Chương 2
Khi những hạt bụi mịn màu tím nhạt này xâm nhập vào phế nang, chúng không đơn thuần gây viêm phổi hay ung thư như các bệnh lý thường thấy trước kia.
Chúng tấn công trực tiếp vào chuỗi xoắn kép của DNA, cố gắng viết lại mã di truyền của vật chủ theo khuôn mẫu của một thực thể ngoài hành tinh.
Đối với đa số con người, quá trình này kết thúc bằng sự chết mòn tế bào hoặc biến dạng thành những khối thịt vô tri.
Nhưng đối với Lâm Phong, và hàng ngàn "đối tượng thử nghiệm" khác, virus Shenmu đã tìm thấy một khe hở trong bộ gen của họ.
Nó không phá hủy.
Nó cải tiến.
Lâm Phong ngồi co ro trong góc tối nhất của căn hầm kỹ thuật, nơi những ống dẫn nước rỉ ra mùi gỉ sét và ẩm mốc.
Ánh sáng duy nhất đến từ một chiếc đèn pin năng lượng mặt trời đang dần cạn kiệt pin, chiếu rọi lên đôi mắt anh.
Con ngươi của anh không còn đen nhánh nữa.
Ở rìa ngoài cùng của tròng đen, một vòng tròn bạc kim loại mỏng manh đang hiện ra, lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt.
Đó là dấu hiệu của sự thích nghi quang học.
Thị lực của anh đã tăng gấp ba lần so với trước kia, cho phép anh nhìn rõ từng hạt bụi Shenmu đang lơ lửng trong không khí như những ngôi sao thu nhỏ.
"Tại sao ngươi lại run?" Giọng nói ấy vang lên trong đầu anh, không qua tai, mà trực tiếp kích thích vỏ não thính giác.
Nó lạnh lùng, không có cảm xúc, giống như một đoạn mã máy tính đang được dịch sang ngôn ngữ con người.
Lâm Phong nghiến răng, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng một lần nữa.
Anh không nhìn thấy bóng đen đó bằng mắt thường, nhưng anh cảm nhận được sự hiện diện của nó như một vết thương hở trên da thịt.
Nó không phải là ma quỷ.
Nó là kết quả của sự tiến hóa quá mức ở bán cầu não phải.
Khi virus Shenmu xâm nhập, nó đã tách biệt chức năng của hai bán cầu não.
Bán cầu trái vẫn giữ lý trí, logic và nhân cách của Lâm Phong.
Bán cầu phải thì bị chiếm đoạt, trở thành một trung tâm xử lý dữ liệu sinh học độc lập, một "copilot" tối ưu hóa mọi phản xạ để tồn tại.
"Im lặng," Lâm Phong thì thầm, giọng khàn đặc.
Anh đưa tay lên chạm vào cổ tay mình.
Mạch đập không đều.
Không phải vì sợ hãi, mà vì cơ thể anh đang tiêu tốn một lượng calo khổng lồ để duy trì sự cân bằng giữa hai thực thể này.
"Ngươi không phải là tôi.
Ngươi là một lỗi hệ thống."
*"Lỗi?"* Bóng đen cười, một âm thanh rè rè như tiếng cọ xát của kim loại.
*"Con người gọi sự thích nghi hoàn hảo là lỗi.
Ngươi đang sống, Lâm Phong.
Trong khi những kẻ ngu ngốc kia đang chết dần dưới mưa axit.
Ngươi là phiên bản 0.1.
Và chúng ta sẽ trở nên hoàn thiện."*
Lâm Phong nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào hơi thở.
Kỹ thuật này là do Tạ Vũ dạy anh, một phương pháp cổ xưa để làm chậm nhịp tim và giảm mức tiêu thụ oxy.
Trong thế giới Shenmu, oxy không chỉ là khí hô hấp, nó là nhiên liệu cho các phản ứng oxy hóa trong cơ thể người tiến hóa.
Hít thở quá nhanh sẽ khiến nhiệt độ cơ thể tăng vọt, thu hút sự chú ý của những kẻ săn mồi dựa trên cảm biến nhiệt.
Anh mở mắt ra, nhìn vào tấm gương vỡ nằm trên sàn.
Trong đó, hình ảnh của anh hiện lên méo mó.
Gương mặt anh gầy gò hơn, hàm mặt sắc nhọn hơn, da thịt có vẻ dày và chắc chắn hơn, mang màu sắc xám tro đặc trưng của lớp biểu bì mới hình thành.
Lớp da này không chỉ bảo vệ khỏi tia UV cường độ cao từ bầu trời bị ô nhiễm, mà còn có khả năng kháng lại các enzyme phân hủy trong nước bọt của quái thú Bậc 1.
"Tạ Vũ nói ngươi là một ký sinh trùng," Lâm Phong nói với hình ảnh trong gương.
"Anh ta nói ngươi đang ăn mòn nhân cách của tôi."
*"Tạ Vũ là một kẻ buôn lậu thông tin, không phải một nhà khoa học,"* giọng nói trong đầu đáp lại, đầy khinh miệt.
*"Anh ta sợ hãi những gì anh ta không hiểu.
Nhưng ngươi thì khác.
Ngươi tò mò.
Và sự tò mò là chìa khóa của tiến hóa."*
Lâm Phong đứng dậy, chân anh chạm xuống sàn bê tông lạnh giá.
Mỗi bước đi đều nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động nào.
Cơ bắp chân của anh đã thay đổi cấu trúc sợi, trở nên co giãn hơn, cho phép anh di chuyển với tốc độ và độ bền bỉ mà một con người bình thường không thể đạt được.
Anh cảm thấy cơ thể mình như một cỗ máy sinh học được tinh chỉnh hoàn hảo, nhưng cái giá phải trả là sự lạnh lùng ngày càng tăng.
Anh nhớ lại cảm giác đau đớn khi cha anh chết, nhưng ký ức đó giờ đây chỉ còn là một chuỗi dữ liệu mờ nhạt, thiếu đi sự nóng hổi của cảm xúc.
"Chúng ta cần máu của một con quái thú Bậc 2," Lâm Phong tự nhủ.
"Để cứu em gái Tạ Vũ.
Và để mua thời gian."
Anh bước về phía cửa hầm, nơi những khe hở nhỏ đang để lọt ánh sáng mờ ảo của bầu trời bên ngoài.
Bão cát đã dịu đi một chút, nhưng không khí vẫn nặng nề, ẩm ướt và mang theo mùi kim loại nồng nặc.
Đây là lúc mà kỹ năng của một người tiến hóa Bậc 0 thực sự được kiểm tra.
Không có năng lượng phép thuật, không có linh lực.
Chỉ có sinh học thuần túy và sự tàn khốc của tự nhiên.
***
Thành phố chết im lặng, nhưng không hề yên bình.
Những tòa nhà chọc trời nay là những cái xác bê tông khổng lồ, bị phủ kín bởi những loại địa y phát quang màu xanh lá cây và tím than.
Những loài thực vật này phát triển cực nhanh nhờ vào nồng độ dinh dưỡng cao trong bụi Shenmu, nhưng chúng cũng tiết ra một loại độc tố nhẹ gây ảo giác cho bất kỳ ai hít phải hơi thở của chúng.
Lâm Phong di chuyển giữa các tòa nhà, sử dụng kỹ năng "Nhấp nháy" – một khả năng tạm thời làm mờ hình ảnh cơ thể bằng cách thay đổi độ cong của giác mạc và phản chiếu ánh sáng môi trường xung quanh.
Đây không phải là tàng hình hoàn hảo, mà là một hình ngụy trang sinh học.
Nó chỉ hiệu quả khi người dùng đứng yên hoặc di chuyển chậm.
Nếu anh chạy, hiệu ứng sẽ bị phá vỡ, và anh sẽ trở thành một mục tiêu dễ dàng.
Anh dừng lại trước một căn hộ tầng 15, nơi Tạ Vũ đã đánh dấu trên bản đồ cũ.
Cửa sổ đã vỡ, kính văng ra khắp nơi.
Lâm Phong leo lên bằng cách bám vào những khe nứt nhỏ trên tường, móng tay của anh đã cứng lại, có thể cắm sâu vào bê tông mà không bị gãy.
Đây là một trong những biến đổi nhỏ nhưng hữu ích nhất của Bậc 0.
Bên trong căn hộ, mùi hôi thối nồng nặc.
Không phải mùi xác thối, mà là mùi của sự phân hủy sinh học đang diễn ra nhanh chóng.
Trên sàn nhà, một xác người nằm co quắp.
Da thịt của nạn nhân đã bị ăn mòn, để lộ ra bộ xương trắng xóa.
Nhưng đáng chú ý hơn là những sợi dây thần kinh màu tím đang mọc ra từ các lỗ hổng trên xương, giống như những rễ cây nhỏ bé, cố gắng kết nối với môi trường xung quanh.
"Đừng chạm vào nó," giọng nói trong đầu cảnh báo.
*"Đó là một xác chết Bậc 1.
Các sợi thần kinh này là bẫy.
Nếu ngươi chạm vào, chúng sẽ tiêm độc tố vào hệ thần kinh của ngươi, khiến ngươi tê liệt trong vòng ba giây.
Đủ thời gian cho một con quái thú khác tấn công."*
Lâm Phong lùi lại một bước, mắt anh quét qua căn phòng.
Anh đang tìm kiếm dấu vết của con quái thú Bậc 2 mà Tạ Vũ đề cập.
Không phải xác chết, mà là dấu hiệu của sự sống.
Một vệt máu, một mảnh da, hoặc mùi hương đặc trưng.
Rồi anh nhìn thấy nó.
Ở góc phòng, phía sau một chiếc tủ bếp đổ vỡ, có một vết rách trên tường.
Vết rách không phải do công cụ, mà do móng vuốt.
Và bên trong khe hở đó, một đôi mắt vàng rực đang nhìn chằm chằm vào anh.
Con quái thú đó không lớn.
Nó có kích thước tương đương một con chó sói, nhưng cơ thể nó được bao phủ bởi một lớp lông cứng như thép.
Đầu của nó dài ra, hàm dưới mở rộng, để lộ ra hàng loạt chiếc răng nhọn hoắt, lấp lánh chất nhờn.
Đây là một "Sói Thép" – một biến thể của loài chó nhà, đã tiến hóa để thích nghi với môi trường đô thị.
Chúng săn mồi theo bầy, nhưng cá thể này có vẻ đơn độc.
Và quan trọng hơn, nó đang ở giai đoạn cuối của Bậc 1, sắp bước sang Bậc 2.
Lâm Phong hít một hơi sâu.
Tim anh đập mạnh, nhưng anh kiểm soát nó.
Anh không sợ hãi.
Anh tính toán.
Sói Thép có tốc độ nhanh, nhưng tầm nhìn hạn chế trong điều kiện ánh sáng yếu.
Lâm Phong có lợi thế về trí tuệ và khả năng ngụy trang.
Nhưng anh không có vũ khí.
Anh chỉ có đôi tay và đôi chân của mình.
*"Sử dụng kỹ năng 'Phản xạ Siêu Âm',"* giọng nói trong đầu gợi ý.
*"Ngươi có thể nghe thấy nhịp đập của nó.
Dự đoán chuyển động của nó trước khi nó thực hiện."*
Lâm Phong gật đầu.
Anh tập trung tất cả sự chú ý vào tai mình.
Thế giới xung quanh im lặng đi.
Tiếng gió rít bên ngoài biến mất.
Tiếng nước rỉ trong ống dẫn biến mất.
Chỉ còn lại tiếng đập của trái tim con sói, nhanh và gấp gáp, như một cái trống nhỏ đang gõ liên tục.
Sập.*
Con sói đang chuẩn bị nhảy.
Lâm Phong di chuyển.
Không phải chạy, mà là trượt.
Anh lao về phía trước, sử dụng quán tính để né tránh cú nhảy của con sói.
Con thú sủa lên, một âm thanh chói tai, và lao xuống đất, móng vuốt của nó cào vào không khí nơi Lâm Phong vừa đứng.
Lâm Phong không dừng lại.
Anh lao vào khoảng trống, nắm lấy cổ con sói.
Da thịt của con thú nóng hổi, rung lên vì cơn thịnh nộ.
Nó quay lại, răng nanh của nó hướng về cổ Lâm Phong.
*"Cắt!"* giọng nói trong đầu hét lên.
Lâm Phong không do dự.
Anh dùng móng tay cứng của mình, cắm sâu vào mạch máu cổ của con sói.
Không phải để giết nó ngay lập tức, mà để làm tê liệt nó.
Anh cảm thấy máu nóng phun ra, bắn vào mặt anh.
Mùi máu tươi kích thích bản năng săn mồi trong anh, nhưng anh kiểm soát nó.
Anh cần máu, không phải thịt.
Con sói giãy giụa, nhưng lực cản từ móng tay của Lâm Phong quá mạnh.
Nó yếu dần, đôi mắt vàng rực mờ đi.
Lâm Phong rút một ống nghiệm nhỏ từ túi áo ra – một món đồ duy nhất anh còn lại từ trung tâm thương mại.
Anh cắm đầu ống nghiệm vào vết thương, để máu chảy vào.
Máu của con sói có màu đỏ thẫm, gần như đen.
Nó sủi bọt nhẹ khi tiếp xúc với không khí, giải phóng một lượng nhỏ khí methane.
Đây là dấu hiệu của sự tích tụ năng lượng sinh học cao độ.
Lâm Phong rút ống nghiệm ra, đóng nắp lại.
Con sói chết đi, cơ thể nó bắt đầu phân hủy nhanh chóng, những sợi dây thần kinh màu tím bắt đầu mọc ra từ các lỗ hổng trên da, giống như con người mà anh vừa gặp.
*"Hoàn hảo,"* giọng nói trong đầu nói, giọng điệu có vẻ hài lòng.
*"Ngươi đã lấy được mẫu.
Nhưng ngươi đã để lại mùi máu.
Nó sẽ thu hút những kẻ khác."*
Lâm Phong nhìn quanh.
Đúng như lời cảnh báo, từ các cửa sổ tầng dưới, những ánh mắt đỏ rực đang nhìn lên.
Nhiều ánh mắt.
Một đàn Sói Thép đang đến.
Anh phải chạy.
Nhưng không phải chạy trốn.
Anh phải chiến đấu, hoặc ít nhất là tạo ra đủ khoảng cách để thoát ra.
Lâm Phong nhảy xuống từ tầng 15, sử dụng kỹ năng "Hạ cánh Mềm" – một khả năng phân tán lực va chạm bằng cách co giãn các khớp xương và cơ bắp.
Anh rơi xuống một đống rác, cuộn người để giảm chấn động, rồi bật dậy ngay lập tức.
Đàn sói bao vây anh.
Chúng sủa lên, tạo thành một bức tường âm thanh chói tai.
Lâm Phong đứng yên, nhìn chúng.
Anh không sợ hãi.
Anh cảm thấy một sự bình tĩnh kỳ lạ.
Bóng đen sau lưng anh dường như lớn hơn, mạnh hơn.
Nó đang cung cấp cho anh năng lượng, tăng cường khả năng xử lý thông tin.
*"Chúng ta sắp gặp nhau rồi,"* giọng nói thì thầm, nhưng lần này, nó không phải nói về cha anh.
Nó nói về những kẻ đang đứng trước mặt anh.
*"Và ngươi sẽ hiểu.
Tại sao chúng ta phải tồn tại."*
Lâm Phong mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lùng, không có cảm xúc.
Anh giơ ống nghiệm chứa máu con sói lên, ánh sáng từ bầu trời bị ô nhiễm chiếu vào nó, tạo ra một vầng hào quang đỏ thẫm.
"Tạ Vũ," anh nói với không khí.
"Ngươi đã nói đúng.
Sự thật có giá phải trả.
Và đây là giá đầu tiên."
Anh lao vào đàn sói.
Không phải để giết chúng, mà để thử nghiệm giới hạn mới của chính mình.
Và sâu thẳm trong tâm trí, bóng đen cười.
Vì nó biết, mỗi lần Lâm Phong sử dụng sức mạnh này, nhân cách của anh sẽ mờ nhạt đi một chút.
Và bóng đen sẽ rõ nét hơn một chút.
Cuộc săn bắt đã bắt đầu.
Nhưng ai là kẻ săn, và ai là con mồi, vẫn còn là một câu hỏi chưa có lời giải.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận