Chương 66
Hắn đứng sững giữa ngã tư số 7, nơi ánh đèn neon từ các bảng quảng cáo kỹ thuật tử flicker liên tục tạo thành một nhịp đập bệnh hoạn trên mặt đất ẩm ướt.
Không phải là cái lạnh của mùa đông tự nhiên ở Aethelgard mà là sự lạnh lẽo nhân tạo tỏa ra từ chính không khí – mùi ozone hòa quyện với sắt máu tanh hôi và thứ gì đó ngọt ngào, thối rữa khó tả.
Hệ Thống Ghi Chép Lỗi trên retina hắn nhấp nháy đỏ chót, cảnh báo về mức độ ô nhiễm năng lượng xung quanh vượt ngưỡng an toàn 300%.
Nhưng Vũ không quan tâm đến những con số ấy lúc này.
Sự chú ý của hắn bị hút hoàn toàn vào một hình bóng đang đứng khuất trong cái hẻm nhỏ phía trước – nơi mà ánh sáng từ đèn đường yếu ớt nhất, tạo thành một vùng tối sâu thẳm nuốt chửng mọi âm thanh xung quanh.
Hắn bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều được tính toán kỹ lưỡng dựa trên dữ liệu chiến thuật mà ký ức kiếp trước cung cấp cùng với phân tích thời gian thực của hệ thống.
Đây không phải là lần đầu tiên Vũ đối mặt với bóng tối như thế này.
Trong đời sống cũ, hắn đã học cách đọc những khoảng lặng – những khoảnh khắc im lặng giữa hai tiếng bước chân thường báo hiệu cái chết đang chờ đợi ở góc khuất tiếp theo.
"Đừng quay lại," một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau lưng Vũ.
Giọng đó mang theo âm sắc mệt mỏi và hoài nghi sâu sắc, giống hệt như lời thì thầm mà hắn vừa nghe thấy trong hang động trước khi rời đi.
"Nếu ngươi quay đầu lúc này, tất cả những gì đã xảy ra sẽ trở thành vô nghĩa."
Vũ dừng bước nhưng không xoay người lại.
Lưng hắn căng cứng, cơ bắp chân sẵn sàng cho một cú nhảy né tránh hoặc tấn công bất ngờ tùy thuộc vào phản ứng của kẻ ẩn nấp trong bóng tối phía trước.
Hắn biết rằng mình đang đứng ở ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết – nơi mà mỗi quyết định đều có thể dẫn đến hậu quả không thể đảo ngược.
Ánh sáng từ ngọn đèn đường gần nhất bỗng nhiên tắt ngấm, để lại Vũ trong màn đêm dày đặc chỉ còn ánh sáng yếu ớt phát ra từ vết thương trên ngực hắn – những tia sáng tím kỳ lạ vẫn đang rỉ ra dù đã cố gắng bịt kín bằng vải thô sơ lấy từ áo khoác rách nát của mình.
"Ta không sợ bóng tối," Vũ đáp lại, giọng nói khô khốc nhưng đầy quyết tâm.
"Và ta cũng không cần ai phải chỉ đường cho ta cả."
Người phụ nữ bước ra từ bóng tối, vẻ mặt phức tạp khó đọc dưới ánh sáng mờ ảo.
Cô ta mặc một tấm vải đen đã rách nát, trên đó thêu những ký tự mà Vũ chưa từng thấy nhưng hệ thống lại nhận diện là "Ngôn Ngữ Tiền-Trùng Sinh" – thứ ngôn ngữ chỉ tồn tại trong giai đoạn trước khi Trật Tự Ký Ức bắt đầu chi phối thế giới Aethelgard.
"Cô ấy gọi chúng ta là lỗi," người phụ nữ nói, giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ.
Cô ta giơ lên một tấm vải đen tương tự như của mình, nhưng lớn hơn nhiều lần và dường như nặng trĩu ký ức cũ kỹ.
"Nhưng thực tế thì sao?
Chúng ta mới chính là những mảnh ghép còn thiếu để hoàn chỉnh bức tranh này."
Vũ nheo mắt nhìn cô ta chăm chú.
Hệ thống trong đầu hắn đang cố gắng phân tích từng cử chỉ, nét mặt và thậm chí cả nhịp đập của tim người phụ nữ trước mặt mình – tất cả đều cho thấy sự bình tĩnh đến mức bất thường của một kẻ vừa mới chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng tại quảng trường trung tâm cách đây chưa đầy hai giờ đồng hồ.
"Vậy thì cô muốn gì từ tôi?" Vũ hỏi, tay vẫn giữ chặt lấy kiếm trong lòng bàn tay run rẩy vì mệt mỏi và mất máu quá nhiều.
"Nếu cô thực sự tin rằng chúng ta là những mảnh ghép còn thiếu, tại sao lại đứng ở nơi này chứ không tham gia vào cuộc chiến đang diễn ra bên ngoài kia?"
Người phụ nữ mỉm cười – một nụ cười đầy bi thương và đau đớn sâu sắc.
Cô ta bước tới gần hơn nữa, đủ để Vũ có thể nhìn rõ những vết sẹo dài chạy dọc theo hai má cô – dấu hiệu của việc từng bị thiêu đốt bởi năng lượng dị thường tương tự như thứ đang phát ra từ chính cơ thể hắn lúc này.
"Vì tôi không tin vào chiến tranh," cô ta nói chậm rãi, mỗi lời đều được chọn lọc cẩn thận trước khi cất lên khỏi môi khô nứt nẻ.
"Tôi chỉ tin vào những bí mật mà người ta cố tình che giấu vì sợ hãi sự thật."
Vũ cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng – không phải do thời tiết hay nỗi sợ hãi đơn thuần, mà là bởi nhận thức rằng mình đang đứng trước một con đường hoàn toàn khác biệt so với bất kỳ kịch bản nào hắn đã từng trải qua trong cả hai kiếp sống của mình.
Đây không còn là câu chuyện về sinh tồn nữa rồi – nó đã trở thành một cuộc tìm kiếm chân lý nguy hiểm hơn nhiều lần so đối đầu với kẻ thù trực tiếp.
"Họ gọi chúng ta là lỗi," cô ta lặp lại, giọng nói thấp xuống đến mức gần như thì thầm nhưng vẫn đủ để Vũ nghe rõ từng âm tiết trong không gian tĩnh lặng chết chóc này.
"Nhưng thực tế thì sao?
Chúng ta mới chính là những mảnh ghép còn thiếu."
Hẻm nhỏ chật hẹp, mùi ẩm mốc của rác thải và nước thải bao trùm lấy toàn bộ khu vực như một tấm áo choàng dày cộp ngăn cách thế giới bên ngoài với địa ngục thu nhỏ đang diễn ra ở đây.
Vũ quay lại thật nhanh khi nghe thấy tiếng bước chân nặng nề phía sau lưng mình – hai kẻ mặc áo đen đã xuất hiện từ đâu không rõ, chặn đứng mọi đường lui của hắn trong tích tắc.
Hắn không có lựa chọn nào khác ngoài đối mặt trực tiếp với mối đe dọa này.
Hệ thống trong đầu Vũ bỗng nhiên bùng nổ thông tin: "Phát hiện mối đe dọa vật lý cấp độ B-rank.
Gợi ý chiến thuật: Sử dụng Vết Nứt Thời Gian để tạo nhiễu thị giác cho mục tiêu."
Đôi mắt hắn mở to kinh hoàng khi nhận ra mức độ nguy hiểm thực sự của tình huống này – hai kẻ áo đen kia không phải là những lính đánh thuê thông thường mà có khả năng cao là những người đã bị "đồng hóa" bởi Trật Tự Ký Ức, trở thành những cỗ máy giết chóc hoàn hảo dưới quyền kiểm soát của phe đối lập.
"Cô ta nói đúng," Vũ tự nhủ trong lòng khi rút kiếm ra khỏi vỏ một cách chậm rãi nhưng dứt khoát.
"Chúng ta thực sự là những mảnh ghép còn thiếu – và đây có lẽ sẽ là trận chiến quyết định xem ai mới là người được chọn để hoàn chỉnh bức tranh này."
Hai kẻ áo đen lao về phía hắn với tốc độ kinh hoàng, lưỡi dao sáng loáng dưới ánh đèn đường yếu ớt phản chiếu thành hai vệt trắng xóa cắt ngang không khí ẩm ướt.
Vũ lùi lại ba bước nữa, lưng tựa vào bức tường đá lạnh lẽo phía sau, và chuẩn bị cho một cuộc đối đầu mà kết quả của nó sẽ thay đổi hoàn toàn tương lai của cả Aethelgard lẫn chính số phận của hắn.
Máu chảy ra từ vết thương trên cổ tay người phụ nữ khi cô ta cắt đứt sợi dây thừng buộc quanh mình – máu đỏ tươi rơi xuống đất ẩm ướt tạo thành những vệt dài như những dấu hiệu dẫn đường cho một cuộc hành trình đầy nguy hiểm đang chờ đợi phía trước.
"Bạn vừa giết chết hy vọng của họ," cô ta nói, giọng điệu bình thản nhưng mang theo sự đau đớn sâu sắc đến mức khiến Vũ cảm thấy tim mình thắt lại trong lồng ngực trống rỗng này.
Elara quay đi, bước vào bóng tối dày đặc như thể đang hòa lẫn với chính màn đêm bao trùm lấy thành phố Aethelgard tội lỗi này.
"Gặp lại bạn ở ngã tư số 7," cô ta nói trước khi biến mất hoàn toàn khỏi tầm nhìn của Vũ trong vầng hào quang mờ ảo cuối cùng từ ngọn đèn đường sắp tắt hẳn.
Vũ đứng một mình trong hẻm nhỏ, đôi tay run rẩy không kiểm soát được nữa vì kiệt sức và shock nặng nề sau chuỗi sự kiện vừa xảy ra chỉ cách đây vài phút.
sao cảm giác đã trôi qua hàng ngàn năm rồi vậy.
Hệ thống hiển thị thông báo mới khác hẳn với những thô bạo quen thuộc trước đó: "Phát hiện Vết Nứt Thời Gian ổn định.
Cấp độ tiến hóa: E-rank → D-rank."
Nhưng khi hắn nhìn xuống đôi bàn tay của mình, thứ nằm giữa hai lòng bàn run rẩy khiến Vũ quên cả thở – một ký tự bằng máu đang chảy từ vết thương trên ngực hắn, giống hệt như dòng chữ mà hắn đã thấy khắc ghi vĩnh viễn tại quảng trường trung tâm cách đây không lâu lắm đâu cả.
Ký tự máu đỏ thẫm ấy không phải là một chữ cái thông thường.
Nó xoắn vặn lại thành hình dạng của con mắt đang mở to kinh hoàng.
Vũ cảm thấy lạnh buốt sống lưng khi nhận ra đó chính là biểu tượng của "Giám Sát Giả" – kẻ thù mà hắn đã nghe đồn đại trong những tin tức cũ kỹ trước khi thế giới sụp đổ.
Máu từ vết thương trên ngực hắn không chảy xuống đất.
Nó trôi ngược lên, bám vào ký tự và làm cho nó sáng rực lên như một ngọn đuốc nhỏ giữa bóng tối dày đặc của hầm mộ này.
Hệ thống vẫn im lặng.
Không có thông báo cảnh báo nguy hiểm cấp độ SSS.
Cũng chẳng hề xuất hiện gợi ý chiến đấu nào cả.
Sự tĩnh lặng ấy đáng sợ hơn bất kỳ tiếng gầm gào nào của quái vật.
Vũ chậm rãi đưa tay lên, cố gắng lau đi vệt máu đó nhưng ngón tay hắn chạm vào ký tự lại như đụng phải một bề mặt kim loại lạnh giá và cứng nhắc.
Nó không nằm trên da thịt.
Nó nằm *trong* da thịt.
"Hệ thống," Vũ gọi tên nó trong đầu, giọng nói run rẩy bất thường của một người đàn ông từng là kẻ tính toán nhất.
"Giải thích hiện tượng này."
Phản hồi đến chậm chạp hơn bao giờ hết, như thể chính Hệ Thống cũng đang phải xử lý khối lượng dữ liệu khổng lồ và mâu thuẫn nào đó.
Một dòng chữ màu xanh lam xuất hiện trước mắt hắn, nhưng nó bị nhiễu loạn bởi những đốm đỏ lóe lên liên tục.
[Phân tích.
Phân tích thất bại.]
[Dữ liệu xung đột: Chủ nhân đang sở hữu đặc tính 'Định Mệnh' của Đối Thủ Tối Cao.]
[Cảnh báo: Sự hòa trộn này sẽ dẫn đến sự sụp đổ ý thức trong 30 giây nữa nếu không có can thiệp bên ngoài.]
Ba mươi giây.
Con số đó nhảy giảm nhanh trước mắt Vũ.
Hắn cảm thấy đầu óc mình bắt đầu quay cuồng, những ký ức về kiếp sống trước và hiện tại đang chồng chéo lên nhau một cách hỗn loạn.
Những gương mặt bạn bè cũ, kẻ thù mới, tất cả đều biến dạng thành khuôn mặt của chính hắn.
Hắn không có thời gian để hoảng sợ.
Bản năng sinh tồn được tôi luyện qua hai đời người đã kích hoạt phản ứng tức thì.
Vũ cúi xuống, dùng lực cuối cùng còn lại trong cơ thể kiệt quệ, thọc sâu bàn tay vào lớp đất sét ẩm ướt dưới sàn hầm mộ.
Hắn cần một vật dẫn điện.
Hoặc tốt hơn nữa, là thứ gì đó có thể làm đứt gãy sự kết nối giữa ký tự máu kia và linh hồn hắn đang dần bị xâm thực.
Bàn tay hắn đào bới điên cuồng trong bóng tối.
Đất đá rơi lả xuống vai lạnh lẽo.
Những mảnh vỡ của những chiếc hộp quan cổ xưa vỡ vụn dưới sức ép của lòng bàn tay run rẩy.
Mười năm giây đã trôi qua.
Ký tự mắt quái vật trên ngực bắt đầu phát ra ánh sáng đỏ chói, nóng rực như một cục than hồng đang thiêu đốt da thịt từ bên trong.
"Còn hai mươi!" Vũ gầm lên trong đau đớn khi ngón trỏ hắn chạm vào thứ gì đó cứng và lạnh dưới lớp đất sâu.
Đó không phải là xương hay đá.
Đó là kim loại.
Một thanh kiếm cũ kỹ, bị gỉ sét bao phủ nhưng vẫn giữ nguyên được lưỡi dao sắc bén ở phần gần cán.
Hắn rút nó ra với một tiếng rít chói tai của kim loại ma sát vào đất đá.
Lưỡi kiếm dài khoảng hai mươi centimét, đủ để gây thương tích nghiêm trọng cho bất kỳ sinh vật hữu cơ nào.
Vũ không nhắm vào kẻ thù vô hình đang xâm nhập ý thức hắn.
Hắn nhắm vào chính bàn tay mình – bàn tay đang nắm giữ thanh kiếm và cũng là nơi gần nhất với nguồn gốc của sự ô nhiễm kia.
Năm giây cuối cùng.
Thế giới xung quanh bắt đầu mờ đi, tiếng vọng trong tai trở nên dữ dội như sấm sét.
Vũ đưa lưỡi kiếm lên ngang tầm ngực, ngay sát cạnh ký tự máu quái dị đó.
Hắn biết rằng việc cắt vào da thịt mình sẽ không loại bỏ được 'Định Mệnh' này, nhưng nó sẽ tạo ra một khoảng trống vật lý – một vết rách nhỏ trong cấu trúc thực tại nơi hai thế lực đang xung đột.
Một khe hở để thở.
Một cơ hội để Hệ Thống recalibrate lại dữ liệu trước khi ý thức hắn bị xóa sạch hoàn toàn bởi sự hiện diện của kẻ khác.
Lưỡi kiếm cắm sâu vào thịt mềm dưới nách bên trái, ngay sát khuỷu tay, tránh xa động mạch chính nhưng đủ gần để làm rung chuyển cả cánh tay và phá vỡ dòng chảy năng lượng đang tập trung ở ngực.
Cơn đau dữ dội xé toạc lấy ý thức mơ hồ của Vũ, kéo hắn trở lại với thực tại tàn khốc này.
Ánh sáng đỏ trên ký tự mắt chợt tắt ngấm, thay vào đó là một màn đen tĩnh lặng bao trùm lấy thị giác hắn trong vài giây ngắn ngủi.
Khi ánh sáng quay trở lại, mọi thứ trông có vẻ bình thường hơn.
Không còn hiệu ứng nhiễu loạn màu xanh lam nữa.
Nhưng không khí xung quanh nặng nề và đặc quánh lạ thường, như thể trọng lực đã tăng lên gấp đôi so với trước đó.
Vũ thở dốc, mồ hôi lạnh đầm đìa trên trán hắn.
Hắn nhìn xuống vết thương mới tự tạo ra cho mình rồi mỉm cười một cách đau đớn và điên rồ.
Đúng vậy," hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc vì mất máu và kiệt sức.
"Không thể dùng lý trí để giải quyết vấn đề siêu nhiên được sao?
Vậy thì hãy dùng bạo lực thuần túy nhất."
Hắn rút thanh kiếm gỉ sét ra khỏi cánh tay, băng bó vội vàng bằng những mảnh vải rách từ áo choàng cũ kỹ của mình.
Hệ Thống lúc này mới chịu hoạt động trở lại bình thường, hiển thị một loạt các thông báo cập nhật trạng thái với tốc độ chóng mặt khiến Vũ phải nheo mắt để theo kịp.
[Trạng thái: Ổn định tạm thời.]
[Cấp độ tiến hóa duy trì ở D-rank nhưng không ổn định.]
[Yếu tố mới được ghi nhận: 'Vết Rách Thực Tại'.]
[Bí ẩn đã mở ra: Hầm Mộ Bị Lãng Quên – Tầng 1/3.]
Tầng ba?
Vũ nhíu mày.
Hắn chỉ mới rơi xuống tầng đầu tiên của khu vực này mà thôi.
Sự xuất hiện bất ngờ của thông tin về 'Hầm Mộ' khiến hắn nhận ra rằng nơi đây không đơn giản là một điểm kiểm tra ngẫu nhiên sau khi đi qua Vết Nứt Thời Gian.
Đây là một địa điểm có chủ đích, được thiết kế để thử thách hoặc trừng phạt ai đó – và giờ thì Vũ chính là nạn nhân (hoặc thí nghiệm) của nó.
Hắn nhìn xung quanh.
Những bức tường đá xám xịt trước kia giờ đã bắt đầu lộ ra những đường rãnh khắc họa hình thù kỳ lạ dưới ánh sáng yếu ớt phát ra từ cơ thể hắn do hiệu ứng phụ của việc tiếp xúc với 'Vết Nứt'.
Những ký tự cổ xưa đó không phải là ngôn ngữ mà Vũ có thể đọc hiểu, nhưng chúng gợi lên một cảm giác quen thuộc đáng sợ trong tiềm thức sâu thẳm – giống như những lời nguyền mà các đạo sĩ cấp cao sử dụng để phong ấn ma vật.
Bỗng nhiên, từ phía xa của hành lang tối tăm nơi hắn đang đứng, phát ra một tiếng động nhỏ.
toc.* Tiếng bước chân?
Hay là thứ gì đó khác đang di chuyển trên nền đá lạnh lẽo?
Vũ siết chặt tay cầm thanh kiếm gỉ sét, cơ thể căng cứng như dây cung.
Hắn không dám bật đèn pin hay sử dụng phép thuật chiếu sáng vì sợ thu hút sự chú ý của bất kỳ sinh vật nào ẩn nấp trong bóng tối dày đặc này.
Thay vào đó, hắn dựa hoàn toàn vào giác quan thứ sáu được gia tăng nhờ Hệ Thống và trải nghiệm sống sót từ kiếp trước.
Không khí xung quanh bắt đầu thay đổi mùi vị – một mùi hương nồng nàn của sắt gỉ pha trộn với hương thơm ngọt ngào đến khó chịu của hoa mai nở giữa mùa đông giá rét.
Đây là dấu hiệu đặc trưng của 'Sát Thần Hoa' – loại thực vật độc hại chỉ phát triển trong những khu vực có năng lượng âm khí cực mạnh, thường đi kèm với sự hiện diện của linh hồn lạc lối hoặc yêu quái cấp độ cao.
Vũ lùi nhẹ về phía sau, lưng áp sát vào bức tường đá lạnh giá để giảm thiểu góc công kích tiềm tàng từ phía trước.
Hắn nhắm mắt lại trong một giây ngắn ngủi, tập trung tinh thần để lắng nghe những rung động nhỏ nhất trong không gian xung quanh mình thông qua khả năng 'Thính Giác Siêu Cảm' vừa được mở khóa tạm thời sau khi chịu đựng cú sốc định mệnh nãy giờ.
Tiếng bước chân đó gần hơn rồi.
Không đều đặn như con người hay quái vật bình thường di chuyển mà giống như những ngón tay dài ngoằng đang lê thê trên mặt đất, phát ra âm thanh ma sát chói tai mỗi lần chúng chạm vào đá granite cứng rắn.
Và đi kèm với nó là một giọng nói thì thầm đầy khiêu khích vang lên trực tiếp trong đầu Vũ chứ không phải qua sóng âm thanh thông thường:
“Đừng sợ, Vũ.
Ta đã chờ ngươi đủ lâu.” Giọng nói đột ngột chuyển thành âm điệu quen thuộc nhất của chính hắn.
Vũ cứng đờ, kiếm trong tay run lên bần bật khi hắn nhận ra.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận