Chương 10
Lâm Phong thò người ra, hai tay bám chặt vào thành đá lạnh lẽo, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.
Gáy anh đột ngột co rút, một cơn đau nhói xé toạc từ tủy sống lan tỏa lên não bộ, giống như có ai đó vừa cắm một chiếc kim tiêm chứa axit trực tiếp vào tủy sống.
"Đừng chống cự," giọng nói của Shadow vang lên trong đầu, không phải qua tai, mà trực tiếp kích thích các thùy não.
"Hệ thần kinh của bạn đang cố gắng loại bỏ ký sinh trùng.
Hãy để nó xâm nhập sâu hơn.
Đây là sự đồng thuận sinh học."
Lâm Phong nghiến răng, hàm răng nghiến sát nhau đến mức phát ra tiếng rít.
Anh không sợ đau.
Anh sợ sự mất kiểm soát.
Cảm giác như có một luồng dịch nhớt, đen ngòm, đang bò dọc theo dây thần kinh của anh, từng chút một thay thế sự dẫn truyền điện hóa của cơ thể.
Da thịt ở vùng cổ và vai bắt đầu sần sùi, những nốt mụn nhỏ li ti mọc lên, tiết ra một chất nhờn trong suốt, mùi tanh nồng nặc của máu cũ và ozone.
"Tiến hóa Bậc 2 không chỉ là tăng sức mạnh cơ bắp," Shadow thì thầm, giọng điệu đầy sự hân hoan bệnh lý.
"Nó là sự tái cấu trúc.
Bạn đang trở nên...
hoàn hảo hơn.
Ít con người hơn."
Lâm Phong dằn mạnh chân xuống nền đá, cố gắng giữ thăng bằng.
Anh nhìn xuống bàn tay mình.
Ngón tay dài ra một chút, móng tay đen lại và cứng như keratin.
Đây không phải là ma thuật.
Đây là sinh học thuần túy, tàn khốc và vô cảm.
Virus Shenmu đang viết lại mã gen của anh, biến anh thành một cỗ máy giết chóc hiệu quả hơn.
Bầu không khí trong hang động ẩm ướt, nặng mùi đất ẩm và thối rữa.
Nhưng có gì đó khác biệt.
Một mùi kim loại nhẹ, mùi của đồng tiền và dầu máy, xen lẫn vào mùi tanh của hang động.
Lâm Phong ngửi thấy nó.
Cơ quan khứu giác của anh, vốn đã được tăng cường gấp mười lần nhờ virus, bắt đầu phân tách các phân tử trong không khí.
"Chúng ta không đơn độc," Lâm Phong nói, giọng khàn đặc, vang lên từ cổ họng bị biến đổi.
Shadow cười, một âm thanh run rẩy trong tâm trí anh.
"Tất nhiên là không.
Máu luôn thu hút kẻ săn mồi.
Và bạn vừa trở thành miếng mồi ngon nhất trong bán kính năm km."
Lâm Phong không đáp.
Anh quét mắt quanh khu vực.
Ánh sáng sinh học từ những loại rêu phát quang trên vách đá phía trước đang dần mờ đi, nhường chỗ cho một thứ ánh sáng xanh lạnh lẽo, nhấp nháy yếu ớt từ sâu trong bóng tối.那不是 tự nhiên.
Đó là ánh sáng nhân tạo.
Anh bước tiếp, từng bước chân thận trọng, tránh những tảng đá nhọn.
Cơ thể anh giờ đây nhẹ hơn, linh hoạt hơn, nhưng cũng nặng nề hơn về mặt tâm lý.
Mỗi bước đi là một lời nhắc nhở rằng con người tên Lâm Phong đang chết đi, và thứ gì đó khác đang sinh ra.
***
Khi họ tiến sâu hơn, những khối đá thô ráp dần được thay thế bằng bê tông cốt thép nứt nẻ.
Những đường ống dẫn nước rỉ sét chạy dọc theo tường, rỉ ra những giọt nước đen ngòm.
Ánh sáng xanh từ các tấm panel LED vỡ vụn chiếu rọi xuống sàn nhà, tạo nên những vệt sáng kỳ quái trên những đống đổ nát.
Đây không phải là hang động tự nhiên.
Đây là một phòng thí nghiệm.
Một phòng thí nghiệm bị lãng quên dưới lòng đất, có lẽ từ thời trước khi thiên thạch rơi, hoặc ngay sau đó, khi chính phủ cố gắng tìm cách kiểm soát virus Shenmu.
Lâm Phong dừng lại trước một cánh cửa kim loại lớn, bị bẻ cong và mở hé.
Bên trong là một dãy các buồng thí nghiệm bằng kính cường lực, hầu hết đã vỡ tan tành.
Trên sàn, những bộ xương người còn sót lại, mặc những bộ đồ bảo hộ trắng bong, nằm rải rác như những con búp bê bị vứt bỏ.
Một số bộ xương có những vết đốt cháy trên xương sườn, chứng tỏ họ đã chết trong đau đớn tột cùng.
"Phòng thí nghiệm Alpha-9," Shadow đọc to từ một biển tên bị gỉ sét treo trên tường.
"Nơi virus Shenmu được tinh chế lần đầu tiên.
Nơi mà cha bạn đã làm việc."
Lâm Phong cảm thấy tim mình đập thình thịch.
Anh bước vào, chân dẫm lên những mảnh kính vỡ.
Tiếng lạo xạo vang lên trong không gian tĩnh mịch.
Anh tiến đến gần một cái bàn thí nghiệm còn nguyên vẹn, trên đó đặt một cuốn sổ tay da bò cũ kỹ và một chai lọ thủy tinh chứa một chất lỏng màu tím nhạt, phát ra một ánh sáng mờ ảo.
Anh nhặt cuốn sổ tay lên.
Bìa sách đã mục nát, nhưng những trang giấy bên trong vẫn còn nguyên.
Anh mở ra, mắt quét qua những dòng chữ viết vội vã, run rẩy.
*"Ngày thứ 45.
Virus không phải là vũ khí.
Nó là một chương trình nâng cấp.
Nhưng nó có ý thức.
Nó học hỏi.
Nó thích nghi.
Chúng ta đã tạo ra một quái vật, và chúng ta không thể kiểm soát nó.
Thượng Quan Vũ sai rồi.
Tiêu diệt những người mang virus sẽ không cứu được ai.
Nó sẽ chỉ làm chậm lại quá trình tiến hóa.
Chúng ta cần phải hiểu nó, chứ không phải tiêu diệt nó."*
Lâm Phong dừng lại ở dòng cuối cùng.
Chữ viết ngày càng loạn xạ, như thể người viết đang trong tình trạng hoảng loạn tột độ.
*"Nó gọi mình là Shadow.
Nó sống trong bóng tối.
Nó sống trong chúng ta.
Và nó muốn tự do."*
Một cơn gió lùa vào từ khe cửa, làm những trang giấy lật phật.
Lâm Phong nhìn vào chai lọ thủy tinh.
Chất lỏng bên trong dường như đang chuyển động, như thể có một sinh vật nhỏ bé đang bơi lội trong đó.
"Cha tôi biết," Lâm Phong nói, giọng run rẩy.
"Anh ấy biết tất cả.
Và anh ấy đã cố gắng cảnh báo thế giới.
Nhưng họ không nghe.
Họ chỉ muốn tiêu diệt."
Shadow im lặng.
Lần đầu tiên, thực thể trong đầu Lâm Phong không phản hồi.
Có lẽ nó cũng đang nhớ lại quá khứ.
Hoặc có lẽ, nó đang chờ đợi Lâm Phong đưa ra quyết định.
**
Thế giới chìm vào bóng tối.
Thị lực biến mất, nhưng thính giác và khứu giác của Shadow bùng nổ.
*Thịt.* *Sợ hãi.* *Hơi thở gấp gáp.* *Tim đập thình thịch.*
Lâm Phong cảm nhận được vị trí của ba kẻ tấn công thông qua những rung động nhỏ nhất trong không khí.
Hắn ta ở phía trước, cách anh ba mét.
Hai kẻ khác ở hai bên, cách anh năm mét.
Shadow điều khiển cơ thể Lâm Phong di chuyển.
Không phải bằng sức mạnh cơ bắp, mà bằng sự linh hoạt tuyệt đối.
Cơ thể anh uốn cong, né tránh thanh sắt của gã đàn ông một cách dễ dàng, như thể anh là một dòng nước chảy.
Thanh sắt chém vào không khí, tạo ra một luồng gió mạnh.
Lâm Phong xoay người, tay phải vung lên, móng tay đen nhọn sắc như dao cạo, cắt qua cổ họng của gã đàn ông.
Máu phun ra, bắn vào mặt Lâm Phong.
Gã đàn ông ngã xuống, hai tay ôm lấy cổ, mắt mở to trong sự kinh hoàng.
Hắn không thể hiểu tại sao một con người lại nhanh như vậy.
Tại sao một con người lại có thể di chuyển như một bóng ma.
Hai đồng bọn của hắn dừng lại, sợ hãi.
Họ nhìn xác đồng đội, rồi nhìn Lâm Phong.
"Chạy đi," Lâm Phong nói, giọng nói lạnh lùng, không chút cảm xúc.
"Trước khi tôi quyết định giết cả ba."
Họ không chạy.
Họ lao vào, với tất cả sự tuyệt vọng của những kẻ sắp chết.
Lâm Phong không né tránh.
Anh đón nhận cú đánh.
Thanh sắt đập vào vai anh, gây ra một tiếng va chạm沉闷.
Nhưng anh không đau.
Da thịt anh đã cứng lại, chịu được lực tác động.
Anh nắm lấy cánh tay của kẻ tấn công, bẻ gãy nó bằng một động tác xoay腕 đơn giản.
Tiếng xương gãy vang lên, như tiếng pháo nổ trong phòng thí nghiệm.
Kẻ tấn công gào thét, đau đớn.
Lâm Phong dùng đầu gối đá vào bụng hắn, hất hắn bay ra xa.
Hắn va vào tường, ngã xuống bất tỉnh.
Chỉ còn lại một người.
Hắn ta run rẩy, thanh sắt trong tay rơi xuống đất.
Hắn nhìn Lâm Phong, ánh mắt đầy sự cầu xin.
"Xin hãy tha cho tôi," hắn nói, giọng khóc lóc.
"Tôi chỉ muốn cứu em gái tôi."
Lâm Phong nhìn hắn.
Anh nhìn thấy sự yếu đuối, sự tuyệt vọng, và cả sự ngu dốt.
"Đi đi," Lâm Phong nói.
"Kể lại cho Thượng Quan Vũ nghe.
Kể cho tất cả mọi người nghe.
Virus Shenmu không phải là lời nguyền.
Nó là sự thật.
Và sự thật không thể bị đàn áp mãi."
Kẻ đàn ông nhìn anh, rồi quay đi, chạy trốn vào bóng tối.
Lâm Phong quay lại, nhìn vào xác chết của gã đàn ông đầu tiên.
Anh cúi xuống, lấy chai lọ thủy tinh chứa chất lỏng màu tím từ trên bàn.
Shadow cười trong đầu anh.
"Bạn đã chọn.
Bạn đã trở thành kẻ săn mồi.
Và bây giờ, bạn không thể quay lại."
***
Lâm Phong bước ra khỏi phòng thí nghiệm, mang theo chai lọ thủy tinh.
Bóng tối trong hang động dường như đặc quánh hơn, như thể nó đang bao quanh anh, ôm lấy anh.
Khi anh bước ra khỏi khu vực ánh sáng xanh, một giọng nói vang lên từ phía sau những tảng đá.
Không phải từ Shadow.
Mà từ một người khác.
"Lâm Phong."
Lâm Phong dừng lại.
Anh quay lại, mắt nhìn vào bóng tối.
Một bóng người cao lớn bước ra từ sau tảng đá.
Anh ta mặc một bộ đồ đen, mặt đeo một chiếc mặt nạ trắng, không có biểu cảm.
Trong tay anh ta là một khẩu súng trường tấn công, nhưng không phải loại súng thông thường.
Đó là một khẩu súng được chế tạo từ các bộ phận của máy móc cũ và xương quái vật, phát ra một ánh sáng xanh nhạt.
"Chúng tôi đã chờ đợi bạn," người đàn ông nói, giọng nói trầm thấp, lạnh lùng.
"Tên tôi là Tạ Vũ.
Và tôi có thứ mà bạn cần.
Thuốc giải độc cho virus Shenmu.
Hoặc ít nhất, là cách để kiểm soát nó."
Lâm Phong nhìn anh ta.
Anh nhìn thấy sự tham lam trong ánh mắt của anh ta, đằng sau chiếc mặt nạ trắng.
Nhưng anh cũng nhìn thấy sự chân thành.
"Tại sao bạn lại ở đây?" Lâm Phong hỏi.
"Tôi cần giúp đỡ," Tạ Vũ nói.
"Em gái tôi bị đột biến xấu.
Nó đang ăn mòn cô ấy.
Và tôi biết rằng bạn, với tư cách là đối tượng thử nghiệm số 0, có thể giúp tôi.
Nhưng trước tiên, bạn phải tin tôi."
Lâm Phong nhìn vào chai lọ thủy tinh trong tay.
Chất lỏng màu tím bên trong đang chuyển động mạnh mẽ, như thể nó đang phản ứng với sự hiện diện của Tạ Vũ.
Shadow thì thầm trong đầu anh.
Hắn ta là một kẻ buôn lậu.
Hắn ta không đáng tin.
Nhưng hắn ta có thể có thông tin về cha bạn."
Lâm Phong nhìn Tạ Vũ.
Anh nhìn thấy sự tuyệt vọng trong ánh mắt của anh ta.
Và anh nhìn thấy chính mình.
"Đi cùng tôi," Lâm Phong nói.
"Nhưng nếu bạn lừa tôi, tôi sẽ giết bạn."
Tạ Vũ mỉm cười, một nụ cười đầy sát khí.
"Tôi không bao giờ lừa dối.
Tôi chỉ bán sự thật.
Và giá của sự thật...
rất đắt."
Họ bước vào bóng tối, để lại phòng thí nghiệm bị lãng quên phía sau.
Và trong bóng tối, một đôi mắt khác mở ra.
Không phải của Shadow.
Mà của một kẻ săn mồi khác.
Một kẻ đã chờ đợi họ từ rất lâu.
Và cuộc chơi mới, vừa bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận