mạng sống của chính mình.
***
Trên bầu trời, khối u khổng lồ lơ lửng trong không trung phát ra những tia sáng xanh lá mờ nhạt.
Nó đang di chuyển chậm rãi, hướng về phía trung tâm thành phố cũ.
Những tia sáng đó không phải là ánh sáng.
Đó là sóng radar sinh học.
Nó đang quét tìm các tín hiệu ADN đặc biệt.
Tín hiệu của những đối tượng thử nghiệm.
Tín hiệu của Lâm Phong.
Lâm Phong dừng lại, ngước nhìn lên bầu trời.
Anh có thể cảm nhận được sự hiện diện của khối u đó.
Nó giống như một con mắt khổng lồ, đang nhìn xuống anh.
Và anh biết rằng, thời gian đang cạn dần.
*"Họ đã phát hiện ra mày,"* Bóng nói, giọng đầy kích động.
*"Chúng ta phải chạy.
Bây giờ."*
Lâm Phong lắc đầu.
Chúng ta sẽ không chạy.
Chúng ta sẽ đối mặt."
Anh bước tiếp, hướng về phía trung tâm thành phố.
Bóng của anh kéo dài ra, bao trùm lấy anh, như thể bảo vệ anh khỏi những tia quét từ trên cao.
Cuộc chơi mới chỉ bắt đầu.
Và lần này, không có kẻ thua cuộc.
Chỉ có kẻ sống sót.
Nhưng câu hỏi vẫn còn nguyên: Ai đang sống?
Hay "Bóng"?
Và sâu thẳm trong tâm trí, Lâm Phong nghe thấy một giọng nói khác.
Một giọng nói không phải của Bóng.
Một giọng nói xa xôi, lạnh lùng, và đầy uy quyền.
*"Đối tượng số 0.
Hãy về nhà."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận