Chương 31
Lâm Phong nằm sấp trên nền bê tông vỡ vụn của tầng hầm siêu thị cũ, ngực đau nhói mỗi khi hít vào.
Không khí ở đây không chỉ là oxy loãng, mà là một hỗn hợp độc hại từ các bào thai virus đang phân rã trong khí quyển.
Mắt anh đỏ rực, đồng tử co lại thành những khe hẹp như mèo hoang.
Đó là dấu hiệu rõ ràng nhất của Tiến Hóa Bậc 3 – hệ thần kinh đã bắt đầu tái cấu trúc để xử lý thông tin thị giác với tốc độ nhanh hơn gấp ba lần con người thường.
Nhưng cái giá phải trả là sự nhạy cảm cực độ với mọi kích thích bên ngoài.
Mỗi hạt bụi bay lơ lửng trong không trung đều giống như một viên đạn nhỏ bắn vào võng mạc của hắn.
Hắn gạt tay lau đi dòng máu đen sẫm đang chảy từ góc miệng.
Không phải do thương tích, mà cơ thể anh đang tiết ra enzym tự nhiên để phân giải độc tố Shenmu xâm nhập qua đường hô hấp.
Quá trình này gây đau đớn tột cùng, giống như có ai đó dùng bàn chải sắt cọ xát bên trong phế quản của hắn.
"Đừng nghĩ ngợi nhiều," Lâm Phong thì thầm với chính mình, giọng khàn đặc vì mất nước và sự mệt mỏi tích tụ.
"Chỉ cần sống sót thêm năm phút nữa."
Hắn từ từ đứng dậy, cơ bắp chân căng cứng như những thanh thép chịu lực.
Những sợi gân nổi lên rõ rệt dưới lớp da xám xịt, một kết quả trực tiếp của việc tế bào cơ co giãn liên tục trong môi trường áp suất thấp này.
Hắn cúi đầu nhìn xuống màn hình cảm ứng ảo vẫn còn hiển thị dữ liệu từ chương trước.
Bức ảnh trên đó không phải là con người hay quái vật thông thường.
Đó là một cấu trúc DNA xoắn kép, nhưng thay vì hai chuỗi màu xanh dương quen thuộc, nó lại phát ra ánh sáng tím óng ánh.
Và ở trung tâm của hình ảnh ấy, có một dòng chữ nhỏ li ti: *Mẫu vật #739 – Trạng thái: Ngủ đông*.
Lâm Phong nhíu mày.
Cảm giác kỳ lạ dâng lên trong dạ dày khi nhìn thấy con số đó.
Hắn nhớ mơ hồ về một dự án nghiên cứu bí mật liên quan đến việc tăng tốc quá trình tiến hóa sinh học thông qua kích thích gen tiềm ẩn.
Thứ mà chính quyền cũ từng hứa hẹn sẽ mang lại giải pháp cho cuộc khủng hoảng môi trường toàn cầu nhưng cuối cùng lại trở thành nguyên nhân gây ra thảm họa diệt chủng này.
Hắn nhấn mạnh vào dòng dữ liệu đó, cố gắng truy cập chi tiết hơn về mẫu vật #739.
Màn hình hiện lên một bức ảnh chụp nhanh của phòng thí nghiệm ngầm sâu dưới lòng đất.
Ánh sáng đèn huỳnh quang nhấp nháy không đều chiếu rọi xuống những chiếc bể kính khổng lồ chứa đầy dịch thể xanh lá cây đục ngầu.
Và trong mỗi chiếc bể đó, trôi nổi lơ lửng là.
Không phải thiệt khô hay thối rữa, mà được bảo quản hoàn hảo như ướp lạnh ở nhiệt độ cực thấp.
Nhưng khuôn mặt họ thì kinh hoàng hơn bất kỳ quái vật nào hắn từng gặp ngoài kia.
Đôi mắt không còn tròng trắng đen phân minh nữa, mà hòa quyện thành một màu tím sẫm giống hệt cấu trúc DNA trên màn hình này.
Lâm Phong cảm thấy lạnh toát sống lưng.
Đây không phải là bệnh viện hay nhà tù.
Đây là kho hàng.
Và những "hàng hóa" ở đây chính là tiền thân của những kẻ mang virus Shenmu mà hắn đang săn đuổi suốt nhiều tháng qua.
Một tiếng động lạ vang lên từ phía sau, làm đứt gãy dòng suy nghĩ của anh.
Đó không phải là bước chân của quái vật hay tiếng gầm gừ đầy hung dữ.
Nó nhẹ nhàng, tinh tế hơn rất nhiều – giống như âm thanh khi một giọt nước rơi xuống bề mặt kim loại lạnh lẽo trong phòng cách âm tuyệt đối.
Lâm Phong quay người lại thật nhanh, phản ứng cơ thể hắn đã diễn ra trước cả khi ý thức kịp xử lý tình huống.
Trong bóng tối mờ ảo của hành lang phía sau, ba hình dáng cao lớn đang từ từ bước tới.
Chúng không giống những xác sống thông thường mà anh từng giết chết ở tầng trên.
Ba con quái vật nhảy xuống, chặn đứng đường lui của Lâm Phong một cách đầy đe dọa.
Chúng cao lớn, cơ bắp phình to một cách bệnh lý đến mức da thịt dường như sắp bị xé rách bởi sức ép từ bên trong.
Mùi hôi thối nồng nặc xộc lên mũi – không phải mùi xác thối hay máu tanh thông thường, mà là mùi amoniac pha lẫn với hương vị kim loại nóng chảy của những tế bào đang phân hủy nhanh chóng dưới tác động của enzyme nội sinh mạnh mẽ đến mức đáng sợ chưa từng thấy trước đây bất cứ đâu trên thế giới này bao giờ kể cả những vùng đất chết khô cằn nứt nẻ vì thiếu nước sinh hoạt cơ bản tối thiểu cần thiết cho sự sống còn tồn tại duy trì chức năng trao đổi chất nội môi cân bằng homeostasis ổn định pH máu oxy hemoglobin vận chuyển khí carbon dioxide thải ra ngoài qua phổi hô hấp hiệu quả cao nhất có thể đạt được giới hạn tiềm năng di truyền học biểu hiện phenotype kiểu hình rõ ràng phân biệt dễ dàng nhận biết ngay lập tức chỉ cần nhìn thoáng qua một lần duy đủ để xác định chính xác không sai sót lỗi lầm thiếu hụt khuyết tật bệnh tật thương tích tổn hại thiệt hại mất mát đau khổ bi kịch thảm họa thiên tai dịch bệnh chiến tranh xung đột bạo lực giết chóc tàn sát hủy diệt phá hoại khủng bố phản động ly khai tách rời độc lập tự chủ quyền tự do dân chủ nhân bản đạo đức luân lý tôn giáo tín ngưỡng niềm tin hy vọng ước mơ khát khao.
Một bóng đen khổng lồ bất ngờ vỡ vạc từ hư không, nuốt chửng cả ánh sáng kiếm khí đang rực cháy.
Hắn há to mắt, kinh hãi nhận ra đó là chính linh hồn của người hắn vừa giết.
Lâm Phong quỳ gối giữa đống đổ nát của tầng hầm B2, lồng ngực phập phồng dữ dội như một chiếc bơm hơi hỏng hóc.
Không khí ở đây đặc quánh lại, nặng trĩu mùi hương tanh hôi của máu cũ trộn lẫn với mùi kim loại gỉ sét.
Nhưng lần này, hắn không hoảng loạn.
Hắn đã quen với sự kinh dị rồi..
Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cố gắng kiểm soát nhịp tim đang đập như búa bổ trong lồng ngực.
Mùi máu tanh vẫn còn bám sát vào mũi hắn, nhưng lần này nó không khiến hắn buồn nôn mà lại gợi lên một cảm giác kỳ lạ.
Đó là mùi của sự sống bị tước đoạt, và cũng là mùi của nguồn dinh dưỡng mới cho cơ thể đã đột biến của mình.
Hắn từ từ đứng dậy, bàn chân trần chạm xuống lớp bê tông lạnh lẽo và ẩm ướt.
Những giọt mồ hôi mặn chát chảy dọc theo sống lưng, làm da thịt hắn ngứa ngáy khó chịu.
Nhưng cảm giác đó không hề đáng kể so với những gì đang diễn ra bên trong tế bào của hắn.
Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào dòng năng lượng sinh học đang cuồn cuộn chạy dưới lớp biểu bì mỏng manh.
Không phải là khí công, không phải tu luyện huyền ảo nào cả.
Đây là khoa học điên rồ nhất mà thiên nhiên đã gán ghép lên cơ thể hắn sau ngày tận thế.
Những sợi cơ bắp trên cánh tay bắt đầu co rút nhẹ nhàng, phát ra tiếng lạo xạo khô khốc.
Lâm Phong mở mắt ra, nhìn vào bàn tay mình với vẻ mặt đầy kinh ngạc nhưng cũng không kém phần thích thú.
Làn da trắng bệch trước kia giờ đã chuyển sang màu xám xịt, xen kẽ những mảng sần sùi giống như vỏ cây cổ thụ.
Đó là dấu hiệu của lần tiến hóa thứ hai đang đến gần hơn.
Hắn cảm nhận được từng mạch máu dưới da trở nên dày dặn và đàn hồi hơn.
Chúng không còn đơn thuần để vận chuyển oxy nữa mà đã bắt đầu tích trữ một loại chất lỏng nhớt màu xanh đen, đầy độc tố nhưng cũng chứa đựng sức mạnh hủy diệt khủng khiếp.
"Hừ." Lâm Phong thở dài, tiếng hít vào nghe nặng nề như của những con thú hoang dã.
Hắn biết mình đang dần mất đi nhân tính.
Nhưng trong thế giới này, sự yếu đuối mới là tội lỗi lớn nhất.
Và hắn không có ý định làm một người tốt lành nữa.
Hắn quay sang xác chết còn nằm ngổn ngang ở góc phòng.
Người đàn ông đó đã từng là một kẻ săn mồi hung tàn, nhưng giờ đây anh ta chỉ là một cái túi đựng DNA quý giá đang chờ được khai thác.
Lâm Phong bước tới, ánh mắt lạnh băng quét qua bộ não của nạn nhân.
Hắn không cần biết người này tên gì, từ đâu đến hay có những ký ức đau buồn nào.
Hắn chỉ cần thứ nằm sâu bên trong sọ hộp đó.
Những đoạn mã di truyền chưa ổn định, tiềm ẩn khả năng thích nghi với môi trường độc hại mà hắn đang khao khát thu thập để hoàn thiện bộ gen của chính mình.
Hắn đưa tay lên, móng tay đã dài ra và sắc nhọn như những lưỡi dao micro-kim loại tự nhiên.
Hắn nhẹ nhàng chạm vào thái dương nạn nhân, cảm nhận sự ấm áp tàn dư còn sót lại từ thân nhiệt vừa tắt ngấm.
Một xung điện sinh học yếu ớt chạy dọc theo ngón trỏ của hắn khi tiếp xúc với da đầu người chết.
Cảm giác đó khiến toàn bộ cơ thể Lâm Phong run rẩy lên.
Không phải vì sợ hãi, mà là vì sự kích thích tột độ.
Hắn cảm nhận được những mảnh vỡ ký ức đang cố gắng xâm nhập vào ý thức mình qua điểm tiếp xúc này.
Những hình ảnh mờ ảo, tiếng hét chói tai và nỗi đau xé lòng của nạn nhân trước khi chết hiện về trong đầu hắn như một cơn ác mộng ngắn ngủi.
Hắn vội vàng rụt tay lại, hít thở gấp gáp để đuổi những mảnh ký ức lạ đó ra khỏi đầu.
Hắn không muốn bị đồng hóa hoàn toàn thành kẻ thù cũ.
Hắn cần sự kiểm soát tuyệt đối.
Sự tiến hóa này đòi hỏi cái giá phải trả là lý trí của chính hắn.
Nếu mất cân bằng giữa bản năng hoang dã và ý thức con người, hắn sẽ trở thành một quái vật thực thụ, chỉ biết ăn thịt và giết chóc mà thôi.
Nhưng ngay lúc đó, một âm thanh kỳ lạ vang lên từ phía sâu trong đống đổ nát bên cạnh xác chết.
Tiếng kim loại cạo vào bê tông, chậm rãi và đều đặn.
Kẹt.*
Lâm Phong cứng người lại.
Hắn quay đầu về hướng phát ra tiếng động, mắt nheo lại thành một đường sắc lạnh.
Trong bóng tối dày đặc của tầng hầm B2, nơi ánh sáng từ phía trên đã không thể xuyên thấu vào sâu hơn nữa, có thứ gì đó đang di chuyển.
Hắn lặng lẽ lùi bước, dán sát lưng vào tường bê tông lạnh giá.
Tay phải hắn vô thức siết chặt lấy thanh dao găm bằng thép không gỉ mà hắn luôn mang theo bên người.
Lưỡi dao phản chiếu lại ánh sáng yếu ớt từ màn hình điện thoại của hắn, tạo thành một vệt trắng lóe lên trong bóng tối.
Âm thanh *Kẹt.
Kẹt.* vẫn tiếp tục vang lên, gần hơn và rõ ràng hơn trước.
Có vẻ như thứ đó đang bò về phía vị trí hiện tại của Lâm Phong.
Hắn nín thở, giữ cho cơ thể hoàn toàn bất động để giảm thiểu tiếng động sinh học mà kẻ thù có thể nghe thấy.
Cơ bắp trên chân hắn căng cứng, sẵn sàng bùng nổ trong tích tắc nếu cần thiết chạy trốn hoặc tấn công.
Đây là bản năng sinh tồn đã được đánh thức mạnh mẽ nhất từ trước đến nay.
Hắn không còn là một thanh niên yếu ớt sợ hãi nữa.
Hắn là một kẻ săn mồi đang ẩn nấp chờ thời cơ hoàn hảo để hạ gục con mồi, hay chính hắn mới là con mồi?
Một bóng dáng nhỏ bé ló ra từ khe hở giữa hai tấm bê tông vỡ vụn.
Đó không phải là người.
Ít nhất thì nó không còn hình dạng của một con người bình thường nữa.
Nó có bốn chân dài ngoằng và mảnh khảnh, phủ đầy những sợi lông rậm rạp màu nâu sẫm đã bị dính bùn đất khô cứng.
Đầu của sinh vật đó to dị thường so với thân thể nhỏ bé, hai con mắt đỏ ngầu phát ra ánh sáng xanh lét trong bóng tối nhìn thẳng vào hướng Lâm Phong đang ẩn nấp.
Hàm miệng của nó mở rộng đến mức khó tin, lộ ra hàng chục chiếc răng nanh nhọn hoắt và đầy nước dãi nhờn nhớt.
Lâm Phong cảm thấy lạnh toát sống lưng khi nhìn thấy sinh vật này.
Hắn đã nghe nói về những trường hợp đột biến kỳ lạ ở giai đoạn đầu của đại dịch tiến hóa, nhưng chưa bao giờ hắn gặp trực tiếp một mẫu thể như thế này.
Nó giống như sự lai tạo quái dị giữa loài chồn và loại ký sinh trùng khổng lồ mà hắn từng thấy trong các tài liệu y khoa cũ trước khi mạng internet sụp đổ.
Con vật ngửi không khí bằng mũi ướt sũng, sniffing mạnh mẽ để xác định nguồn mùi máu tươi vừa mới tanh hôi của nạn nhân kia.
Nó đang tìm kiếm thức ăn còn nóng hổi.
Và Lâm Phong hiện tại là mục tiêu lý tưởng nhất vì cơ thể hắn vẫn toát ra nhiệt độ cao hơn bình thường do quá trình chuyển hóa năng lượng dữ dội bên trong tế bào.
Hắn biết mình không thể chạy trốn dễ dàng ở địa hình chật hẹp và tối tăm này.
Tầng hầm B2 là một mê cung phức tạp với nhiều phòng kỹ thuật nhỏ và đường ống dẫn nước cũ kỹ mà hắn chưa từng khám phá hết.
Nếu con vật này đuổi theo, nó sẽ lợi dụng tốc độ đáng kinh ngạc của đôi chân sau để tóm lấy hắn trước khi hắn kịp phản ứng.
Lâm Phong nhanh chóng quan sát xung quanh.
Phía bên trái là một cánh cửa sắt gỉ sét nửa mở, dẫn vào phòng máy phát điện dự trữ mà công ty đã bỏ lâu năm nay.
Phía phải là khoảng trống rộng lớn với những cột bê tông khổng lồ tạo thành những bóng đen rập rờn đe dọa.
Hắn quyết định lao về phía cánh cửa sắt.
Dù biết rằng đó có thể là một cái bẫy chết người, nhưng ít nhất hắn sẽ có thêm thời gian để quan sát và lên kế hoạch tiếp theo trong không gian kín hơn của phòng máy phát điện.
Chạy trốn chưa bao giờ nghĩa là yếu đuối nếu nó giúp ngươi sống sót đủ lâu để trở nên mạnh mẽ hơn.
Hắn bật chạy như một cơn gió đen tối, vượt qua xác chết nằm ngổn ngang mà không thèm nhìn lại một lần nào nữa.
Tiếng bước chân của hắn rơi xuống nền bê tông cứng đơ tạo ra những âm thanh vang vọng trong không gian kín mít của tầng hầm.
Nhưng chúng bị át đi bởi tiếng rít chói tai phát ra từ phía sau lưng khi con vật đột biến nhận ra mồi thoát và lao theo với tốc độ đáng sợ.
Lâm Phong cảm thấy luồng gió lạnh lẽo thổi qua gáy mình, mang theo mùi hôi thối tanh tưởi của sinh vật kia.
Hắn biết rằng nếu chậm trễ thêm nửa giây nữa, những chiếc răng nanh sắc nhọn đó sẽ cắm sâu vào cột sống cổ của hắn và xé toạc thịt da ra làm hai mảnh một cách dễ dàng như cắt qua miếng bơ mềm.
Hắn lao vào cánh cửa sắt với lực lượng tối đa mà cơ thể đột biến mới cung cấp cho mình.
Cửa va mạnh vào tường bên kia phòng, khiến bụi bặm bay lên mù mịt trong không khí tù hãm của căn phòng nhỏ hẹp phía sau.
Hắn vội vã quay lại và dùng vai chặn chặt lấy tấm kim loại nặng nề ấy trước khi con vật kịp lao tới.
Một tiếng *BONG* vang dội xé toạc bầu không yên tĩnh, làm rung chuyển cả khung xương sườn của Lâm Phong.
Con vật bên ngoài đang đập vào cánh cửa với sức mạnh đáng kinh ngạc cho kích thước nhỏ bé của nó.
Kim loại bắt đầu cong vênh và phát ra những âm thanh biến dạng rợn người dưới mỗi cú va chạm dữ dội từ bàn chân sau đầy móng vuốt sắc bén của sinh vật đột biến kia.
Lâm Phong thở dốc, mồ hôi trán rơi xuống đất hòa lẫn với bụi bặm dày đặc trong phòng máy phát điện cũ kỹ này.
Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin trên đầu hắn chiếu rọi vào những bóng đen dài rập rờn của các thiết bị công nghiệp khổng lồ nằm im lìm khắp nơi trong căn phòng ngột ngạt này.
Hắn biết rằng cánh cửa sắt gỉ sét kia không thể giữ được lâu trước sức mạnh hủy diệt liên tục tác động từ bên ngoài đó.
Hắn cần tìm cách khác để thoát khỏi tình cảnh bí bách nguy hiểm đang đè nặng lên vai mình ngay lúc này đây mà không bị phát hiện bởi kẻ thù hung dữ vẫn đang điên cuồng cố gắng phá vỡ lớp vỏ bảo vệ mỏng manh cuối cùng ngăn cản nó tiếp cận con mồi tươi ngon nóng hổi trước mũi chúng ta trong bóng tối dày đặc của tầng hầm địa ngục B2 đáng sợ và chết chóc này.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận