Chương 30
Không khí ở đây đặc quánh lại, nặng trĩu mùi hương tanh hôi của máu cũ trộn lẫn với mùi kim loại gỉ sét.
Nhưng nguy hiểm nhất là mùi vị ngọt ngào, ghê tởm – mùi của dịch nhầy tiết ra từ xác Thán Ấn Bậc 2 vừa bị hắn hạ gục vài phút trước.
Hắn hít sâu một hơi cố gắng để phổi lọc bớt độc tố Shenmu đang lơ lửng trong không gian kín hẹp này.
Màng phổi rung lên những cơn co thắt nhẹ, cảnh báo về sự tiếp xúc quá lâu với bụi mịn thiên thạch.
Cơ thể anh giờ đây đã ở Bậc 3 tiến hóa.
Các cơ bắp trên tay chân săn chắc hơn, mật độ xương tăng lên đáng kể so với con người thường nhân năm xưa.
Nhưng cái giá phải trả là hệ thống miễn dịch liên tục chiến đấu chống lại chính những tế bào đang biến đổi của mình.
Hắn cúi xuống, ngón tay run rẩy chạm vào bề mặt lạnh lẽo của sàn nhà.
Những vệt máu đen sẫm loang ra từ xác quái vật không chỉ đơn thuần là huyết cầu tố.
Dưới ánh sáng mờ ảo của đèn pin sắp hết pin trên cổ tay Lâm Phong, những giọt dịch đó dường như đang tự di chuyển theo một quy luật nào đó.
Chúng không chảy xuống thấp do trọng lực mà lại men theo các khe nứt trên nền bê tông, hướng về phía bóng tối sâu thẳm nhất trong căn phòng kho hàng bị bỏ hoang này.
Lâm Phong nheo mắt nhìn kỹ hơn.
Trí tuệ lạnh lùng của anh bắt đầu phân tích hiện tượng sinh học kỳ lạ trước mặt.
Virus Shenmu không chỉ làm đột biến ADN mà còn kích hoạt các phản ứng enzyme chưa từng được ghi nhận trong y khoa cổ điển.
Hắn nhớ lại lời Tạ Vũ nói: "Đừng tin vào mắt mình, hãy tin vào nỗi sợ." Nhưng nỗi sợ đã trở thành bản năng sinh tồn duy nhất của hắn khi đối mặt với những điều vượt khỏi lý trí con người.
Anh đứng dậy chậm rãi, khớp gối phát ra tiếng lạo xạo khô khốc.
Tiếng động nhỏ bé ấy vang lên trong sự tĩnh lặng chết chóc lại nghe như một quả bom nổ chậm.
Từ góc khuất phía sau dãy kệ hàng đổ vỡ, ba cặp mắt trắng bệch không đồng tử mở to nhìn thẳng vào hắn.
Chúng là Thán Ấn Bậc 1 – những sinh vật còn sót lại từ đám đông hoảng loạn trước khi đại dịch bùng phát toàn diện.
Ba con Thán Ấn lao đến với tốc độ đáng kinh ngạc cho một bộ xương vốn dĩ đã mục rỗng.
Da thịt chúng phình to, gân xanh nổi lên dưới lớp da xám xịt như mạng nhện dày đặc.
Chúng không gầm gừ hay hú thét – âm thanh là cách phát hiện vị trí dễ dàng nhất trong bóng tối.
Thay vào đó, sự im lặng tuyệt đối của chúng mới đáng sợ hơn bất kỳ tiếng động nào.
Lâm Phong né tránh đòn vuốt của con đầu tiên bằng một cú sải bước sang bên trái.
Cánh tay quái vật vụt qua không khí nơi má anh vừa nãy, tạo ra luồng gió lạnh lẽo làm run rẩy những sợi lông trên da mặt hắn.
Tốc độ phản xạ ở Bậc 3 cho phép anh xử lý hình ảnh nhanh hơn gấp ba lần người bình thường.
Nhưng sức mạnh cơ bắp chưa đủ để đánh bật chúng hoàn toàn nếu chỉ dựa vào lực thuần túy.
Con thứ hai lao lên từ phía sau, móng vuốt sắc như dao mổ cứa vào vai trái Lâm Phong.
Vải áo khoác rách toác, thịt da xé ra thành một đường dài đỏ chói.
Nỗi đau châm chích nhưng không làm anh mất tập trung.
Hắn quay người lại, khuỷu tay đập mạnh vào sọ não con quái vật đang lao tới từ bên hông.
Tiếng xương vỡ bốp vang lên giòn giã trong khoảng không hẹp hòi của kho hàng.
Máu Thán Ân văng tóe ra khắp nơi.
Một vài giọt rơi trúng vết thương trên vai Lâm Phong, và ngay lập tức cảm giác đau đớn biến mất thay bằng một luồng nhiệt năng mãnh liệt chạy dọc theo tĩnh mạch.
Đó không phải là sự ấm áp an ủi mà là sự rực cháy của sự sống đang được ép buộc hòa nhập vào cơ thể anh.
Lâm Phong kinh hãi nhìn bàn tay mình.
Những vết rách trên da thịt nơi máu Thán Ân tiếp xúc bắt đầu đóng lại với tốc độ chóng mặt trước mắt hắn.
Các mao mạch tái sinh, tế bào biểu bì nhân lên nhanh chóng để lấp đầy khoảng trống.
Quá trình này không hề êm ái – nó giống như việc bị đốt sống từ bên trong bởi một loại axit ăn mòn đang được trung hòa ngay lập thời gian ngắn sau đó bằng collagen mới hình thành..
Lâm Phong đứng dậy.
Cơ thể anh không còn run rẩy vì sợ hãi hay kiệt sức nữa.
Thay vào đó, một sự tỉnh táo lạnh lẽo chưa từng có bao trùm lấy tâm trí hắn.
Anh nhìn vào bàn tay phải của mình dưới ánh sáng yếu ớt.
Những vết rách trên da thịt đã lành hẳn, nhưng thay vào đó là những đường vân đen nhánh chằng chịt như rễ cây cổ thụ đang lan tỏa từ lòng bàn tay lên tận khuỷu tay.
Chúng không gây đau đớn mà lại truyền đi một cảm giác quyền lực đáng sợ – sức mạnh của kẻ săn mồi đứng đầu chuỗi thức ăn mới vừa được sinh ra giữa tàn tích của thế giới cũ.
Hắn bước ra khỏi đống đổ nát, ánh mắt của anh đã thay đổi vĩnh viễn.
Màu giờ đây có một vệt tím nhạt ở rìa, phản chiếu ánh sáng đèn cấp sự cố một cách đáng sợ khiến bất kỳ ai nhìn vào cũng sẽ cảm thấy lạnh sống lưng trước cái vẻ vô hồn đến ghê tởm ấy.
Anh không còn sợ hãi những con Thán Ân nữa – chúng chỉ là thức ăn bổ sung năng lượng cho quá trình tiến hóa tiếp theo mà thôi..
Không khí trong hang động lạnh giá và ẩm ướt bám dính vào da thịt của Tử Hà như một lớp màng vô hình.
Hắn hít sâu, mùi vị kim loại tanh tưởi của máu cũ và chất dịch sinh học phân hủy xộc lên mũi, nhưng lần này nó không gây buồn nôn nữa.
Thay vào đó, khứu giác nhạy bén hơn hẳn giúp hắn tách biệt các thành phần hóa học trong không khí.
Một lượng nhỏ ammonia từ xác thối, một chút sulfur từ hệ thống thoát nước bị hỏng, và mùi ozone nồng nặc của năng lượng điện trường còn sót lại phía trước.
Hắn di chuyển bước chân nhẹ nhàng trên nền bê tông vỡ vụn.
Những mảnh kính nhọn nhô lên khắp nơi như những lưỡi dao vô hình chờ đợi bất kỳ ai sơ ý.
Cơ thể hắn giờ đây cảm nhận được từng rung động nhỏ nhất truyền qua mặt đất, cho phép hắn dự đoán vị trí của các bẫy tiềm ẩn hoặc sự hiện diện của kẻ săn mồi khác trước khi chúng thậm chí còn xuất hiện trong tầm nhìn.
Căn phòng lớn phía trước tối đen như mực, chỉ có vài tia sáng yếu ớt lọt qua những khe nứt trên trần nhà cao vút.
Tử Hà dừng lại ở mép bóng tối, mắt hắn thích nghi nhanh chóng với sự thiếu ánh sáng.
Thị giác của anh đã thay đổi đáng kể sau lần đột biến vừa rồi.
Các tế bào que trong võng mạc giờ đây hoạt động hiệu quả gấp mười lần so với con người bình thường, cho phép anh nhìn rõ hình ảnh dù chỉ có cường độ ánh sáng cực thấp.
Phía trước là một hành lang dài dẫn sâu vào lòng tòa nhà cũ kỹ này.
Những tấm biển chỉ đường bằng kim loại gỉ sét treo lơ lửng trên đầu, chữ viết đã mờ nhòe theo thời gian và sự xâm thực của môi trường khắc nghiệt.
"Phòng Thí Nghiệm B", "Khu Vực Lưu Trữ Mẫu Vật", "Cảnh Báo: Nguy Cơ Sinh Học".
Những ký hiệu này gợi lên những kỷ niệm đau thương mà Tử Hà cố gắng xua đuổi khỏi tâm trí, nhưng chúng lại trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết trong sự im lặng chết chóc của nơi đây.
Hắn bước vào hành lang, tay cầm chặt thanh sắt gỉ sét đã được hắn dùng làm vũ khí tạm thời từ khi rời khỏi đống đổ nát.
Bề mặt lạnh lẽo và nhám của nó truyền một cảm giác an ủi kỳ lạ đến bàn tay đang run rẩy nhẹ vì sự kích thích quá mức của hệ thần kinh mới hình thành.
Tiếng bước chân của anh vang lên đều đặn, tạo nên nhịp điệu đơn điệu trong không gian tĩnh lặng.
Nhưng rồi, từ sâu bên trong bóng tối, một âm thanh khác phá vỡ sự yên tĩnh đó.
Đó là tiếng sột soạt khô khan, giống như da bò ma sát với bê tông ướt át.
Tử Hà dừng lại ngay lập tức, cơ bắp trên người căng cứng đến mức các dây thần kinh phát ra những tín hiệu cảnh báo dữ dội.
Hắn lùi sau một bước, lưng áp vào tường lạnh lẽo bên trái hành lang.
Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực như muốn vỡ tung ra khỏi xương sườn.
Không phải vì sợ hãi thuần túy, mà là bản năng sinh tồn đang hét lên rằng có thứ gì đó nguy hiểm đang rình mò ở phía trước.
Một bóng đen loáng thoáng hiện hình từ góc khuất của hành lang.
Nó thấp lè tè, di chuyển bằng bốn chi dài và gầy guộc không tự nhiên chút nào.
Da thịt màu xám xịt, nhão nhoẹt như bị axit ăn mòn một phần, lộ ra những mảng cơ bắp đỏ tươi bên dưới.
Nhưng điều khiến Tử Hà cảm thấy lạnh sống lưng nhất là cái đầu của sinh vật đó – nó giống với hình dạng con người đã biến dị, hai mắt lồi ra ngoài nhãn cầu không có mi, miệng mở rộng đến tận tai để lộ hàng răng sắc nhọn như kim loại.
Con quái vật nghiêng đầu, dường như đang ngửi mùi trong không khí.
Nó chưa thấy Tử Hà vì anh vẫn nằm trong vùng bóng tối dày đặc phía sau góc tường.
Đây là cơ hội duy nhất để rút lui hoặc tấn công trước khi đối phương phát hiện ra hắn.
Tử Hà nhắm mắt lại một giây ngắn ngủi.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, anh nghe được nhịp đập của chính mình và cả sự rung động nhẹ nhàng từ con quái vật đang di chuyển về phía này.
Khoảng cách giữa chúng giờ đây chỉ còn chưa đến năm mét.
Hắn mở mắt ra, đôi ngươi tím nhạt ánh lên sắc thái hung dữ lạnh lùng.
Hắn lao vào bóng tối không chút do dự.
Thanh sắt trong tay vung mạnh xuống với toàn bộ sức mạnh của cơ thể đã được tăng cường đột biến.
Cú đánh kết thúc nhanh gọn và tàn bạo hơn bất kỳ gì mà Tử Hà từng tưởng tượng trước đây.
Đầu con quái vật bị vỡ nát dưới lực tác động khổng lồ, chất dịch não tủy bắn ra khắp nơi như mưa máu đen sẫm màu rơi xuống nền nhà bê tông lạnh giá.
Thi thể của sinh vật đó đổ sụp xuống đất với một tiếng nặng chịch.
Tử Hà thở dài nhẹ nhàng nhưng không dám hạ thấp cảnh giác hoàn toàn.
Hắn bước lên xác con quái vật, cúi người kiểm tra kỹ lưỡng hơn.
Những vết cắn trên da thịt nó cho thấy đây là kẻ săn mồi trung cấp trong chuỗi thức ăn địa phương – thứ mà trước kia hắn sẽ phải tránh né bằng mọi giá.
Nhưng giờ đây?
Hắn cảm nhận được một sự thôi thúc kỳ lạ từ sâu thẳm cơ thể mình, như thể đang đói khát điều gì đó vượt xa nhu cầu dinh dưỡng thông thường.
Mùi vị của máu và năng lượng sinh học tỏa ra từ xác con quái vật khiến hệ tiêu hóa của anh co thắt lại theo cách mới mẻ mà khó chịu.
Tử Hà rút dao rựa nhỏ đeo bên hông – thứ vũ khí cuối cùng còn nguyên vẹn sau trận chiến hỗn loạn ban đầu.
Anh cắt một miếng thịt tươi sống từ bắp đùi con quái vật vừa chết, bỏ vào miệng nhai chậm rãi.
Vị tanh tưởi và mặn chát lan tỏa khắp khoang miệng, kèm theo cảm giác ấm áp kỳ lạ chạy dọc xuống dạ dày khi nó bắt đầu được tiêu hóa nhanh chóng nhờ enzyme đặc biệt mới hình thành trong dịch vị của anh.
Hắn tiếp tục di chuyển sâu hơn vào hành lang tối tăm phía trước.
Xác con quái vật bị bỏ lại phía sau như một lời nhắc nhở rằng thế giới cũ đã chết, và những quy tắc sinh tồn cũng đã thay đổi vĩnh viễn theo cùng bước tiến hóa đầy máu và nước mắt ấy.
Phía cuối hành lang xuất hiện một cánh cửa kim loại khổng lồ màu xanh quân đội đang đóng sập nửa chừng trước khi bị kẹt lại bởi một khối bê tông đổ vỡ đè lên mép dưới của nó.
Trên bề mặt cửa, những dòng chữ sơn trắng đã bạc màu viết rõ ràng: "PHÒNG MÔ PHỎNG DI TRUYỀN – CẤP ĐỘ BẢO VỆ 4".
Tử Hà nhíu mày khi nhìn thấy biểu tượng sinh học nguy hiểm được in nổi trên tấm biển kim loại bên cạnh.
Đây là nơi mà những nghiên cứu điên rồ nhất đã từng diễn ra trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn vào trong hỗn loạn.
Hắn đẩy mạnh cánh cửa đang bị kẹt lại bằng cả sức nặng của cơ thể, khiến nó kêu lên một tiếng groan dài và đau đớn khi các khớp nối kim loại bắt đầu chịu áp lực quá mức cho phép.
Cánh cửa mở ra đủ rộng để anh bước qua, mang theo mùi vị lạ lùng của ozone trộn lẫn với chất bảo quản lạnh giá tỏa ra từ bên trong phòng thí nghiệm đã bị bỏ hoang này hàng thập kỷ trước đó rồi sau đó lại rơi vào quên lãng cùng với cả nhân loại cũ kỹ đầy kiêu hãnh và ngạo mạn ấy.
Bên trong là một không gian rộng lớn tối đen, chỉ được chiếu sáng bởi ánh đèn pin yếu ớt từ thiết bị dự phòng còn sót lại treo trên trần nhà cao vút phía xa nơi cuối căn phòng dài hun hút này kéo dài ra vô tận trước mắt Tử Hà đang đứng sững sờ nhìn thấy khung cảnh hỗn loạn đầy đủ các loại ống nghiệm vỡ tan tành nằm la liệt khắp sàn nhà bê tông lạnh giá và trơn trượt do chất dịch sinh học tràn ngập ở đó ngay lúc này đây rồi sau nữa sẽ là cái chết chắc chắn nếu anh không cẩn thận hơn chút ít trong từng bước đi tiếp theo của mình sắp tới nữa thôi đâu có biết được điều gì đang chờ đợi phía trước.
Hắn bước vào phòng, ánh mắt quét qua những giá kệ kim loại đổ nghiêng ngả.
Những hộp chứa mẫu vật bằng nhựa trong suốt nằm vương vãi khắp nơi, nhiều chiếc đã vỡ nát để lộ ra những khối mô sinh học màu đỏ tươi vẫn còn ẩm ướt và dính dớp chất dịch bảo quản mùi hắc nồng nặc xộc vào mũi khiến anh cảm thấy khó chịu đến mức muốn nôn mửa ngay lập tức nhưng lại cố gắng kìm nén vì biết rằng phản ứng đó chỉ làm lãng phí năng lượng quý giá cần thiết cho sự sinh tồn tiếp theo mà thôi.
Ở giữa căn phòng là một bàn thí nghiệm lớn bằng thép không gỉ, trên bề mặt nó vẫn còn nguyên vẹn những vết trầy xước và đốm máu khô cũ kỹ từ lâu đời đã bị đóng vón cục lại thành từng mảng cứng rắn như đá granite vậy chứ khác nào với bất kỳ thứ gì mà anh ta có thể tưởng tượng được trong đầu mình lúc này đây khi đang đứng trước thực tại phũ phàng của sự thật bi thảm này rồi sau nữa thì sao?
Tử Hà bước tiến về phía bàn thí nghiệm, ánh mắt sắc lạnh quét qua những dụng cụ y tế cũ kỹ nằm ngổn ngang trên đó.
Một chiếc kìm phẫu thuật gỉ sét, vài ống kim tiêm vỡ vụn, và một máy ghi dữ liệu di truyền nhỏ gọn đang tắt nguồn hoàn toàn từ rất lâu rồi nhưng vẫn còn nguyên vẹn hình dáng bên ngoài của nó trông giống như một món đồ cổ hơn là thiết bị khoa học hiện đại từng phục vụ cho nhân loại trong những ngày tháng vàng son rực rỡ nhất trước khi tất cả sụp đổ tan tành thành đống tro tàn đầy đau thương và nước mắt này đây.
Hắn cúi xuống, dùng hai tay nâng nhẹ chiếc máy ghi dữ liệu lên khỏi mặt bàn.
Trọng lượng của nó nặng hơn tưởng tượng nhiều do lớp vỏ kim loại dày cộp bao bọc bên ngoài cùng với pin dự phòng đã bị ăn mòn một phần lớn khiến cho tổng khối lượng tăng thêm đáng kể so với thiết kế ban đầu của nhà sản xuất cách đây hàng chục năm trước kia rồi thì bây giờ sao mà lại thấy lạ lùng thế.
Tử Hà xoay chiếc máy trong tay, kiểm tra kỹ lưỡng các cổng kết nối và nút bấm bên ngoài.
May mắn thay, bộ phận pin dự phòng độc lập vẫn còn hoạt động yếu ớt dù chỉ đủ để cung cấp năng lượng cho màn hình hiển thị cơ bản nhất của thiết bị này thôi chứ không thể khởi động toàn bộ hệ thống phức tạp phía trong được.
Nhấn mạnh vào nút nguồn duy nhất còn sót lại trên thân máy, Tử Hà chờ đợi với sự căng thẳng tột độ.
Màn hình LCD nhỏ bé nhấp nháy một vài lần trước khi hiện ra dòng chữ xanh lá cây mờ ảo: "HỆ THỐNG SẴN SÀNG – ĐANG QUÉT DỮ LIỆU." Anh nín thở nhìn chằm chằm vào những con số và biểu đồ bắt đầu cuộn lên trên màn hình nhỏ bé ấy.
Đây là dữ liệu di truyền thô được lưu trữ từ các mẫu vật sinh học đã được phân tích trước đó tại phòng thí nghiệm này – có thể chứa đựng manh mối quan trọng về nguồn gốc thực sự của sự biến đổi đang diễn ra khắp nơi xung quanh anh ta lúc này đây không biết nữa nhưng ít nhất cũng phải thử xem sao chứ?
Tử Hà di chuyển ngón tay run rẩy trên bàn phím ảo xuất hiện dưới dạng cảm ứng trên màn hình nhỏ bé ấy, cố gắng giải mã những chuỗi ký tự phức tạp được hiển thị liên tục trước mắt mình trong khi mồ hôi lạnh bắt đầu thấm ướt lưng áo của anh ta rồi sau nữa thì sao?
Bỗng nhiên, một cảnh báo đỏ tươi nhấp nháy trên góc trái màn hình: "CẢNH BÁO – MẪU VẬT #739 ĐANG HOẠT ĐỘNG BẤT THƯỜNG.
TỶ LỆ TIẾN HÓA: 45%.
NGUY CƠ CAo." Tử Hà nhíu mày, cảm giác kỳ lạ dâng lên trong dạ dày khi nhìn thấy con số đó.
Mẫu vật #739?
Hắn nhớ mơ hồ về một dự án nghiên cứu bí mật liên quan đến việc tăng tốc quá trình tiến hóa sinh học thông qua kích thích gen tiềm ẩn – thứ mà chính quyền cũ từng hứa hẹn sẽ mang lại giải pháp cho cuộc khủng hoảng môi trường toàn cầu nhưng cuối cùng lại trở thành nguyên nhân gây ra thảm họa diệt chủng này.
Hắn nhấn mạnh vào dòng dữ liệu đó, cố gắng truy cập chi tiết hơn về mẫu vật #739.
Màn hình hiện lên một bức ảnh chụp nhanh của
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận