Chương 12

Tiếng bước chân không phải là mối đe dọa trực tiếp lúc này, mà là tín hiệu của một sự kiện lớn hơn.

Lâm Phong cụp người lại, ánh mắt quét qua khe nứt của bức tường bê tông.

Anh không nhìn thấy chó sói.

Thay vào đó, anh thấy *bụi*.

Những hạt bụi Shenmu lơ lửng trong không khí bỗng nhiên chuyển hướng, tụ tập lại thành những dòng xoáy nhỏ, như thể chúng đang tuân theo một mệnh lệnh vô hình nào đó từ sâu thẳm trong cơ thể anh.

Không khí trong hang động ẩm ướt, nặng mùi mốc meo và sắt rỉ.

Nhưng mùi vị đó đang dần bị thay thế bởi một hương vị kim loại chát chát, đặc trưng của máu và ozone.

Thời tiết bên ngoài đang chuyển biến.

Những đám mây đen dày đặc như mực tàu đang cuộn tròn trên bầu trời, che khuất hoàn toàn ánh sáng yếu ớt của mặt trời.

Sấm sét rền vang, nhưng không phải tiếng nổ giòn tan mà là những âm thanh trầm thấp, rung chuyển lòng đất.

Đó là điềm báo của một cơn bão tĩnh điện sắp ập đến.

Lâm Phong hít một hơi sâu, cảm nhận từng tế bào trong cơ thể mình đang run rẩy.

Virus Shenmu trong máu anh phản ứng mạnh mẽ với sự thay đổi khí quyển.

Những mạch máu dưới da anh nổi lên, phát ra một ánh sáng xanh nhạt, nhấp nháy theo nhịp tim.

Đây là lúc kỹ năng "Tạo Bóng" của anh trở nên bất ổn.

Bóng không còn chỉ là một công cụ tấn công hay phòng thủ, nó đang trở thành một phần sinh học sống động, đói khát năng lượng từ chính cơ thể chủ nhân.

"Đừng di chuyển," một giọng nói thì thầm vang lên trong đầu anh.

Không phải từ bên ngoài, mà từ bên trong.

Lâm Phong nghiến răng, cố gắng giữ lý trí.

Anh biết Shadow đang đói.

Nó muốn ăn.

Và trong bóng tối của hang động, có nhiều thứ để ăn.

Nhưng nếu để Shadow kiểm soát hoàn toàn, anh sẽ mất đi chính mình.

Anh đã thấy điều đó xảy ra với những Tiến Hóa Bậc 3 khác – họ trở thành những con quái vật vô tri, chỉ biết săn mồi và tiêu diệt.

Anh không muốn kết thúc như vậy.

Anh chậm rãi đặt tay lên mặt đất lạnh lẽo.

Da tay anh đã thay đổi.

Lỗ chân lông đóng lại, lớp biểu bì dày lên, trở nên cứng như da thú.

Đây là biến đổi của Tiến Hóa Bậc 2.

Cơ thể anh đang thích nghi với môi trường khắc nghiệt, nhưng cái giá phải trả là sự nhạy cảm giác quan bị giảm đi.

Anh không còn cảm nhận được sự ấm áp của gió, chỉ còn là những luồng áp suất lạnh lẽo.

Từ phía xa, tiếng sủa rít vang lên.

Không phải một con, mà là cả một bầy.

Chúng đến từ những con đường ngầm, bị thu hút bởi mùi máu và năng lượng sinh học phát ra từ cơ thể Lâm Phong.

Chúng không phải là chó sói thường.

Chúng là những sinh vật đột biến, với hàm răng sắc nhọn như dao cạo và đôi mắt đỏ rực, không có tròng trắng.

Lâm Phong nhắm mắt lại, tập trung vào ý thức của mình.

Anh không thể chạy.

Hang động này là một mê cung, và anh không biết lối ra ở đâu.

Anh chỉ có thể chiến đấu.

Và để chiến đấu, anh cần phải hiểu rõ hơn về mối quan hệ giữa mình và Shadow.

Nó không phải là một kỹ năng.

Nó là một ký sinh trùng.

Một ký sinh trùng thông minh.

"Mày muốn gì?" Lâm Phong hỏi thầm, giọng nói của anh vang lên trong không gian tĩnh lặng của tâm trí.

Không có câu trả lời.

Chỉ có sự im lặng nặng nề, và tiếng bước chân ngày càng gần.

Mùi tanh của Shadow không giữ được lâu.

Một con chó lớn hơn, có lẽ là "Vua Bầy" với bộ xương ngoại lai nhô ra khỏi da, bước ra phía trước.

Nó gầm lên, một âm thanh tần số cao khiến tai Lâm Phong đau nhói.

Đây là lúc áp lực sinh học lên cơ thể Lâm Phong đạt đỉnh điểm.

Não bộ của Lâm Phong bắt đầu hoạt động quá tải.

Những tín hiệu thần kinh từ mắt và tai bị khuếch đại gấp mười lần do ảnh hưởng của virus.

Anh thấy rõ từng sợi lông trên lưng con chó sói, từng giọt涎 nước chảy từ miệng nó, và cả những mạch máu đang đập thình thịch dưới lớp da mỏng manh của nó.

Sự chi tiết này không giúp anh chiến đấu tốt hơn, mà ngược lại, nó làm anh tê liệt.

Não bộ con người không được thiết kế để xử lý lượng thông tin khổng lồ như vậy trong tình trạng căng thẳng.

"Thở," Shadow thì thầm.

Lần này, giọng nói rõ ràng hơn, lạnh lùng và thực dụng.

"Nếu mày chết, tao cũng chết.

Đừng làm ngu ngốc."

Lâm Phong mở mắt ra.

Ánh sáng xanh từ mạch máu anh bùng lên mạnh mẽ, chiếu rọi khắp hang động.

Con chó sói Vua Bầy dừng lại, ngửi ngửi không khí.

Nó không hiểu thứ ánh sáng đó là gì, nhưng bản năng sinh tồn mách bảo nó rằng đây là một mối đe dọa chết người.

Lâm Phong đứng dậy.

Cơ thể anh nặng nề, nhưng mỗi bước chân đều vững chãi.

Anh cảm nhận được sự thay đổi trong cấu trúc xương của mình.

Xương ống chân và tay dày lên, tạo ra một khung xương chắc chắn hơn, có khả năng chịu đựng những cú va chạm mạnh.

Da thịt anh trở nên đàn hồi, có thể hấp thụ lực tác động mà không bị rách nát.

Đây là sự tiến hóa tự nhiên, không phải phép thuật.

Cơ thể anh đang trở thành một vũ khí hoàn hảo.

Con chó sói Vua Bầy gầm lên lần nữa, nhưng lần này, âm thanh của nó yếu ớt hơn.

Nó lùi lại một bước, rồi hai bước.

Bầy sói sau nó cũng rụt rè, lo lắng.

Chúng không dám tấn công.

Chúng biết rằng con mồi này không bình thường.

Lâm Phong bước về phía trước.

Anh không chạy, không nhảy.

Anh chỉ đi bộ, chậm rãi và chắc chắn.

Mỗi bước chân đều tạo ra một tiếng vang nhỏ, như thể anh đang đếm ngược thời gian cho cái chết của chúng.

"Về đi," Lâm Phong nói, giọng nói của anh trầm thấp, vang vọng trong hang động.

"Hoặc tao sẽ giết tất cả các ngươi."

Con chó sói Vua Bầy nhìn anh, đôi mắt đỏ rực đầy sợ hãi.

Nó quay đầu, sủa một tiếng lệnh ngắn gọn.

Bầy sói rút lui, biến mất vào bóng tối.

Nhưng chúng không đi xa.

Chúng đang chờ đợi.

Chờ đợi khi Lâm Phong kiệt sức, khi năng lượng sinh học của anh giảm xuống, chúng sẽ trở lại và xé xác anh thành từng mảnh.

Lâm Phong không quan tâm.

Anh đã mua được thời gian.

Và thời gian là thứ quý giá nhất trong thế giới mạt thế này.

Chiến thắng tạm thời.

Bầy chó sói rút lui, sợ hãi mùi máu của đồng loại và sự "khác lạ" từ cơ thể Lâm Phong.

Nhưng chiến thắng này để lại một di sản kinh hoàng.

Lâm Phong quỳ xuống, khạc ra một ngụm máu đen lẫn bụi tro.

Shadow bò lại gần, cơ thể hắn rách nát, nhưng vẫn tỉnh táo.

Lâm Phong nhìn bàn tay mình, những ngón tay đang run rẩy không kiểm soát.

Sự thay đổi sinh học không dừng lại ở việc tăng cường sức mạnh.

Nó đang ăn mòn nhân cách của anh.

Mỗi lần anh sử dụng Shadow, anh cảm thấy một phần ký ức của mình bị xóa bỏ.

Những kỷ niệm về cha, về những ngày tháng bình yên trước thảm họa, đang dần mờ nhạt, thay thế bởi những bản năng hoang dã và sự tàn bạo.

"Tao không thể tiếp tục như vậy," Lâm Phong thì thầm, giọng nói khàn khàn.

"Nếu tao mất đi chính mình, thì sự sống còn này có ý nghĩa gì?"

Shadow không đáp.

Nó chỉ nhìn anh, đôi mắt của nó – nếu có thể gọi đó là đôi mắt – sâu thẳm và bí ẩn.

Nó không phải là một người bạn.

Nó là một kẻ thù đang tạm thời hợp tác.

Và Lâm Phong biết rằng, sớm hay muộn, Shadow sẽ giành lấy quyền kiểm soát hoàn toàn.

Anh đứng dậy, lau sạch máu trên miệng.

Cơ thể anh đau nhức, nhưng anh không quan tâm.

Anh cần phải di chuyển.

Hang động này không an toàn.

Bầy sói sẽ trở lại.

Và nếu chúng không trở lại, thì những kẻ săn lùng khác sẽ đến.

Thượng Quan Vũ vẫn đang tìm kiếm anh.

Và Lâm Phong không muốn bị bắt.

Anh cần phải tìm ra sự thật về virus Shenmu, về cái chết của cha, và về nguồn gốc của Shadow.

Anh bước vào bóng tối, để lại sau lưng những vệt máu và bụi tro.

Hang động dài vô tận, và anh không biết mình đang đi về đâu.

Nhưng anh biết một điều chắc chắn: anh không thể dừng lại.

Sự sống còn không phải là một lựa chọn, mà là một bắt buộc.

Khi cơn đói tạm lắng, Lâm Phong cố gắng đứng dậy.

Cơ thể anh nặng nề, nhưng mạnh mẽ hơn trước rất nhiều.

Anh nhìn Shadow, người đang ngồi nghỉ ngơi, thở hắt ra.

"Tại sao mày làm vậy?" Lâm Phong hỏi, giọng khàn khàn.

"Tại sao mày chặn đầu con chó đó?

Mày có thể để tao chết để mày sống."

Shadow không trả lời ngay.

Nó cúi đầu, liếm vết thương trên cổ.

Máu của nó không đỏ, mà đen như mực.

Nó là một sinh vật khác biệt, không thuộc về thế giới này.

"Vì mày là vật chủ," Shadow cuối cùng cũng nói, giọng nói của nó vang lên như tiếng gió thổi qua khe đá.

"Nếu mày chết, tao sẽ bị phân rã.

Tao không thể tồn tại độc lập.

Tao cần mày.

Và mày cần tao.

Chúng ta là một thể thống nhất, dù mày không muốn thừa nhận điều đó."

Lâm Phong nhíu mày.

Anh luôn nghĩ rằng Shadow là một ký sinh trùng, một thứ ngoại lai xâm chiếm cơ thể anh.

Nhưng nghe nó nói vậy, anh bắt đầu nghi ngờ.

Có lẽ Shadow không phải là kẻ xâm lược.

Có lẽ nó là một phần của quá trình tiến hóa, một bước nhảy vọt mà loài người chưa bao giờ dám mơ tới.

"Mày muốn tao tin mày?" Lâm Phong hỏi, giọng đầy nghi ngờ.

"Tao không cần mày tin," Shadow đáp.

"Tao chỉ cần mày sống.

Đó là tất cả những gì tao quan tâm."

Lâm Phong im lặng.

Anh nhìn vào đôi mắt của Shadow, và lần đầu tiên, anh thấy một chút gì đó giống như sự đồng cảm.

Không phải sự đồng cảm của con người, mà là sự đồng cảm của một sinh vật đang cố gắng tồn tại trong một thế giới thù địch.

"Hãy di chuyển," Shadow nói.

"Bão sắp đến.

Và khi bão đến, mọi thứ sẽ thay đổi."

Lâm Phong gật đầu.

Anh biết Shadow nói đúng.

Thời tiết không chỉ là một hiện tượng tự nhiên.

Nó là một biến số sinh học, một yếu tố quyết định sự sống còn.

Và khi cơn bão tĩnh điện ập đến, kỹ năng của anh sẽ được khuếch đại, nhưng nó cũng sẽ trở nên nguy hiểm hơn.

Anh cần phải chuẩn bị.

Anh bước tiếp, sâu hơn vào lòng đất.

Hang động càng lúc càng hẹp, không khí càng lúc càng loãng.

Nhưng anh không sợ.

Anh đã quen với sự cô độc.

Và trong sự cô độc này, anh tìm thấy một sức mạnh mới.

Không phải sức mạnh của cơ bắp, mà là sức mạnh của ý chí.

Và rồi, từ sâu thẳm trong bóng tối, một tiếng vọng vang lên.

Không phải tiếng sủa của chó sói.

Không phải tiếng gầm của quái thú.

Mà là một giọng nói.

Một giọng nói quen thuộc, nhưng lại xa lạ.

"Lâm Phong..."

Anh dừng lại.

Tim anh đập thình thịch.

Giọng nói đó...

nó giống như giọng của cha anh.

Nhưng cha anh đã chết.

Đã chết từ rất lâu rồi.

"Cha?" Lâm Phong thì thầm, giọng nói của anh run rẩy.

"Con phải đến đây," giọng nói vang lên, đầy bí ẩn.

"Sự thật đang chờ con.

Nhưng con phải trả giá."

Lâm Phong nhìn về phía trước.

Bóng tối dày đặc, và anh không thể nhìn thấy gì.

Nhưng anh cảm nhận được một sự hiện diện.

Một sự hiện diện mạnh mẽ, cổ xưa, và đầy uy quyền.

Anh bước tiếp.

Dù cho trước mặt là địa ngục hay thiên đường, anh sẽ không quay lại.

Vì sự thật, dù tàn khốc đến đâu, cũng tốt hơn là sống trong dối trá.

Và trong bóng tối sâu thẳm, một đôi mắt khác mở ra.

Không phải của Shadow.

Không phải của Thượng Quan Vũ.

Mà của một thứ gì đó cổ xưa hơn, thứ đã chờ đợi họ từ rất lâu.

Và cuộc chơi mới, vừa bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập