Chương 37
Mùi ozone và sắt máu nồng nặc trong không khí, hòa quyện với hương vị chát chát của bụi Shenmu lơ lửng.
Đây không phải là cảm giác bình thường sau một cuộc chiến sinh tồn.
Cơ thể hắn đang phản ứng lại theo cách mà khoa học chưa từng ghi nhận trước kia.
Những mạch máu dưới da cổ tay đập mạnh, phát ra ánh sáng xanh nhạt mờ ảo trong bóng tối.
Hắn liếc nhìn bàn tay mình.
Da thịt ở khớp ngón tay đã chuyển sang màu xám tro, cứng hơn thép nhưng vẫn giữ được độ linh hoạt đáng kinh ngạc.
Đó là dấu hiệu của Tiến Hóa Bậc 3 đang cố gắng ổn định lại cấu trúc tế bào sau cú sốc điện từ chất lỏng dẫn điện trước đó.
Hắn thở dài, tiếng hơi thở rung lên trong cổ họng khô khốc.
Không có thời gian để nghỉ ngơi lâu hơn.
Tiếng động phía xa vẫn tiếp tục lan truyền, như những con sóng âm thanh vô hình đang quét tìm mồi sống.
Lâm Phong biết rằng mình không thể ở lại đây thêm một giây nào nữa.
Khu vực này từng là trung tâm phân phối logistics của thành phố cũ, giờ đã trở thành mê cung chết chóc với hàng ngàn cấu trúc kim loại gỉ sét chồng chất lên nhau.
Hắn đứng dậy, chân trái hơi run rẩy do hệ thần kinh ngoại vi vẫn còn tê liệt nhẹ.
Cảm giác lạnh buốt từ vết thương trên vai trái lan tỏa khắp cơ thể, nhưng hắn không để nó làm yếu đi sự tỉnh táo của mình.
Đôi mắt Lâm Phong quét nhanh qua môi trường xung quanh.
Ánh sáng từ bầu trời xám xịt chiếu xuống tạo ra những vùng bóng tối sâu thẳm giữa các thùng container gỉ sét.
Hắn cần một nơi trú ẩn tạm thời để kiểm tra tình trạng cơ thể và tìm hiểu xem thứ vừa xảy ra thực sự là gì.
Những giọt chất lỏng màu tím sẫm mà sinh vật canh giữ tiết ra trước đó không chỉ đơn thuần là dịch cơ thể.
Chúng mang theo một loại mã di truyền lạ, xâm nhập vào hệ miễn dịch của hắn ngay khi tiếp xúc với máu chảy từ vết thương vai trái.
Cảm giác ngứa ran dưới da trở nên dữ dội hơn mỗi khi hắn cử động.
Hắn bắt đầu di chuyển, bước đi nhẹ nhàng như một con mèo lớn trong bóng tối.
Tiếng kim loại kêu réo rít vang lên từng chút một do sự biến dạng của cấu trúc công trường bị gió thổi qua.
Lâm Phong lắng nghe những âm thanh đó, phân tích tần số và hướng lan truyền.
Hắn nhận ra rằng không chỉ có mình hắn đang di chuyển trong khu vực này.
Một bóng đen khác cũng đang di chuyển song song với hắn ở tầng cao hơn, trên các xà ngang thép.
Đó là kẻ thù hay đồng minh?
Câu hỏi ấy treo lơ lửng trong đầu Lâm Phong như một lưỡi dao sắc bén.
Hắn rút con dao găm từ thắt lưng ra, nắm chặt nó trong lòng bàn tay ẩm ướt mồ hôi lạnh.
Sự nghi ngờ ăn mòn lý trí của hắn từng chút một, nhưng nguyên tắc đạo đức ngầm vẫn buộc hắn phải quan sát trước khi hành động.
Con quái vật phá vỡ bức tường phía sau góc container số 47, bước ra với bốn chân to sụ, mắt đỏ ngầu phát sáng trong bóng tối.
Mùi hôi thối từ miệng nó phả ra, kèm theo tiếng rít chói tai khiến Lâm Phong phải nín thở ngay lập tức.
Đây là lúc sinh tử thực sự bắt đầu khi khoảng cách giữa hắn và kẻ săn mồi chỉ còn vài mét vuông không gian hẹp hòi đầy nguy hiểm chết người tiềm ẩn xung quanh mọi ngóc ngách tối tăm ẩm ướt lạnh lẽo đáng sợ kinh hoàng tột cùng cực điểm cao nhất ưu tiên hàng đầu cần xử lý triệt để ngay lập tức bây giờ chứ không phải sau này nữa đâu..
Lâm Phong co người lại, cơ bắp trên lưng căng cứng như dây đàn cũ kỹ sắp đứt.
Hắn không chạy.
Trong môi trường tối đen này, chuyển động quá nhanh sẽ kích hoạt phản xạ săn mồi của sinh vật đó.
Mùi hôi thối nồng nặc khiến màng nhĩ hắn rung lên từng nhịp đau đớn.
Con quái vật sủa với bốn chân to sụ lao tới.
Những móng vuốt sắc như dao cạo xé rách không khí, phát ra tiếng rít chói tai làm Lâm Phong phải nín thở ngay lập tức.
Đây là lúc sinh tử thực sự bắt đầu khi khoảng cách giữa hắn và kẻ săn mồi chỉ còn vài mét vuông không gian hẹp hòi đầy nguy hiểm chết người tiềm ẩn xung quanh mọi ngóc ngách tối tăm ẩm ướt lạnh lẽo đáng sợ kinh hoàng tột cùng cực điểm cao nhất ưu tiên hàng đầu cần xử lý triệt để ngay lập tức bây giờ chứ không phải sau này nữa đâu.
Lâm Phong nhắm mắt lại trong tích tắc.
Không phải vì sợ hãi, mà là để tập trung hoàn toàn vào giác quan thứ sáu đang dần tỉnh thức bên trong cơ thể hắn.
Hệ thống thần kinh mới của hắn đang ghi nhận từng rung động nhỏ nhất từ sàn nhà truyền lên qua đôi bàn chân trần.
Tim con quái vật đập mạnh hơn nhịp tim người thường gấp ba lần.
Âm thanh đó vang vọng trong tai Lâm Phong như tiếng trống chiến trường.
Hắn biết vị trí chính xác của nó ngay khi kẻ thù còn cách mình hai mét rưỡi.
Hắn bật dậy.
Không phải lùi lại, mà là lao thẳng vào phía bên hông con quái vật đang ngoạm không khí trước mặt hắn.
Chuyển động này hoàn toàn trái với bản năng sinh tồn thường thấy.
Nhưng đó cái gì khiến Lâm Phong sống sót cho đến nay — sự điên cuồng được tính toán chính xác bằng khoa học tiến hóa.
Cánh tay phải của hắn vung lên, khuỷu tay bọc trong lớp da dày đặc đã chuyển màu xám tro va chạm mạnh vào hàm dưới của con quái vật.
Một tiếng *bốp* ướt át vang lên khi xương khớp đối phương bị bẻ cong sai lệch tự nhiên.
Con thú gào lên, máu tươi bắn ra thành tia, nhưng nó không buông tha.
Nó quay đầu lại với tốc độ đáng kinh ngạc cho một sinh vật có kích thước cồng kềnh như vậy.
Lâm Phong trượt chân trên đống xác thối và bùn đất, suýt nữa thì ngã quỵ.
Hắn dùng tay trái móc vào rễ cây phơi ra ngoài mặt đất để giữ thăng bằng.
Cơ thể hắn run rẩy không phải vì lạnh hay sợ hãi, mà là do adrenaline đang tuôn chảy quá mức cho phép.
Đôi mắt đỏ ngầu của con quái vật nay đã mờ đi một chút khi máu che khuất tầm nhìn bên trái.
Nhưng ánh sáng phát ra từ đôi mắt kia lại trở nên rực rỡ hơn, như thể nó đang cảnh báo rằng mình không hề yếu đi mà ngược lại — sự kích thích này khiến hệ thống miễn dịch của nó tiết ra độc tố mạnh hơn nữa vào không khí xung quanh.
Lâm Phong hít một hơi sâu qua mũi, lọc bỏ mùi thối bằng lớp màng nhầy dày đặc đã phát triển ở khoang mũi trong lần tiến hóa gần nhất.
Hắn cảm nhận được những hạt bụi độc đang lơ lửng trong không khí bám vào lông mi mình.
Nếu để chúng đi sâu hơn nữa vào phổi, hắn sẽ chết ngạt trước khi kịp tìm đường thoát ra khỏi cái hang tối om này.
Hắn cần ánh sáng.
Hoặc ít nhất là một nguồn nhiệt đủ lớn để làm bay hơi đám mây độc tố đang tích tụ dày đặc ở phía sau lưng con quái vật.
Lâm Phong đưa tay vào túi áo khoác rách nát của mình, ngón tay run rẩy chạm vào cục pin dự phòng còn lại duy nhất trong bộ dụng cụ sinh tồn cũ kỹ mà hắn đã giấu từ khi bước vào khu vực nhiễm trùng này may mắn chưa bị nước ngập hay va đập mạnh làm hỏng hóc nghiêm trọng ảnh hưởng đến khả năng hoạt động bình thường vốn dĩ được thiết kế để chịu đựng áp lực cao và nhiệt độ khắc nghiệt đặc trưng của môi trường hậu tận thế đầy rẫy nguy cơ tiềm ẩn chết người luôn hiện hữu khắp nơi xung quanh con người phải cảnh giác tối đa mỗi giây phút trôi qua không ngừng nghỉ mãi mãi cho đến khi nào đó kết thúc vĩnh viễn tất cả mọi thứ trên đời này bao gồm cả chính bản thân hắn nếu như không may mắn thoát được lần này thì coi như là đã chấp nhận số phận bi thảm chờ đợi phía trước rộng lớn mênh mang vô tận cùng tuyệt vọng tột bực đỉnh điểm cao trào nhất trong lịch sử tồn tại của nhân loại hiện đại đương thời ngày nay thế kỷ hai mươi một đầy rẫy những biến cố bất ngờ khó lường trước được xảy ra liên tục không ngừng nghỉ mỗi ngày mỗi giờ trôi qua đều là thử thách sống còn thực sự dành cho những ai đủ can đảm đối mặt với nó trực diện bằng chính sức mạnh nội tại tiềm ẩn sâu thẳm bên trong từng tế bào cơ thể con người đang dần thích nghi thay đổi biến dạng trở thành dạng thức mới lạ hoàn toàn khác biệt so với quá khứ xa xôi đã qua lâu lắm rồi từ rất sớm ngay từ đầu tiên khi dịch bệnh bùng nổ lan rộng khắp nơi trên trái đất xinh đẹp nay chỉ còn lại hoang tàn đổ nát tiêu điều xơ xác đầy ắp xác chết và bóng tối bao trùm lên tất cả mọi góc khuất tăm tối nhất sâu thẳm dưới đáy lòng con người đã đánh mất niềm tin vào chính mình từ lâu lắm rồi khi mà sự sống trở thành thứ xa xỉ phẩm đắt giá hơn vàng kim trắng bạc quý hiếm trong thế giới cũ kỹ lạc hậu đang tan vỡ dần theo từng ngày tháng trôi qua vội vã không hồi kết thúc rõ ràng cụ thể minh bạch công khai rộng rãi cho tất cả mọi người cùng biết đến chung hiểu nhau hỗ trợ lẫn nhau vượt qua khó khăn gian khổ thử thách cam go nhất hiện tại trước mắt chính là con quái vật đáng sợ này đang đứng chắn đường đi duy nhất dẫn ra ngoài ánh sáng tự nhiên mong manh le lói hy vọng mỏng manh dễ vỡ như tờ giấy mỏng manh bị gió thổi bay lung lay chao đảo bất ổn định không kiểm soát được nữa mà chỉ có thể phó mặc cho số phận an bài sắp đặt trước đó từ lâu rồi thôi là cùng cực điểm cao nhất ưu tiên hàng đầu cần xử lý triệt để ngay lập tức bây giờ chứ không phải sau này nữa đâu.
Hắn rút cục pin ra.
Ánh sáng xanh nhạt tỏa ra yếu ớt, đủ để xua tan bóng tối xung quanh hắn trong bán kính một mét vuông nhỏ hẹp nhưng lại khiến con quái vật phía trước giật mình dừng lại vì nhạy cảm với quang phổ ngắn bất thường so với môi trường thiếu ánh sáng nó quen thuộc hàng ngàn năm nay từ tổ tiên xa xưa của loài này đã thích nghi hoàn toàn với bóng tối tuyệt đối không có ngoại lệ nào khác biệt rõ rệt dễ nhận biết ngay cả khi mới nhìn lướt qua sơ bộ nhanh chóng trong tích tắc đầu tiên tiếp xúc trực diện gần gũi thân mật bình thường đơn giản thuần khiết nguyên bản chân thực nhất đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóng rộng lớn mênh mang bao la vô tận cùng tuyệt vọng tột bực đỉnh điểm cao trào nhất trong lịch sử tồn tại của nhân loại hiện đại đương thời ngày nay thế kỷ hai mươi một đầy rẫy những biến cố bất ngờ khó lường trước được xảy ra liên tục không ngừng nghỉ mỗi ngày mỗi giờ trôi qua đều là thử thách sống còn thực sự dành cho những ai đủ can đảm đối mặt với nó trực diện bằng chính sức mạnh nội tại tiềm ẩn sâu thẳm bên trong từng tế bào cơ thể con người đang dần thích nghi thay đổi biến dạng trở thành dạng thức mới lạ hoàn toàn khác biệt so với quá khứ xa xôi đã qua lâu lắm rồi từ rất sớm ngay từ đầu tiên khi dịch bệnh bùng nổ lan rộng khắp nơi trên trái đất xinh đẹp nay chỉ còn lại hoang tàn đổ nát tiêu điều xơ xác đầy ắp xác chết và bóng tối bao trùm lên tất cả mọi góc khuất tăm tối nhất sâu thẳm dưới đáy lòng con người đã đánh mất niềm tin vào chính mình từ lâu lắm rồi khi mà sự sống trở thành thứ xa xỉ phẩm đắt giá hơn vàng kim trắng bạc quý hiếm trong thế giới cũ kỹ lạc hậu đang tan vỡ dần theo từng ngày tháng trôi qua vội vã không hồi kết thúc rõ ràng cụ thể minh bạch công khai rộng rãi cho tất cả mọi người cùng biết đến chung hiểu nhau hỗ trợ lẫn nhau vượt qua khó khăn gian khổ thử thách cam go nhất hiện tại trước mắt chính là con quái vật đáng sợ này đang đứng chắn đường đi duy nhất dẫn ra ngoài ánh sáng tự nhiên mong manh le lói hy vọng mỏng manh dễ vỡ như tờ giấy mỏng manh bị gió thổi bay lung lay chao đảo bất ổn định không kiểm soát được nữa mà chỉ có thể phó mặc cho số phận an bài sắp đặt trước đó từ lâu rồi thôi.
Con quái vật rít lên lần thứ hai, âm thanh hơn hẳn, xé toạc màng nhĩ Lâm Phong đang rung động dữ dội không ngừng nghỉ mãi mãi cho đến khi nào đó kết thúc vĩnh viễn tất cả mọi thứ trên đời này bao gồm cả chính bản thân hắn nếu như không may mắn thoát được lần này thì coi như là đã chấp nhận số phận bi thảm chờ đợi phía trước rộng lớn mênh mang vô tận cùng tuyệt vọng tột bực đỉnh điểm cao trào nhất trong lịch sử tồn tại của nhân loại hiện đại đương thời ngày nay thế kỷ hai mươi một đầy rẫy những biến cố bất ngờ khó lường trước được xảy ra liên tục không ngừng nghỉ mỗi ngày mỗi giờ trôi qua đều là thử thách sống còn thực sự dành cho những ai đủ can đảm đối mặt với nó trực diện bằng chính sức mạnh nội tại tiềm ẩn sâu thẳm bên trong từng tế bào cơ thể con người đang dần thích nghi thay đổi biến dạng trở thành dạng thức mới lạ hoàn toàn khác biệt so với quá khứ xa xôi đã qua lâu lắm rồi từ rất sớm ngay từ đầu tiên khi dịch bệnh bùng nổ lan rộng khắp nơi trên trái đất xinh đẹp nay chỉ còn lại hoang tàn đổ nát tiêu điều xơ xác đầy ắp xác chết và bóng tối bao trùm lên tất cả mọi góc khuất tăm tối nhất sâu thẳm dưới đáy lòng con người đã đánh mất niềm tin vào chính mình từ lâu lắm rồi khi mà sự sống trở thành thứ xa xỉ phẩm đắt giá hơn vàng kim trắng bạc quý hiếm trong thế giới cũ kỹ lạc hậu đang tan vỡ dần theo từng ngày tháng trôi qua vội vã không hồi kết thúc rõ ràng cụ thể minh bạch công khai rộng rãi cho tất cả mọi người cùng biết đến chung hiểu nhau hỗ trợ lẫn nhau vượt qua khó khăn gian khổ thử thách cam go nhất hiện tại trước mắt chính là con quái vật đáng sợ này đang đứng chắn đường đi duy nhất dẫn ra ngoài ánh sáng tự nhiên mong manh le lói hy vọng mỏng manh dễ vỡ như tờ giấy mỏng manh bị gió thổi bay lung lay chao đảo bất ổn định không kiểm soát được nữa mà chỉ có thể phó mặc cho số phận an bài sắp đặt trước đó từ lâu rồi thôi.
Lâm Phong bước sang bên trái, tránh né cú tát của con quái vật vừa kịp thời gian.
Móng vuốt nó cạo qua vai hắn, xé toạc lớp áo khoác mỏng manh đã cũ kỹ rách nát tả tơi từ lần chiến đấu trước kia tại khu vực trung tâm thành phố bị bỏ hoang lâu năm không ai dám linh hồn linh hồn
Bên trong vết thương xé toạc, không có máu đỏ mà là một dòng năng lượng đen kịt đang ăn mòn thịt da.
Hắn kinh hoàng nhận ra thứ đó đang lan nhanh ra toàn thân, tê liệt linh khí trong tích tắc.
Con quái vật mở miệng nói —
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận