Chương 25

Không gian quanh Lâm Phong sụp đổ, không theo quy luật vật lý mà giống như một bức tranh bị tẩy trắng bởi hóa chất độc hại.

Ánh sáng xanh từ thiết bị của Thượng Quan Vũ chưa kịp tắt hẳn khi lực va đập hất anh bay ra xa, đâm sầm vào nền bê tông vỡ vụn của phòng thí nghiệm ngầm.

Mùi ozone nồng nặc trộn lẫn với mùi máu tanh — không phải máu người bình thường, mà là dịch thể sinh học đặc quánh đang rỉ ra từ những vết nứt trên da anh.

Lâm Phong mở mắt, nhưng thị giác của anh đã thay đổi.

Mống mắt giờ đây không còn màu đen sâu thẳm nữa, mà chuyển sang một sắc xám tro lạnh lẽo, phản chiếu ánh sáng với độ nhạy gấp mười lần bình thường.

Anh nhìn thấy những sợi tơ vi sinh vật li ti lơ lửng trong không khí, chúng phát ra huỳnh quang xanh nhạt khi tiếp xúc với nhiệt cơ thể anh.

Đó là dấu hiệu của Bậc 3: *Tái cấu trúc tế bào thần kinh*.

Não bộ đang được viết lại mã nguồn để xử lý dữ lượng thông tin khổng lồ từ virus Shenmu.

"Đừng cử động," một giọng nói lạnh băng vang lên, không qua tai mà trực tiếp cộng hưởng trong hộp sọ anh.

"Bạn đã kích hoạt cơ chế phòng thủ của mẫu thử nghiệm số 0."

Lâm Phong cố gắng đứng dậy, nhưng bàn chân phải của anh bị đóng cứng vào nền nhà bởi những rễ sợi trắng đục nhô ra từ kẽ nứt bê tông.

Chúng không phải là thực vật.

Đó là mô tế bào sống đang phát triển với tốc độ khủng khiếp, ăn mòn kim loại và xi măng để tìm kiếm nguồn dinh dưỡng — trong trường hợp này, đó chính là DNA của anh.

Từ bóng tối phía cuối hành lang ba người mặc bộ giáp chiến trường màu xám xịt bước ra.

Người dẫn đầu đeo huy hiệu con mắt bị nhắm lại trên ngực áo.

Thượng Quan Vũ.

Khuôn mặt sau lớp mũ bảo hiểm đã vỡ nát để lộ nửa gương mặt bị ăn mòn bởi axit sinh học, và một con mắt cơ học đang quay tròn phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ.

"Virus không phải là bệnh," Lâm Phong khàn khản nói, giọng anh nghe lạ tai, mang theo âm sắc kim loại rung động.

"Nó là mã lệnh."

Thượng Quan Vũ nhếch mép cười, dù nửa khuôn mặt bị hoại tử khiến nụ cười đó trở nên đáng sợ tột cùng.

Và bạn đang cố gắng giải mã nó bằng cách để bản thân biến thành quái vật.

Hãy nhìn vào cánh tay trái của mình đi, Lâm Phong."

Lâm Phong hạ thấp đầu.

Cánh tay trái của anh không còn là da thịt bình thường.

Dưới lớp biểu bì mỏng như giấy bóng kính, những mạch máu chuyển màu xanh neon đang đập thình thịch theo nhịp tim thứ hai — một cơ quan mới vừa hình thành trong lồng ngực anh.

Da thịt nứt nẻ, lộ ra cấu trúc xương cốt được bao bọc bởi một chất lỏng silic mờ đục.

Đó là sự tiến hóa của bộ khung cơ thể để chịu đựng áp lực từ bên trong khi năng lượng sinh học tích tụ quá mức.

"Chúng tôi đến đây không phải để giết bạn," Thượng Quan Vũ bước tới, tiếng kim loại va chạm vào đá băng tạo ra âm vang sắc lạnh.

"Mà là để thu hồi dữ liệu trước khi 'Bóng' hoàn toàn chiếm đoạt ý thức của bạn."

Lâm Phong nghiến răng.

Từ sâu trong tiềm thức, một giọng nói khác — giọng của Bóng — thì thầm đầy kích thích: *Giết hắn.

Lấy mắt cơ học đó.

Nó chứa bản đồ.*

Anh lắc mạnh đầu để xua tan tiếng vọng ấy.

Đây là lúc kiểm soát.

Nếu anh buông thả cảm xúc, virus sẽ nhân rộng nhanh hơn trong hệ thần kinh, biến anh thành một kẻ sát人无 tri giác — đúng như những gì Thượng Quan Vũ đang sợ hãi.

Nhưng sự thật thì tàn khốc hơn nhiều: nếu không để Bóng kiểm soát ít nhất 50% phản xạ cơ thể, Lâm Phong sẽ chết ngay tại đây vì cơ bắp của anh đã bắt đầu tự co thắt do thiếu oxy trong máu đột ngột tăng nồng độ enzym tiêu hóa.

"Vĩ," Thượng Quan Vũ gọi tên người đàn ông đang đứng nép sau hai vệ binh.

Vĩ là kẻ buôn lậu thông tin mà Lâm Phong từng giao dịch, giờ lại trở thành đồng minh tạm thời của phe Phán Xử vì lý do riêng tư — cứu em gái bị đột biến xấu.

"Đưa thiết bị quét gen ra đây."

Vĩ run rẩy bước ra, tay cầm một chiếc máy phát sóng hình ống kim loại dài nửa mét.

Ánh mắt anh ta tránh né Lâm Phong, đầy dằn vặt nhưng cũng tràn ngập sự tham lam khi nhìn vào những mạch máu xanh rực rỡ trên cơ thể đối phương.

"Xin lỗi nhé, Phong," Vĩ lắp bắp.

"Anh ấy nói đây là cách duy nhất để lấy mẫu mà không kích hoạt phản ứng tự hủy của virus."

"Virus này không có chế độ tự hủy," Lâm Phong lạnh lùng đáp, đồng thời âm thầm dịch chuyển trọng tâm cơ thể về phía sau, chuẩn bị cho một cú bật nhảy sử dụng sức mạnh từ cột sống đã được tăng cường.

đói."

Thượng Quan Vũ phẩy tay ra hiệu.

Hai vệ binh tiến lên mỗi người cầm một đầu dây thừng làm bằng sợi carbon siêu bền, đầu kia gắn móc kim loại sắc nhọn đủ để xuyên qua da thịt Bậc 2 mà không gây chảy máu nhiều — kỹ thuật lấy mẫu sống của họ tàn nhẫn nhưng hiệu quả.

"Đừng kháng cự," Thượng Quan Vũ nói, giọng điệu giả tạo sự nhân từ nhưng ánh mắt cơ học đỏ rực vẫn quét liên tục lên các điểm yếu trên người Lâm Phong.

"Nếu anh để chúng tôi lấy mẫu, chúng tôi có thể giúp anh kiểm soát cơn đau.

Chúng tôi biết nơi chứa thuốc ức chế đột biến."

Lời dụ dỗ ngọt ngào như mật độc.

Lâm Phong cười nhạt.

Thuốc ức chế?

Trong thế giới này, thứ duy nhất tồn tại là chất kích thích tiến hóa hoặc chất gây chết tức thì.

Không có gì gọi là "kiểm soát".

Chỉ có sự thống trị hoặc bị tiêu diệt.

Khi hai đầu dây thừng lao tới với tốc độ kinh hoàng, Lâm Phong không né tránh.

Thay vào đó, anh chủ động đưa cánh tay trái ra đón lấy cú đâm của móc kim loại.

*Rít!* Tiếng da thịt xé toạc vang lên khi sợi carbon xuyên qua lớp silic bảo vệ trên cẳng tay anh, cắm sâu vào hốc xương dưới khuỷu tay.

Đau đớn tột cùng lan tỏa khắp cơ thể, nhưng kèm theo đó là một luồng năng lượng lạnh lẽo bùng nổ từ vết thương.

Lâm Phong nghiến răng đến mức men răng nứt vỡ.

Anh dùng chính sự đau đớn này để tập trung ý chí, ngăn không cho Bóng chiếm quyền điều khiển hoàn toàn cơ thể.

Đây là ranh giới mong manh giữa con người và quái vật mà anh phải duy trì bằng mọi giá.

Nếu anh mất kiểm soát bây giờ, Thượng Quan Vũ sẽ có lý do chính đáng nhất để nổ súng tiêu diệt "mẫu thử nghiệm thất bại".

"Anh thấy đấy," Lâm Phong nói, giọng trầm xuống một độ thấp bất thường khi thanh quản của anh bị biến đổi cấu trúc khí quản để lọc không khí độc hại.

"Dây thừng đã cắm vào tôi.

Bây giờ, hãy xem ai là người giữ chặt cái gì."

Anh siết chặt cơ bắp xung quanh vết thương.

Những sợi rễ trắng đục từ nền nhà đột ngột bùng phát, quấn lấy chân hai vệ binh và kéo họ lao về phía trước mất kiểm soát.

Thượng Quan Vũ giật lùi lại, con mắt cơ học quay nhanh hơn để tính toán quỹ đạo tấn công tiếp theo của những dây sinh học này.

"Lý do chúng tôi đi săn các Tiến Hóa Bậc cao không phải vì thù hằn," Thượng Quan Vũ hét lên khi cố gắng giữ thăng bằng trước cơn cuồng phong sinh học.

"Mà là vì mỗi người trong số anh em đang mang một nguồn phát tán virus mạnh hơn gấp mười lần những kẻ cấp thấp!

Anh càng tiến hóa, anh càng trở thành bom nổ chậm cho cả hành tinh này!"

Lâm Phong mỉm cười đau đớn.

Đây chính là sự thật bị đàn áp mà anh cần biết.

Virus Shenmu không đơn thuần là vũ khí sinh học; nó là một mạng lưới liên kết toàn cầu thông qua những cá thể mạnh nhất — những "nút trung tâm" như Lâm Phong.

Nếu giết chết anh, sóng xung kích từ việc giải phóng năng lượng sinh học tích tụ sẽ kích hoạt chuỗi phản ứng dây chuyền trong hàng triệu người mang virus ở giai đoạn tiềm ẩn gần đó.

Thượng Quan Vũ biết điều này.

Và đó là lý do tại sao phe Phán Xử không bao giờ cho phép các Tiến Hóa Bậc cao chết tự nhiên hoặc bị giết bởi quái thú thông thường.

Họ phải kiểm soát, hoặc tiêu diệt một cách có kiểm soát để "vô hiệu hóa" nguồn phát tán mà không gây ra sóng xung kích virus lan rộng.

"Bắn đi," Lâm Phong thách thức.

"Giết tôi và xem thử ai là người chết trước."

Thượng Quan Vũ rút súng từ hông.

Một khẩu súng trường tấn công được sửa đổi với nòng pháo plasma, thiết kế chuyên dùng để đốt cháy mô đột biến mà không làm vỡ xác nạn nhân — nhằm bảo toàn mẫu vật cho nghiên cứu sau này.

Anh ta nhắm thẳng vào trái tim thứ hai đang đập thình thịch trong lồng ngực Lâm Phong.

Vĩ hét lên: "Đừng!

Thượng Quan Vũ, nếu anh giết hắn, sóng xung kích sẽ kéo theo em gái tôi cùng chết!"

Nhưng Thượng Quan Vũ không hề run tay.

Con mắt cơ học của anh ta phát sáng đỏ rực khi khóa mục tiêu.

"Thật đáng tiếc," giọng nói méo mó qua bộ lọc khí hỏng hóc vang lên lạnh lùng và vô cảm.

"Mẫu thử nghiệm số 0 đã vượt quá ngưỡng kiểm soát."

Cò súng được bóp xuống.

Tiếng nổ plasma vang lên xé toạc không gian kín hẹp, nhưng viên đạn năng lượng không bay ra khỏi nòng枪 như dự kiến.

Thay vào đó, nó treo lơ lửng trong không trung, cách mũi枪 chỉ vài centimet, bị một lực vô hình giữ lại bởi trường điện từ sinh học phát tán từ cơ thể Lâm Phong khi anh đạt đến đỉnh điểm của sự căng thẳng thần kinh.

Lâm Phong nhắm mắt lại, tập trung hoàn toàn vào cảm giác lạnh buốt lan tỏa từ cột sống ra tứ chi.

Anh không đang chiến đấu bằng sức mạnh vật lý; anh đang điều khiển chính mã di truyền trong từng tế bào máu để tạo ra một lá chắn điện từ tức thời — kỹ năng thụ động của Bậc 3: *Lệch pha sinh học*.

Thời gian dường như đóng băng.

Thượng Quan Vũ kinh ngạc nhìn viên đạn plasma lơ lửng, rồi ánh mắt anh ta chuyển sang sự tôn trọng lẫn nỗi sợ hãi tột độ.

"Không thể nào...

Bạn đã đạt đến giai đoạn kiểm soát trường lượng tử tế bào?"

"Đúng hơn là tôi đang học cách sống chung với quái vật trong người," Lâm Phong mở mắt ra.

Hai con ngươi giờ đây hoàn toàn trắng bệch, không còn đồng tử.

Anh bước chậm rãi về phía trước, mỗi bước chân đều khiến những sợi rễ trên sàn nhà rung lên như dây đàn.

"Và bạn vừa dạy tôi một bài học quý giá: Đừng bao giờ tin vào lời hứa của kẻ cầm súng."

Thượng Quan Vũ hít sâu一口气, con mắt cơ học ngừng quay và chuyển sang màu xanh lam — chế độ phân tích dữ liệu khẩn cấp.

Anh ta lùi lại hai bước, ra hiệu cho Vĩ rút thiết bị quét gen về người.

"Chúng tôi sẽ quay lại," Thượng Quan Vũ nói, giọng lạnh băng hơn trước kia nhiều lần.

"Khi bạn sẵn sàng giao nộp bản thân để chúng tôi 'xử lý' an toàn."

"Trước khi đó xảy ra," Lâm Phong đáp, cánh tay trái vẫn còn dây thừng cắm vào nhưng máu đã ngừng chảy do cơ chế đông đặc nhanh chóng của huyết tương mới.

"Tôi sẽ tìm hiểu xem chính xác thì ai là người thiết kế cái bẫy sinh học này."

Thượng Quan Vũ quay đi, dẫn theo hai vệ binh đang vật lộn với những sợi rễ còn sót lại trên quần áo họ.

Họ biến mất trong bóng tối hành lang, để lại Lâm Phong và Vĩ đứng im lặng trong căn phòng thí nghiệm hoang tàn.

Không khí nặng nề hơn bao giờ hết sau khi tiếng bước chân của phe Phán Xử tắt hẳn.

Vĩ không chạy trốn.

Anh ta đứng đó, run rẩy cầm thiết bị quét gen đã vô hiệu hóa bởi sóng xung kích vừa rồi.

Ánh mắt anh ta nhìn chằm chằm vào Lâm Phong với vẻ mặt phức tạp: kinh sợ, tham lam và cả sự tuyệt vọng.

"Lâm Phong...

anh biết mình đang làm gì không?

Anh đang trở thành cái mà họ gọi là 'Điểm Chữa Trị'."

"Giải thích," Lâm Phong ra lệnh ngắn gọn, giọng nói giờ đây mang theo âm vang của một sinh vật khác hoàn toàn dù anh vẫn cố gắng giữ nguyên nhân tính.

Vĩ nuốt khan, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo cũ kỹ.

"Theo hồ sơ mật mà tôi đánh cắp từ phòng thí nghiệm ngầm trước khi bị bắt...

Virus Shenmu không tự phát sinh trên Trái Đất.

Nó là một chương trình cài đặt mã nguồn từ ngoài hành tinh nhằm 'nâng cấp' loài người để đối phó với một mối đe dọa lớn hơn đang đến gần."

Lâm Phong sững sờ.

Thông tin này khớp hoàn toàn với những giấc mơ kỳ lạ mà anh thường thấy — những hình ảnh về bầu trời bị xé toạc bởi các thực thể khổng lồ màu đen, và tiếng thì thầm trong đầu Bóng mỗi đêm: *Chúng sắp trở lại.*

"Còn nữa," Vĩ tiếp tục, giọng run lên.

"Lâm Phong là đối tượng thử nghiệm số 0 không phải ngẫu nhiên.

Gen của anh được chọn lọc trước khi virus bùng nổ.

Anh không nhiễm bệnh...

Anh chính là chìa khóa để mở cánh cổng."

"Chìa khóa cho cái gì?" Lâm Phong hỏi, nhưng trong lòng anh đã có một dự cảm khủng khiếp.

Bóng trong đầu anh đang cười — một tiếng cười đầy chiến thắng và thỏa mãn vì sự thật cuối cùng này đã được phơi bày.

Vĩ không đáp lại ngay.

Anh ta cúi xuống, nhặt lấy khẩu súng còn nguyên vẹn từ tay Vĩ đang mê man do shock quá mức trước biến cố vừa xảy ra.

Hắn không giết Vĩ.

Việc để Vĩ sống trong sự tủi nhục và cô độc là một hình phạt tàn khốc hơn cái chết.

Nhưng hành động của Lâm Phong lại khác: anh bước tới, lấy thiết bị quét gen từ tay Vĩ đang run rẩy.

Màn hình hiển thị trên thiết bị vẫn còn lưu lại dữ liệu sinh học vừa thu thập được từ vết thương của Lâm Phong khi dây thừng cắm vào.

Những dòng mã di truyền xoắn kép chạy liên tục, nhưng ở đoạn cuối cùng, một chuỗi ký tự lạ xuất hiện — không phải là ADN hay ARN thông thường, mà là một cấu trúc hình học ba chiều phức tạp đang xoay tròn.

Lâm Phong nhìn kỹ hơn qua đôi mắt đã tiến hóa của mình.

Cấu trúc đó...

nó giống hệt con dấu trên chiếc nhẫn mà cha anh để lại trước khi chết.

Và cũng chính là biểu tượng được khắc trên ngực áo Thượng Quan Vũ, nhưng bị che khuất bởi lớp sơn phủ.

"Đây không phải chỉ là virus," Lâm Phong thì thầm, một寒意 lạnh buốt chạy dọc sống lưng dù cơ thể anh đang tỏa nhiệt độ cao bất thường.

"Đây là bản thiết kế."

Vĩ sững sờ nhìn vào màn hình, rồi kinh hoàng lùi lại khi thấy những ký tự bắt đầu phát sáng đỏ rực và lan ra khỏi bề mặt máy quét như một chất lỏng có ý thức.

"Lâm Phong...

Nó đang kết nối với mạng lưới toàn cầu!"

Nhưng quá muộn.

Từ trong cơ thể Lâm Phong, một tiếng vọng lớn vang lên khắp căn phòng ngầm, không phải từ thanh quản mà trực tiếp từ xương cốt và máu thịt: *KẾT NỐI THÀNH CÔNG.*

Ánh sáng đỏ bùng nổ từ đôi mắt của Lâm Phong chiếu thẳng vào Vĩ đang la hét kinh hoàng.

Và trong khoảnh khắc đó, trước khi bóng tối nuốt chửng toàn bộ nhận thức, anh thấy rõ những gì nằm phía sau lớp vỏ bọc thế giới tàn khốc này: hàng tỷ điểm sáng nhỏ li ti xuất hiện trên bản đồ thế giới ảo trong đầu anh, mỗi điểm đại diện cho một người mang virus Shenmu đang đồng loạt "đánh thức" cùng lúc.

Không phải là sự giải phóng.

Đó là sự triệu tập.

Và Lâm Phong vừa vô tình trở thành ngọn cờ hiệu lệnh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập