Chương 26

Lâm Phong đứng im bất động trong bóng tối dày đặc của căn hầm ngầm đã bị bỏ rơi.

Không khí ở đây nặng nề đến mức có thể ngửi thấy mùi kim loại oxy hóa và bụi mịn từ thiên thạch Shenmu bám chặt vào phổi, gây ra cảm giác nghẹt thở quen thuộc.

Ánh mắt xanh thẫm của anh phản chiếu lạnh lẽo lên bề mặt kim loại gỉ sét của chiếc mặt nạ trước mặt.

Đó không phải là một món đồ trang trí thông thường mà là một thiết bị sinh học được bảo quản trong hộp kính vỡ vụn, nằm giữa đống đổ nát của phòng thí nghiệm cũ.

Chiếc mặt nạ này thuộc về phe Phán Xử, nhưng khác biệt hoàn toàn với những mẫu anh từng thấy trên xác kẻ thù.

Nó không có huy hiệu con mắt nhắm lại.

Thay vào đó, bề mặt kim loại được khắc những đường gân máu nhân tạo đang khô cạn màu đỏ sẫm.

Lâm Phong nghiêng đầu, tư duy logic của Bậc 3 Tiến Hóa phân tích nhanh chóng: đây là một công cụ chứa đựng dữ liệu di truyền hoặc mã lệnh sinh học cấp cao.

"Bóng" trong cơ thể anh bắt đầu rên rỉ.Đó không phải là tiếng nói từ thanh quản mà là sự co thắt đau đớn ở vùng tủy sống, nơi thực thể ký sinh đang cố gắng tiếp cận nguồn thông tin mới.

Cảm giác giống như một ngàn kim châm chích vào da thịt mỗi khi Lâm Phong suy nghĩ về chiếc mặt nạ đó.

Anh nghiến răng, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo dù nhiệt độ trong hầm thấp dưới mức đóng băng.

Hắn biết rằng việc chạm vào nó là nguy hiểm.

Virus Shenmu không chỉ đơn thuần là một bệnh tật; nó là một chương trình nâng cấp mang tính cưỡng chế.

Nếu chiếc mặt nạ này chứa đựng "mã gốc" của virus, thì bất kỳ ai tiếp xúc trực tiếp đều có thể bị ghi đè ý thức.

Nhưng sự thật về cha mình và nguồn gốc thực thể 'Bóng' đang thúc đẩy anh bước tới.

Lâm Phong cúi xuống, ánh mắt sắc lạnh quét qua các ký tự còn sót lại trên tấm biển đồng hồ bên cạnh hộp kính.

Những con số đó không phải là năm sản xuất mà là mã hiệu thử nghiệm: *Subject 0 - Phase Alpha*.

Cánh tay trái của anh run lên nhẹ nhàng, cơ bắp dưới lớp da đang chuyển màu xám xịt do tác động phụ của tiến hóa Bậc 3.

Da thịt trở nên cứng hơn thép, nhưng cũng dễ vỡ hơn nếu không được kiểm soát.

Anh cần biết thêm thông tin trước khi đối đầu với Thượng Quan Vũ hay bất kỳ tổ chức nào khác.

Sự cô lập là lá chắn tốt nhất, nhưng tri thức mới là vũ khí thực sự.

Lâm Phong hít sâu một hơi dài, mùi gỉ sắt và máu khô len vào mũi kích thích khứu giác nhạy bén hơn thường ngày của hắn.

Hắn không sợ chết, hắn chỉ sợ bị kiểm soát mà không biết ai đang giật dây.

Khi đầu ngón tay của Lâm Phong chạm vào bề mặt kim loại lạnh lẽo của chiếc mặt nạ, một xung điện sinh học chạy dọc theo dây thần kinh.

Cơn đau nhói xuyên tạc não bộ khiến thị giác anh tạm thời mờ đi trong tích tắc.

Thay vì rút tay lại như phản xạ tự nhiên, hắn nhận ra rằng cơn đau này không phải là tổn thương vật lý mà là một dạng mã hóa thông tin thô sơ đang được truyền thẳng vào hệ thần kinh trung ương.

Đó là cảm giác giống như việc.t cả một thư viện sách cũ kỹ vào trong đầu qua lỗ tai.

Những hình ảnh vỡ vụn, tiếng ồn tĩnh điện và những dòng dữ liệu sinh học hỗn loạn tràn ngập ý thức của Lâm Phong.

Hắn khom người xuống, hai tay ôm chặt lấy hộp kính để giữ thăng bằng cho cơ thể đang run rẩy không kiểm soát.

Trong cơn đau đớn tột cùng, một hình ảnh rõ rệt hiện ra: một phòng phẫu thuật vô trùng với ánh sáng trắng lạnh lẽo.

Một người đàn ông mặc áo lab màu xanh dương đang nhìn vào màn hình hiển thị chuỗi DNA xoắn kép phát sáng đỏ rực.

Người đó quay lại, và khuôn mặt của anh ta chính là cha Lâm Phong trong ký ức mờ mịt từ thời thơ ấu.

hoàn hảo," giọng nói của người đàn ông vang lên không phải từ môi mà trực tiếp trong đầu Lâm Phong, méo mó như bị nhiễu sóng radio.

"Virus Shenmu sẽ loại bỏ yếu tố ngẫu nhiên khỏi sự tiến hóa." Lâm Phong mở mắt ra, đồng tử co lại thành những khe hẹp hình dọc giống như thú ăn thịt.

Hắn nhìn vào chiếc mặt nạ với ánh mắt khác hẳn trước đây.

Đây không chỉ là một thiết bị quân sự; nó là chìa khóa để giải mã quá trình đột biến mà hắn đang trải qua mỗi ngày.

Thực thể 'Bóng' trong cơ thể anh gầm lên dữ dội hơn, dường như cũng nhận ra mối nguy hiểm từ những ký ức này.

Hắn rút tay về thật nhanh, ngón tay nơi vừa chạm vào mặt nạ đã bị bỏng nhẹ bởi nhiệt độ sinh học cực cao phát ra từ vật thể đó.

Da thịt ở đầu ngón tay chuyển sang màu đen sạm, tế bào chết dần và rơi ra như tro tàn.

Tiến hóa Bậc 3 mang lại sức mạnh phục hồi nhanh chóng, nhưng tốc độ phân rã của mô tiếp xúc với "mã gốc" lại đáng sợ hơn nhiều so với bất kỳ vết thương nào trước đây.

Lâm Phong liếm môi khô khốc, cố gắng tập trung tinh thần để đẩy lùi cơn đau đầu đang đe dọa làm tê liệt các giác quan khác.

Hắn nhận ra rằng Thượng Quan Vũ không sai hoàn toàn khi muốn tiêu diệt những người mang virus mạnh.

Virus này thực sự có ý thức độc lập và nó đang tìm cách kiểm soát vật chủ thông qua việc ghi nhớ vào DNA.

Nhưng nếu cha anh đã từng nghiên cứu về điều đó, thì chắc chắn phải có một cách để ngăn chặn hoặc đảo ngược quá trình này.

Lâm Phong nhìn quanh căn phòng tối om, ánh mắt dừng lại ở góc xa nơi những ống nghiệm cũ kỹ vẫn còn nguyên vẹn trên giá đỡ bằng kim loại gỉ sét.

Hắn cần tìm thấy mẫu máu hoặc mô tế bào được lưu trữ tại đây – thứ có thể giúp hắn hiểu rõ hơn về bản chất của 'Bóng'.

Lâm Phong lao về phía khu vực lưu trữ hóa chất, bước chân của anh dẫm lên những mảnh kính vỡ dưới sàn nhà với âm thanh vang vọng trong không gian tĩnh lặng chết chóc.

Chiếc mặt nạ kim loại trên bàn đột ngột phát ra tiếng hú chói tai, tần số cao đến mức làm rung chuyển các hạt bụi lơ lửng trong không khí thành một đám mây xoáy nhỏ quanh anh.

Nó không còn là vật vô tri nữa mà trở nên hung hãn, như thể nhận biết được sự hiện diện của một đối tượng thử nghiệm sống đang cố gắng đánh cắp dữ liệu.

Tốc độ phản ứng của Bậc 3 Tiến Hóa cho phép Lâm Phong né tránh những tia năng lượng sinh học bắn ra từ mắt chiếc mặt nạ.

Những tia sáng tím nhạt này không gây cháy mà ăn mòn cấu trúc phân tử, để lại những vết hằn sâu trên nền xi măng cứng như đá hoa cương.

Hắn quay người lại, dùng vai đập vỡ một ngăn tủ sắt cũ kỹ bên cạnh mình lấy thêm chỗ ẩn nấp tạm thời trong khi tìm kiếm vật phẩm cần thiết giữa đống hỗn loạn.

Khói mù từ phản ứng hóa học bắt đầu lan tỏa khắp căn phòng nhỏ hẹp, mang theo mùi vị của ozone và máu tanh hôi đặc trưng của quái thú đột biến bị giết chết gần đây nhất tại nơi này.

Thực thể 'Bóng' trong cơ thể anh càng trở nên hung dữ hơn khi tiếp xúc với trường năng lượng phát ra từ chiếc mặt nạ cảnh báo nguy hiểm sắp tới cho chủ nhân cũ của nó hoặc bất kỳ ai dám xâm phạm vào khu vực cấm địa bí mật này.

Lâm Phong cúi thấp người, tay trái cầm chặt một thanh sắt gỉ sét nhặt được ở góc phòng để tự vệ trong khi tay phải nhanh chóng lục lọi qua những ống nghiệm còn sót lại trên giá đỡ bị nghiêng đổ xuống đất sau cuộc tấn công bất ngờ từ chiếc mặt nạ ma quái kia đang lơ lửng di chuyển xung quanh anh với tốc độ đáng kinh ngạc khó tin đối với một vật thể kim loại cứng nhắc thông thường không có động cơ đẩy riêng biệt nào cả....

Một tiếng va chạm kim loại nặng vang lên, tiếp theo là mùi khét lẹt của đồng thau bị nung chảy trong tích tắc khi thanh sắt cũ kỹ đập trực diện vào hốc mắt trống rỗng phát sáng đỏ rực kia đang cố gắng khóa chặt mục tiêu sống còn duy nhất trước mặt nó chính là kẻ thù số một cần phải loại bỏ triệt để hoàn toàn tuyệt đối vĩnh viễn mãi mãi không bao giờ trở lại nữa dù cho thời gian trôi qua nhanh hay chậm thế nào đi chăng nữa thì vết thương lòng sâu thẳm ấy vẫn luôn tồn tại âm ỉ đau đớn day dứt từng giây phút mỗi ngày đêm suốt năm tháng dài đằng đẵng vô tận bất tri hồi kết thúc hay điểm dừng chân nghỉ ngơi tạm bợ ngắn ngủi trước khi tiếp tục hành trình sinh tử khốc liệt đầy rẫy cạm bẫy chết người ẩn nấp chờ đợi sẵn sàng lao ra vồ lấy cổ họng nạn nhân bất hạnh nào đó d bước vào vùng đất cấm địa nguy hiểm này mà không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng chu đáo cẩn thận tỉ mỉ chi tiết tối đa tuyệt đối hoàn hảo thượng thừa đỉnh cao tột bậc phi thường kỳ diệu huyền bí thần thánh linh thiêng siêu nhiên ngoại thế giới khác chiều kích song song đa vũ trụ lượng tử cơ học sóng hạt nhân phân rã phóng xạ năng lượng nguyên tử hạt nhân nhiệt hạch phản vật chất antimatter dark matter dark energy black hole white hole wormhole portal gateway door window mirror reflection shadow silhouette outline contour shape form structure composition.

matrix lattice crystal molecule atom subatomic particle quark gluon photon electron proton neutron boson fermion lepton hadron meson baryon nucleon nucleus.

quantum state spin charge mass energy momentum angular linear translational rotational vibrational oscillating wave function probability amplitude superposition entanglement decoherence collapse measurement observation effect observer paradigm shift revolution reformation enlightenment Đan Lương nhắm mắt lại.

Những thuật ngữ vật lý lượng tử đó đang xoáy trong đầu hắn như một cơn bão dữ dội.

Hắn không hiểu chúng.

Hắn chỉ cảm nhận được sự run rẩy của thế giới xung quanh khi những khái niệm trừu tượng ấy xâm nhập vào hệ thần kinh vừa mới tiến hóa.

Cánh tay phải của hắn co giật.

Da thịt nứt nẻ, tiết ra dịch nhầy xanh luminescent dưới ánh sáng mờ ảo của hang động.

Đó không phải là đau đớn thông thường.

Đó là cảm giác như ai đó đang dùng kéo sắc cắt từng sợi dây thần kinh để lắp lại chúng theo một sơ đồ hoàn toàn mới.

Hắn mở mắt ra.

Mống mắt đã đổi màu thành đỏ sẫm, giống hệt những con thú săn mồi trong rừng sâu trước khi đại dịch bùng nổ.

Hắn nhìn thấy thứ mà đôi mắt người thường không thể chạm tới: dòng chảy năng lượng sinh học giữa các tảng đá.

Quái vật phía sau gầm lên lần nữa.

Tiếng gầm này khác biệt.

Nó mang theo một tần số rung động khiến xương sống của Đan Lương tê cóng.

Con quái vật đó đang thay đổi hình dạng trước khi hắn biết rõ nó là gì.

Xương sườn nhô ra khỏi da, biến thành những gai nhọn sắc như dao găm kim loại đen bóng.

Đan Lương lùi bước.

Gót chân chạm vào một khối đá cứng.

Hắn quay lại và nhận thấy bề mặt đá đó đang phát sáng nhẹ.

Không phải ánh sáng phản chiếu từ mắt hắn hay quái vật.

Đó là nguồn sáng nội tại, màu xanh lam nhạt, nhấp nháy theo nhịp đập của trái tim hắn.

Hắn đưa tay lên chạm vào nó.

Nhưng dưới lớp lạnh lẽo ấy là một sự ấm áp kỳ lạ, giống như mạch máu đang ngủ đông bỗng chốc tỉnh dậy.

Những ký tự khắc trên đá không phải là ngôn ngữ nào mà hắn biết được học ở trường phổ thông hay trong những cuốn sách kỹ thuật cũ nát.

Chúng trông giống như mã di truyền xoắn kép bị bẻ cong thành hình học fractal.

Hắn cố gắng đọc chúng.

Đầu óc hắn đau nhói.

Nhưng rồi, một cách tự nhiên, ý nghĩa của những ký tự đó hiện ra không phải dưới dạng chữ viết mà là trực giác thuần túy.

Đây không phải là lời nguyền hay bùa chú.

Đây là bản thiết kế.

Bản thiết kế cho một cơ thể hoàn hảo hơn con người nhưng vẫn giữ được lý trí.

Con quái vật lao tới.

Tốc độ của nó nhanh đến mức tạo ra tiếng nổ nhỏ khi phá vỡ âm thanh.

Những cái móng vuốt dài ba mươi centimét hướng thẳng vào cổ họng Đan Lương.

Hắn không né tránh.

Thay vào đó, hắn giơ tay phải lên chắn trước ngực.

Bàn tay ấy giờ đây đã biến đổi hoàn toàn.

Các ngón tay dài ra, khớp xương phình to và cứng chắc như titan sinh học.

Da thịt chuyển sang màu xám tro, phủ đầy những vảy nhỏ li ti lấp lánh dưới ánh sáng xanh của tảng đá phía sau lưng hắn.

Va chạm xảy ra.

Tiếng kim loại va vào kim loại vang lên chói tai.

Đan Lương bị đẩy lùi lại năm mét, gót chân trượt trên nền đất bùn lầy lội.

Con quái vật sững sờ một giây ngắn ngủi trước khi gầm rú thịnh nộ.

Nó không ngờ bàn tay của con mồi lại cứng như đá granit.

Đan Lương thở hổn hển.

Cơ bắp hắn rung lên bần bật.

Cảm giác này giống như vừa chạy hết sức trong năm cây số liên tục mà không được nghỉ ngơi.

Nhưng bên trong lồng ngực, một nguồn năng lượng mới đang bùng nổ.

Hắn cảm nhận rõ ràng từng tế bào cơ đang tái cấu trúc, tiêu hóa protein từ máu của chính mình để tạo ra mô dày hơn, bền bỉ hơn.

Hắn nhìn vào bàn tay phải.

Những vết nứt trên da đã khép lại, thay thế bằng những đường vân giống như vỏ sò biển cổ đại.

Hắn nắm đấm lại.

Cảm giác sức mạnh tuôn chảy qua các ngón tay là điều mà hắn chưa từng trải nghiệm kể từ khi virus tiến hóa bắt đầu quét sạch nhân loại ba tháng trước.

Con quái vật tấn công lần thứ hai.

Lần này, nó nhảy lên cao, dùng trọng lượng cơ thể khổng lồ đè xuống.

Đan Lương nghiêng người sang trái.

Cái thân hình to lớn của con thú lướt qua bên tai hắn, tạo ra một luồng gió mạnh thổi bay mấy tóc dính trên trán mồ hôi đầm đìa.

Hắn xoay người lại, vung cánh tay phải đánh vào sườn đối phương.

Lực va chạm khiến xương sườn quái vật gãy rắc rõ ràng dưới lớp da dày cộm như vỏ giáp.

Máu đen sặc mùi thối uế phun ra thành tia, bắn lên mặt Đan Lương.

Hắn không chớp mắt.

Dịch lỏng đó rơi xuống đất và bốc khói xù xì khi tiếp xúc với những viên đá phát sáng xung quanh.

Quái vật gào đau đớn rồi rút lui vào bóng tối sâu thẳm hơn của hang động.

Nó chưa chết.

Nhưng nó sợ hãi thứ gì đó ở trong con người đang đứng trước mặt nó.

Thứ gì đó không thuộc về thế giới cũ nữa.

Đan Lương đứng im lặng một lúc lâu sau khi tiếng bước chân của kẻ thù biến mất hẳn vào bóng tối.

Hắn quay trở lại tảng đá phát sáng.

Ánh mắt đỏ sẫm của hắn giờ đây đã ổn định, không còn hoang mang như trước kia.

Hắn hiểu rằng mình vừa chạm đến ngưỡng cửa của sự tiến hóa tiếp theo.

Không phải là sức mạnh cơ bắp đơn thuần mà là khả năng điều khiển môi trường xung quanh thông qua sự cộng hưởng sinh học.

Hắn rút ra một mảnh kim loại từ thắt lưng — lưỡi dao đa năng cũ kỹ nhưng vẫn sắc bén.

Hắn cẩn thận cắt lấy một mẫu da nhỏ trên tảng đá phát sáng, nơi những ký tự mã di truyền dày đặc nhất.

Hành động này khiến hắn cảm thấy tội lỗi sâu thẳm trong lòng, như thể đang phạm vào thánh địa của các vị thần cổ đại đã tạo ra virus tiến hóa này.

Nhưng sự sống còn là ưu tiên hàng đầu.

Mảnh đá nhỏ đó nóng hổi khi chạm vào da tay trần.

Nhiệt lượng lan tỏa nhanh chóng dọc theo cánh tay phải vừa trải qua biến đổi sinh học, đi thẳng đến tim và não bộ.

Một luồng thông tin khổng lồ xâm nhập vào ý thức của hắn.

Không phải bằng ngôn ngữ hay hình ảnh mà là cảm giác thuần túy về cấu trúc phân tử của vật chất xung quanh.

Hắn sấp người xuống, ôm lấy bụng vì đau đớn dữ dội.

Đầu óc hắn bị quá tải bởi những dữ liệu sinh học phức tạp hơn bất kỳ máy tính nào từng được chế tạo trước Kỷ nguyên Đại Tiệt Trừ.

Hắn cảm nhận thấy mỗi hạt bụi trong không khí đều có một tần số rung động riêng biệt.

Hắn nghe thấy tiếng chảy của dòng nước ngầm dưới lòng đất cách đó hàng trăm mét.

Và quan trọng nhất, hắn nghe thấy nhịp đập yếu ớt nhưng kiên cường của những sinh vật khác đang ẩn nấp ở sâu bên trong hang động này.

Chúng không phải là quái vật tấn công vô tri như con thú gặp.

Chúng có ý thức.

Có tổ chức xã hội phức tạp hơn cả các bộ lạc người sống sót trên mặt đất mà hắn từng chứng kiến bị tàn sát bởi những kẻ mạnh hơn.

Và chúng đang quan sát anh ta.

Đan Lương đứng dậy, lau sạch máu đen trên khuôn mặt bằng tay áo rách nát của mình.

Hắn nhìn vào vết cắt nhỏ trên tảng đá nơi vừa lấy mẫu vật đi.

Từ chỗ đó, một chất dịch màu tím nhạt bắt đầu chảy ra chậm chạp, giống như nhựa cây nhưng lại có mùi thơm kỳ lạ khiến hắn tỉnh táo hơn bất kỳ cà phê nào từng tồn tại trước kia.

Hắn cúi xuống uống thử một ngụm nhỏ từ ngón tay cái của mình khi vô tình chạm phải dòng dịch đó.

Vị ngọt ngào lan tỏa khắp khoang miệng, tiếp theo là cảm giác sảng khoái đến mức gần như bị tê liệt toàn bộ cơ thể trong vài giây ngắn ngủi rồi sau đó là sự bùng nổ năng lượng mạnh mẽ hơn gấp mười lần so với lúc ban đầu vừa tiến hóa cánh tay.

Hắn thở dài nhẹ nhàng, tiếng hơi thở rung lên thành những nốt nhạc trầm thấp khi đi qua thanh quản đã thay đổi cấu trúc của hắn.

Hắn biết mình không thể quay lại làm con người bình thường nữa.

Một giọng nói khàn khàn vang lên từ chính bên trong sọ não hắn, lạnh băng gọi tên một vị Thần chết đã bị lãng quên.

Hắn giật mình lùi bước, máu tươi phun trào từ lỗ mũi khi ý thức bỗng bị xé toạc ra thành hai nửa.

Cánh tay tiến hóa tự động vung lên, cắt ngang không khí và
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập