Chương 13
Lâm Phong đứng yên, nhịp tim chậm lại một cách phi lý, trái ngược hoàn toàn với tình huống nguy hiểm đang rình rập.
Ánh mắt hắn quét qua bóng tối, không phải bằng thị giác thông thường, mà bằng sự cảm nhận của "Bóng" – thứ thực thể đen kịt đang bám chặt vào cột sống của hắn, như một ký sinh trùng thông minh.
Ba bước chân nhẹ nhàng vang lên từ phía sau, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc.
Lâm Phong quay người chậm rãi.
Ba bóng dáng xuất hiện từ bóng tối, dẫn đầu là một gã đàn ông với lớp da sừng hóa dày cộp bao phủ toàn bộ cánh tay và nửa khuôn mặt.
Đó là "Sói Đói", một tên tàn dư của phe nội chiến, Tiến Hóa Bậc 1 với khả năng phòng thủ thô sơ nhưng đáng gờm.
Hai tên còn lại, nhỏ con hơn, cầm những thanh dao găm rỉ sét, ánh mắt lóe lên sự tham lam và sợ hãi lẫn lộn.
"Sao còn đứng đấy?" Sói Đói cười khẩy, tiếng cười rè rẹt như ma sát giữa hai tảng đá.
Hắn nhai một miếng thịt khô cứng, nước bọt rơi xuống sàn đá.
"Anh nghĩ bóng tối có thể che giấu anh mãi sao, Lâm Phong?
Chúng tôi đã theo dấu mùi máu của anh từ ba ngày nay."
Lâm Phong không đáp.
Hắn chỉ nhìn chằm chằm vào lớp da sừng của đối thủ, phân tích độ dày, điểm yếu ở khớp nối và mạch máu chạy dưới lớp biểu bì cứng nhắc.
Trong đầu hắn, Shadow đang thì thầm, một luồng dữ liệu sinh học lạnh lùng được truyền tải: *Mục tiêu yếu.
Tỷ lệ thắng 94%.
Nguy cơ từ môi trường: Cao.*
"Chúng tôi không muốn giết anh ngay," Sói Đói tiến lại gần, giơ bàn tay sừng hóa lên, những gai nhọn lóe sáng dưới ánh đèn pin yếu ớt.
"Chúng tôi muốn cái 'đồ chơi' trong người anh.
Nghe nói nó giúp anh nhìn thấy trong bóng tối?
Bán nó đi, hoặc chúng tôi sẽ mổ bụng anh ra để lấy."
Lâm Phong nhíu mày.
Sự thiếu đồng cảm xã hội của hắn khiến hắn không cảm thấy tức giận, chỉ thấy phiền toái.
Những kẻ này không hiểu bản chất của Shadow.
Nó không phải là một kỹ năng, một món đồ, hay một phần của cơ thể có thể tách rời.
Nó là một thực thể sống, và nó đang đói.
"Anh đang nói chuyện với một kẻ điên," Lâm Phong nói, giọng trầm thấp, không chút dao động.
"Và kẻ điên không bao giờ bán thứ duy nhất khiến họ còn cảm thấy là con người."
Sói Đói gầm lên, lao tới với tốc độ đáng kinh ngạc cho một Tiến Hóa Bậc 1.
Cú đấm sừng hóa nhắm thẳng vào lồng ngực Lâm Phong, tạo ra một luồng gió mạnh thổi bay bụi bẩn xung quanh.
Lâm Phong không né.
Hắn đứng im, để cho cú đấm đó chạm vào mình.
*Crack!*
Âm thanh xương cốt vỡ vụn vang lên, nhưng không phải của Lâm Phong.
Hắn đã xoay người trong tích tắc, dùng cánh tay trái chặn đòn, đồng thời Shadow bùng lên, bao phủ toàn bộ cơ thể hắn trong một lớp bóng đen nhầy nhụa.
Cú đấm của Sói Đói trượt qua lớp bóng, nhưng lực va chạm khiến Lâm Phong lùi lại vài bước, gót chân hằn sâu vào đá.
Đồ ngu!" Sói Đói cười nhạo, nhưng ánh mắt hắn thoáng chút hoảng loạn khi thấy lớp bóng đen không tan biến mà ngược lại, đang lan tỏa ra từ người Lâm Phong, như những con rắn nhỏ đang bò ra khỏi da thịt.
Lâm Phong hít thở sâu.
Hắn cảm nhận được sự rung động trong xương sống.
Shadow đang kích thích tuyến thượng thận, giải phóng adrenaline vào máu.
Nhưng đau đớn là nhiên liệu.
Và ngay lúc này, bầu không khí bên ngoài hang động bắt đầu thay đổi.
Những tia sét xanh lóe lên qua khe hở trên đỉnh hang, kèm theo tiếng sấm rền vang như tiếng gầm của thần linh.
Cơn bão tĩnh điện đã đến.
***
Bầu trời phía trên hang động nứt toác ra, để lộ một vùng mây đen sấm sét cuộn xoáy dữ dội.
Những giọt mưa axit đầu tiên rơi xuống, trong suốt nhưng nặng trĩu, cháy xém lớp áo khoác da của Lâm Phong, tạo ra những lỗ nhỏ li ti và mùi khét lẹt của nhựa tan chảy.
Đối với hai tên tay chân của Sói Đói, đây là tử hình.
Chúng hét lên, che đầu, da thịt bắt đầu phồng rộp ngay lập tức khi tiếp xúc với axit loãng.
Nhưng với Lâm Phong, đây là cơ hội.
Hắn nhớ rõ quy tắc của Thế Giới Shenmu: *Môi trường cực đoan là chất xúc tác.*
Shadow bắt đầu rung lên, phát ra những âm thanh tần số cao mà chỉ có Lâm Phong mới nghe thấy.
Nó không còn là một lớp bảo vệ thụ động nữa.
Dưới tác động của điện tích từ cơn bão và axit từ cơn mưa, các tế bào bóng đen trong cơ thể Lâm Phong bắt đầu hấp thụ năng lượng.
Da thịt hắn trở nên đen ngòm, mạch máu dưới da chuyển sang màu tím đậm, bơm đầy chất độc và điện tích.
"Chạy!" Sói Đói hét lên, nhận ra sự nguy hiểm.
Hắn quay lại, định bỏ chạy cùng hai手下 đang quằn quại trong đau đớn.
Nhưng đã quá muộn.
Lâm Phong lao tới.
Không phải bằng sức mạnh cơ bắp, mà bằng sự co giãn của Shadow.
Hắn biến thành một vệt bóng đen, lướt qua không khí, để lại những tia lửa điện xanh lam.
Cú đấm đầu tiên của hắn trúng vào lưng Sói Đói.
Không có âm thanh xương vỡ, chỉ có tiếng *sizzzz* của thịt cháy.
Lớp da sừng hóa của Sói Đói, vốn là phòng thủ tuyệt đối, nay trở thành một tấm dẫn điện hoàn hảo.
Điện tích từ Shadow phóng thẳng vào cơ thể hắn, làm tê liệt hệ thần kinh trong tích tắc.
Sói Đói gục xuống, co giật, mắt trợn ngược.
Hai tên tay chân còn lại cố gắng đứng dậy, nhưng axit đã ăn mòn đôi chân của chúng.
Chúng ngã xuống, gào thét trong đau đớn tột cùng.
Lâm Phong đứng giữa cơn mưa axit, nhìn xuống những kẻ thù vừa bị đánh bại.
Hắn không cảm thấy thỏa mãn.
Hắn cảm thấy...
trống rỗng.
Và bên trong, Shadow đang cười.
Một nụ cười thầm lặng, đầy sự thèm khát.
Hắn cúi xuống, dùng dao găm cắt lấy mẫu máu từ cổ Sói Đói.
Không phải để ăn, mà để phân tích.
Virus Shenmu trong máu hắn đang phản ứng với axit, tạo ra một dạng đột biến mới.
Hắn cần hiểu nó.
Hắn cần kiểm soát nó.
Nếu không, một ngày nào đó, hắn sẽ trở thành chính thứ mà hắn đang săn đuổi.
***
Hai tên địch còn lại nhìn nhau với vẻ kinh hoàng tột độ.
Họ không còn thấy Lâm Phong là một con người nữa, mà là một quái vật đang lột xác.
Da thịt hắn đen ngòm, đôi mắt đỏ rực như than hồng, và xung quanh hắn là những tia điện xanh lóe lên không ngừng.
"Chạy!" Một tên hét lên, quay người bỏ chạy vào khu rừng cây chết khô phía xa.
Tên còn lại cố gắng bò dậy, nhưng chân đã bị axit ăn mòn nghiêm trọng.
Hắn nhìn Lâm Phong, ánh mắt cầu cứu, rồi chuyển sang sự tuyệt vọng.
"Đừng giết tôi..." Hắn lắp bắp, nước mắt lẫn với máu chảy xuống mặt.
"Tôi có tiền...
tôi có thông tin...
về căn cứ của Thượng Quan Vũ..."
Lâm Phong dừng lại.
Dao găm trong tay hắn dừng ngay trước cổ kẻ địch.
Thông tin về Thượng Quan Vũ.
Đó là thứ hắn đang tìm kiếm.
Nhưng giá trị của nó có lớn hơn sự sống của một kẻ phản bội không?
Shadow thì thầm trong đầu: *Tiêu diệt.
Loại bỏ mối đe dọa.
Tiến hóa.*
Lâm Phong nhắm mắt lại một giây.
Hắn nhớ lại nguyên tắc đạo đức ngầm của mình: *Không giết người vô cớ, nhưng cũng không để lại mối họa.*
"Tại sao lại là Thượng Quan Vũ?" Lâm Phong hỏi, giọng lạnh lùng như băng.
anh ta đang thu thập các Tiến Hóa Bậc cao," tên kia lắp bắp, giọng run rẩy.
"Không phải để cứu họ.
để thí nghiệm.
Anh ta tin rằng virus Shenmu là lời nguyền, và cách duy nhất để cứu nhân loại là loại bỏ nguồn phát tán.
Những kẻ mạnh nhất."
Lâm Phong mở mắt.
Ánh mắt hắn sắc lạnh hơn bao giờ hết.
Thượng Quan Vũ.
Kẻ tự xưng là người cứu thế, nhưng thực chất là một kẻ hủy diệt.
Hắn đang giết những người có khả năng chống lại virus, vì sợ rằng sức mạnh của họ sẽ khiến virus tiến hóa nhanh hơn.
Một vòng luẩn quẩn chết chóc.
"Vị trí của căn cứ?" Lâm Phong hỏi.
ở phía bắc.
Khu rừng cây chết.
Nhưng anh không thể đến đó.
Bão axit đang bao phủ toàn bộ khu vực.
Không ai sống sót được."
Lâm Phong gật đầu.
Điều đó có nghĩa là Shadow sẽ được khuếch đại lên mức tối đa.
Nhưng nó cũng có nghĩa là hắn sẽ phải đối mặt với những quái vật đột biến mạnh nhất.
Hắn quay đi, bỏ lại tên kia trên mặt đất.
Hắn không giết hắn.
Nhưng hắn cũng không cứu hắn.
Trong thế giới này, sự sống còn là một lựa chọn, không phải một quyền lợi.
Tên kia nhìn bóng lưng Lâm Phong khuất dần trong cơn mưa axit, nước mắt chảy dài.
Hắn hiểu rồi.
Hắn đã bán mạng cho một con quái vật.
Và con quái vật đó không cần sự trung thành.
Nó chỉ cần sự thật.
***
Khi Lâm Phong đi sâu vào vùng cây cối chết khô, sự im lặng của Shadow đột ngột thay đổi.
Thường thì Shadow chỉ là một công cụ phản xạ, một phần mở rộng của ý chí sinh tồn.
Nhưng giờ đây, nó truyền đến cho Lâm Phong một *cảm xúc* lạ lùng.
Không phải là sự hung hăng, mà là *sự thèm khát*.
Một sự thèm khát sâu thẳm, cổ xưa, như thể nó đang nhớ lại một điều gì đó từ thời xa xưa, trước khi virus Shenmu xuất hiện.
Lâm Phong dừng lại.
Hắn đặt tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình.
Nhưng nhịp đập đó...
nó không đều.
Nó đập theo một nhịp điệu khác, một nhịp điệu của Shadow.
"Shadow," hắn thì thầm.
"Cậu muốn gì?"
Không có câu trả lời.
Chỉ có một luồng dữ liệu hình ảnh hiện lên trong đầu hắn.
Một hình ảnh của một hành tinh khác.
Một hành tinh xanh biếc, với những sinh vật bằng năng lượng thuần khiết.
Và ở giữa, một thực thể đen kịt, giống hệt Shadow, đang nuốt chửng những sinh vật đó.
Lâm Phong run rẩy.
Hắn nhận ra sự thật đáng sợ.
Shadow không phải là một phần của virus Shenmu.
Nó là *nguồn gốc* của virus.
Nó là một chương trình sinh học từ ngoài hành tinh, được thiết kế để "nâng cấp" loài người bằng cách thay thế dần dần nhân cách và cơ thể của họ.
Và Lâm Phong là đối tượng thử nghiệm số 0.
Hắn không còn là con người.
Hắn là một cái bình chứa, một phương tiện để Shadow quay trở lại thế giới thực.
"Này," một giọng nói vang lên từ phía sau.
Không phải giọng của Shadow.
Mà là giọng của Tạ Vũ.
Lâm Phong quay lại, mắt sáng lạnh.
Tạ Vũ đứng ở đó, cầm một khẩu súng ngắn, ánh mắt đầy tính toán.
"Anh đi quá xa rồi, Lâm Phong," Tạ Vũ nói, giọng trầm.
"Anh không còn là con người nữa.
Và tôi không thể để một con quái vật như anh tồn tại."
Lâm Phong cười nhạt.
"Anh nghĩ anh có thể giết tôi?"
"Tôi không cần giết anh," Tạ Vũ cười, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn.
"Tôi chỉ cần bắt anh.
Và bán anh cho Thượng Quan Vũ.
Anh ấy sẽ trả giá rất cao cho một mẫu vật hoàn hảo như anh."
Lâm Phong nhìn Tạ Vũ.
Hắn không cảm thấy bất ngờ.
Hắn đã nghi ngờ từ lâu.
Sự trung thành của Tạ Vũ luôn có giá.
Và giờ đây, giá đó là mạng sống của Lâm Phong.
"Shadow," Lâm Phong nói trong đầu.
"Săn."
***
Lâm Phong lao vào trận chiến với Kình Ngư Cựa.
Tốc độ của hắn khiến mắt thường không thể theo kịp.
Mỗi cú đấm đều kèm theo một vụ nổ âm thanh nhỏ do Shadow nén không khí.
Con quái vật gào thét, nhưng vết thương của nó đóng kín lại với tốc độ đáng sợ.
Đột nhiên, Lâm Phong dừng lại.
Không phải vì mệt mỏi.
Mà vì hắn nghe thấy một tiếng vọng.
Một tiếng vọng từ khắp nơi, từ sâu thẳm trong tâm trí hắn, và từ chính cơ thể của Shadow.
"Lâm Phong..."
Giọng nói đó.
Giọng nói của cha anh.
Nhưng lần này, nó không còn xa lạ.
Nó gần gũi, thân thuộc, và đầy uy quyền.
"Con đã sẵn sàng chưa?" giọng nói hỏi.
Lâm Phong nhìn xuống đôi tay đen ngòm của mình.
Hắn cảm nhận được sức mạnh đang tuôn chảy trong mỗi tế bào.
Và hắn cảm nhận được sự hiện diện của Shadow, không còn là một ký sinh trùng, mà là một phần không thể tách rời của chính hắn.
Hắn không biết mình đang tiến hóa thành thứ gì.
Nhưng hắn biết một điều chắc chắn.
Sự thật không còn bị đàn áp.
Nó đang chờ đợi.
Và khi hắn bước tiếp, sâu hơn vào lòng đất, bóng tối không còn đáng sợ nữa.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận