Chương 4
Vết thương ở cánh tay trái vẫn đang sưng to, màu tím bầm lan tỏa theo các mạch máu, báo hiệu độc tố Shenmu đang nhanh chóng xâm nhập vào hệ tuần hoàn.
Anh không hoảng loạn.
Sự hoảng loạn tiêu tốn oxy, và oxy là thứ anh cần để duy trì tỉnh táo.
Anh rút con dao găm từ trên người kẻ thù vừa chết, lưỡi dao còn dính đầy máu đen sẫm.
Với một chuyển động dứt khoát, anh cắt bỏ phần vải áo rách nát, để lộ da thịt đang biến đổi.
Dưới lớp da mỏng manh, những sợi gân xanh lá cây đang nảy lên, giống như rễ cây nhỏ bé đang tìm kiếm nguồn dinh dưỡng.
Đó là dấu hiệu của Tiến Hóa Bậc 1: tái tạo mô nhanh chóng nhưng đi kèm với sự mất kiểm soát tế bào.
Nếu không can thiệp, độc tố sẽ ăn mòn thần kinh và biến anh thành một xác sống không trí tuệ.
Lâm Phong nhìn xuống vũng chất lỏng xanh lá từ ống nghiệm vỡ.
Nó không phải là thuốc giải độc thông thường.
Nó là một chất xúc tác sinh học, một loại enzyme tổng hợp có khả năng trung hòa độc tố Shenmu bằng cách thay thế chuỗi DNA bị hỏng.
Anh cúi xuống, dùng dao găm múc một ít chất lỏng.
Nó lạnh buốt, tỏa ra mùi ozone nồng nặc.
"Bóng" trong đầu anh rì rầm, một âm thanh giống như tiếng gió thổi qua khe hẹp trong hang động.
Hãy để nó vào.
Hãy để chúng ta hòa tan.* Lâm Phong phớt lờ giọng nói ấy.
Anh áp dụng chất lỏng trực tiếp lên vết thương.
Cơn đau dữ dội bùng nổ, giống như lửa đang đốt cháy từ bên trong.
Da thịt anh co quắp lại, những sợi gân xanh lá chuyển sang màu trắng đục rồi dần biến mất.
Quá trình này không chỉ chữa lành; nó đang viết lại cấu trúc tế bào của anh.
Anh nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống trán.
Anh không hét lên.
Sự im lặng là vũ khí mạnh nhất của anh.
Khi cơn đau lắng xuống, cánh tay anh không còn sưng tấy.
Thay vào đó, lớp da mới mỏng hơn, trong suốt hơn, lộ ra những mạch máu nhỏ xíu đập nhịp đều đặn.
Anh vừa tiến hóa.
Không phải do tu luyện, mà do sinh tồn.
Sau khi băng bó tạm thời bằng mảnh vải sạch, cơn đau giảm bớt, Lâm Phong di chuyển đến trạm điều khiển trung tâm.
Màn hình máy tính vẫn còn sáng, hiển thị nhật ký nghiên cứu cuối cùng của Giáo sư Chen, người đứng đầu dự án Aegis.
Ánh sáng xanh lam từ màn hình chiếu lên khuôn mặt nhợt nhạt của anh, tạo nên những bóng đổ dài và méo mó trên sàn nhà.
Lâm Phong ngồi xuống, ngón tay run nhẹ khi gõ phím.
Anh cần biết sự thật.
Cha anh đã chết vì điều gì?
Và "Bóng" này thực sự là gì?
Nhật ký cuối cùng không phải là báo cáo khoa học khô khan.
Nó là một lời thú nhận đầy sợ hãi.
*"Shenmu không phải là virus.
Nó là một chương trình mã di truyền.
Một công cụ nâng cấp từ ngoài hành tinh, được gửi đến Trái Đất cách đây hàng triệu năm, nằm ngủ trong lõi hành tinh.
Sự kiện thiên thạch gần đây đã đánh thức nó.
Mục tiêu không phải là hủy diệt, mà là lọc.
Loại bỏ những cá thể yếu kém, giữ lại những cá thể có khả năng thích nghi cao.
Chúng ta không đang chiến đấu với quái thú.
Chúng ta đang tham gia vào một cuộc chọn lọc tự nhiên được tăng tốc."*
Lâm Phong đọc lại đoạn văn đó ba lần.
Máu trong người anh như đông đặc.
Nếu đó là sự thật, thì Thượng Quan Vũ, kẻ đang săn lùng những Tiến Hóa Bậc cao, thực ra đang làm đúng việc theo logic của mình.
Bằng cách tiêu diệt những người mạnh nhất, anh ta đang cố gắng ngăn chặn sự lan truyền của "chương trình" này, coi đó là một lời nguyền.
Nhưng Lâm Phong biết điều đó sai lầm.
Virus Shenmu không thể bị tiêu diệt bằng vũ lực.
Nó đã nằm trong máu của hàng tỷ người.
Sự thật bị đàn áp không chỉ bởi chính phủ, mà bởi chính nỗi sợ hãi của nhân loại trước sự thay đổi.
Anh cuộn chuột xuống dưới.
Một tập tin video được mã hóa.
Tiêu đề: *"Đối tượng 0: Lâm Phong"*.
Tim anh đập thình thịch.
Anh nhấp vào.
Video hiện ra hình ảnh một đứa trẻ tám tuổi đang nằm trên bàn phẫu thuật.
Những bác sĩ mặc đồ bảo hộ toàn thân đang quan sát.
Giọng nói của Giáo sư Chen vang lên: *"Lâm Phong là trường hợp duy nhất phản ứng với Shenmu mà không bị đột biến xấu.
Cơ thể anh ta không kháng cự lại virus, mà đồng hóa nó.
'Bóng' không phải là kỹ năng.
Nó là một ký sinh thể ý thức, một phần của Shenmu đã gắn kết với não bộ của đối tượng.
Nó đang học cách suy nghĩ như con người.
Và ngày càng ít hơn."*
Lâm Phong tắt màn hình.
Thế giới xung quanh anh trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ.
Anh nhìn vào bàn tay mình.
Những ngón tay dài, xương khớp rõ rệt.
Anh cảm thấy một sự lạnh lùng lan tỏa từ tim ra四肢.
Không phải do sợ hãi, mà do một nhận thức mới.
Anh không chỉ là một nạn nhân.
Anh là một thí nghiệm.
Và "Bóng" trong đầu anh không phải là kẻ thù.
Nó là chủ nhân thực sự.
Anh là vỏ bọc.
Sự thật này không làm anh điên loạn.
Nó làm anh tỉnh táo hơn.
Nếu anh là vỏ bọc, thì anh phải kiểm soát được nó.
Hoặc tiêu diệt nó.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên ở cuối hành lang.
Ba sinh vật Tiến Hóa Bậc 1 – những con người đã biến dạng, da bọc xương nhô cao, mắt đỏ ngầu – đang tiến về phía trạm điều khiển.
Chúng không còn hình dáng con người.
Chi tiết sinh học của chúng đã bị Shenmu bóp méo để tối ưu hóa cho bạo lực.
Da chúng cứng như da thú, móng vuốt sắc nhọn, và mùi hôi thối bốc lên từ các lỗ chân lông.
Chúng là những thất bại của quá trình tiến hóa.
Những cá thể không đủ mạnh để kiểm soát sự thay đổi.
Lâm Phong đứng dậy.
Anh không rút súng.
Súng đạn hữu hạn.
Anh cần sử dụng cơ thể mình.
Thời tiết bên ngoài đang chuyển biến.
Một cơn bão sét đang ập đến, những tia sét chui xuống qua các khe nứt trên trần nhà, tạo ra những tia lửa điện xanh lá.
Đây là cơ hội.
Shenmu phản ứng với năng lượng điện.
Nó kích thích sự tái tạo và tăng tốc phản ứng thần kinh.
Ba sinh vật lao tới.
Con đầu tiên vung móng vuốt về phía cổ anh.
Lâm Phong nghiêng người, tránh đòn một cách tinh tế.
Anh không đối đầu trực tiếp.
Anh quan sát.
Chúng di chuyển chậm chạp, dựa vào sức mạnh thô sơ.
Anh chờ đợi.
Khi con thứ hai nhảy lên, anh đưa tay ra, nắm chặt cổ tay nó.
Da thịt anh tiếp xúc với da thịt nó.
Một luồng điện nhỏ từ cơ thể anh truyền sang.
Đó không phải là kỹ năng ma thuật.
Đó là sự dẫn điện tự nhiên của mô thần kinh đã được Shenmu biến đổi.
Con quái vật giật mình, cơ bắp co quắp.
Lâm Phong lợi dụng khoảnh khắc đó, dùng khuỷu tay đập mạnh vào thái dương nó.
Sọ não của nó vỡ vụn.
Máu và dịch não tủy bắn ra.
Con thứ ba lao tới, nhưng Lâm Phong đã sẵn sàng.
Anh chạy về phía cửa sổ vỡ, nơi gió bão đang thổi vào.
Những tia sét bên ngoài chiếu sáng căn phòng.
Anh nhảy ra, bám vào khung cửa sổ, và chờ đợi.
Khi con quái vật lao theo, anh đẩy nó ra ngoài.
Nó rơi xuống tầng dưới, nhưng chưa chết.
Nó đang cố gắng trèo lên.
Lâm Phong nhắm mắt lại.
Anh tập trung vào "Bóng".
Anh không cố gắng kiểm soát nó.
Anh mời nó tham gia.
*Cùng nhau,* anh nghĩ.
*Chúng ta sẽ sống.* "Bóng" đáp lại bằng một cơn lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể.
Các tế bào da của anh bắt đầu phát sáng nhẹ, màu xanh lam.
Năng lượng điện từ cơn bão bên ngoài bị hút vào cơ thể anh, đi qua các mạch máu đã được biến đổi.
Anh trở thành một cái dẫn điện sống.
Khi con quái vật trèo lên, anh đưa tay ra, chạm vào nó.
Một tia sét mạnh mẽ phóng ra từ lòng bàn tay anh, xuyên qua cơ thể con quái vật.
Nó cháy đen, co quắp lại và rơi xuống, chết ngay lập tức.
Lâm Phong thở hổn hển.
Cơ thể anh nóng rực, nhưng tâm trí anh lạnh như băng.
Anh vừa sử dụng sức mạnh của Shenmu một cách chủ động.
Không phải do tức giận.
Mà do tính toán.
Anh biết rằng mỗi lần làm vậy, "Bóng" sẽ mạnh hơn.
Nhưng anh không có lựa chọn.
Anh phải sống để tìm ra cách loại bỏ nó.
Hoặc chấp nhận nó.
Khi cuối cùng cũng nằm một mình trong phòng thí nghiệm, thở hồng hộc, Lâm Phong chuẩn bị lấy lọ thuốc dự phòng.
Nhưng "Bóng" ngăn cản.
Giọng nói trong đầu anh vang lên, rõ ràng hơn bao giờ hết.
*"Đừng uống nó."*
Lâm Phong dừng tay.
Anh nhìn vào lọ thuốc.
"Anh vừa nói tôi cần nó để sống!" anh nói thầm, giọng khàn đặc.
*"Uống nó, bạn sẽ trở lại con người bình thường.
Và bạn sẽ chết.
Shenmu không cho phép điều đó xảy ra.
Nó đã chọn bạn.
Bạn là đối tượng 0.
Bạn không thể quay lại.
Bạn phải tiến hóa tiếp.
Hoặc chết."*
Lâm Phong nhìn vào lọ thuốc.
Nó trông vô hại.
Nhưng anh biết đó là một lời nói dối.
Nếu anh uống nó, anh sẽ mất đi khả năng kiểm soát "Bóng".
Và "Bóng" sẽ tiêu diệt anh để bảo vệ chính nó.
Anh đặt lọ thuốc xuống.
Anh không cần nó.
Anh cần sự thật.
Và sự thật là anh đã không còn là con người thuần túy.
Anh là một sự lai tạo.
Một sản phẩm của Shenmu.
Anh đứng dậy, đi đến trước gương vỡ trên tường.
Khuôn mặt anh trong gương vẫn quen thuộc, nhưng đôi mắt...
đôi mắt anh giờ đây có một vệt xanh lam chạy ngang qua đồng tử.
Nó trông giống như một con rắn đang nhe nanh.
Anh chạm vào má mình.
Da thịt lạnh và cứng.
Anh không cảm thấy sợ hãi.
Anh cảm thấy tò mò.
Anh đang trở thành gì?
Và điều gì đang chờ đợi anh ở phía trước?
Khi cơn đau lắng xuống, Lâm Phong ngồi dậy.
Hơi thở của anh đều đặn.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cơn bão đã tan.
Bầu trời xám xịt, những đám mây dày đặc che khuất mặt trời.
Nhưng trong ánh sáng yếu ớt đó, anh nhìn thấy một thứ gì đó di chuyển trên bầu trời.
Không phải là máy bay.
Nó quá lớn, quá chậm.
Nó trông giống như một khối u khổng lồ, lơ lửng trong không trung, phát ra những tia sáng xanh lá mờ nhạt.
"Bóng" cười trong đầu anh.
*"Họ đã đến.
Những người thu hồi.
Và họ không đơn độc."*
Lâm Phong đứng dậy, cầm lấy dao găm.
Anh không biết họ là ai.
Anh không biết họ muốn gì.
Nhưng anh biết một điều chắc chắn: anh sẽ không để họ lấy đi thứ gì từ cơ thể mình.
Không phải "Bóng".
Không phải sự thật.
Và chắc chắn không phải mạng sống của anh.
Anh bước ra khỏi phòng thí nghiệm, bước vào hành lang tối tăm.
Những bóng đổ dài theo chân anh, giống như những con rắn đang bò.
Và sâu thẳm trong tâm trí, "Bóng" thì thầm: *"Chạy đi, Lâm Phong.
Chạy đi, trước khi chúng ta cùng nhau biến thành quái vật."*
Anh không chạy.
Anh đi thẳng.
Vì anh biết, nơi nào có sự thật, nơi đó có cái chết.
Và anh đã sẵn sàng đối mặt với nó.
Dù là với Thượng Quan Vũ, với những sinh vật đột biến, hay với chính bản chất của sự tồn tại.
Cuộc chơi mới chỉ bắt đầu.
Và lần này, không có kẻ thua cuộc.
Chỉ có kẻ sống sót.
Nhưng câu hỏi vẫn còn nguyên: Ai đang sống?
Hay "Bóng"?
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận