Chương 38
Cảm giác tê liệt ấy không phải là sự vô cảm của thần kinh, mà là một loại tín hiệu sinh học lạ lùng, giống như nếu ai đó vừa nối lại dây điện đứt gãy bằng cách buộc chặt hai đầu lại bằng băng dính ướt nước.
Hắn quỳ xuống trên nền đất sét ướt át, bùn lầy bám đầy vào các khớp xương đã biến đổi của Tiến Hóa Bậc 3.
Da thịt hắn giờ đây không còn mềm mại như con người thường, mà cứng hơn, có lớp sừng mỏng che phủ những vùng dễ bị tổn thương nhất.
Những chiếc gai nhỏ li ti mọc lên dọc theo cột sống, cứa nhẹ vào lưng mỗi khi hắn hít thở sâu.
Mùi ozone và sắt máu nồng nặc trong không khí khiến mũi của hắn đau buốt.
Nhưng mùi ấy lại trộn lẫn với một hương vị khác — mùi của sự phân hủy sinh học cấp tốc.
Đó là mùi cơ thể Con Mối Giăng Thùng vừa bị hắn hạ gục, hay ít nhất là tạm thời vô hiệu hóa.
Lâm Phong ngẩng đầu lên.
Bầu trời phía trên không còn màu xanh quen thuộc.
Nó chuyển thành một màu tím sẫm, nặng trĩu những đám mây axit đang cuộn xoáy như những con rắn khổng lồ đói khát.
Ánh sáng yếu ớt từ mặt trời bị che khuất hoàn toàn bởi lớp bụi mịn Shenmu dày đặc, tạo nên một màn đêm giả tạo giữa ban ngày.
Hắn cảm thấy lạnh.
Không phải vì nhiệt độ thấp, mà vì sự trống rỗng trong lồng ngực.
Cái gọi là "Bóng" bên trong cơ thể hắn đang tĩnh lặng đáng sợ.
Nó không còn gầm gừ hay kích thích adrenaline nữa.
Thay vào đó, nó quan sát.
Hắn biết điều này chắc chắn như chính mình biết hơi thở của mình.
Bóng không phải là kỹ năng hỗ trợ.
Nó là một ký sinh trùng thông minh, và hiện tại, nó đang no nê sau bữa ăn vừa rồi — máu của con quái vật đột biến.
Lâm Phong đứng dậy chậm rãi.
Khớp gối phát ra tiếng kêu lạo xạo, nhưng âm thanh đó bị chìm đi trong tiếng sấm rền xa xăm từ phía chân trời phía Đông.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình.
Các ngón tay dài hơn so với trước đây một chút, móng đen nhánh và sắc bén như dao lam nhỏ.
Dưới lòng bàn tay, những đường gân xanh thẫm nổi rõ lên dưới lớp da tái nhợt, giống như bản đồ tĩnh mạch của một sinh vật chưa từng tồn tại trong sách giải phẫu học cũ.
Hắn cần di chuyển ở lại đây là chết chắc.
Con Mối Giăng Thùng dù đã bị thương nặng nhưng vẫn còn khả năng phòng thủ cực cao với lớp vỏ kitin cứng hơn thép bên ngoài và các túi axit ăn mòn bên trong khoang miệng của nó.
Nếu không loại bỏ hoàn toàn hệ thần kinh trung ương của sinh vật này, bất kỳ động thái nào cũng có thể khiến hắn trở thành bữa tiệc buffet cho kẻ thù.
Lâm Phong bước đi, từng bước một thận trọng trên nền đất trơn trượt.
Hắn lắng nghe âm thanh xung quanh.
Tiếng gió rít qua những khe nứt trong bê tông vỡ vụn.
Tiếng nước nhỏ giọt từ trần nhà công trường bỏ hoang.
Và quan trọng nhất là tiếng thở của chính mình — đều đặn, nhưng với nhịp đập trái tim chậm hơn bình thường gấp ba lần nhờ cơ chế tiết kiệm năng lượng mới được kích hoạt sau cuộc chiến trước đó.
Hắn dừng lại khi nhìn thấy xác con mồi nằm bất động ở phía trước.
Con Mối Giăng Thùng không còn cử động nữa.
Lớp vỏ kitin trên lưng nó bị xé toạc, lộ ra phần mô thịt đỏ tươi đang co giật yếu ớt.
Những chiếc râu cảm giác của nó cựa quậy nhẹ trong bùn đất, như thể vẫn cố gắng tìm kiếm nguồn sống cuối cùng.
Lâm Phong tiến lại gần.
Hắn không rút vũ khí.
Thay vào đó, hắn đưa tay phải về phía sinh vật đã chết này.
(ngón tay) chạm vào lớp vỏ lạnh lẽo và trơn trượt của con quái vật.
Một luồng điện nhỏ chạy dọc theo cánh tay, khiến cơ bắp co thắt nhẹ.
Nhưng hắn không lùi lại.
Hắn cần dữ liệu.
Cần hiểu rõ hơn về cấu trúc sinh học của những kẻ thù đang săn đuổi mình khắp thành phố này.
Hắn dùng móng vuốt trên ngón trỏ cào vào một mảng thịt bên trong vết thương trước đó để lấy mẫu mô.
Hành động thô bạo nhưng chính xác y như một nhà phẫu thuật mổ xẻ thi thể.
Hắn không cảm thấy ghê tởm, chỉ tập trung tuyệt đối.
Mùi tanh tưởi của dịch cơ thể con Mối len lỏi vào mũi hắn, kích thích những thụ thể khứu giác đã được tăng cường gấp mười lần so với người thường.
Trong khoảnh khắc tiếp xúc đó, một hình ảnh flash qua trong đầu Lâm Phong — không phải là ký ức, mà là dữ liệu thô từ tế bào của con quái vật này.
Hắn nhìn thấy chuỗi DNA xoắn kép biến dạng dưới áp lực đột biến cực đoan.
Hắn nhìn thấy cách các enzyme tự phá vỡ liên kết protein để tái cấu trúc lại cơ thể nhanh chóng sau tổn thương.
Và quan trọng hơn cả — hắn nhận ra một đoạn mã gen lạ, hoàn toàn không thuộc về hệ sinh thái Trái Đất trước kia.
Đoạn mã đó giống hệt thứ đang nằm trong máu của chính hắn.
Thứ mà "Bóng" sử dụng để duy trì sự sống và tiến hóa cho cơ thể chủ nhân này.
Sự trùng hợp ngẫu nhiên hay định mệnh tàn khốc?
Lâm Phong không biết, cũng chẳng muốn tìm câu trả lời lúc này.
Hắn chỉ cần một điều — (sống sót).
sạch mẫu máu dính trên ngón tay vào áo khoác rách nát của mình.
Hành động đó để lại vết bẩn đỏ sẫm, tương phản rõ rệt với màu xám tro của trang phục chiến đấu cũ kỹ.
Lâm Phong quay lưng đi về phía lối thoát duy nhất còn lại — một cầu thang bê tông dẫn xuống tầng hầm sâu thẳm bên dưới khu công trường này.
Cửa ra vào tầng hầm bị chặn bởi một tấm sắt gỉ sét khổng lồ, nặng nề và bám đầy rêu mốc xanh đen do độ ẩm cao tích tụ qua nhiều năm trời bỏ hoang.
Tấm kim loại này không thể đẩy bằng lực cơ học thông thường của con người bình thường, nhưng với sức mạnh của Tiến Hóa Bậc 3, nó chỉ là một trở ngại nhỏ bé mà thôi.
Lâm Phong đặt hai bàn tay lên bề mặt lạnh lẽo và ẩm ướt của tấm sắt gỉ sét.
Cơ bắp trên vai và cánh tay phình to ra dưới lớp da mỏng manh bên ngoài, các dây thần kinh phát sáng màu xanh nhạt thoáng chốc rồi tắt ngấm nhanh như chớp giật.
Hắn hét lên một tiếng ngắn gọn, dồn toàn bộ lực từ hai chân xuống nền đất cứng chắc phía sau lưng để tạo phản lực đẩy mạnh về phía trước.
Tấm sắt nặng nề trượt sang bên với âm thanh kim loại cọt kẹt (kích tai), lộ ra một lối đi tối đen y hệt như miệng của con thú đói đang há to chờ đợi nạn nhân tự bước vào bẫy chết chóc dành cho họ mà thôi chứ không ai khác đâu cả!.
Không khí bên trong hầm ngầm lạnh lẽo và ẩm ướt, mang theo mùi hôi thối của sắt gỉ lẫn đất sét ngàn năm bị nén chặt.
Tử Hà rụt cổ lại khi bước vào cái bóng đen đặc quánh đó.
Ánh sáng từ tấm lưng phát quang của cậu nháy lóe lên yếu ớt, chiếu rõ những bức tường đá granit thô ráp được đục khoét một cách cẩu thả nhưng kiên cố đáng kinh ngạc.
Tiếng thở nặng nề vang lên trong không gian kín bưng.Đó không phải là tiếng hô hấp bình thường mà là âm thanh khí nén qua phổi đã bị biến đổi cấu trúc.
Các phế nang của cậu giờ đây dày hơn gấp ba lần so với con người nguyên thủy, lọc sạch độc tố và tối ưu hóa oxy cho cơ bắp thằn lằn đang co giãn dưới lớp da sần sùi.
Hắn giơ tay phải lên.
Ngón tay dài gầy guộc, đầu móng vuốt đen nhánh như obsidian chạm nhẹ vào bề mặt đá lạnh toát.
Cảm giác truyền về qua các dây thần kinh đã tiến hóa khiến cậu nhận ra sự khác biệt kỳ lạ giữa hai bức tường bên trái và phải.
Bên trái là đá tự nhiên, mang vết tích của địa chấn từ thời đại băng hà kết thúc cách đây vài thập kỷ.
Bên phải lại nhẵn bóng hơn, như thể có một chất lỏng nào đó đã chảy qua rồi đông đặc lại thành lớp men bảo vệ mỏng manh nhưng cứng rắn hơn thép.
Tử Hà nhíu mày.
Trong thế giới mạt thế này, mọi thứ đều mang tính sinh học hoặc hủy diệt thuần túy.
Lớp men nhân tạo cổ xưa này gợi lên những ký ức từ thư viện dữ liệu trước Đại Sụp đổ mà cậu từng tiếp xúc qua hệ thống neural link hỏng hóc của tiền nhiệm.
Đó là dấu hiệu của Khu Vực Kiểm Soát Gen – nơi loài người cố gắng kiểm soát dòng chảy tiến hóa điên cuồng bằng cách cô lập các mẫu vật nguy hiểm nhất.
Nếu phán đoán này đúng, thì phía trước không chỉ là một căn phòng bí mật đơn thuần mà có thể là trung tâm dữ liệu sinh học bị lãng quên của Dự án Prometheus.
Cậu tiếp tục di chuyển sâu hơn vào bóng tối.
Bước chân nhẹ nhàng như mèo rừng hoang dã, tránh gây ra tiếng động dù nhỏ nhất.
Những con thú săn mồi ở tầng mặt đất đã phát triển khả năng cảm nhận rung động cực nhạy bén thông qua xương bàn chân và các gai xúc giác dưới da.
Mặc dù nơi đây cách xa bề mặt hàng chục mét nhưng bản năng sinh tồn vẫn cảnh báo cậu rằng sự im lặng này là giả tạo.
Trong bóng tối sâu thẳm, có thứ gì đó đang quan sát.
Nó không phát ra mùi vị hay nhiệt lượng mà chỉ để lại một cảm giác bất an mơ hồ, giống như khi bạn đứng trong phòng trống và đột ngột nhận thấy góc mắt mình phản chiếu hình dáng của kẻ lạ mặt.
Tử Hà dừng bước.
Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào thính giác đã được tăng cường nhờ biến đổi màng nhĩ thành cấu trúc phức tạp tương tự dơi muỗi.
Tiếng giọt nước nhỏ từ trần nhà cách xa năm mươi mét vang lên rõ mồn một trong tai cậu.
Và bên dưới đó.
là tiếng đập cánh cực kỳ nhẹ nhàng của những sinh vật bay có kích thước bằng bàn tay người lớn.
Chúng không phải dơi thông thường.
Cấu trúc xương sụn và màng da cho thấy chúng thuộc họ động vật máu lạnh đã thích nghi với môi trường thiếu oxy.
Có lẽ là hậu duệ của loài thằn lằn bay cổ đại được phục hồi gen trong các phòng thí nghiệm ngầm trước khi thế giới sụp đổ.
Một con lao xuống từ phía trên, nhắm thẳng vào mặt cậu.
Tử Hà quay người né tránh nhanh như (đạo tiên điện).
Móng vuốt của nó cắt ngang không khí sát bên má cậu, để lại một vệt lạnh buốt cùng mùi hôi tanh nồng nặc phát ra từ tuyến nước bọt độc hại.
Hắn phản công tức thì.
Cánh tay trái vung lên với tốc độ khiến mắt thường khó theo kịp, nắm chặt lấy cổ con quái vật nhỏ bé đó trước khi nó có cơ hội bay đi hoặc phóng thích chất độc vào không khí.
Xương cổ của sinh vật này giòn như thủy tinh vỡ dưới sức ép từ các ngón tay đã cứng lại thành dạng hợp kim tự nhiên do quá trình khoáng hóa da thịt.
Tử Hà ném xác chết xuống đất, không hề tỏ ra ghê tởm hay sợ hãi.
Trong thế giới mới này, cảm xúc yếu đuối là điểm yếu chí mạng cần bị loại bỏ để nhường chỗ cho lý trí lạnh lùng và bản năng sinh tồn thuần túy nhất có thể duy trì sự sống mỗi ngày một giờ trôi qua mà không chết đói hoặc trở thành bữa ăn của kẻ mạnh hơn trong chuỗi thức dây đang đảo ngược hoàn toàn quy luật tự nhiên vốn dĩ từng chi phối hành tinh xanh này từ thuở khai thiên lập địa cho đến tận lúc bây giờ khi mọi thứ đều phải thay đổi theo hướng tàn khốc nhất có thể tưởng tượng ra được ngay cả với những nhà khoa học điên cuồng nhất cũng không dám mơ ước về một tương lai như thế này đâu vì nó quá đáng sợ và phi lý biết bao nhiêu lần so với thực tại hiện tại đang diễn ra trước mắt chúng ta hàng ngày hàng giờ liên tục không ngừng nghỉ cho dù có muốn dừng lại hay không thì dòng chảy thời gian vẫn cứ trôi đi theo hướng entropy tăng dần mà thôi chứ chẳng ai có thể đảo ngược được quy luật tự nhiên đó cả.
Hắn cúi xuống nhặt lấy xác con thú.
Lớp da ngoài cùng của nó mang những đốm màu cam và đen xen kẽ, tạo thành hình thù giống như các ký hiệu mã nhị phân khi nhìn từ một góc độ cụ thể dưới ánh sáng phát quang yếu ớt trên lưng cậu.
Đây là lần đầu tiên Tử Hà gặp loại sinh vật có hoa văn di truyền rõ ràng đến mức gần như chủ đích thay vì ngẫu nhiên do đột biến gen hỗn loạn thông thường trong môi trường phóng xạ cao hoặc vi khuẩn ăn thịt người đang lan rộng khắp nơi gây ra những hậu quả khôn lường không thể tưởng tượng nổi về lâu dài đối với sự tồn vong của toàn bộ hệ sinh thái hành tinh này nếu không tìm ra cách kiểm soát nguồn gốc phát tán virus biến dị đang tiềm ẩn sâu trong DNA mỗi cá nhân mang mầm bệnh chết chóc mà chẳng ai biết rõ cơ chế hoạt động chính xác là gì cả trừ những kẻ đứng đầu dự án nghiên cứu bí mật đã bị xóa sổ từ lâu trước khi thảm họa xảy ra nhưng dấu vết của họ vẫn còn lưu lại ở khắp mọi nơi dưới dạng các phòng thí nghiệm ngầm khổng lồ chứa đầy những mẫu vật đáng sợ hơn bất cứ thứ gì mà con người từng tạo ra trong lịch sử phát triển văn minh ngắn ngủi của mình cho đến nay và mãi mãi về sau nữa cũng sẽ không bao giờ có thể quên đi bài học đau đớn này cả đâu nếu như họ còn đủ thông minh để ghi nhớ lại quá khứ thay vì chỉ chăm chú vào việc sống sót qua ngày hôm mà thôi!
Tử Hà đặt xác thú lên một góc tường khô ráo, tránh làm bẩn trang phục bảo hộ đã rách nát của mình.
Cậu rút ra một chiếc dao găm bằng kim loại hợp kim từ thắt lưng – vũ khí duy nhất còn lại sau khi thanh kiếm năng lượng bị hỏng hóc hoàn toàn trong trận chiến với con quái vật khổng lồ ở khu rừng phát quang tuần trước đó khiến cậu suýt nữa thì mất đi mạng sống nếu không may mắn tìm được đường thoát thân qua hệ thống cống ngầm cũ kỹ dẫn vào sâu dưới lòng đất nơi đây mà chẳng ai biết đến sự tồn tại của nó ngoài trừ những người trực tiếp tham gia xây dựng công trình này từ thời kỳ đầu phát triển dự án khoa học điên cuồng nhằm giải mã bí ẩn nguồn gốc sự sống trên hành tinh xanh cũng như tìm kiếm phương thức di cư liên sao để thoát khỏi số phận diệt vong đang chờ đợi nhân loại nếu không sớm muộn gì thì cuối cùng chúng ta cũng sẽ tự hủy hoại chính mình thông qua những cuộc chiến tranh hạt nhân khốc liệt hoặc đại dịch sinh học chết chóc lan truyền khắp nơi mà chẳng ai có thể ngăn chặn được dù đã cố gắng hết sức lực trí tuệ lẫn tài nguyên dồi dào sẵn có trong kho tàng tri thức khoa học kỹ thuật hiện đại tiên tiến nhất thời bấy giờ nhưng tiếc thay tất cả đều trở nên vô nghĩa trước sự tàn phá khủng khiếp đến mức không tưởng của thiên nhiên khi nó nổi giận những kẻ dám xâm phạm vào lãnh địa thiêng liêng vốn dĩ thuộc về quyền sở hữu chung của toàn bộ sinh vật sống trên trái đất này chứ không riêng gì con người chúng ta.
Hắn quay lại quan sát lớp men bảo vệ trên tường.
Dùng móng vuốt sắc nhọn, cậu cẩn thận cạo lấy một mẫu nhỏ chất lỏng đã đông đặc đó rồi đưa nó lên ngửi nhẹ nhàng bằng mũi nhạy bén hơn so với chó sói hoang dã gấp mười lần nhờ vào sự phát triển bất thường của các tế bào khứu giác nằm sâu bên trong hốc mũi được bao phủ bởi lớp lông nhung mềm mại giúp lọc bụi bẩn độc hại từ không khí ô nhiễm nặng nề hiện nay đang hoành hành khắp nơi trên bề mặt đất liền cũng như đại dương rộng lớn bao la vô tận trải dài từ cực bắc đến cực nam của quả địa cầu xinh đẹp này từng bị con người làm cho mất đi vẻ tươi tắn tự nhiên vốn có qua hàng ngàn năm khai thác tài nguyên thiên một cách bừa bãi không kiểm soát dẫn đến hậu quả nghiêm trọng khó khắc phục lại được nữa ngay cả khi chúng ta nhận ra sai lầm muộn màng thì cũng đã quá trễ để sửa chữa những thiệt hại lớn lao gây ra cho môi trường sống chung của tất cả mọi người dân cư trú trên hành tinh xanh đáng yêu này rồi phải không nào?
Mùi hương phát ra từ mẫu vật khiến Tử Hà sững sờ.
Đó không phải mùi hóa chất nhân tạo mà là mùi máu tươi đang chảy trong cơ thể một sinh vật còn sống – cụ thể hơn, nó giống hệt như mùi tiết niệu của chính cậu.
trải qua quá trình biến đổi gen giai đoạn thứ ba gần đây nhất cách đây chưa đầy hai mươi bốn giờ đồng hồ trước đó khiến toàn bộ hệ miễn dịch nội tại phải hoạt động hết công suất để chống lại phản ứng thải trừ dị vật từ bên ngoài xâm nhập vào cơ thể nhằm bảo vệ tính mạng khỏi nguy cơ tử vong tức thì nếu không được cấp cứu kịp thời bằng các loại thuốc men đặc chủng đắt đỏ chỉ có ở những trung tâm y tế hạng nhất thuộc sở hữu của tập đoàn đa quốc gia độc quyền cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe cao cấp cho giới thượng lưu giàu sang quý tộc thống trị xã hội loài người trong kỷ nguyên công nghệ số hóa toàn diện đang diễn ra mạnh mẽ khắp nơi trên thế giới ngày nay mà thôi!
Tử Hà run rẩy.
Cậu không sợ hãi trước nguy cơ bị nhiễm bệnh hay đột biến thêm nữa vì bản thân đã quá quen thuộc với cảm giác đau đớn tột cùng mỗi khi tế bào phân chia và tái tạo lại cấu trúc mới lạ hơn so với lần trước đó rất nhiều lần liên tiếp mà chẳng hề suy nghĩ gì cả về hậu quả lâu dài có thể xảy ra đối với sức khỏe tinh thần cũng như thể chất của chính mình sau này nữa đâu vì mục tiêu sống sót là ưu tiên hàng đầu luôn đặt lên
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận