Chương 22

Chương 22 — Tạo Bóng: Chìa Khóa Sinh Tồn

Lâm Phong không hét lên.

Sự shock đã bị thay thế bằng một sự tĩnh lặng đáng sợ, lạnh lùng như băng giá giữa lòng mùa đông.

Anh nhìn vào đôi mắt trợn ngược của kẻ địch vừa ngã xuống, nơi ánh sống đang tắt dần, và cảm nhận được sự rung động kỳ lạ từ sau gáy.

Đó không phải là cơn đau đầu thông thường, mà là một áp lực sinh học, như thể một thực thể thứ hai đang cố gắng chui ra từ tủy sống của anh, xé toạc lớp vỏ bọc của nhân loại.

Không khí xung đây trở nên nặng nề, đậm đặc mùi ozone và máu tươi.

Bầu trời phía trên tàn tích đang chuyển màu, từ xám xịt sang một sắc tím sẫm đầy đe dọa.

Một cơn bão từ đang hình thành.

Đối với những người bình thường, đây là dấu hiệu của cái chết, của những tia sét có thể thiêu rụi cơ thể trong tích tắc.

Nhưng đối với Lâm Phong, dưới sự cộng sinh với "Bóng", đây là một bữa tiệc.

Anh cúi xuống, ngón tay run rẩy chạm vào vết thương trên vai kẻ thù.

Da thịt nơi đó không còn hồng hào, mà chuyển sang màu xanh đen, các mạch máu nổi ngoằn ngoèo như những con rắn nhỏ đang bò dưới da.

Virus Shenmu không chỉ làm biến dạng cơ thể; nó đang viết lại mã di truyền của họ, biến họ thành những công cụ hoàn hảo hơn, hung dữ hơn.

Lâm Phong rút dao ra, cắt một mẫu mô nhỏ từ cánh tay kẻ thù.

Khi tiếp xúc với không khí, mẫu mô đó tỏa ra một luồng hơi lạnh, ngưng tụ thành những tinh thể băng nhỏ li ti.

Anh đưa mẫu mô lên soi dưới ánh sáng xanh ngọc bích yếu ớt từ các ống dẫn trên tường.

"Một biến thể mới," anh thì thầm, giọng nói vang lên khô khốc trong hang động.

"Không phải là đột biến ngẫu nhiên.

Đây là sự tiến hóa có chủ đích."

Anh bỏ mẫu mô vào ống nghiệm thủy tinh trong túi áo.

Đây là bằng chứng.

Bằng chứng rằng Thượng Quan Vũ đang sai lầm.

Virus không phải là lời nguyền.

Nó là một chương trình cài đặt.

Và anh, Lâm Phong, là dòng mã lỗi duy nhất còn lại.

Cảm giác trong tủy sống càng lúc càng dữ dội.

Bóng đen bên cạnh anh, thứ mà anh gọi là "Shadow", đang rung lên.

Nó không còn là một bóng mờ vô tri nữa.

Nó có hình dạng, có chiều sâu, và quan trọng nhất, nó có ý chí.

Nó muốn ăn.

Nó muốn hấp thụ năng lượng từ mẫu mô này.

Lâm Phong nghiến răng.

Anh biết rằng nếu để Shadow hấp thụ mẫu mô này, nó sẽ mạnh lên.

Nhưng cái giá phải trả là gì?

Anh sẽ mất thêm một phần ký ức?

Hay là sự kiểm soát của mình?

Trong thế giới này, đạo đức chỉ là một từ ngữ để những kẻ yếu đuối tự an ủi mình.

Nhưng với Lâm Phong, đó là ranh giới mong manh giữa con người và quái vật.

Anh bước lùi lại,远离 (xa rời) xác chết.

Hang động phía trước tối om, nhưng anh có thể cảm nhận được sự hiện diện của một thứ gì đó lớn hơn, cổ xưa hơn đang chờ đợi ở sâu thẳm.


Lâm Phong tỉnh dậy trong thực tại.

Mưa axit đang rơi, nhưng lần này, nó không hòa tan da thịt anh.

Những giọt axit chạm vào lớp da xám xịt mới của anh và bốc hơi thành làn khói trắng.

Anh đã tiến hóa thành Bậc 1, nhưng không phải theo cách thông thường.

Anh không có sừng hay móng vuốt.

Anh có "Bóng".

Cơn bão từ phía trên đỉnh cao đang gầm thét.

Sét chẻ đôi bầu trời, mỗi tia sét đều mang theo một lượng năng lượng khổng lồ.

Đối với những kẻ tiến hóa khác, đây là cơn ác mộng.

Nhưng đối với Lâm Phong, dưới sự cộng sinh với Shadow, đây là nguồn dinh dưỡng.

Anh đứng giữa trận mưa axit, đưa hai tay lên trời.

Những tia sét nhỏ li ti bắt đầu tụ tập quanh anh, bị hút vào trong cơ thể anh.

Da thịt anh nóng lên, các mạch máu dưới da chuyển màu xanh lá cây, phát ra ánh sáng yếu ớt.

Anh cảm thấy sức mạnh.

Một sức mạnh chưa từng có.

Cơ bắp anh co giãn, trở nên săn chắc hơn.

Xương cốt anh dày hơn, cứng hơn.

Và quan trọng nhất, ý thức anh trở nên sắc bén hơn.

Anh có thể cảm nhận được sự sống của mọi sinh vật trong bán kính mười mét.

Nhưng cùng với đó là sự trống rỗng.

Anh nhớ lại khuôn mặt của người bạn gái cũ, của những người hàng xóm thân thiện.

Những ký ức đó đang mờ dần, bị thay thế bằng những dữ liệu lạnh lùng, những tính toán chiến thuật.

Lâm Phong cúi xuống, nhìn vào phản chiếu của mình trong một vũng nước mưa.

Khuôn mặt anh vẫn là khuôn mặt của một con người, nhưng đôi mắt...

Đôi mắt anh đã thay đổi.

Con ngươi co lại thành một đường thẳng, giống như một con thú hoang.

"Đây là cái giá," anh thì thầm.

"Để sống sót, ta phải từ bỏ phần con người."

Anh bước tiếp, hướng về phía sâu hơn của hang động.

Mùi hương của sự nguy hiểm, của một kẻ săn mồi đỉnh cao, đang dẫn đường cho anh.

Anh không sợ hãi.

Anh cảm thấy một sự hưng phấn kỳ lạ.

Sự sợ hãi đã biến mất, thay vào đó là một sự tập trung tuyệt đối.

Anh là một nhà khoa học trong phòng thí nghiệm của chính mình.

Và thế giới này là đối tượng thử nghiệm.

Con sói đầu tiên nhảy vào tàn tích, răng nanh lộ ra.

Nó đã vượt qua được sự sợ hãi bản năng, hoặc có lẽ là đói khát đã chiến thắng.

Nó nhắm vào cổ anh, với tốc độ nhanh hơn lần trước.

Lâm Phong không né.

Anh đứng yên, hai tay buông thõng.

Tim anh đập chậm lại, nhịp thở đều đặn.

Anh không sử dụng cơ bắp.

Anh không sử dụng kỹ năng.

Anh ra lệnh bằng *ý chí*.

*"Tấn công."*

Bóng đen bên cạnh anh đột ngột phóng ra, nhanh hơn ánh sáng.

Nó không chạm vào con sói.

Nó xuyên qua không khí, tạo ra một luồng chân không nhỏ, hút lấy oxy xung quanh.

Con sói bị hút vào trong bóng đen, cơ thể nó co rút lại, xương cốt vỡ vụn dưới áp lực chân không.

Một tiếng nổ nhỏ vang lên.

Con sói biến thành một đống máu và thịt nát bét, bám vào bức tường đá.

Lâm Phong nhìn vào bàn tay mình.

Chúng đang run rẩy.

Không phải vì sợ hãi.

Mà vì sự phấn khích.

Anh vừa giết một sinh vật tiến hóa Bậc 2 mà không cần chạm vào nó.

Shadow cười trong tâm trí anh.

Tiếng cười đó vang lên như tiếng kim loại va vào nhau,刺耳 và đầy vẻ khinh miệt.

*"Tuyệt vời,"* Shadow thì thầm.

*"Mày đang bắt đầu hiểu.

Bóng không phải là vũ khí.

Bóng là sự mở rộng của ý thức.

Và ý thức của mày đang trở nên hung dữ hơn."*

Lâm Phong không đáp.

Anh bước qua đống xác sói, tiếp tục đi sâu vào hang động.

Anh cảm thấy sự kết nối giữa mình và Shadow trở nên chặt chẽ hơn.

Không còn là sự đối kháng.

Mà là sự cộng sinh.

Nhưng sâu thẳm trong tâm trí, một giọng nói khác thì thầm.

Giọng nói của cha anh.

*"Con đang làm gì?"*

Lâm Phong dừng lại.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng lắng nghe.

Nhưng giọng nói đó mờ dần, bị drowned out bởi tiếng cười của Shadow và tiếng gầm gừ của những con sói khác đang tụ tập lại.

Anh không quan tâm.

Anh không có thời gian cho những ký ức cũ.

Anh cần sức mạnh.

Và sức mạnh đang chờ đợi anh ở phía trước.


Lâm Phong dừng bước.

Trước mặt anh là một cánh cửa kim loại lớn, được khóa bằng một hệ thống sinh học phức tạp.

Trên cánh cửa, một biểu tượng phát sáng màu đỏ: một con mắt đang khóc.

Anh đưa tay ra, chạm vào cánh cửa.

Một luồng điện chạy dọc theo cánh tay anh, khiến anh run rẩy.

Hệ thống nhận diện DNA.

Nó cần máu.

Máu của một người được chọn.

Lâm Phong nhìn vào chai vaccine trong tay.

Bào thai bên trong đang di chuyển mạnh hơn.

Nó đang gọi anh.

*"Cha..."*

Lâm Phong mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng và đầy mỉa mai.

Anh đưa chai vaccine lên, nhấn mạnh vào một lỗ nhỏ trên cánh cửa.

Chất lỏng màu đỏ sẫm chảy ra, hòa quyện với hệ thống sinh học.

Cánh cửa mở ra.

Bên trong là một căn phòng trống rỗng.

Ở giữa căn phòng, một chiếc giường bệnh cũ kỹ.

Và trên chiếc giường đó, một người đàn ông đang nằm.

Người đàn ông mở mắt ra.

Đôi mắt anh ta giống hệt đôi mắt của Lâm Phong.

"Con đã về rồi," người đàn ông nói, giọng nói vang lên trong đầu Lâm Phong.

Lâm Phong đứng đờ đẫn.

Tim anh ngừng đập.

Đó là cha anh.

Người cha đã chết từ ba năm trước.

Và trên ngực người đàn ông, một vết thương lớn đang rỉ máu.

Vết thương đó giống hệt vết thương mà Lâm Phong đã gây ra cho chính mình trong lần đầu tiên tiếp xúc với virus Shenmu.

Và cái giá của sự sống.

Tất cả đều nằm ở đây.

Và Lâm Phong biết rằng, không có đường lui.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập