Chương 11

Mưa axit rơi xuống với một tần suất dày đặc, những giọt nước nhỏ li ti mang theo vị chua cay của lưu huỳnh và kim loại nặng, bám chặt lên lớp da đã bắt đầu cứng lại của Lâm Phong.

Bầu trời ở vùng biên giới này không còn màu xanh, mà là một tấm màn xám xịt, u ám, nơi các đám mây tích điện liên tục va chạm, tạo ra những tia sét chập chờn như những mạch thần kinh bị kích thích quá mức.

Thời tiết khắc nghiệt này là một lời nguyền đối với phần lớn sinh vật, nhưng đối với một Tiến Hóa Bậc 2 đang trong giai đoạn chuyển đổi gen, nó lại là một phòng thí nghiệm sống động.

Lâm Phong dừng bước, cơ bắp chân vẫn còn giữ tư thế phòng thủ, nhưng tay không rút vũ khí.

Anh quay lại từ từ, đôi mắt quét qua những khe hở của tảng đá xám xịt.

Không có dấu hiệu của quái vật, chỉ có mùi ẩm mốc và một mùi kim loại tanh tưởi lạ lùng — mùi của máu tươi đã bắt đầu khô, pha lẫn với mùi ozone từ các tia sét gần đó.

"Anh tìm gì?" Giọng nói của Tạ Vũ vang lên, khàn đặc vì khói bụi và sự mệt mỏi tích tụ.

Kẻ buôn lậu này đang dựa lưng vào một bức tường hang động sứt mẻ, tay cầm chặt lấy khẩu súng trường tự chế, ánh mắt sắc lẹm như dao cùn.

Lâm Phong không đáp lời.

Anh chỉ nhìn vào đôi chân của Tạ Vũ.

Đôi giày cũ kỹ của hắn đang thấm đẫm bùn đất đen ngòm, nhưng điều khiến Lâm Phong chú ý không phải là bùn, mà là những vết nứt nhỏ trên da chân của hắn.

Dưới làn da mỏng manh ấy, những mạch máu màu tím sẫm đang nổi lên, uốn lượn như những con rắn độc đang tìm kiếm lối thoát.

Đó là dấu hiệu của sự đột biến gen không kiểm soát, thứ mà Tạ Vũ đã cố tình che giấu bằng cách quấn chặt băng gạc.

"Thời tiết đang xấu đi," Lâm Phong nói, giọng điệu lạnh lùng, không chút cảm xúc.

"Sấm sét sẽ tăng cường độ dẫn điện trong không khí.

Nếu anh không muốn cơ thể mình trở thành một cái pin sống cho những con quái vật điện, chúng ta cần di chuyển nhanh hơn."

Tạ Vũ nhếch mép, một nụ cười đầy mỉa mai.

"Anh lo cho tôi?

Hay anh lo cho cái 'Bóng' trong người anh?

Nó đang đói, phải không?

Tôi có thể cảm nhận được nó, như một cơn sốt lạnh lẽo chạy dọc sống lưng."

Lâm Phong nhíu mày.

Shadow, thực thể sống ký sinh trong cơ thể anh, đang rạo rực.

Nó không đói thức ăn, mà đói thông tin, đói dữ liệu, đói sự sợ hãi của kẻ khác.

Cảm giác này giống như việc có một con giun đất khổng lồ đang bò trong tủy sống, mỗi khi thời tiết thay đổi, nó lại co thắt, gây ra những cơn đau nhói xuyên thấu não bộ.

"Đừng đoán mò," Lâm Phong đáp lại, bước qua một vũng nước axit đang sủi bọt.

"Chúng ta đến đây để tìm thuốc, không phải để tâm lý học."

Họ bước sâu hơn vào lòng đất, nơi ánh sáng từ bên ngoài gần như bị triệt tiêu hoàn toàn.

Hang động này không tự nhiên.

Những bức tường đá được gia công thô sơ, có dấu vết của các công cụ cơ khí cũ kỹ.

Đây từng là một hầm trú ẩn thời chiến, nay đã trở thành ma cà rồng của sự im lặng và cái chết.

***

Lâm Phong hạ thấp tầm mắt, nhìn xuống đôi giày đất của mình.

Hắn nhớ lại cảm giác hôm qua, khi hắn còn là một "thường nhân" đúng nghĩa.

Khi đó, việc nhìn thấy máu khiến hắn nôn mửa.

Việc giết một con người, dù là để tự vệ, cũng khiến hắn mất ngủ cả đêm, sợ hãi rằng linh hồn mình sẽ bị dơ bẩn vĩnh viễn.

Nhưng bây giờ, khi hắn nhìn vào vết thương trên cánh tay của mình — nơi da thịt đã tái tạo lại với tốc độ chóng mặt, để lại những vệt sẹo trắng như xương — hắn không thấy gì ngoài sự tò mò sinh học.

Sự tiến hóa Bậc 2 không chỉ là tăng sức mạnh.

Nó là một cuộc phẫu thuật toàn diện đối với nhân cách.

Các thụ thể đau đớn trong não bộ của Lâm Phong đang bị ức chế bởi một loại hormone mới, một chất dẫn truyền thần kinh lạ lùng mà virus Shenmu tiết ra.

Nó không xóa bỏ cảm xúc, mà nó lọc chúng.

Nỗi sợ hãi trở thành dữ liệu đầu vào để tính toán nguy cơ.

Nỗi thương xót trở thành một biến số cần được loại bỏ để tối ưu hóa hiệu suất sinh tồn.

Hắn cảm thấy lạnh lùng.

Không phải vì anh ta muốn, mà vì cơ thể anh ta không còn cho phép anh ta ấm áp.

"Anh đang thay đổi," Tạ Vũ nói, giọng nói nhỏ hơn, như thể sợ làm vỡ một thứ gì đó mong manh.

"Tôi đã nhìn thấy nhiều người tiến hóa.

Một số trở thành quái vật, một số trở thành thánh nhân.

Nhưng anh...

anh đang trở thành một cỗ máy.

Một cỗ máy biết suy nghĩ."

Lâm Phong dừng lại, nhìn vào phản chiếu của mình trong một vũng nước đọng.

Đôi mắt của anh, trước đây màu nâu đen thông thường, giờ đây đang chuyển sang một sắc thái xám bạc, đồng tử co lại thành những đường thẳng hẹp như mèo rừng.

Bóng tối phía sau lưng anh, thứ mà anh gọi là Shadow, đang mở rộng.

Nó không còn chỉ là một hình bóng mờ nhạt, mà nó đang có kết cấu, như những sợi tơ đen đang leo trèo lên vai anh, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.

"Cỗ máy không chết," Lâm Phong nói, giọng nói vang lên trong hang động, tạo thành tiếng vang kỳ lạ.

"Và trong thế giới này, cái chết là thứ xa xỉ nhất."

Tạ Vũ cười khan, một tiếng cười đầy tuyệt vọng.

Nhưng khi anh trở thành cỗ máy, anh còn là Lâm Phong nữa không?

Hay anh chỉ là một cái vỏ bọc cho thứ ký sinh trùng đó?"

Câu hỏi đó đánh vào đúng điểm yếu duy nhất còn sót lại trong tâm trí Lâm Phong.

Anh không trả lời.

Anh chỉ tiếp tục bước đi, nhưng bước chân của anh chậm lại.

Shadow thì thầm trong đầu anh, một giọng nói không phải là tiếng nói, mà là một luồng dữ liệu trực tiếp注入 vào não bộ: *Hắn đang cố gắng tách chúng ta ra.

Hắn sợ chúng ta.

Sợ hãi là nguồn năng lượng của tôi.

Hãy để tôi kiểm soát.*

Lâm Phong nghiến răng.

Cảm giác đau đớn từ tủy sống lan tỏa ra toàn thân.

Anh biết rằng nếu anh để Shadow kiểm soát hoàn toàn, anh sẽ mất đi ý chí.

Nhưng nếu anh chống cự, cơ thể anh sẽ bị suy kiệt do xung đột nội bộ.

Đây là một cuộc chiến sinh học diễn ra ngay trong chính máu thịt của anh, và kẻ thù lớn nhất không phải là quái vật, cũng không phải là Thượng Quan Vũ, mà là chính bản thân anh.

**

Không khí trong hang động như ngưng đọng.

Lâm Phong đứng trước hai lựa chọn: Lấy lọ thuốc để tăng cường cơ thể (điều mà Shadow khao khát), hoặc phá hủy nó để giữ vững nhân tính (điều mà lương tâm còn sót lại của anh khao khát).

Họ đã tìm thấy nó.

Ở cuối hành lang tối tăm, một căn phòng nhỏ với những chiếc tủ kính vỡ vụn.

Ở giữa, trên một bệ đá, là một lọ thủy tinh chứa đầy chất lỏng màu tím nhạt, phát ra một ánh sáng mờ ảo.

Đó không phải là thuốc giải độc.

Đó là chất xúc tác tiến hóa Bậc 3.

Shadow thì thầm trong đầu: *Lấy nó.

Cơ thể anh đang thiếu hụt enzyme phân giải.

Nếu anh uống nó, anh sẽ vượt qua giai đoạn chuyển đổi.

Anh sẽ mạnh hơn.

Anh sẽ không còn đau nữa.

Và anh sẽ có thể bảo vệ...

những gì còn sót lại của mình.*

Lâm Phong đưa tay ra, ngón tay run rẩy chạm vào thành lọ lạnh lẽo.

Anh cảm thấy sự thôi thúc mạnh mẽ.

Cơ thể anh đang kêu gọi nó, như một người khát nước trong sa mạc.

Nhưng anh nhớ lại lời của Tạ Vũ.

*Nó thay thế con người bằng một thứ gì đó hiệu quả hơn.*

Nếu anh uống nó, anh có còn là Lâm Phong không?

Hay anh sẽ trở thành một cỗ máy hoàn hảo, không có nỗi đau, không có sợ hãi, và cũng không có tình yêu?

Anh nhìn vào lọ thuốc.

Trong chất lỏng tím nhạt, anh thấy phản chiếu của chính mình.

Đôi mắt xám bạc, lạnh lùng, vô cảm.

Và phía sau, bóng đen của Shadow đang mở rộng, nuốt chửng anh.

"Không," Lâm Phong nói, giọng nói yếu ớt nhưng kiên quyết.

Anh rút tay lại, nắm chặt thành nắm đấm.

"Tôi sẽ không để nó kiểm soát tôi.

Dù phải chịu đau đớn, dù phải chết, tôi sẽ giữ lấy nhân tính của mình."

Tạ Vũ nhìn anh, kinh ngạc.

anh từ chối sức mạnh?"

"Sức mạnh không có giá trị nếu nó đánh đổi lấy linh hồn," Lâm Phong nói.

Anh quay lưng lại, bước ra khỏi căn phòng.

"Chúng ta sẽ tìm cách khác.

Một cách mà không cần đến thứ độc dược này."

Shadow gầm lên trong đầu anh, một tiếng gầm đầy giận dữ và thất vọng.

Cơ thể anh co quắp, những cơn đau dữ dội xé toạc cơ bắp.

Nhưng Lâm Phong không dừng lại.

Anh bước tiếp, từng bước một, với sự kiên định của một người đang chống lại chính bản chất sinh học của mình.

***

Lâm Phong không quay lại.

Anh bước tiếp vào sâu hơn trong hang động, nơi ánh sáng xanh yếu ớt từ chương trước bắt đầu mờ dần.

Behind him, tiếng thở hổn hển của người lạ và sự im lặng nặng nề của Shadow hòa quyện thành một bản hòa tấu của sự mất mát.

Bỗng nhiên, mặt đất rung chuyển.

Không phải động đất.

Mà là tiếng bước chân.

Những bước chân nặng nề, chậm rãi, nhưng mang theo một sức mạnh khủng khiếp.

Những tảng đá trên trần nhà bắt đầu rơi xuống, bụi bặm bay mù mịt.

Từ bóng tối phía trước, một hình bóng khổng lồ hiện ra.

Nó không phải là quái vật.

Nó là một con người.

Một người đàn ông mặc bộ giáp đen, được chế tạo từ các mảnh vỡ của máy móc và xương cốt, giống như khẩu súng của Tạ Vũ, nhưng quy mô lớn hơn gấp nhiều lần.

Mặt nạ của hắn không có biểu cảm, nhưng đôi mắt sau đó phát ra một ánh sáng đỏ rực, như hai ngọn lửa địa ngục.

"Thượng Quan Vũ," Tạ Vũ thì thầm, giọng nói run rẩy, đầy sợ hãi.

"Hắn ta đã tìm thấy chúng ta."

Thượng Quan Vũ bước ra, tay cầm một thanh kiếm dài, được làm từ một loại kim loại đen nhánh, tỏa ra một luồng năng lượng chết chóc.

Hắn nhìn thẳng vào Lâm Phong, ánh mắt lạnh lùng như băng giá.

"Đối tượng số 0," Thượng Quan Vũ nói, giọng nói vang lên như tiếng sấm.

"Anh đã gây ra quá nhiều hỗn loạn.

Và bây giờ, là lúc để kết thúc nó.

Để cứu nhân loại, anh phải chết."

Lâm Phong nhìn vào hắn, không sợ hãi, mà chỉ thấy một sự mệt mỏi tột cùng.

Anh biết rằng cuộc chiến này không chỉ là về sinh tồn.

Nó là về sự thật.

Và sự thật, như anh đã nói, luôn bị đàn áp.

Nhưng hôm nay, anh sẽ không để nó bị đàn áp nữa.

Anh nâng tay lên, và Shadow, sau một hồi im lặng, cuối cùng cũng đáp lại.

Không phải để kiểm soát, mà để hợp tác.

Một lần nữa, bóng tối bao trùm lấy anh, nhưng lần này, nó không lạnh lẽo.

Như một lời hứa.

"Hãy xem ai mới là kẻ thực sự cần được cứu," Lâm Phong nói, và bước về phía Thượng Quan Vũ.

Và trong bóng tối sâu thẳm của hang động, một đôi mắt khác mở ra.

Không phải của Shadow.

Không phải của Thượng Quan Vũ.

Mà của một thứ gì đó cổ xưa hơn, thứ đã chờ đợi họ từ rất lâu.

Và cuộc chơi mới, vừa bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập