Chương 39
Mùi ozone và máu tanh của xác thịt thối rữa quyện với bụi mịn Shenmu tạo thành một lớp màng độc hại bám dính trên cổ họng hắn.
Ánh sáng từ các tấm pin năng lượng mặt trời bị hỏng chiếu xuống những vệt vàng u ám, làm cho mọi vật trong căn hầm ngầm này trông giống như những bộ xương phơi nắng.
Hắn đứng trước một cánh cửa kim loại gỉ sét, thứ đã được niêm phong bởi lớp polymer sinh học dày đặc.
Đây không phải là lối thoát thông thường mà các bản đồ cũ ghi nhận.
Tạ Vũ, gã buôn lậu với đôi mắt luôn quét qua lại tìm kiếm lợi ích, đang run rẩy cầm đèn pin soi vào khe hở của cánh cửa.
"Đây không thể là nơi," giọng Tạ Vũ khàn khàn, thiếu sự tự tin vốn có của một kẻ thao túng thông tin.
"Bản đồ cho thấy khu vực này bị cô lập từ ngày thứ.
virus bùng nổ."
Lâm Phong lạnh lùng đưa tay chạm vào bề mặt kim loại.
(ngón tay) hắn run lên nhẹ nhàng không phải vì sợ hãi, mà là phản ứng sinh học của cơ thể Bậc 3 đang nhận diện một trường năng lượng lạ.
Dưới lớp gỉ sét và polymer, có thứ gì đó đang đập.
Một nhịp điệu chậm rãi, đều đặn, giống như trái tim của một con thú khổng lồ ngủ đông.
"Bóng" trong đầu hắn lên tiếng, không phải bằng lời nói mà bằng những xung điện thần kinh lạnh giá.
*Nó sống,* thực thể ký sinh ấy thì thầm.
*Và nó đói.*
Lâm Phong nghiến răng, cố gắng giữ ý thức của mình tách biệt khỏi giọng nói nội tâm đầy ám ảnh đó.
Hắn cần sự thật về cái chết của cha mình.
Và dấu vết dẫn đến người đàn ông đã từng là kỹ sư trưởng dự án Shenmu lại nằm sau cánh cửa này.
Không phải may mắn.
Đây là bẫy, hoặc một lời mời gọi tử thần.
Hắn rút dao rựa từ lưng ra, lưỡi dao lấp lánh ánh bạc dưới tia đèn pin yếu ớt.
Cánh cửa không có khóa cơ học thông thường mà được điều khiển bởi mã di truyền cũ — thứ công nghệ đã lỗi thời nhưng vẫn đủ sức giết chết bất kỳ ai dám xâm phạm.
Lâm Phong đặt lòng bàn tay lên tấm bảng cảm biến sinh học bị nứt vỡ bên cạnh khung cửa.
Máu từ vết thương trên vai hắn, nơi dòng năng lượng đen kịt đang ăn mòn thịt da, nhỏ xuống tấm kính.
Thay vì báo lỗi như dự kiến, hệ thống cũ kỹ lại phát ra một âm thanh vang vọng: *Xác nhận mã di truyền số 0.
Chào mừng trở về.*
Tạ Vũ lùi lại (hai bước), mặt mày tái xanh.
"Điên rồi à?
Chỉ có người trong bộ chỉ huy tối cao mới có quyền truy cập cấp độ này!"
Lâm Phong không đáp lời.
Hắn cảm thấy cơ thể mình rung lên dữ dội, không phải vì mệt mỏi mà là do sự cộng hưởng giữa tế bào của hắn và hệ thống bảo mật cổ xưa.
Cánh cửa nặng nề nheo mở ra một khe hẹp, nhả ra luồng khí lạnh lẽo mang theo mùi hương lạ — mùi của ozone trộn lẫn với vị kim loại ngọt ngào của máu tươi mới đông lại.
Không gian phía sau cánh cửa không phải là kho chứa hay phòng thí nghiệm như hắn đã tưởng tượng.
Nó là một hành lang dài ngoằng, hai bên được lót bằng những ống kính sinh học trong suốt, bên trong chứa đầy chất lỏng màu xanh nhạt đang sủi bọt nhẹ nhàng.
Những hình dạng lơ lửng trong đó không giống bất kỳ loài động vật nào trên Trái Đất trước khi thảm họa xảy ra.
Chúng là sự kết hợp quái dị giữa mô người và cấu trúc tinh thể lạ, những thứ mà khoa học cũ gọi là "đại kỵ".
Lâm Phong bước vào, đôi mắt thích nghi với bóng tối nhanh chóng nhờ đột biến thị giác ở Bậc 3.
Hắn nhận thấy trên sàn nhà không có bụi tích tụ.
Nơi này vẫn được vận hành.
Hoặc ít nhất, gần đây mới có ai đó qua lại.
"Đừng chạm vào bất cứ thứ gì," Lâm Phong ra lệnh, giọng nói lạnh băng cắt ngang sự im lặng nặng nề.
"Hệ thống miễn dịch của chúng ta sẽ phản ứng dữ dội với môi trường này."
Tạ Vũ rít lên một tiếng đau đớn khi hắn vô tình dụi mắt.
"Con quái vật.
chúng ở đâu?
Ai đang nuôi dưỡng những thứ này?"
Lâm Phong phớt lờ gã buôn lậu, tập trung quan sát các ống kính.
Mỗi ống đều gắn nhãn mã số ID và ngày thử nghiệm.
Hắn dừng lại trước một ống kính lớn hơn hẳn so với những cái khác.
Bên trong là một cơ thể người nam giới đang lơ lửng, tay chân bị cột chặt bằng dây dẫn thần kinh phát sáng màu đỏ tía.
Hắn nhận ra khuôn mặt đó ngay lập tức.
Thời gian như ngừng chảy trong tích tắc.
Đó không phải cha hắn.
Nhưng đây chính là người đàn ông đã ký tên vào biên bản chuyển giao mẫu virus Shenmu cho tập đoàn nghiên cứu mà cha Lâm Phong từng làm việc — Thượng Quan Vũ, kẻ đang săn lùng những Tiến Hóa Bậc cao để "cứu" nhân loại bằng cách tiêu diệt họ.
Nhưng không phải Thượng Quan Vũ hiện tại với tư cách là một chiến binh tàn khốc.
Đây là phiên bản trẻ hơn của hắn, khoảng mười năm trước.
Cơ thể trong ống kính đã bị biến đổi hoàn toàn, da thịt chuyển sang màu xám tro, xương cốt lồi lõm ra khỏi lớp biểu bì như những chiếc gai nhọn đang cố gắng xuyên thủng thành ống kính từ bên trong.
Hắn cúi xuống nhìn kỹ hơn qua tấm kính dày.
Những ký tự khắc trên đế đỡ ống kính không phải là mã số thí nghiệm thông thường mà là một dòng chữ cảnh báo bằng tiếng Latin cổ: *VIRUS SHENMU - PROJECT ZERO: THE HOST.* (Mục tiêu 0: Vật chủ).
Lâm Phong cảm thấy máu trong người mình nóng lên, xung đột với sự lạnh lẽo từ "Bóng".
Hắn nhớ lại những cơn đau đầu dữ dội mỗi khi tiến hóa.
Những giấc mơ kỳ lạ về một bầu trời xanh không còn bụi mịn.
Và giọng nói kia.
nó không chỉ là ký sinh trùng.
Nó đang cố gắng giao tiếp.
"Chìa khóa," Lâm Phong thì thầm, mắt sắc lạnh nhìn vào hệ thống dây dẫn nối từ cơ thể Thượng Quan Vũ cổ xưa ra phía sau bức tường kim loại dày cộm.
"Không phải thuốc chữa bệnh.
Đây là máy chủ."
Tạ Vũ sững sờ, mồ hôi trán chảy ròng ròng xuống cằm.
Cậu đang nói về cái quái gì vậy?"
"Virus Shenmu không tự nhiên phát sinh," Lâm Phong giải thích ngắn gọn, giọng điệu khô khan như một bác sĩ phẫu thuật chẩn đoán bệnh án.
"Nó được thiết kế để tìm kiếm vật chủ phù hợp và nâng cấp hệ gen.
Thượng Quan Vũ này.
hắn là thí nghiệm thất bại đầu tiên.
Và chúng ta?
Chúng ta là phiên bản 2.0."
Bất ngờ xuất hiện từ phía sau, một tiếng động kim loại va chạm vang lên chói tai.
Tuấn, gã đàn ông trung niên trong nhóm, đang cố gắng cắt lấy một đoạn dây dẫn phát sáng từ sàn nhà để bán cho những kẻ thu mua phế liệu sinh học ở bên ngoài.
Hắn không biết rằng hành động của mình đã kích hoạt cơ chế phòng thủ tự động của khu vực này.
Những ống kính xung quanh bắt đầu rung lắc dữ dội.
Chất lỏng màu xanh nhạt bên trong chuyển thành đỏ sẫm, như thể máu đang được bơm vào hệ tuần hoàn của toàn bộ căn phòng.
Những hình dạng lơ lửng bên trong các ống kính khác đồng loạt mở mắt ra — những con mắt không có tròng, chỉ là hai hố sâu đen kịt hấp thụ ánh sáng xung quanh.
"Cút đi!" Tuấn hét lên, vứt bỏ đoạn dây dẫn và quay đầu chạy về phía cửa vào.
Nhưng cánh cửa kim loại đã đóng sập lại ngay trước mũi hắn, khóa chặt bằng một lớp polymer sinh học dày đặc hơn gấp ba lần so với lúc nãy.
Lâm Phong lao tới kéo Tuấn ra khỏi vùng nguy hiểm khi những tia năng lượng màu tím bắn ra từ các đầu dây dẫn còn sót lại trên sàn nhà, xé toạc không khí tạo thành những đường cắt chết người.
Những tia sáng này không chỉ gây bỏng da thịt mà còn làm rối loạn sóng não, khiến nạn nhân rơi vào trạng thái hôn mê hoặc điên cuồng trong tích tắc.
"Tại sao cậu chạm vào nó?" Lâm Phong gào lên, kéo Tuấn lùi lại phía sau bức tường bê tông dày.
Chúng đáng giá!" Tuấn hét trở lại, giọng run rẩy vì sợ hãi tột độ thay vì tham lam như trước đó.
Hắn nhìn những ống kính vỡ vụn bên cạnh mình, nơi chất lỏng xanh đang tràn ra và hòa quyện với máu từ vết thương của hắn, tạo thành một hỗn hợp sủi bọt ăn mòn xương cốt.
Lâm Phong quay lại phía hệ thống trung tâm.
Cơ thể Thượng Quan Vũ trong ống kính chính bắt đầu co giật dữ dội hơn.
Những dây dẫn thần kinh màu đỏ tía đang rút lui khỏi cơ thể nạn nhân cũ và hướng thẳng về phía Lâm Phong, như bị thu hút bởi một từ trường mạnh mẽ phát ra từ cơ thể Tiến Hóa Bậc 3 của hắn.
*Bắn vào nguồn gốc,* giọng nói trong đầu "Bóng" vang lên lần nữa, rõ ràng hơn bao giờ hết.
*Cắt đứt kết nối.
Hoặc ngươi sẽ trở thành một phần của nó mãi mãi.*
Lâm Phong rút súng ra nhưng không bắn về phía bất kỳ kẻ thù hữu hình nào.
Hắn nhắm thẳng vào cụm dây dẫn thần kinh đang chui ra từ sàn nhà và quấn lấy chân Tuấn.
Tiếng nổ vang lên trong căn phòng kín, tạo nên sự hỗn loạn âm thanh ghê gớm.
Súng của hắn phát hỏa với độ chính xác chết người, cắt đứt ba trong số năm sợi dây dẫn lớn nhất đang nối trực tiếp vào hệ thống trung tâm.
Máu từ vết thương do đạn bắn trúng phần đầu các sợi dây dẫn phun ra không phải là chất lỏng bình thường mà là một loại dịch nhầy màu đen đặc quánh, có khả năng ăn mòn tức thời bất kỳ vật liệu nào nó chạm vào.
Tuấn hét lên khi bị văng đi xa, va đập mạnh vào tường đối diện rồi ngã gục xuống sàn nhà trong trạng thái bất tỉnh nhân sự.
Trong khi nhóm người sống sót chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng với những thứ đang cố gắng bò ra từ các ống kính vỡ nát, một điều kỳ lạ xảy ra.
Máu của con quái vật vừa chết — hoặc đúng hơn là dịch nhầy đen kịt từ hệ thống dây dẫn thần kinh — bắt đầu phản ứng mạnh mẽ với axit sinh học còn sót lại trên mặt đất.
Hỗn hợp này tạo ra một loại khí màu xanh lá cây nhạt, có mùi hăng hắc nhưng không độc hại theo cách truyền thống mà ngược lại, nó mang đến cảm giác tỉnh táo lạ thường cho bất kỳ ai hít phải.
Những tế bào máu của Lâm Phong bắt đầu hấp thụ những phân tử nhỏ bé trong đám khói này với tốc độ đáng kinh ngạc.
Hắn nhận thấy sức mạnh cơ bắp của mình tăng lên đột ngột, nhưng không phải theo hướng thô bạo mà là sự kiểm soát tuyệt đối từng sợi dây thần kinh và cơ bắp.
Những vết thương trên vai nơi dòng năng lượng đen kịt đang lan tỏa bỗng nhiên đóng vảy lại, hình thành một lớp vỏ bảo vệ cứng rắn như kim loại hữu cơ.
tại sao nó không giết tôi?" Tạ Vũ hỏi, giọng run rẩy khi hắn nhìn thấy những mảnh vỡ từ ống kính của Thượng Quan Vũ cổ xưa bắt đầu tự sắp xếp lại theo một cấu trúc mới xung quanh Lâm Phong.
"Đó là tiến hóa," Lâm Phong trả lời ngắn gọn, ánh mắt lạnh băng quan sát quá trình tái tạo tế bào dưới lớp da mình.
"Virus Shenmu không phải là bệnh tật.
Nó là công cụ sửa lỗi di truyền mà loài người mắc phải qua hàng ngàn năm phát triển sai lệch.
Thượng Quan Vũ cố gắng ngăn chặn điều đó bằng cách tiêu diệt những 'lỗi' — tức là chúng ta.
Nhưng hắn đã hiểu lầm bản chất của sự sống."
Lâm Phong bước về phía cụm dây dẫn trung tâm còn lại, nơi cơ thể già nua của phiên bản đầu tiên đang treo lơ lửng.
Hắn đặt tay lên tấm kính trong suốt cuối cùng bao phủ khuôn mặt biến dạng kia.
Qua lớp kính mờ đục do thời gian và hóa chất ăn mòn, hắn thấy đôi mắt mở to của người đàn ông ấy dường như đang nhìn thẳng vào linh hồn mình.
Và rồi, một thông điệp hiện ra trên màn hình hiển thị tích hợp phía sau cơ thể thí nghiệm — thứ công nghệ cũ kỹ nhưng vẫn hoạt động hoàn hảo nhờ nguồn năng lượng sinh học từ chính máu thịt những kẻ bị nhiễm virus: *PROJECT ZERO FAILED.
INITIATING PROJECT ONE: HOST SELECTION.* (Mục tiêu 0 thất bại.
Khởi động Mục tiêu 1: Lựa chọn Vật chủ).
Lâm Phong lùi lại một bước, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng không phải vì sợ hãi mà là sự nhận thức về thực tại đáng sợ hơn bất kỳ con quái vật nào ngoài kia.
Hắn không chỉ là nạn nhân của virus.
Hắn là đích đến cuối cùng của nó.
Nhóm người sống sót bước ra khỏi khu vực hầm ngầm, hòa vào biển người hỗn loạn của khu vực sơ tán chính phía trên mặt đất.
Nhưng bầu không khí nơi đây không hề dễ chịu hơn chút nào.
Bầu trời trên đầu bỗng tối sầm lại nhanh chóng, không phải bởi mây đen hay bão bụi Shenmu như thường lệ, mà bởi một hiện tượng mới chưa từng xuất hiện trước đó trong suốt ba năm qua.
Những cột ánh sáng màu tím thẫm bắt đầu xuyên thẳng từ tầng thượng quyển xuống mặt đất, chiếu rọi vào các tòa nhà đổ nát và những đám đông người tị nạn đang hoảng loạn chạy trốn.
Những tia sáng này không gây cháy nổ hay phá hủy vật chất mà chúng quét ngang khắp nơi như những cảm biến khổng lồ tìm kiếm một thứ gì đó cụ thể.
Lâm Phong ngẩng đầu lên, cảm thấy cơ thể mình rung động cùng tần số với những cột ánh sáng ấy.
"Bóng" trong đầu hắn cười — một tiếng cười lạnh lẽo vang vọng trong não bộ làm cho Lâm Phong suýt nữa ngã quỵ xuống đất vì đau đớn dữ dội tột cùng ở vùng thái dương.
*Họ đã tìm thấy chúng ta rồi,* giọng nói của thực thể ký sinh thì thầm, lần này rõ ràng đến mức khiến những người xung quanh cũng có thể nghe thấy nếu họ đủ nhạy bén để nhận ra sự thay đổi trong tần số sóng não của Lâm Phong.
*Và giờ đây, trò chơi mới bắt đầu.*
Lâm Phong nhìn xuống bàn tay mình.
Lớp da ở lòng bàn tay đang chuyển dần sang màu đen bóng như obsidian, những đường vân sinh học phức tạp hiện lên rõ rệt dưới ánh sáng tím kỳ lạ từ bầu trời.
Hắn biết rằng mọi nỗ lực trốn tránh trước đây đều là vô nghĩa.
Hắn không thể chạy nữa.
Và khi một trong số các cột ánh sáng tím hạ thấp xuống chính xác phía trên đầu hắn, tỏa ra vòng xoáy năng lượng hút lấy toàn bộ sức mạnh sinh học còn sót lại từ cơ thể Tiến Hóa Bậc 3 của Lâm Phong, gã chiến binh lạnh lùng nhận ra rằng sự thật về virus Shenmu chỉ mới là phần nổi của tảng băng chìm chết người này.
Thứ nằm giữa hai tia sáng ấy không phải là con quái vật, mà là một cánh cửa mở rộng đang chờ đợi chủ nhân thực sự bước vào — và hắn biết chắc chắn rằng phía bên kia cánh cửa đó không có chỗ dành cho khái niệm "con người" nữa.
Vị thế thần bí kia bỗng mở mắt, ánh nhìn xuyên thấu linh hồn hắn.
Hắn cảm thấy máu trong người đóng băng, nỗi kinh hãi xé toạc ý chí.
Nhưng khi cánh cửa bắt
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận