Chương 64
Mùi ozone từ các phép thuật niêm phong hòa quyện với mùi máu tanh, tạo thành một hỗn hợp độc hại khiến phổi Vũ đau nhói mỗi lần hít vào.
Hắn đứng giữa vòng tròn ma trận đá đen, cơ thể run rẩy không phải vì sợ hãi mà vì quá tải năng lượng.
Hệ Thống Ghi Chép Lỗi trên retina của hắn đang nhấp nháy đỏ rực, cảnh báo về sự bất ổn định trong cấu trúc thực tại xung quanh.
[ERROR LOG: Realitity Integrity at 12%.
Time Scars detected.]
[Nhiệm vụ khẩn cấp: Khám phá nguồn gốc Vết Nứt Thời Gian trước khi nó nuốt chửng bạn.]
Vũ nhắm mắt lại, cố gắng bình tĩnh.
Trong kiếp sống cũ, hắn đã chết ở đây.
Nhưng lần này khác.
Hắn biết rằng những gì đang diễn ra không phải là một cuộc tấn công đơn thuần.
Đây là một cơ hội hiếm hoi để chạm vào sự thật bị che giấu bởi lớp vỏ bọc của "Trật Tự Ký Ức".
Bàn tay băng giá vừa xuyên qua lồng ngực hắn đã rút lui, nhưng vết thương không đóng lại.
Thay vào đó, nó trở thành một cửa sổ nhìn thẳng vào chiều sâu của thời gian.
Vũ thấy những dòng ký tự cổ đại trôi nổi trong không khí xung quanh chỗ tim mình.
Chúng không phải là ngôn ngữ con người hiện đại.
Đó là mã nguồn gốc của thế giới Aethelgard, thứ mà chỉ những "Kẻ Lạ Mặt" mới có thể đọc được do sự dị biến trong não bộ khi trùng sinh.
Hắn bước về phía trước, dẫm lên một mảng đá vỡ vụn dưới chân.
Tiếng động nhỏ bé ấy vang lên như tiếng sấm trong khoảng không tĩnh lặng chết chóc này.
Vũ đưa tay chạm vào vết thương trên ngực mình.
Thay vì máu tươi, những tia sáng tím nhạt lóe ra từ lòng bàn tay hắn.
Hệ Thống của hắn lập tức phản ứng, phân tích dữ liệu mà nó chưa từng ghi nhận trước đây.
[Phân tích hoàn tất: Vật chất này không thuộc về thế giới vật lý hiện tại.]
[Lưu ý: Đây là "Mảnh Vỡ Ký ức" của một thực thể đã bị xóa sổ khỏi lịch sử chính thức.]
Vũ nheo mắt, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng.
Không phải vì sợ hãi cái chết, mà vì sự thật đáng gờm hơn nhiều so với cái chết.
Hội Đồng Ký Ức không chỉ kiểm soát người trùng sinh.
Họ đang giấu giếm điều gì đó lớn lao đến mức họ sẵn sàng xóa sạch tồn tại của những cá nhân để bảo vệ nó.
Hắn quay sang nhìn phía sau, nơi cánh cửa thư viện cổ vừa đóng sầm lại.
Những bóng đen của đồng đội Kael vẫn nằm bất động trên nền đá, nhưng không còn dấu hiệu sinh mạng nào phát ra từ họ.
Không phải họ đã chết.
Cơ thể họ tan rã thành những hạt bụi ánh sáng nhỏ li ti, hòa vào dòng chảy ký tự cổ đại mà Vũ vừa nhìn thấy.
Đây là cái giá của việc chạm vào bí mật cấm kỵ?
Hay đây chỉ mới là bước đầu tiên trong một trò chơi tử thần lớn hơn?
Vũ hít sâu một hơi dài, cố gắng lọc bỏ mùi tanh thối đang bao phủ khu vực này.
Hắn cần di chuyển nhanh hơn trước khi các đặc vụ khác đến.
Nếu hắn chết ở đây mà không mang theo bất kỳ manh mối nào, thì tất cả những hy sinh trong kiếp sống cũ của hắn đều trở nên vô nghĩa.
Những mảnh vỡ không khí bay ra như những lưỡi dao vô hình, cắt ngang đòn tấn công của hai đặc vụ còn lại.
Tiếng kim loại va đập vang lên sắc lạnh khi vũ khí của họ bị lực trường bất ngờ đẩy lệch hướng.
Vũ lợi dụng khoảng trống quý giá đó để lao mình vào bên trong cánh cửa thư viện cổ đang mở hé.
Hắn không quay đầu nhìn lại, biết rõ rằng nếu hắn chậm trễ thêm một giây nữa, những tia năng lượng tím từ Vết Nứt Thời Gian sẽ xé toạc cơ thể hắn thành từng mảnh nhỏ.
Bên trong căn phòng tối om này, mùi hương của giấy cũ và bụi thời gian.
Nó khác hẳn với mùi ozone và máu tanh ở bên ngoài.
Đây là mùi của sự tĩnh lặng vĩnh cửu, nơi mà ngay cả cái chết cũng phải giữ im lặng để tôn trọng những bí mật được chôn cất tại đây.
Vũ bật đèn pin từ thiết bị cá nhân của mình.
Chùm sáng yếu ớt quét qua những giá sách cao vút chạm đến trần nhà đá lạnh lẽo.
Những cuốn sách không có bìa, chỉ là các tấm da động vật khô xác cuộn lại hoặc những phiến thạch mỏng manh được khắc bằng kim loại quý.
Chúng lơ lửng trong không trung, xoay tròn chậm rãi theo một quỹ đạo vô hình nào đó mà Vũ không thể nắm bắt được ngay lập tức.
Hệ Thống của hắn lại hoạt động bất thường.
Thay vì hiển thị các chỉ số sức khỏe hay nhiệm vụ thông thường, màn hình hologram trước mắt hắn hiện lên những dòng mã lỗi chồng chéo lên nhau như mạng nhện dày đặc.
[ERROR: Data corruption detected in sector 7.]
[Warning: Do not read the texts aloud.
The memory is contagious.]
Vũ cau mày, cố gắng tập trung vào khả năng quan sát của mình trong kiếp sống cũ.
Hắn nhớ rõ rằng thư viện này từng là nơi lưu trữ những ký ức nguy hiểm nhất mà Hội Đồng Ký Ức muốn tiêu hủy hoàn toàn sau khi cuộc đại thanh lọc diễn ra năm ngoái.
Nhưng tại sao nó vẫn còn tồn tại ở đây?
Và , tại sao hắn lại có thể mở được cánh cửa này trong khi tất cả các nỗ lực trước đó đều thất bại?
Hắn bước sâu hơn vào căn phòng, đôi chân nặng trĩu dưới sức ép của không khí dày đặc ký ức cổ đại.
Mỗi bước đi của Vũ trên sàn nhà đá lạnh giá đều tạo ra một âm thanh vang vọng lạ lùng, giống như tiếng thì thầm xa xôi từ đáy vực thẳm đang cố gắng truyền tải thông điệp gì đó đến hắn.
Đột nhiên, ánh sáng đèn pin của hắn tắt ngấm.
Không phải do hết pin hay hỏng hóc kỹ thuật.
Nó bị "ăn" bởi bóng tối xung quanh một cách chủ động và hung bạo.
Vũ đứng lại giữa căn phòng rộng lớn ấy, tim đập thình thịch mạnh mẽ trong lồng ngực trống rỗng nơi vết thương vẫn đang rỉ ra những tia sáng tím kỳ lạ.
Trong bóng tối tuyệt đối này, giác quan thứ sáu của Vũ – sản phẩm phụ từ việc trùng sinh cùng với Hệ Thống Lỗi – bắt đầu hoạt động ở mức độ cao nhất chưa từng có.
Hắn cảm nhận được sự hiện diện của hàng ngàn cặp mắt đang nhìn mình từ mọi phía.
Không phải là những con người sống hay chết đi.
Mà là những linh hồn ký ức bị mắc kẹt vĩnh cửu trong những tấm bia đá và cuốn sách cổ xung quanh đây.
Hắn giơ tay lên, mở rộng lòng bàn tay ra trước mặt để cảm nhận dòng chảy năng lượng trong phòng này.
Những hạt bụi ánh sáng nhỏ li ti từ cơ thể các đồng đội của Kael bên ngoài giờ đây đang tụ tập lại thành một hình dạng mờ ảo phía sau lưng Vũ.
Đó không phải là bóng ma báo thù hay quỷ dữ khát máu nào cả.
Chúng đơn giản chỉ muốn được giải thoát khỏi sự giam cầm vĩnh viễn này mà thôi!
Vũ quay người lại đối diện với thực thể đó, giọng nói của hắn vang lên khô khốc trong phòng trống vắng: "Tôi biết các ngươi không có ý định làm hại tôi ngay lúc này." Thực thể ấy đáp trả bằng một cơn gió lạnh lẽo thổi qua khuôn mặt Vũ, mang theo mùi hương hoa tử đinh hương tàn phai – loại hoa chỉ nở vào mùa đông giá rét nhất ở vùng đất biên giới phía Bắc mà hắn từng đến thăm trong ký ức kiếp trước!
Khoảnh khắc hai người va chạm, thế giới xung quanh như ngừng chuyển động.
Những tia sáng tím từ Vết Nứt của Vũ hòa lẫn với ánh sáng bạc từ kỹ năng Nén Trật Order của Đặc vụ trưởng (đang cố gắng đột nhập vào phòng), tạo ra một vùng chân không tĩnh lặng đáng sợ bên ngoài cánh cửa đang đóng chặt dần lại phía sau lưng hắn.
Áp lực khổng lồ đè nén lên vai Vũ khiến xương khớp hắn kêu răng rắc, nhưng ý chí sinh tồn trong con người C-rank này bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết nhờ vào ký ức đau đớn từ kiếp sống cũ!
Hắn không chạy trốn khỏi áp lực đó nữa mà đón đầu nó bằng cách mở rộng Vết Nứt Thời Gian trên cơ thể mình ra tối đa có thể.
Những dòng mã lỗi đỏ chót trong Hệ Thống bắt đầu chuyển sang màu xanh lam dịu nhẹ – dấu hiệu cho thấy sự ổn định tạm thời giữa hai nguồn năng lượng đối nghịch nhau đang tìm kiếm điểm cân bằng mới nào đó thay vì hủy diệt lẫn nhau hoàn toàn như dự kiến ban đầu!
Vũ nhắm mắt lại, tập trung tất cả tinh thần vào việc giải mã những dòng ký tự cổ đại trôi nổi trước mặt mình thông qua sự kết hợp duy nhất giữa trực giác trùng sinh và dữ liệu phân tích từ Hệ Thống Lỗi.
Hắn nhận ra rằng đây không phải là ngôn ngữ văn chương hay thơ ca lãng mạn nào đâu!
Đây chính xác là nhật ký ghi chép chi tiết về quá trình hình thành nên "Trật Tự Ký Ức" – nền tảng cơ bản nhất mà toàn bộ thế giới Aethelgard hiện tại đang dựa vào để tồn tại và vận hành bình thường hàng ngày!
Và điều khiến Vũ kinh hoàng đến tột cùng khi đọc được đoạn đầu tiên của cuốn sách bí mật này là câu nói đơn giản nhưng đầy quyền uy vang vọng trong tâm trí hắn: *"Mọi ký ức đều có giá phải trả.
Và chúng ta đang nợ quá nhiều."* Ai đã viết ra những dòng chữ này?
Tại sao lại để lộ thông tin nhạy cảm như thế cho bất kỳ ai đủ may mắn (hoặc xui xẻo) tìm thấy nơi đây?
Phải chăng Hội Đồng Ký Ức không thực sự kiểm soát được thứ mà họ tự hào truyền là tuyệt đối hoàn hảo và vô tận sức mạnh đó?!
Vũ mở mắt ra, nhìn chăm chú vào dòng chảy ký tự đang biến đổi liên tục trước mặt mình.
Hắn nhận ra rằng mỗi lần hắn đọc một câu trong cuốn sách này, thì một phần nhỏ nào đó trong cơ thể vật lý của chính Vũ cũng bị "ghi đè" bởi thông tin mới mẻ từ quá khứ xa xôi ấy!
Da thịt trên cánh tay trái của hắn bắt đầu chuyển sang màu trắng bệch giống như giấy cũ lâu năm.
Xương cốt trở nên giòn nưa dễ vỡ hơn bình thường rất nhiều lần so với trạng thái khỏe mạnh ban đầu trước khi bước vào thư viện cấm kỵ này!
Nhưng Vũ không hề hoảng loạn hay panick vì tình huống nguy hiểm đang diễn ra trên cơ thể mình cả tí nào đâu!
Ngược lại, một nụ cười lạnh lùng và đầy quyết tâm nở trên môi hắn.
Đây chính xác là thứ mà hắn cần để thay đổi cục diện cuộc chiến sắp tới giữa phe Hội Đồng Ký Ức độc tài tàn bạo kia với lực lượng kháng chiến yếu ớt đang dần bị triệt hạ từng ngày dưới tay quân thù mạnh mẽ hơn gấp bội phần về cả số lượng lẫn chất lượng nhân sự!
Hắn tiếp tục đọc, không quản ngại việc cơ thể mình đang slowlyly biến đổi thành một cuốn sách sống walking library chứa đựng những bí mật cấm kỵ nguy hiểm nhất thế giới này từ thuở khai thiên lập địa cho đến tận ngày nay vẫn chưa ai dám công bố rộng rãi ra bên ngoài cộng đồng dân chúng thông thường bao giờ cả!
Vũ không chạy.
Sự tin tưởng của anh dành cho Đặc vụ trưởng (vốn đang cố gắng phá vỡ cánh cửa vào phòng) không xuất phát từ sự ngây thơ, mà từ tính toán lạnh lùng dựa trên dữ liệu phân tích rủi ro tỷ lệ thành công thấp chỉ khoảng 3% theo thống kê lịch sử các cuộc đột nhập tương tự trước đây.
Anh nhận ra rằng nếu Đặc vụ trưởng thực sự muốn giết anh ngay lập tức khi còn cơ hội tốt nhất thì Vũ đã chết từ lâu ở bước đầu tiên khi vừa mới mở được cánh cửa thư viện cổ kia mà không hề có bất kỳ hỗ trợ phòng thủ nào sẵn sàng chờ đợi phía sau lưng mình!
Sự sống còn của anh phụ thuộc hoàn toàn vào việc duy trì trạng thái cân bằng mong manh giữa hai nguồn năng lượng đối nghịch đang xung đột kịch liệt bên trong cơ thể bị dị biến này.
Và cách tốt nhất để làm điều đó là tiếp tục khám phá những bí mật sâu hơn nữa nằm ẩn giấu phía sau lớp vỏ bọc giả tạo của "Trật Tự Ký Ức" mà Hội Đồng đã dày công xây dựng nên qua hàng ngàn năm lịch sử đầy máu và nước mắt!
Vũ bước tới gần tấm bia đá lớn nhất đứng riêng biệt ở trung tâm căn phòng thư viện cấm kỵ này.
Tấm bia ấy không giống như những cuốn sách hay phiến thạch khác xung quanh nó chút nào cả!
Nó được làm từ một loại vật liệu đen bóng phản chiếu ánh sáng yếu ớt còn sót lại trong mắt Vũ sau khi đèn pin tắt ngấm đi lúc trước đó vài phút ngắn ngủi.
sao cảm giác đã trôi qua hàng thập kỷ rồi vậy.
Hắn đưa tay chạm nhẹ lên bề mặt lạnh lẽo và nhẵn mịn của tấm bia đá.
Ngay lập tức, một luồng điện tim mạnh mẽ chạy dọc theo sống lưng khiến Vũ suýt nữa thì ngã khuỵu xuống nền nhà đá lạnh giá ngay tại chỗ!
Nhưng hắn kịp dùng bàn tay còn lại bám chặt vào mép cạnh sắc lẹm của tấm bia để giữ thăng bằng cho cơ thể đang run rẩy không kiểm soát được nữa đây này chứ chưa kể đến việc da thịt trên cánh tay phải cũng bắt đầu chuyển màu trắng bệch giống như bên trái kia rồi kìa!
Những hình ảnh sống động hiện lên trong tâm trí Vũ thông qua sự tiếp xúc trực tiếp với tấm bia đá kỳ lạ này.
Hắn thấy mình đang đứng giữa một thành phố rực rỡ ánh đèn neon chói lòa vào ban đêm đông đúc người đi lại tấp nập trên những con đường lát gạch hoa văn phức tạp tinh xảo không kém gì bất kỳ công trình kiến trúc nổi tiếng nào khác trên thế giới hiện đại ngày nay!
Nhưng đây không phải là tương lai xa vời mơ hồ khó nắm bắt được đâu cả!
Đây chính xác là Aethelgard trong quá khứ – trước khi cuộc đại thanh lọc ký ức diễn ra tàn khốc và vô lý đến mức khiến hàng triệu người dân vô tội mất đi khả năng ghi nhớ những sự kiện quan trọng nhất định ảnh hưởng trực tiếp tới vận mệnh tương lai của toàn bộ nhân loại chúng ta đang sống chung cùng nhau trên hành tinh xanh xinh đẹp này từ bao đời nay rồi mà!
Vũ nhìn thấy chính mình – phiên bản Vũ trong kiếp sống cũ – đang chạy trốn tuyệt vọng khỏi một nhóm người mặc áo choàng đen dài che kín mặt mũi không rõ danh tính thật sự của họ là ai cả!
Họ đuổi bắt Vũ với tốc độ đáng kinh ngạc vượt xa giới hạn sinh học thông thường mà bất kỳ con người bình thường nào cũng có thể đạt được ngay cả khi đã tu luyện phép thuật cao cấp nhất hiện nay đang tồn tại phổ biến rộng rãi khắp nơi trên lục địa Aethelgard rộng lớn mênh mông này!
Và rồi, cảnh tượng thay đổi đột ngột một cách chóng vánh khiến Vũ suýt nữa thì bị choáng váng đi mất nếu không có sự hỗ trợ kịp thời từ Hệ Thống Lỗi đang cố gắng ổn định lại trạng thái thần kinh quá tải của chủ nhân nó lúc bấy giờ đây kìa!
Hắn thấy phiên bản Vũ trong kiếp sống cũ ngã xuống trên nền đá lạnh giá – chính xác là vị trí mà hắn đang đứng ở hiện tại này chứ không đâu khác nữa cả!
Ánh mắt trống rỗng đầy vẻ tuyệt vọng tột độ khi nhận ra rằng mọi nỗ lực thay đổi số phận chỉ dẫn đến những kết cục bi thảm tương tự lặp đi lặp lại vô tận như vòng xoáy địa ngục không lối thoát này!
Và ngay bên cạnh thi thể ấy là một người phụ nữ mà Vũ chưa từng gặp trong ký ức kiếp trước nhưng trái tim hắn đập thình thịch mạnh mẽ lạ thường khi nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc đáng sợ đến tột cùng kia!
Người đàn ông áo choàng đen bước tới, giọng nói của hắn vang lên từ sâu thẳng hốc mắt trống rỗng đầy vẻ khinh miệt dành kẻ yếu đuối không đủ bản lĩnh để đối diện thực tại phũ phàng này: “Ngươi nghĩ đây là lần đầu tiên sao?”
Vũ thét lớn trong tâm trí mình, cố gắng phá vỡ sự kết nối giữa hiện tại và quá khứ đang dần ăn mòn ý thức của hắn từng phút giây trôi qua một cách tàn nhẫn không thương tiếc chút nào cả!
Hắn cần phải thoát ra khỏi cái bẫy ký ức này trước khi nó nuốt chửng toàn bộ linh hồn của Vũ mãi mãi trong bóng tối vĩnh hằng nơi đây mà chẳng ai có thể cứu vãn được nữa đâu!
Bên trong khu vực bị cấm, không có ánh sáng nhân tạo, chỉ có những tia sáng phát ra từ những cuốn sách cổ và các tấm bia đá lơ lửng trong không trung.
Mỗi tấm bia đều khắc tên của một "Kẻ Lạ Mặt" đã từng tồn tại, nhưng không phải ai cũng may mắn được ghi nhận lại bằng cách này cả đâu!
Phần lớn họ đơn giản chỉ bị xóa sổ hoàn toàn khỏi lịch sử chính thức mà thôi!
Vũ nhìn vào dòng chữ cuối cùng trên tấm bia đá trước mặt mình.
Đó là tên của Vũ – phiên bản trong kiếp sống cũ đã chết đau đớn và tuyệt vọng tại nơi đây đúng như những gì hắn vừa chứng kiến qua sự kết nối ký ức nguy hiểm kia nãy giờ vậy đó chứ còn ai khác nữa đâu!
Nhưng điều khiến Vũ kinh hoàng đến mức suýt nữa thì ngất đi luôn ngay tại chỗ lúc này không phải là cái tên của chính mình được khắc ghi vĩnh viễn nơi đây cả đâu!
Mà là dòng chữ nhỏ xíu viết phía dưới nó bằng một loại mực đỏ tươi giống hệt như máu đang chảy từ vết thương trên ngực Vũ hiện giờ kia vậy đó kìa các bạn ơi!
Dòng chữ ấy nói: *"Lần thứ ba.
Và lần này, anh sẽ không chết nữa."*
Vũ đứng đơ người tại chỗ, tim đập thình thịch mạnh mẽ hơn bao giờ hết trong lồng ngực trống rỗng nơi vết thương vẫn đang rỉ ra những tia sáng tím kỳ lạ kia!
Hệ Thống Lỗi trên retina của hắn bỗng nhiên im lặng hoàn toàn – lần đầu tiên kể từ khi nó xuất hiện trong cuộc đời Vũ cách đây không lâu lắm đâu cả mà sao cảm giác đã trôi qua hàng ngàn năm rồi vậy.
Và ngay lúc đó, một bàn tay lạnh giá chạm nhẹ vào vai Vũ từ phía sau lưng hắn!
"Vũ quay người lại, lưỡi kiếm lạnh lẽo đã áp sát cổ họng hắn trong tích tắc.
Đôi mắt hắn nheo lại, tim đập mạnh đến mức đau nhói lồng ngực.
Khói tím bốc lên từ vết thương cũ, giọng nói quen thuộc vang lên: 'Cuối cùng, ta."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận