Chương 1
Chạy nghĩa là lãng phí năng lượng quý giá và kích thích phản xạ săn mồi của kẻ thù.
Anh đứng bất động giữa hành lang tầng ba của trung tâm thương mại bỏ hoang, tay nắm chặt một thanh xà gồ sắt gỉ sét.
Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo, nhưng nhịp tim của anh vẫn giữ ở mức 60 nhịp/phút — một kỷ luật sinh học được rèn giũa qua ba ngày sống sót trong địa ngục.
Ánh sáng từ những tấm kính vỡ bên trên chiếu xuống, cắt ngang không khí đầy bụi mịn màu xám tro, tạo nên những tia sáng mờ ảo như những lưỡi dao vô hình.
Khí hậu hôm nay là "Bão Cát Tĩnh Lặng".
Đây không phải là thời tiết bình thường.
Những hạt bụi Shenmu lơ lửng trong không khí đang phát ra một loại sóng điện từ tần số thấp, gây ra cảm giác tê liệt nhẹ ở đầu ngón tay và chân.
Đối với những người bình thường, đó chỉ là sự khó chịu.
Nhưng với những sinh vật đã bắt đầu biến đổi, nó là một chất xúc tác nguy hiểm.
Bụi Shenmu làm tăng độ nhạy cảm của hệ thần kinh, khiến đau đớn trở nên sắc bén gấp đôi, nhưng cũng đồng thời làm chậm quá trình đông máu.
Một vết cắt nhỏ có thể biến thành cái chết nếu không được băng bó đúng cách.
Lâm Phong hít một hơi sâu, lọc không khí qua lớp vải dày cuốn quanh mũi và miệng.
Anh ngửi thấy mùi sắt gỉ, mùi mốc meo, và một mùi hương khác — mùi tanh của máu động vật đã phân hủy.
Mùi đó đến từ phía trước, từ khu vực quầy trang sức đã bị phá hủy.
Loại: Săn Mồi." Lâm Phong thầm nhận định trong đầu.
Anh không sợ hãi.
Sợ hãi là một phản ứng hóa học vô ích, giải phóng adrenaline làm run rẩy cơ bắp và làm mờ tầm nhìn.
Anh cần sự lạnh lùng.
Anh cần sự chính xác.
Từ góc khuất của cột bê tông, một bóng dáng nhô ra.
Đó không còn là con người.
Sinh vật đó cao khoảng một mét sáu, nhưng cơ thể bị biến dạng nghiêm trọng.
Da thịt màu xám xịt, phủ đầy vảy sừng nhỏ li ti, giống như loài thằn lằn nhưng thô ráp hơn.
Hàm miệng mở rộng bất thường, lộ ra hàng răng nanh nhọn hoắt, dài như kim chích.
Đôi mắt không có tròng, chỉ là hai hốc đen sâu thẳm, nhưng nó không cần mắt để thấy.
Nó cảm nhận rung động.
Con quái vật rít lên một tiếng ngắn gọn,刺耳 (xé tai).
Âm thanh đó vang lên trong sự tĩnh lặng của trung tâm thương mại, như một lời tuyên chiến.
Lâm Phong không di chuyển.
Anh chờ đợi.
Quy luật sinh học đầu tiên của thế giới mới: Kẻ tấn công luôn bộc lộ điểm yếu trước.
Con quái vật lao tới với tốc độ đáng kinh ngạc.
Bàn chân của nó, với những móng vuốt sắc nhọn, đập xuống sàn gạch men, tạo ra một tiếng động lớn.
Bụi Shenmu trong không khí rung lên, tạo thành một làn sóng áp suất nhẹ.
Lâm Phong cảm thấy da đầu mình tê rần.
Đó là hiệu ứng debuff của thời tiết: sóng âm trong môi trường bụi Shenmu được khuếch đại, gây tổn thương màng nhĩ và làm mất cân bằng nội tai.
Nhưng Lâm Phong đã tính toán trước điều này.
Anh đã bịt tai bằng nút cao su mềm từ trước.
Khi con quái vật còn cách anh hai mét, anh mới di chuyển.
Không phải chạy, mà là trượt.
Anh dùng chân trái làm trụ, chân phải quét mạnh xuống sàn, tạo ra một chuyển động xoay người nhanh gọn.
Thanh xà gồ sắt trong tay anh vung lên, không phải để đập, mà để móc.
Mục tiêu: cổ họng.
Con quái vật phản ứng nhanh hơn dự kiến.
Nó cúi thấp người, tránh được cú đánh chí mạng.
Móng vuốt của nó quất ngang qua ngực Lâm Phong.
Vải áo rách toạc.
Một vết xước dài, sâu hai centimét, hiện ra trên da thịt.
Máu chảy ra, nhưng không đông lại ngay lập tức vì hiệu ứng của bụi Shenmu.
Nhưng đau đớn là thông tin.
Lâm Phong nhăn mặt, nhưng mắt anh vẫn sắc lạnh.
Anh rút lui nửa bước, tạo khoảng cách an toàn.
Con quái vật gầm gừ, tiến lại gần hơn.
Nó đang thử thách.
Nó muốn xem con mồi có còn sức chiến đấu không.
"Ngốc nghếch." Lâm Phong thầm nghĩ.
"Ngươi không hiểu về sự mệt mỏi."
Anh giả vờ lảo đảo, chân phải bước hụt một bước, như thể bị trượt trên vũng máu của chính mình.
Con quái vật lập tức tấn công, nhảy cao lên, hai chân trước giơ cao, chuẩn bị xé toạc đầu Lâm Phong.
Đây là khoảnh khắc.
Lâm Phong không né.
Anh bước vào.
Thay vì tránh né, anh lao thẳng vào khoảng trống dưới bụng con quái vật.
Thanh xà gồ sắt được đẩy mạnh từ dưới lên, đâm thẳng vào phần mềm nhất của sinh vật đó — khoang bụng.
Sắt gỉ xuyên qua lớp da sừng mỏng manh, cắm sâu vào nội tạng.
Con quái vật giật mình, rơi xuống sàn.
Nó gào thét, một âm thanh khàn đặc, đầy đau đớn.
Máu đen, đặc quánh, phun ra từ miệng nó.
Lâm Phong không dừng lại.
Anh rút thanh xà gồ ra, rồi đâm lại một lần nữa.
Và lại một lần nữa.
Cho đến khi con quái vật ngừng cử động.
Anh đứng dậy, thở nhẹ.
Tim đập nhanh lên, nhưng chỉ trong vài giây rồi trở lại bình thường.
Anh nhìn xuống vết thương trên ngực.
Máu vẫn chảy.
Anh lấy một miếng vải sạch từ túi áo, ép chặt vào vết thương.
Không có thuốc.
Không có băng y tế.
Chỉ có sự kiên nhẫn và ý chí.
Nhưng điều khiến Lâm Phong lạnh lùng hơn cả không phải là con quái vật vừa chết.
Mà là thứ đang ở sau lưng anh.
Từ trong bóng tối của hành lang, một hình dạng đen kịt đang lan rộng.
Nó không phải là bóng của anh.
Nó không bám theo ánh sáng.
Nó tự tồn tại, như một chất lỏng sống, chảy ra từ gót chân anh, bò lên bắp chân, rồi vòng quanh eo.
Lạnh hơn cả cái chết.
Lâm Phong cảm thấy nó.
Nó đang ăn mòn ý thức của anh.
Mỗi khi anh sử dụng sức mạnh, mỗi khi anh cảm thấy đau đớn, thứ bóng đen này lại lớn hơn một chút.
Nó không phải là kỹ năng.
Nó là một ký sinh trùng.
Một thực thể sống riêng, đang dần thay thế nhân cách của anh.
"Đừng," anh thì thầm, giọng khàn đặc.
"Đừng đến gần hơn nữa."
Bóng đen ngừng lại.
Nó co rút lại, thu về dưới dạng một vết đen mờ nhạt trên da anh, giống như một nốt ruồi khổng lồ, nhưng di chuyển chậm chạp dưới lớp da.
Lâm Phong cúi xuống, lấy thanh xà gồ ra khỏi xác con quái vật.
Anh lau sạch máu trên thanh sắt bằng áo sơ mi của con quái vật.
Sau đó, anh bắt đầu lột xác.
Đây là phần nguy hiểm nhất.
Thịt của con quái vật Bậc 1 chứa đựng một lượng nhỏ năng lượng sinh học.
Nếu ăn phải, nó có thể thúc đẩy quá trình tiến hóa, nhưng cũng có nguy cơ nhiễm độc Shenmu cao.
Tuy nhiên, Lâm Phong không có lựa chọn.
Anh cần năng lượng để chữa lành vết thương.
Anh cần sức mạnh để sống sót thêm một ngày nữa.
Anh lấy ra một con dao nhỏ từ thắt lưng.
Cắt một miếng thịt từ đùi con quái vật.
Thịt màu tím sẫm, còn nóng hổi.
Anh nhai chậm rãi.
Vị đắng chát, mùi tanh nồng nặc.
Nhưng bên trong, anh cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể.
Các tế bào cơ bắp của anh co lại, tái tạo nhanh chóng.
Vết thương trên ngực bắt đầu đóng vảy.
Đây là tiến hóa.
Không phải phép thuật.
Không phải tu luyện.
Đây là sinh học thuần túy.
Sự thích nghi.
Sự sống sót của kẻ mạnh nhất.
Nhưng khi năng lượng lan tỏa, Lâm Phong cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương.
Bóng đen dưới da anh rực sáng lên, như thể nó cũng đang ăn uống cùng anh.
Nó đang chia sẻ năng lượng.
Nó đang trở nên mạnh mẽ hơn.
Lâm Phong nhắm mắt lại.
Anh nhớ lại khuôn mặt của cha mình.
Người đàn ông đã biến mất vào ngày "Bụi Shenmu" rơi xuống.
Cha anh là một nhà khoa học, làm việc cho một dự án bí mật tên là "Shenmu".
Lâm Phong luôn tin rằng cha mình đã chết trong thảm họa.
Nhưng sâu thẳm trong tim, anh nghi ngờ.
Có điều gì đó không đúng.
Có điều gì đó đang bị che giấu.
Và bóng đen này...
nó có liên quan.
Anh mở mắt ra.
Ánh mắt anh lạnh lẽo hơn trước.
Anh nhìn xung quanh trung tâm thương mại.
Những tấm biển quảng cáo cũ kỹ, những quầy hàng đổ nát, những xác chết khô xác của những người không may mắn.
Thế giới này đã chết.
Nhưng nó đang tái sinh theo một cách quái dị.
Lâm Phong bước tiếp.
Anh cần tìm một nơi trú ẩn an toàn cho đêm nay.
Bão cát sẽ tăng cường độ vào buổi tối.
Nhiệt độ sẽ giảm xuống dưới mức đóng băng.
Và những con quái vật hoạt động về đêm sẽ trở nên hung hãn hơn.
Anh đi qua khu vực nhà vệ sinh, nơi mùi hôi thối nồng nặc.
Anh dừng lại trước một tấm gương vỡ.
Khuôn mặt anh gầy gò, hốc hác.
Đôi mắt sâu hoắm, với những quầng thâm đen kịt.
Và ở giữa trán, một vết nứt nhỏ, màu đen, đang chạy dọc theo xương sọ.
Đó là dấu hiệu của bóng đen.
Nó đang ăn sâu vào não bộ của anh.
Lâm Phong chạm tay vào vết nứt.
Lạnh như băng.
"Anh là ai?" anh hỏi bóng đen trong đầu.
Không có câu trả lời.
Chỉ có sự im lặng đáng sợ.
Bỗng nhiên, tiếng bước chân vang lên từ phía sau.
Không phải tiếng bước chân của quái vật.
Mà là tiếng bước chân của con người.
Lâm Phong quay người lại, tay nắm chặt thanh xà gồ.
Một người đàn ông xuất hiện từ góc khuất.
Anh ta mặc một bộ đồ da cũ kỹ, đeo kính râm dù đang trong bóng tối.
Tóc anh ta ngắn, gọn gàng, nhưng khuôn mặt thì đầy sẹo.
Đó là Tạ Vũ.
Kẻ buôn lậu.
Người cung cấp thông tin.
Và cũng là một kẻ phản bội tiềm năng.
"Lâm Phong," Tạ Vũ nói, giọng điệu lạnh lùng, nhưng có chút ngạc nhiên.
"Tôi không nghĩ tôi sẽ tìm thấy ngươi ở đây.
Sống sót sau ba ngày...
thật là hiếm."
Lâm Phong không đáp.
Anh giữ khoảng cách.
"Ngươi muốn gì?"
"Tôi muốn một deal," Tạ Vũ nói, bước lại gần.
"Tôi có thuốc.
Thuốc kháng sinh.
Thuốc giảm đau.
thông tin."
"Thông tin gì?" Lâm Phong hỏi, mắt không rời khỏi tay Tạ Vũ.
"Về virus Shenmu," Tạ Vũ nói.
"Và về cái chết của cha ngươi."
Lâm Phong cảm thấy tim mình thắt lại.
Bóng đen dưới da anh rung lên, như thể nó cũng cảm thấy tò mò.
"Cha tôi không chết," Lâm Phong nói, giọng khàn đặc.
"Hắn đang sống."
Tạ Vũ cười nhạt.
Nhưng hắn đang ở đâu?
Và tại sao ngươi lại có thứ này?" Anh ta chỉ vào vết đen trên trán Lâm Phong.
Lâm Phong nghiến răng.
"Ngươi biết gì về nó?"
"Tôi biết nó không phải là một phần của ngươi," Tạ Vũ nói.
"Nó là một ký sinh trùng.
Một chương trình sinh học.
Và nó đang kiểm soát ngươi."
Lâm Phong bước lại gần, đẩy thanh xà gồ vào cổ Tạ Vũ.
"Nếu ngươi nói dối, tôi sẽ giết ngươi."
Tạ Vũ không sợ hãi.
Anh ta chỉ mỉm cười.
"Ngươi không thể giết tôi.
Vì tôi là người duy nhất biết cách loại bỏ nó."
Lâm Phong dừng lại.
Anh nhìn vào đôi mắt của Tạ Vũ.
Trong đó, anh thấy sự tham lam.
Nhưng cũng thấy sự chân thật.
"Điều kiện của ngươi là gì?" Lâm Phong hỏi.
"Tôi cần một thứ," Tạ Vũ nói.
"Một mẫu máu.
Từ một Tiến Hóa Bậc 2 trở lên.
Để cứu em gái tôi.
Nó đang bị đột biến xấu.
Nếu không có máu đó, nó sẽ chết trong vòng một tuần."
Lâm Phong im lặng.
Anh biết về những người bị đột biến xấu.
Họ trở thành những con quái vật không kiểm soát, mất hết nhân tính.
Và cuối cùng, họ phải bị tiêu diệt.
"Ngươi đang yêu cầu tôi giết một người để cứu em gái ngươi," Lâm Phong nói.
"Không," Tạ Vũ nói.
"Tôi yêu cầu ngươi tìm một con quái vật Bậc 2.
Và lấy máu của nó."
Lâm Phong nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bầu trời tối sầm lại.
Bão cát đang đến gần.
"Được," anh nói.
"Nhưng nếu ngươi lừa tôi, tôi sẽ giết cả ngươi lẫn em gái ngươi."
Tạ Vũ gật đầu.
"Deal."
Họ rời khỏi trung tâm thương mại, đi vào bóng tối của thành phố chết.
Bão cát bắt đầu thổi mạnh, cuốn theo những hạt bụi Shenmu, tạo nên một màn sương mù dày đặc.
Trong màn sương đó, những bóng dáng đen kịt đang rình rập.
Và Lâm Phong biết, cuộc săn bắt mới chỉ bắt đầu.
Nhưng sâu thẳm trong tâm trí anh, một giọng nói vang lên.
Không phải của anh.
Mà của bóng đen.
*"Chúng ta sắp gặp nhau rồi,"* giọng nói thì thầm.
*"Cha của ngươi đang chờ."*
Lâm Phong run rẩy.
Không phải vì sợ hãi.
Mà vì sự thật đang đến gần.
Và sự thật, trong thế giới Shenmu, luôn mang theo cái giá phải trả.
Anh bước tiếp, vào màn sương mù.
Và bóng đen sau lưng anh, lớn hơn một chút.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận