Chương 3

Lâm Phong nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu của tên hung thủ đầu tiên – một kẻ đã tiêm thử nghiệm chất kích thích chưa hoàn thiện.

Cơ thể tên này đang phồng lên bất thường, các tĩnh mạch trên cổ nổi ngoằn ngoèo như những con rắn độc, báo hiệu hệ tuần hoàn đang quá tải.

Đây không phải là sự tiến hóa tự nhiên, mà là một cuộc bạo hành sinh học cẩu thả.

Da thịt tên đó chuyển sang màu tím sẫm, mô cơ co rút lại thành những khối gân guốc, cứng như đá granite.

Hắn thở khò khè, hơi thở nóng hổi mang theo mùi hôi thối của axit clohydric và máu thối rữa.

Bầu trời bên ngoài đang chuyển sang màu cam đục, dấu hiệu của một cơn bão bụi Shenmu sắp ập đến.

Gió hú lên qua các khe nứt của tòa nhà bỏ hoang, mang theo những hạt bụi mịn ăn mòn da thịt.

Đối với một người thường, đó là án tử.

Nhưng với Lâm Phong, dưới sự ảnh hưởng của "Bóng", các lỗ chân lông trên da anh tự động đóng kín, tạo thành một lớp màng bảo vệ tạm thời.

Anh cảm thấy nhịp tim mình chậm lại, không phải vì sợ hãi, mà vì cơ thể đang chuyển sang chế độ tiết kiệm năng lượng tối đa.

*"Chúng yếu,"* giọng nói trong đầu vang lên, lạnh lùng và phân tích.

*"Hệ thần kinh của chúng chưa kịp thích nghi với sự giãn nở cơ bắp.

Nếu anh tấn công vào khớp gối, nơi dây chằng chưa được tăng cường, chúng sẽ sụp đổ."*

Lâm Phong gật đầu nhẹ, một cử động nhỏ nhưng đầy ý nghĩa.

Anh không cần phải hét lên hay thể hiện sự hung hãn.

Sự bình tĩnh của anh đáng sợ hơn bất kỳ tiếng gầm nào.

Tên hung thủ lao tới, bàn tay biến dạng thành những móng vuốt sắc nhọn cào vào không khí.

Lâm Phong nghiêng người, một chuyển động tinh vi tránh né đòn tấn công.

Móng vuốt xé rách áo khoác của anh, để lộ ra làn da đang có những đường vân đen loang lổ chạy dọc theo cánh tay – dấu hiệu của sự hòa nhập giữa virus và tế bào chủ.

Anh đấm vào khớp gối tên hung thủ.

Tiếng xương gãy vang lên khô khốc, như tiếng cành cây khô bị bẻ gập.

Tên hung thủ gào thét, quỵ xuống.

Lâm Phong không dừng lại.

Anh lấy dao găm từ thắt lưng, đâm vào cổ họng kẻ địch, cắt đứt động mạch chính.

Máu phun ra, nóng hổi, nhưng Lâm Phong không hề run rẩy.

Anh lau máu khỏi lưỡi dao, ánh mắt vẫn tập trung vào hai kẻ còn lại.

Cơ thể anh đang rung lên nhẹ, không phải vì mệt mỏi, mà vì "Bóng" đang đói.

Nó muốn nhiều máu hơn, nhiều dữ liệu sinh học hơn.

Hai tên lính canh còn lại của nhóm Săn Đuổi Gen bước vào, kéo theo một chiếc vali kim loại cũ kỹ.

Tên đội trưởng, một gã đàn ông với làn da xám xịt do tiếp xúc lâu dài với bụi Shenmu, mở vali ra.

Bên trong không phải là tiền bạc hay vũ khí, mà là hàng chục ống nghiệm chứa đầy chất lỏng xanh lá cây phát sáng.

Ánh sáng xanh ấy chiếu rọi lên khuôn mặt méo mó của hắn, khiến hắn trông giống như một con quái vật từ đáy biển sâu.

"Đẹp đấy," tên đội trưởng nói, giọng khàn đặc, như tiếng cát cọ xát vào nhau.

Hắn cầm một ống nghiệm lên, ngắm nghía dưới ánh đèn mờ ảo.

"Chất xúc tác Bậc 1.

Chỉ đủ để biến anh từ một con chuột thí nghiệm thành một con sói.

Nhưng nó cũng sẽ ăn mòn não bộ của anh nếu anh không có gen kháng."

Lâm Phong bước ra từ bóng tối, tay vẫn cầm dao găm dính máu.

"Tạ Vũ nói anh có thông tin về cha tôi.

Và về nguồn gốc của virus Shenmu."

Tên đội trưởng cười, một nụ cười đầy khinh miệt.

"Tạ Vũ là một con chó săn lợi hại, nhưng anh là con mồi ngon hơn.

Chúng tôi không săn người bình thường, Lâm Phong.

Chúng tôi săn những kẻ mang trong mình 'Chìa Khóa'.

anh là một ổ khóa đang mở ra cánh cửa địa ngục."

Hắn giơ ống nghiệm lên, ánh mắt sáng lên vì tham lam.

"Cha anh không chết vì tai nạn.

Ông ấy là một nhà khoa học của Dự án Thiên Hà.

Ông ấy tìm ra cách để con người thích nghi với môi trường độc hại bằng cách lai ghép gen từ sinh vật ngoài hành tinh.

Nhưng ông ấy nhận ra rằng, sự thích nghi này có một cái giá: sự mất đi nhân tính.

Ông ấy tự hủy mình để ngăn chặn virus lan rộng."

Lâm Phong cảm thấy tim mình đập thình thịch.

Thông tin này giống như một cú đấm vào lồng ngực.

"Vậy thì virus Shenmu là gì?"

"Là một chương trình nâng cấp," tên đội trưởng trả lời, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn.

"Một món quà từ những vị thần từ trên trời rơi xuống.

Nhưng chúng ta không đủ giỏi để nhận món quà đó.

Chúng ta chỉ là những con vật đang cố gắng nuốt chửng một mặt trời."

Đội trưởng tiến gần hơn, súng chỉ vào trán Lâm Phong.

"Khuynh suất sống sót của anh là 0%.

Nhưng nếu anh hợp tác, chúng tôi có thể giúp anh kiểm soát những thay đổi trong cơ thể.

Anh đã cảm thấy nóng ran trong xương rồi phải không?

Đó là dấu hiệu của sự tiến hóa Bậc 1.

Nếu anh không kiểm soát nó, anh sẽ biến thành một con quái vật không trí tuệ.

Nhưng nếu anh hợp tác, chúng tôi sẽ cho anh thuốc ức chế.

Và đổi lại, anh sẽ cho chúng tôi mẫu máu và dữ liệu não bộ của anh."

Lâm Phong nhìn vào khẩu súng.

Hắn biết rằng mình không thể thắng nếu chúng bắn đồng loạt.

Nhưng anh cũng biết rằng, tên đội trưởng này đang đánh giá thấp sức mạnh của "Bóng".

Anh không cần phải chiến đấu bằng sức mạnh vật lý.

Anh cần phải chiến đấu bằng sự hiểu biết về sinh học.

"Anh nói đúng," Lâm Phong nói, giọng lạnh băng.

"Tôi cảm thấy nóng.

Nhưng không phải vì tôi đang tiến hóa.

Mà vì tôi đang bị tiêu thụ."

Tên đội trưởng nhíu mày, không hiểu ý.

"Cái gì?"

"Virus Shenmu không phải là một món quà," Lâm Phong tiếp tục, bước chậm rãi về phía trước, bất chấp khẩu súng đang chỉ vào đầu mình.

"Nó là một ký sinh trùng.

Và 'Bóng' trong tôi không phải là kỹ năng.

Nó là vật chủ thực sự.

Tôi chỉ là cái vỏ bọc tạm thời."

Tên đội trưởng cười lớn, một nụ cười điên cuồng.

Anh đang cố gắng dọa chúng tôi sao?

Chúng tôi đã thấy hàng trăm kẻ như anh.

Tất cả đều kết thúc bằng việc biến thành xác thịt mục rữa."

Hắn bóp cò.

Tiếng súng vang lên, nhưng viên đạn không trúng mục tiêu.

Lâm Phong đã nghiêng người, một chuyển động nhanh đến mức mắt thường khó có thể theo kịp.

Viên đạn xé rách không khí bên cạnh tai anh, bắn vào bức tường bê tông phía sau.

Bụi bặm bay lên, nhưng Lâm Phong không hề lay chuyển.

Lâm Phong mở mắt.

Đôi mắt anh bây giờ có một vệt đỏ máu quanh mống mắt – dấu hiệu của áp lực huyết áp tăng cao.

Hắn bước tới, không chạy, nhưng tốc độ của những cử động nhỏ lẻ (micro-movements) trở nên khó đoán.

Cơ bắp của anh co giãn theo nhịp điệu của cơn bão bên ngoài, như thể anh đang hòa mình vào thời tiết.

Tên đội trưởng hoảng hốt, cố gắng bóp cò lần nữa, nhưng súng đã bị kẹt.

Lâm Phong đã đứng trước mặt hắn, tay trái siết chặt cổ họng hắn, tay phải cầm dao găm chĩa vào tim.

"Anh nói tôi là con mồi," Lâm Phong thì thầm, hơi thở lạnh giá phả vào mặt tên đội trưởng.

"Nhưng anh quên một điều.

Trong tự nhiên, con mồi luôn có cách để trở thành kẻ săn mồi.

Đó gọi là sự thích nghi."

Hắn ép dao găm vào da thịt tên đội trưởng.

Da thịt tên này cứng như thép, nhưng dao găm của Lâm Phong, được tôi luyện trong máu của Sói Thép, sắc bén hơn.

Một vết cắt nhỏ xuất hiện, máu chảy ra.

Tên đội trưởng gào thét, cố gắng hất Lâm Phong ra, nhưng sức mạnh của Lâm Phong đã tăng lên gấp bội nhờ vào sự kích thích của adrenaline và "Bóng".

Lâm Phong không giết hắn ngay.

Anh cần thông tin.

Anh cần biết nơi nào có thuốc ức chế, nơi nào có dữ liệu về Dự án Thiên Hà.

Anh nhìn vào đôi mắt sợ hãi của tên đội trưởng, thấy sự tuyệt vọng và hối hận.

"Cho tôi địa điểm của trung tâm nghiên cứu," Lâm Phong nói, giọng không chút dao động.

"Nếu không, tôi sẽ cắt từng ngón tay của anh ra, một cái một cái, cho đến khi anh nói."

Tên đội trưởng run rẩy, nước mắt chảy dài trên má xám xịt.

"Tại sao...

tại sao anh lại mạnh như vậy?

Anh chỉ là Bậc 0!"

Lâm Phong mỉm cười, một nụ cười đầy sát khí.

"Bởi vì tôi không tiến hóa.

Tôi bị đột biến.

Và đột biến không tuân theo quy tắc."

Hắn ép dao găm sâu hơn một chút.

Tên đội trưởng hét lên địa chỉ.

"Khu công nghiệp cũ...

tầng hầm B3...

mã truy cập là 7749..."

Lâm Phong rút dao ra, ném tên đội trưởng xuống đất.

Hắn nằm đó, thở hổn hển, máu chảy đẫm áo.

Lâm Phong quay lại nhìn hai ống nghiệm còn lại trong vali.

Anh cầm một ống lên, ngắm nghía chất lỏng xanh lá.

Nó đẹp, nhưng độc hại.

Nó là con đường tắt đến sức mạnh, nhưng cũng là con đường tắt đến sự hủy diệt.

Anh vứt ống nghiệm xuống sàn, giẫm nát nó.

Chất lỏng xanh chảy ra, hòa lẫn với máu của tên hung thủ đã chết, tạo thành một vũng bùn nhầy nhụa.

"Bóng" trong anh cười.

Nó thích sự hủy diệt.

Nó thích sự hỗn loạn.

Và Lâm Phong biết rằng, mỗi lần anh sử dụng sức mạnh này, nhân cách của anh sẽ mờ nhạt đi một chút.

Nhưng anh không có lựa chọn khác.

Anh phải sống để tìm ra sự thật.

Anh phải sống để trả thù cho cha mình.

Lâm Phong cúi xuống, chuẩn bị lấy ống nghiệm.

Nhưng đột nhiên, sàn nhà dưới chân anh run rẩy.

Không phải do động đất.

Mà là do một thứ gì đó đang di chuyển *dưới* lớp bê tông.

Một giọng nói, không phải từ Shadow, cũng không từ những tên lính, vang lên trực tiếp trong hộp sọ anh.

Giọng nói đó lạnh lẽo, vô cảm, và đầy uy quyền.

*"Đối tượng 0, hãy dừng lại.

Chúng tôi đã theo dõi anh từ lâu.

Anh nghĩ anh đang điều khiển Bóng?

Bóng đang điều khiển anh.

Và giờ, là lúc chúng tôi thu hồi tài sản."*

Lâm Phong ngẩng đầu lên, nhìn vào trần nhà.

Những tia sáng xanh từ các ống nghiệm vỡ vụn chiếu rọi lên những vết nứt trên trần, tạo thành những hình thù kỳ lạ, giống như những mạch máu đang đập.

Và từ những vết nứt đó, những sợi tơ đen, mỏng như sợi tóc, đang từ từ垂 xuống, chạm vào da thịt anh, như thể muốn xâm nhập vào cơ thể anh một lần nữa.

Anh không sợ hãi.

Anh chỉ cảm thấy một sự tò mò kỳ lạ.

Ai đang nói chuyện với anh?

Và họ muốn "thu hồi" điều gì?

Lâm Phong rút dao găm ra, chuẩn bị cho một cuộc chiến mới.

Cuộc chiến không chỉ với quái thú, mà với chính bản chất của sự tồn tại.

Và sâu thẳm trong tâm trí, "Bóng" cười vang, một tiếng cười đầy ác ý.

Vì nó biết, trò chơi mới chỉ bắt đầu.

Và lần này, không có kẻ thua cuộc.

Chỉ có kẻ sống sót.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập