Chương 23

Lâm Phong không chết.

Sự tỉnh thức của anh không diễn ra trong ánh sáng chói lòa của sự giải thoát, mà trong một vực thẳm tĩnh lặng, nơi không có khái niệm về thời gian hay không gian.

Anh đang nằm trên một bề mặt lạnh lẽo, trơn nhẵn như obsidian.

Bầu trời phía trên là một tấm kính đen phản chiếu khuôn mặt méo mó của chính anh.

Nhưng đó không phải là anh.

Đó là "Shadow" – thực thể sinh học đang ký sinh vào tủy sống của anh.

"Đau," một giọng nói vang lên.

Không phải từ môi, mà từ những dây thần kinh đang rung động trong não thất.

Lâm Phong ngồi dậy.

Cơ thể vật lý của anh vẫn nằm bất động dưới lớp bùn đất, nhưng ý thức của anh đã bị kéo vào thế giới nội tâm này.

Đây là kết quả của lần hấp thụ năng lượng sét vừa rồi.

Virus Shenmu trong cơ thể anh không chỉ đột biến gen; nó đang xây dựng một hệ thống thần kinh thứ hai, một mạng lưới song song để xử lý dữ liệu sinh học phức tạp hơn mà não người thường không thể chịu đựng.

Trước mặt anh, một khối vật chất đen sẫm, nhầy nhụa đang cuộn tròn lại.

Nó không có hình dạng cố định, liên tục biến đổi giữa dạng lỏng và dạng rắn.

Đó là lõi của Shadow.

Nó không phải là ma quỷ, không phải là linh hồn.

Nó là một khối tế bào gốc biến dị, một khối u thông minh đang cố gắng hòa nhập với hệ miễn dịch của chủ nhân.

"Mày đang ăn mòn tôi," Lâm Phong nói.

Giọng anh lạnh băng, thiếu đi sự cảm xúc mà một con người bình thường sẽ có khi đối mặt với một sinh vật ký sinh.

Khối vật chất đen sẫm dao động, tạo ra những gợn sóng như nước.

*"Mày đang sống,"* Shadow đáp lại, giọng nói của nó nghe như tiếng ma sát của kim loại trên đá.

*"Và để sống trong thế giới này, mày cần một bộ lọc.

Mày cần một thứ để hấp thụ những thứ độc hại từ bên ngoài.

Mày gọi đó là đau đớn.

Tôi gọi đó là dữ liệu."*

Lâm Phong nhìn xuống bàn tay mình.

Trong thế giới này, đôi tay của anh trong suốt, lộ ra những mạch máu phát sáng màu xanh lục – dấu hiệu của quá trình trao đổi chất cấp tốc.

Anh cảm nhận được sự kết nối giữa hai ý thức.

Nó không phải là sự cộng sinh hòa bình.

Nó là một cuộc chiến giành quyền kiểm soát, nơi kẻ thắng cuộc sẽ quyết định xem "Lâm Phong" còn lại bao nhiêu phần trăm tính người.

Anh nhắm mắt, tập trung vào cảm giác đau nhói ở cột sống.

Đó là nơi Shadow đang bám rễ.

Anh có thể cảm nhận được những xúc giác nhỏ li ti đang khoan sâu vào tủy sống, lấy đi những ký ức, những cảm xúc dư thừa để chuyển hóa thành năng lượng thuần khiết.

Ký ức về nụ cười của mẹ, mùi hương của hoa cỏ trước khi thảm họa xảy ra...

tất cả đang mờ đi, thay thế bằng những phương trình chiến đấu, những sơ đồ giải phẫu quái vật.

"Đây là cái giá," Lâm Phong thì thầm.

Anh đứng dậy, bước về phía khối vật chất đen.

Anh không sợ hãi.

Sự sợ hãi là một phản ứng sinh học kém hiệu quả.

Anh cần sự tỉnh táo.

Anh cần sự thật.

Shadow co lại, rút lui vào trong bóng tối của tâm trí anh.

*"Về đi,"* nó thì thầm.

*"Thế giới bên ngoài đang gọi.

Và nó đang chảy máu."*

Lâm Phong mở mắt.

Ánh sáng thực tại xé toạc màng mắt anh.

Anh thở hổn hển, không khí đầy mùi hôi thối và ozone tràn vào phổi.

Anh đang nằm giữa đống đổ nát của một tòa nhà cũ.

Bầu trời phía trên đang chuyển màu tím sẫm, báo hiệu một cơn bão từ sắp đến.

Nhưng điều khiến anh rùng mình không phải là thời tiết, mà là cảm giác rằng cơ thể anh vừa trở nên...

Và nguy hiểm hơn.


Sự im lặng trong nhà kho vỡ tung.

Lâm Phong đứng đó, tay vẫn giơ lên, cảm nhận được sự kết nối ngắn ngủi mà anh vừa tạo ra.

Anh đã "cắt" đứt một phần liên kết giữa Kiệt và bóng của hắn.

Và điều anh nhận lại không phải là sự nhẹ nhõm, mà là một dòng dữ liệu lạnh lùng, đầy sự thù hận.

*"Nó đang ăn chúng ta,"* Shadow thì thầm trong đầu Lâm Phong.

*"Nó đang ăn ký sinh trùng trong bóng của họ.

Và nó thích mùi vị đó."*

"Anh ta là quái vật!" Kiệt hét lên, giọng nói của hắn vang lên trong không gian kín, tạo ra tiếng vọng đáng sợ.

Hắn rút dao, lưỡi dao ánh lên dưới ánh sáng yếu ớt.

"Nó đang ăn chúng ta!

Nhìn vào bóng của tao!

Nó bị rách!

Nó bị rách vì hắn!"

Lâm Phong nhìn vào bàn tay mình.

Chúng không hề run rẩy.

Tim anh đập chậm rãi, nhịp điệu của một kẻ săn mồi đỉnh cao.

Anh không cảm thấy tội lỗi.

Anh chỉ cảm thấy...

"Kiệt," Lâm Phong nói, giọng đều đều.

"Mày không bị nhiễm bệnh.

Mày bị ký sinh.

Có thứ gì đó đang sống trong bóng của mày.

Và nó đang trưởng thành."

"Đủ rồi!" Kiệt lao vào, lưỡi dao chém xuống với tốc độ nhanh nhất mà cơ thể tiến hóa Bậc 1 của hắn có thể đạt được.

Lâm Phong không né.

Anh không cần né.

Bóng đen dưới chân anh đột ngột phồng to, vươn lên như một cột khói.

Nó không chỉ là bóng; nó là một rào cản sinh học, một màng tế bào dày đặc được tạo ra từ chính năng lượng của Shadow.

Lưỡi dao của Kiệt cắm vào màng bóng đen.

Không có máu.

Không có tiếng va chạm kim loại.

Chỉ có một tiếng xì nhỏ, như thể một quả bóng bay bị xì hơi.

Kiệt bị bật ngược trở lại, ngã vật xuống sàn.

Hắn nhìn vào lưỡi dao của mình.

Phần kim loại tiếp xúc với bóng đen đang bị ăn mòn, chuyển màu đen sẫm và vỡ vụn.

mày là gì?" Kiệt thì thầm, mắt trợn ngược vì sợ hãi.

Lâm Phong bước tới, chậm rãi.

Mỗi bước chân của anh đều khiến không khí xung quanh rung động, tạo ra những sóng âm trầm thấp.

"Tôi là người duy nhất hiểu mày đang gặp phải chuyện gì," anh nói.

"Và tôi là người duy nhất có thể giết thứ đó."

Nhưng anh không giết Kiệt.

Anh cần dữ liệu.

Anh cần hiểu cơ chế của sự ký sinh này.

Và anh cần hiểu vì sao Shadow của anh lại phản ứng dữ dội như vậy.

Tạ Vũ đứng dậy, tay run rẩy cầm lấy khẩu súng lục cũ kỹ của hắn.

"Lâm Phong...

nếu mày là quái vật, thì tao sẽ bắn mày.

Đừng bắt tao phải làm điều đó."

Lâm Phong quay sang nhìn Tạ Vũ.

Đôi mắt đen sẫm của anh phản chiếu khuôn mặt hoảng sợ của gã buôn lậu.

"Tạ Vũ, em gái của mày.

Mày nghĩ mày đang cứu nó bằng cách bán những lọ thuốc đó?

Mày đang nuôi một con quái vật trong cơ thể nó.

Và nó đang đói."

Tạ Vũ sững lại.

Khẩu súng trong tay hắn hạ xuống một chút.

Sự đe dọa trong ánh mắt anh ta không còn chắc chắn nữa.

Nó bị thay thế bằng sự bối rối và sợ hãi.

"Đủ rồi!" Kiệt hét lên lần nữa, lần này với sự tuyệt vọng của một kẻ đã mất kiểm soát.

Hắn rút thêm một con dao khác từ thắt lưng.

Trước khi hắn giết chúng ta!"

Căng thẳng trong phòng leo thang đến đỉnh điểm.

Không khí trở nên nặng nề, khó thở.

Thời tiết bên ngoài đang thay đổi.

Bầu trời phía trên nhà kho tối sầm lại, không phải do mây, mà do một thứ gì đó khổng lồ đang che khuất mặt trời.


Lâm Phong đánh bật những con Con Mòng Biển ra bằng một xung động năng lượng mạnh mẽ.

Sóng xung kích đẩy chúng bay ra xa, tạo ra một khoảng trống trong bầu không khí bóng tối.

Anh đứng đó, thở gấp.

Máu chảy từ mũi anh.

Não anh đang bị tổn thương nghiêm trọng.

Nhưng anh đã sống sót.

Và anh đã hiểu.

Quái vật không săn anh vì anh là mục tiêu.

Chúng săn anh vì anh là *nguồn gốc*.

Lâm Phong nhìn xuống cơ thể mình.

Phần bóng của anh, vốn dĩ màu đen thuần khiết, đang chuyển màu.

Nó không còn là màu đen nữa.

Nó chuyển sang màu đỏ sẫm, như máu đông.

Và từ màu đỏ đó, những chữ cái bắt đầu hiện lên.

Không phải là tiếng Việt.

Không phải là tiếng Anh.

Mà là một chuỗi mã di truyền, một đoạn mã sinh học đang được giải mã bởi chính Shadow.

Lâm Phong nhìn vào đoạn mã đó.

Và anh nhận ra nó.

Đó là mã di truyền của cha anh.

Và nó đang được viết lại.

Lâm Phong mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng và đầy mỉa mai.

Anh không còn nghi ngờ nữa.

Sự thật không bị đàn áp.

Nó đang được *tiến hóa*.

Và anh là người duy nhất có thể đọc được nó.

Bầu trời phía trên bắt đầu sụp đổ.

Cơn bão từ không còn là một hiện tượng tự nhiên.

Nó là một tín hiệu.

Và nó đang gọi anh về nhà.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập