Chương 65
Không khí xung quanh nặng trĩu mùi ozone chát lạt và sắt máu tanh hôi, tạo nên một cảm giác suffocating khiến mỗi lần hít thở đều như nuốt những lưỡi dao nhỏ vào phổi.
Hệ thống trong đầu hắn đang phát ra âm thanh cảnh báo chói tai, những dòng chữ đỏ nhấp nháy liên tục trên tầm nhìn: *[CẢNH BÁO: NHIỄM THỤ KÝ ỨC ĐANG TĂNG].* Nhưng Vũ đã học cách chặn đứng những thông báo đó bằng ý chí sắt đá.
Hắn không cần hệ thống nói cho mình biết rằng nguy hiểm đang bao quanh.
Trực giác sinh tồn của một người từng chết hai lần trước đây đủ để cảnh báo hắn sớm hơn bất kỳ thuật toán nào.
Hắn cúi xuống, nhặt lên mảnh vỡ kim loại từ mặt đất bị nứt nẻ.
Bề mặt lạnh lẽo và thô ráp dưới lòng bàn tay run rẩy của Vũ gợi nhớ đến những ký ức xa xôi mà hắn cố tình chôn vùi.
Nhưng ngay lúc này, không có thời gian cho sự yếu đuối hay hoài niệm.
Quái vật vừa xuất hiện từ phía sau bức tường đổ vỡ – một sinh thể kỳ quái với lớp da xám xịt và đôi mắt đỏ rực đầy thù hận.
Nó gầm lên, âm thanh chói tai làm rung chuyển cả khu vực xung quanh.
Vũ rút kiếm ra khỏi vỏ, ánh sáng xanh lam phát ra từ lưỡi dao phản chiếu trong những giọt mồ hôi lạnh trên trán hắn.
Hệ thống ghi chép lỗi bỗng nhiên im lặng hoàn toàn – lần đầu tiên kể từ khi nó xuất hiện trong cuộc đời cách đây không lâu lắm đâu cả mà sao cảm giác đã trôi qua hàng ngàn năm rồi vậy.
Và ngay lúc đó, một bàn tay lạnh giá chạm nhẹ vào vai Vũ từ phía sau lưng hắn!
"Vũ quay người lại, lưỡi kiếm lạnh lẽo đã áp sát cổ họng hắn trong tích tắc."
Trận chiến diễn ra khốc liệt hơn Vũ dự kiến ban đầu rất nhiều lần so với những gì mà ký ức kiếp trước có thể cung cấp thông tin hữu ích cho tình huống hiện tại này.
Con Săn Thợ Ký Ức không chỉ tấn công bằng lực vật lý mạnh mẽ đến mức kinh hoàng khi mỗi cú đấm của nó đều tạo ra sóng xung kích làm rung chuyển toàn bộ quảng trường hoang tàn nơi đây mà còn phóng ra những mảnh ký ức bị nhiễm độc như những mũi tên vô hình xuyên thẳng vào tâm trí nạn nhân bất hạnh nào dám đối mặt trực diện với con quái vật đáng sợ này!
Mỗi khi lưỡi kiếm của Vũ chạm vào da thịt quái vật, một luồng ký ức ngoại lai tràn ngập đầu hắn – những khung cảnh mờ ảo về những trận chiến bi thảm trong quá khứ xa xôi nơi những kẻ trùng sinh khác đã thất bại và để lại vết nứt thời gian vĩnh viễn trên thế giới Aethelgard này!
"Đừng cố gắng hiểu chúng!" Giọng nói của người đàn ông áo choàng đen vang lên từ đâu đó giữa đám mây bụi mù mịt bao trùm lấy toàn bộ khu vực chiến đấu lúc bấy giờ.
"Chúng là những mảnh vỡ ký ức đã bị ô nhiễm bởi nỗi sợ hãi và tuyệt vọng tích tụ qua hàng ngàn năm lịch sử đầy rẫy bi kịch của loài người chúng ta nói chung chứ không riêng gì ai cả đâu!"
Vũ nghiến răng chặt lại, cố gắng tập trung tinh thần vào việc phòng thủ thay vì lắng nghe những lời khuyên vô nghĩa kia.
Kiếm của hắn cắt ngang qua không khí lạnh giá tạo thành một vòng xoáy nhỏ xíu đủ sức xé toạc bất kỳ thứ gì cản trở đường đi trước mặt mình kể cả là chính cái chết nếu cần thiết nữa!
Nhưng quái vật vẫn tiếp tục tiến tới với tốc độ đáng kinh ngạc đến mức khó tin khi mỗi bước chân của nó đều khiến mặt đất rung lên bần bật như thể đang chuẩn bị cho một cuộc địa chấn lớn sắp xảy ra bất cứ lúc nào không báo trước vậy đó kìa các bạn ơi!
Vũ lao về phía thực thể mang ký ức "giận dữ", vì đó là phần yếu nhất về mặt phòng thủ theo phân tích sơ bộ của hệ thống ghi chép lỗi trong đầu hắn vừa mới cung cấp thông tin quan trọng cần thiết cho chiến lược tấn công hiệu quả hơn so với cách tiếp cận thông thường đơn thuần dựa vào sức mạnh thuần túy như nhiều người khác vẫn hay làm sai lầm trầm trọng trước đây từng xảy ra không ít lần đâu!
Kiếm của hắn xuyên qua cơ thể quái vật, nhưng thay vì rút ra ngay lập tức để tránh bị phản kích lại từ phía đối phương hung dữ kia thì ngược lại hoàn toàn chính xác đúng ý định ban đầu đã lên kế hoạch sẵn sàng chờ đợi khoảnh khắc quyết định cuối cùng này đây kìa!
Hắn đẩy mạnh hơn nữa đưa lưỡi kiếm sâu vào lõi năng lượng của nó nơi mà những mảnh ký ức ô nhiễm đang tập trung dày đặc nhất tạo thành một khối u ác tính khổng lồ ăn mòn dần sự sống còn lại bên trong sinh vật đáng sợ này!
Hắn không định giết nó ngay lập tức theo kiểu thông thường đơn giản dễ hiểu ai cũng biết rõ ràng từ lâu đời nay cả đâu mà mục tiêu chính yếu ở đây là hấp thụ những ký ức bị nhiễm độc kia vào hệ thống ghi chép lỗi của mình để có thể sử dụng chúng làm vũ khí lợi hại sau này nếu cần thiết nữa chứ còn gì khác được nữa.
Ánh mắt hắn nheo lại khi cảm nhận rõ rệt sự kháng cự dữ dội từ phía lõi năng lượng đang cố gắng tự vệ bằng cách phóng ra những tia sáng tím kỳ lạ giống hệt như màu sắc của vết thương trên ngực Vũ hiện giờ kia vậy đó!
Khi khói bụi tan dần sau cuộc chiến khốc liệt kéo dài hơn hai mươi phút đồng hồ liên tục không ngừng nghỉ gì cả, Vũ đứng một mình giữa đống đổ nát còn sót lại cầm kiếm dính máu tươi đỏ thẫm chảy ra từ những vết thương mới mẻ vừa được tạo thành trong quá trình giao tranh căng thẳng nãy giờ vậy đó kìa!
Quái vật đã biến mất hoàn toàn khỏi tầm nhìn của hắn không để lại thi thể hay bất kỳ dấu hiệu nào chứng minh sự tồn tại thực tế của nó ngoại trừ một viên ngọc ký ức nhỏ bé mờ đục nằm trên nền đá lạnh giá trước mặt Vũ lúc này đây thôi!
Vũ nhặt nó lên cẩn thận đặt vào lòng bàn tay run rẩy nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt trơn láng lạnh buốt đến mức khiến ngón tay tê cóng dần theo từng giây phút trôi qua chậm chạp như thể thời gian đang ngừng lại chờ đợi phản ứng tiếp theo từ phía nhân vật chính truyện vậy đó!
Viên ngọc không phát sáng rực rỡ giống hệt những viên khác mà hắn đã thu thập được trước đây trong suốt hành trình dài đằng đẵng đầy rẫy nguy hiểm chết người này đâu cả mà ngược lại nó lạnh buốt và nặng nề hơn bất kỳ thứ gì Vũ từng chạm vào kể từ khi bước chân vào thế giới Aethelgard đáng sợ này!
Hắn đưa viên ngọc lên gần mắt trái của mình để quan sát kỹ lưỡng hơn nữa những chi tiết nhỏ xíu ẩn chứa bên trong lớp vỏ ngoài mờ đục kia có thể mang lại manh mối quý giá nào đó cho giai đoạn tiếp theo của cuộc phiêu lưu đầy rẫy bất ngờ khó lường trước được sắp tới đây kìa!
Nhưng thay vì nhìn thấy hình ảnh rõ ràng như mong đợi ban đầu thì ngược lại hoàn toàn chính xác đúng ý định ban đầu đã lên kế hoạch sẵn sàng chờ đợi khoảnh khắc quyết định cuối cùng này đây kìa!
Những ký tự cổ đại nhấp nháy liên tục giống như đèn báo động trong phòng máy chủ của một công ty công nghệ lớn đang gặp sự cố nghiêm trọng không thể khắc phục được nếu không có chuyên gia kỹ thuật cao cấp can thiệp kịp thời vậy đó kìa các bạn ơi!
Vũ quay trở về ẩn sở tạm thời của mình, một căn hộ cũ kỹ ở ngoại ô thành phố nơi ít người quan tâm đến những hoạt động bất thường diễn ra hàng ngày tại đây cả đâu nữa nên yên tĩnh tuyệt đối phù hợp với nhu cầu nghỉ ngơi phục hồi sức khỏe sau trận chiến vừa rồi kia!
Hắn ngồi xuống ghế sofa nệm lún sập dưới trọng lượng cơ thể mệt mỏi kiệt quệ vì mất máu quá nhiều trong lúc chiến đấu kịch tính nãy giờ vậy đó kìa!
Tháo băng cá nhân ra khỏi vết thương trên vai để kiểm tra tình trạng hiện tại của nó xem liệu có dấu hiệu nhiễm trùng nguy hiểm nào cần xử lý kịp thời hay không trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn nữa thì đúng là điều cực kỳ quan trọng mà bất kỳ ai cũng phải làm ngay lập tức nếu muốn sống sót thêm vài ngày nữa ít nhất cho đến khi tìm được phương án chữa trị phù hợp với loại vết thương đặc biệt này đâu cả!
Nó không lành lại như bình thường theo quy trình tự nhiên cơ thể con người vốn dĩ sở hữu khả năng tái sinh nhanh chóng đáng kinh ngạc nhờ vào hệ miễn dịch mạnh mẽ chống chọi lại mọi mầm bệnh xâm nhập từ bên ngoài thế giới thực tại phũ phàng kia vậy đó kìa!
Thay vào đó, nó đang lan rộng ra xung quanh vết thương ban đầu tạo thành một mạng lưới những đường kẻ đen nhánh giống như rễ cây mọc lên từ lòng đất sâu thẳm nơi mà ánh sáng mặt trời khó có thể chiếu rọi xuống tận đáy cùng nhất của sự tuyệt vọng tột độ này đâu cả!
Vũ nhìn chằm chằm vào chiếc kính phản chiếu hình ảnh kỳ dị trước mắt mình với cảm giác bất lực không biết phải làm gì tiếp theo nữa vì đây là lần đầu tiên hắn gặp tình huống tương tự như thế này kể từ khi bắt đầu cuộc hành trình đầy rẫy nguy hiểm chết người của riêng mình trên con đường trở thành kẻ mạnh nhất thế giới Aethelgard đáng sợ kia vậy đó kìa!
Nhưng ngay lúc ấy, một giọng nói kỳ lạ vang lên trong đầu hắn khiến máu lạnh toát sống lưng: *"Ngươi đã mở cánh cửa không thể đóng lại."*
Hơi thở của Vũ trở nên gấp gáp hơn từng giây một.
Làn không khí trong hang động lạnh giá như cắt da thịt, mang theo mùi tanh hôi thối của đất ẩm và thứ gì đó kim loại gỉ sét.
Hắn cố gắng lắc đầu để xua tan cảm giác tê dại đang lan tỏa từ đỉnh sống lưng xuống tận ngón chân cái.
Giọng nói ấy không đến từ bên ngoài.
Nó vang lên trực tiếp trong não bộ, sâu thẳm nơi ý thức giao thoa với bóng tối.
Âm thanh nghe giống như tiếng kim loại ma sát vào nhau, và đầy vẻ nguyền rủa.
Vũ nghiến chặt răng, cố gắng tập trung để kích hoạt hệ thống quen thuộc của mình.
Thế nhưng màn hình xanh lam thường xuất hiện ngay lập tức lần này lại chập chờn bất ổn.
Những dòng dữ liệu chạy loạn xạ rồi đột ngột tắt ngấm, chỉ còn lại một thông báo đỏ rực nhấp nháy: [LỖI KẾT NỐI TÍN HIỆU].
Hắn rít lên một tiếng đau đớn khi cảm giác như có kim châm vào thái dương.
Đây không phải là lỗi kỹ thuật đơn thuần.
Cảm giác này giống như đang bị ai đó xâm nhập trực tiếp vào tư duy, lật tung từng ký ức và nỗi sợ hãi ra ngoài phơi bày.
Vũ nghiến răng ken két, hai tay siết chặt lấy thanh kiếm cũ kỹ bên hông.
Lưỡi dao lạnh lẽo truyền lại chút ít sự bình tĩnh hiếm hoi cho bàn tay run rẩy của hắn.
Hắn không thể hoảng loạn ở đây.
Panik là cái chết chắc chắn trong thế giới Aethelgard tàn khốc này.
Hắn phải giữ tỉnh táo, dù chỉ còn một li nước đá cuối cùng trong đầu.
Vũ hít sâu một hơi dài, cố gắng điều hòa nhịp tim đang đập như trống nổi.
Ánh mắt hắn quét nhanh quanh khu vực hẹp hòi mà chiếc kính phản chiếu vừa dẫn lối đến trước đó.
Bức tường đá sần sùi phía sau lưng giờ đây không còn vẻ tĩnh lặng nữa.
Những vết nứt nhỏ li ti bắt đầu lan rộng, phát ra ánh sáng tím nhạt động theo nhịp đập của trái tim hắn.
Ánh sáng ấy không ấm áp chút nào.
Nó mang theo một sự lạnh lẽo thấu xương, khiến da thịt Vũ nổi đầy gai ốc.
Hắn nhận ra rằng cánh cửa kia không phải là lối vào vật lý thông thường.
Đó là một ranh giới giữa thực tại và thứ gì đó.
khác biệt hơn.
Hắn bước lùi lại hai bước, gót chân chạm vào một khối đá lỏng lẻo phía sau.
Tiếng va đập nhỏ khiến toàn bộ hang động im bặt trong khoảnh khắc chết chóc.
Rồi từ sâu thẳm bóng tối bên kia cánh cửa ánh sáng tím, một âm thanh bắt đầu vọng ra.
Nó giống như tiếng thì thầm của hàng ngàn người nói chuyện cùng lúc nhưng không rõ nghĩa.
Những lời lẽ đó xoáy vào tai Vũ, gây nên cảm giác chóng mặt khó chịu.
Hắn đưa tay bịt chặt hai lỗ tai lại, nhưng giọng nói vẫn xuyên thủng màng nhĩ, vang vọng trong đầu óc hắn với độ phân giải kinh hoàng.
Vũ nghiến răng, cố gắng tập trung vào hệ thống đang bị lỗi thay vì lắng nghe những lời thì thầm điên rồ đó.
Hắn cần thông tin.
Cần bất cứ thứ gì có thể giúp hắn hiểu rõ tình huống hiện tại.
Nếu không, hắn sẽ đi vào cạm bẫy mà kẻ thù đã chuẩn bị từ lâu trước khi hắn thậm chí còn sinh ra.
Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí của mình vào việc gọi menu hệ thống thủ công.
Đây là kỹ năng cấp cao mà hắn phải tốn nhiều thời gian tu luyện mới thành thạo trong kiếp sống trước.
Dù tín hiệu yếu đi, nhưng nếu đủ kiên nhẫn, hắn vẫn có thể bắt được một phần dữ liệu.
Màn hình ảo xuất hiện mờ nhạt giữa không trung, đầy những dòng mã nhị phân lỗi lầm.
[ĐANG PHÂN TÍCH MÔI TRƯỜNG.] [CẢNH BÁO: NHIỄU LOẠN KHÔNG GIAN].
[NĂNG LƯỢNG MA THUẬT BẤT ỔN: CẤP ĐỘ 9/10].
Con số chín khiến mắt Vũ mở to ra kinh hãi.
Cấp độ nhiễu loạn không gian cao đến vậy thường chỉ xuất hiện trong các khu vực cấm địa hoặc gần những cổ vật huyền thoại bị phong ấn.
Hắn đã vô tình bước vào nơi nào?
Hay đúng hơn, hắn đang đứng ở đâu trên bản đồ thế giới này?
Hắn mở mắt ra, nhìn chăm chú vào chiếc kính phản chiếu vẫn nằm bẹp nhẹp dưới chân mình.
Bề mặt thủy tinh của nó giờ đây không còn trong suốt nữa mà trở nên đục ngầu như sương mai buổi sớm.
Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, hắn có thể thấy những hình bóng mờ ảo đang di chuyển phía sau lớp bề mặt đó.
Chúng trông giống như những con người bị kéo giãn méo mó, tay chân dài ra theo cách phi tự nhiên.
Chúng không tiến về phía Vũ mà dường như đang cố gắng thoát ra khỏi chiếc kính, từ một chiều khác sang thế giới thực tại này.
Một trong số chúng đột ngột dừng lại và hướng thẳng "mắt" vô hồn của mình về phía Vũ.
Hắn cảm thấy một cơn ác lạnh chạy dọc sống lưng.
Đó không phải là sự thù địch hay hung hăng.
Đó là sự tò mò thuần túy, giống như cách một đứa trẻ nhìn vào con bọ đang bò trên tay.
Nhưng với Vũ, cái nhìn ấy đáng sợ hơn bất kỳ lưỡi kiếm nào vì nó mang theo cảm giác bị thấu hiểu hoàn toàn, trần trụi trước kẻ khác loài.
Chiếc kính đột ngột rung lên mạnh mẽ.
Những hình bóng bên trong bắt đầu chuyển động nhanh hơn, tạo thành một cơn lốc xoáy nhỏ giữa lớp thủy tinh và thực tại.
Vũ lùi lại thêm ba bước nữa, lưng tựa vào bức tường đá lạnh lẽo phía sau.
Hắn rút kiếm ra hoàn toàn, lưỡi dao sáng loáng dưới ánh sáng tím kỳ dị.
Nếu những thứ đó muốn ra ngoài, hắn sẽ không cho chúng cơ hội sống sót.
Dù đây là lần đầu tiên đối mặt với hiện tượng này trong cả hai kiếp sống của mình, bản năng chiến đấu đã ăn sâu vào máu thịt Vũ từ lâu.
Hắn không cần biết tất cả mọi điều về kẻ thù để hạ gục chúng.
Hắn chỉ cần phản ứng đủ nhanh và đủ tàn nhẫn.
Nhưng trước khi hắn kịp vung kiếm ra đòn phòng thủ đầu tiên, một giọng nói khác vang lên.
Lần này nó rõ ràng hơn nhiều, mang theo âm sắc của sự mệt mỏi và hoài nghi sâu sắc.
Không phải là tiếng thì thầm hỗn loạn bên kia cánh cửa mà đến từ chính góc khuất tối tăm nhất trong hang động phía sau lưng Vũ.
"Ngươi thật sự nghĩ mình có thể kiểm soát được thứ năng lượng này sao?"
Vũ xoay người lại thật nhanh, kiếm chỉ thẳng vào bóng đen đang đứng đó.
Tim hắn đập thình thịch mạnh hơn bao giờ hết khi nhận ra hình dáng của kẻ ẩn nấp trong màn đêm dày đặc ấy.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận