Chương 24
Nó cắt da thịt như những lưỡi dao vi mô được chế tạo từ chính sự thù địch của thiên nhiên.
Lâm Phong quỳ gối, hai tay chắp chặt vào lòng đất đóng băng, cố gắng giữ cho cơ thể mình khỏi trượt xuống vực thẳm phía trước.
Máu từ mũi anh đã đông lại thành những vệt đỏ sẫm trên môi, mùi kim loại tanh tưởi hòa quyện với hương vị ozone nồng nặc của trận bão từ vừa qua.
Cơ thể Bậc 3 của anh đang phản ứng dữ dội.
Những sợi cơ bắp săn chắc, vốn dĩ được tăng cường bởi virus Shenmu để chịu đựng áp lực cực hạn, giờ đây lại co rút đau đớn dưới tác động của nhiệt độ âm ba mươi độ C và bức xạ sinh học dư thừa.
Nhưng cơn đau không phải là thứ đáng sợ nhất.
Điều khiến Lâm Phong run rẩy không chỉ vì lạnh mà còn vì sự thay đổi bên trong cơ thể anh.
Phần bóng đen bao phủ cánh tay trái, vốn dĩ đã chuyển sang màu đỏ sẫm như máu đông ở chương trước, giờ đây đang phát nóng rực rỡ.
Nó không còn là một lớp màng sinh học thụ động nữa.
Nó giống như một vết thương hở trên thực tại, nơi những ký tự mã di truyền tiếp tục cuộn tròn và tái cấu trúc với tốc độ đáng sợ.
Lâm Phong cúi đầu nhìn xuống lòng bàn tay mình.
Da thịt ở khuỷu tay đã bị xé toạc bởi áp lực của cú va chạm trước đó, nhưng thay vì chảy máu đỏ tươi, một chất dịch nhầy màu tím đen đang tiết ra từ các mạch bạch huyết bị vỡ.
Chất dịch này không đông lại trong cái lạnh khắc nghiệt.
Nó sôi sục.
Và nó đang ăn mòn xương cốt anh.
đừng dừng lại," Lâm Phong thì thầm, giọng nói khàn khản đến mức khó nhận biết là của con người.
Anh nghiến răng, cố gắng tập trung vào ý thức để kiểm soát sự lan tỏa của cái gọi là 'Bóng'.
Sự thật vừa được hé lộ trong chương trước—that cha anh không chỉ chết vì virus mà còn bị mã hóa lại bởi nó—đang dấy lên một cơn bão nội tâm dữ dội.
Nếu Shadow thực sự là cửa ngõ, và anh là người mở khóa, thì những gì đang xảy ra với cơ thể anh không phải là bệnh tật.
Đó là quá trình lắp ráp lại phần cứng sinh học cho một phiên bản mới của nhân loại.
Một phiên bản mà Thượng Quan Vũ gọi là quái vật.
Lâm Phong hít sâu một hơi.
Không khí lạnh buốt đi vào phổi, gây ra những cơn ho sặc sụa làm rung chuyển lồng ngực anh.
Trong mỗi lần ho, anh cảm thấy như có ai đó đang cào bới bên trong dạ dày mình.
Nhưng anh không đứng dậy ngay lập tức.
Anh cần dữ liệu.
Cần bằng chứng vật lý cho giả thuyết vừa được hình thành trong đầu.
Anh quay sang phía vực thẳm mà trước kia những con sói đột biến đã lao vào và chết một cách kỳ lạ.
Mùi hương vị của cái chết ở đây rất khác biệt.
Không phải mùi thối rữa thông thường của xác động vật phân hủy.
Nó mang theo mùi hương của...
Của kim loại nặng bị oxy hóa nhanh chóng trong môi trường axit?
Lâm Phong bò lại gần mép vực, cẩn thận kéo người ra xa hơn một mét để tránh sụp đổ do băng tan yếu ớt.
Ánh sáng từ bầu trời xám xịt chiếu xuống đáy hố sâu khoảng năm mươi mét dưới kia.
Ở đó, xác của những con sói đột biến không nằm rải rác ngẫu nhiên.
Chúng xếp thành vòng tròn xung quanh một vật thể trung tâm.
Vật thể đó phát ra ánh sáng xanh nhạt, mờ ảo như sương mù buổi sáng sớm nhưng lại mang tính chất xuyên thấu lạ thường.
Nó không phải là đá quý tự nhiên.
Cấu trúc hình học của nó quá hoàn hảo—một khối đa diện phức tạp với các mặt phẳng phản chiếu ánh sáng theo những góc độ bất thường, khiến mắt người xem bị mỏi ngay lập tức nếu cố gắng tập trung vào nó.
Lâm Phong nheo mắt.
Trực giác sinh tồn của anh hét lên cảnh báo: *Đừng lại gần*.
Nhưng sự tò mò khoa học và nỗi ám ảnh về nguồn gốc virus Shenmu trong anh mạnh hơn cả bản năng sợ hãi.
Anh rút ra một thanh kim loại gỉ sét từ túi áo—một mảnh vỡ còn sót lại từ cánh cửa phòng thí nghiệm cũ mà anh đã phá hủy cách đây hai tuần—and ném nó xuống vực.
Mảnh kim loại rơi chậm chạp, bị lực cản của dòng khí nóng bốc lên từ dưới đáy hố đẩy lệch hướng.
Khi chạm vào vật thể phát sáng, một âm thanh chói tai vang lên, giống như tiếng kính vỡ nhưng được khuếch đại qua hệ thống loa công suất lớn.
Vật thể không chỉ phản chiếu ánh sáng; nó đang *hút* năng lượng xung quanh.
Những xác sói xung quanh bắt đầu co giật nhẹ, dù chúng đã chết từ lâu.
"Đó không phải là thiên thạch," Lâm Phong lẩm bẩm, tim đập thình thịch mạnh hơn bao giờ hết.
"Đó là một thiết bị thu thập dữ liệu sinh học."
Và anh vừa nhận ra rằng những con sói không chết vì khí độc ngẫu nhiên.
Chúng chết vì vật thể này đã hút sạch năng lượng sinh học từ chúng trong vòng chưa đầy ba giây sau khi tiếp xúc.
Nó ăn thịt tế bào.
Nó tiêu hóa DNA.
Lâm Phong cảm thấy một cơn chóng mặt dữ dội tấn công não bộ anh.
Nếu đây là thiết bị thu thập, thì ai đặt nó ở đó?
Và quan trọng hơn, tại sao nó lại nằm ngay dưới lòng đất đóng băng của vùng hoang địa này—nơi được coi là trung tâm phát tán ban đầu của virus Shenmu?
Anh cúi xuống gần mép vực hơn nữa, cố gắng nhìn rõ những ký tự khắc trên bề mặt vật thể.
Chúng không phải tiếng Việt, không phải tiếng Anh, và cũng không giống bất kỳ ngôn ngữ nào anh từng biết trong các tài liệu lịch sử trước đại họa.
Nhưng chúng trông quen thuộc đến rợn người.
Cấu trúc xoắn kép của các ký tự đó gợi nhớ chính xác đến chuỗi mã di truyền đang hiện lên trên cánh tay trái của anh.
Shadow đang phản ứng lại với sự hiện diện của vật thể kia.
Cơn đau nóng rát từ khuỷu tay lan tỏa nhanh chóng lên vai, rồi xuống dọc theo cột sống.
Những tế bào da xung quanh vết thương bắt đầu tái xanh, sau đó chuyển sang màu tím bầm, và cuối cùng là một sắc đen bóng loáng như obsidian.
Lâm Phong rít lên vì đau đớn nhưng không thể rời mắt khỏi vật thể dưới kia.
Anh nhận ra sự tương đồng đáng sợ giữa mã di truyền trên cánh tay mình và những ký tự khắc trên thiết bị.
Chúng khớp nhau hoàn toàn về mặt cấu trúc phân tử, chỉ khác biệt ở một điểm: Mã trên cơ thể anh đang *hoàn thiện* chuỗi thông tin mà vật thể dưới kia thiếu hụt.
"Nó cần chìa khóa," Lâm Phong nói với chính mình, giọng lạnh lùng và vô cảm như khi ông ta giải phẫu một xác chết trong phòng thí nghiệm.
"Và tôi là chiếc chìa đó."
Ý tưởng này vừa kinh hoàng lại vừa hấp dẫn đến mức khiến anh mất đi khả năng kiểm soát hô hấp.
Nếu Thượng Quan Vũ biết được điều này...
nếu phe người nội chiến biết rằng virus Shenmu không phải là lời nguyền hủy diệt mà là một công cụ nâng cấp—một chương trình cài đặt từ ngoài hành tinh nhằm tạo ra những cá thể hoàn hảo hơn, mạnh mẽ hơn thì mọi nỗ lực của họ để tiêu diệt các Tiến Hóa Bậc cao đều trở nên vô nghĩa.
Họ đang tự sát bằng cách loại bỏ chính những người mang trong mình mã nguồn tương lai của loài người.
Lâm Phong đứng dậy, chân tay run rẩy không phải vì lạnh mà vì sự kích thích quá mức của hệ thần kinh trung ương.
Anh cần lấy được một mẫu vật từ dưới kia.
Không chỉ để nghiên cứu, mà còn để chứng minh với chính Shadow rằng anh vẫn là chủ nhân của cơ thể này.
Nếu anh có thể giải mã hoàn toàn chuỗi thông tin trên thiết bị đó bằng cách tiếp xúc trực tiếp qua Shadow, anh sẽ biết được mục đích cuối cùng của virus Shenmu.
Nhưng trước khi anh kịp hành động, một âm thanh lạ vang lên từ phía sau lưng anh.
Tiếng bước chân nặng nề, chậm rãi và đầy đe dọa xuyên qua lớp tuyết dày đặc.
Không phải là tiếng bước chân của sói đột biến hay bất kỳ quái vật nào khác mà Lâm Phong từng gặp.
Âm thanh này mang tính cơ học rõ rệt—tiếng kim loại va chạm vào đá băng, tạo ra những âm vang sắc lạnh trong không gian tĩnh lặng chết chóc.
Lâm Phong quay người lại thật chậm, tay trái vẫn bám chặt lấy mép vực để che giấu sự biến đổi đáng sợ đang diễn ra trên cánh tay mình.
Từ phía sau những tảng đá băng khổng lồ, một bóng dáng cao lớn bước ra.
Nó mặc bộ giáp chiến trường cũ kỹ, sơn màu xám xịt đã phai màu theo thời gian và bụi bẩn.
Trên ngực áo khoác là huy hiệu hình con mắt bị nhắm lại của phe Phán Xử—những kẻ đi săn Tiến Hóa Bậc cao mà Thượng Quan Vũ lãnh đạo.
Nhưng điều khiến Lâm Phong chết lặng không phải là danh tính của người đến.
Đó là khuôn mặt sau lớp mũ bảo hiểm đã vỡ nát, để lộ ra một nửa gương mặt bị ăn mòn bởi axit sinh học và một con mắt cơ học đang quay tròn phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ.
"Đã tìm thấy bạn rồi," giọng nói của kẻ đó méo mó qua bộ lọc khí hỏng hóc, mang theo âm sắc điện tử lạnh lùng và vô cảm.
"Mẫu thử nghiệm số 0."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận