Chương 63

Máu không chảy ra theo cách bình thường.

Nó đọng lại trên sàn nhà đá lạnh giá, tạo thành những hình thù kỳ lạ giống như các ký tự cổ đại mà Vũ chưa từng thấy nhưng trực giác sinh tồn của hắn đang hét lên rằng chúng cực kỳ nguy hiểm.

Không khí trong thư viện cổ nặng trĩu mùi ozone và sắt rỉ — mùi của sự hủy diệt vừa mới xảy ra.

Vũ quỳ xuống, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực nơi bàn tay băng giá kia đã xuyên qua da thịt chỉ vài giây trước đó.

Nhưng lạ lùng thay, không có đau đớn.

Không có cảm giác trống rỗng từ một quả tim bị rút mất.

Thay vào đó là một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng, khiến mọi lông tóc trên người hắn dựng đứng lên.

Hệ Thống Ghi Chép Lỗi (Error Log System) trong đầu hắn bắt đầu hoạt động với tốc độ điên cuồng hơn bất kỳ lúc nào khác.

Những dòng chữ đỏ tươi nhấp nháy liên tục, che khuất tầm nhìn thực tại của Vũ.

[ERROR: Dữ liệu sinh học bị hỏng.]
[RECALIBRATING.

15%]
[WARNING: Vết Nứt Thời Gian đang mở rộng không kiểm soát được.]

"Đừng chết bây giờ," Vũ nghiến răng, mồ hôi lạnh tràn xuống trán hắn.

Ký ức kiếp trước ùa về trong đầu — cảnh tượng Kael nằm bất động trên nền đá, ánh mắt trống rỗng của kẻ thù bị đánh gục xung quanh.

Hắn đã thắng?

Hay chỉ là một ảo giác ngắn ngủi trước khi cái chết thực sự ập đến?

Hắn nhấc tay lên, nhìn vào lòng bàn tay mình.

Da thịt nơi vết thương xuyên ngực đang tái tạo lại với tốc độ đáng kinh ngạc, nhưng không phải bằng mô cơ thể bình thường mà là những sợi tơ ánh sáng tím nhạt — cùng màu sắc của vụ nổ năng lượng vừa rồi.

Vũ sững sờ.

Hắn nhớ rõ trong kiếp trước, hắn đã chết ở đúng vị trí này.

Cái chết đó tàn khốc và dứt khoát.

Vậy thì tại sao giờ đây hắn vẫn còn đứng đây?

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ sâu thẳng trong ý thức của hệ thống, khác hẳn với những thông báo máy móc vô hồn trước kia: *“Ngươi đã mở cánh cửa không được phép chạm vào.”*

Vũ rít lên đau đớn khi một cơn co thắt dữ dội chạy dọc sống lưng.

Hắn cố gắng đứng dậy nhưng chân tay run rẩy.

Ánh sáng trong thư viện đang mờ dần, bị thay thế bởi bóng tối dày đặc như mực tàu tràn ra từ các vết nứt trên sàn nhà.

Những cuốn sách cổ nằm rải rác xung quanh bắt đầu bay lơ lửng giữa không trung, trang giấy xé toạc thành từng mảnh nhỏ và quay cuồng tạo thành một xoáy nước tĩnh lặng đáng sợ.

Hắn biết mình đang ở trong vùng cấm địa đen tối nhất của tri thức nhân loại hiện đại ngày nay — nơi mà ngay cả những cao thủ C-rank cũng tránh né như ma quỷ.

Nhưng giờ đây, sự tò mò đã giết chết con mèo, và Vũ chính là nạn nhân tiếp theo.

Hắn cần hiểu rõ điều gì đang xảy ra trước khi hệ thống trong đầu hắn sụp đổ hoàn toàn.

Bóng tối không chỉ đơn thuần là thiếu ánh sáng.

Nó có trọng lượng, nó có mùi vị kim loại chua chát của máu cũ, và quan trọng nhất, nó mang theo tiếng thì thầm.

Vũ bước đi chậm rãi giữa những đống đổ nát của thư viện, mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung lên nhẹ nhàng như thể đang dẫm trên một lớp màng mỏng che phủ vực thẳm.

Hắn cần tìm ra nguồn gốc của giọng nói kia.

Trong kiếp trước, hắn đã nghe thấy nó nhưng không đủ can đảm để đối mặt.

Lần này khác.

Hắn có hệ thống.

Hắn có ký ức về cái chết chắc chắn chờ đợi phía trước nếu tiếp tục dấn sâu vào con đường sai lầm cũ.

“Cả hai phe đều sai,” Vũ tự nhủ với chính mình, cố gắng giữ cho lý trí tỉnh táo dưới áp lực tâm lý khổng lồ này.

“Phe bảo vệ trật tự ký ức thì quá cứng nhắc trong khi những kẻ muốn xóa bỏ nó lại mù quông đến mức điên cuồng.”

Hắn dừng chân trước một bức tường đá lớn bị nứt đôi ra từ giữa.

Vết nứt không phải do va chạm vật lý gây nên mà giống như ai đó đã cắt ngang thời gian tại điểm này, tách rời hai phiên bản thực tế song song tồn tại bên cạnh nhau nhưng không thể giao thoa được cho đến lúc này.

Qua khe hở ấy, Vũ nhìn thấy một cảnh tượng khác hoàn toàn so với thế giới xung quanh mình hiện giờ.

Đó là một thành phố rực rỡ ánh đèn neon dưới mưa đêm — hình ảnh quen thuộc từ kiếp trước của hắn khi còn sống như một người bình thường chưa hề biết gì về tu luyện hay hệ thống trùng sinh kỳ lạ này đang chi phối cuộc đời.

này nữa đâu!

Nhưng có điều gì đó không ổn trong khung cảnh hoài niệm ấy.

Những tòa nhà cao tầng phía xa bị biến dạng thành những hình thù quái dị giống như xác chết khổng lồ nằm ngửa trên nền trời đen kịt đầy sao lấp lánh bên kia chân trời nơi mà mặt trăng màu đỏ máu đang treo lơ lửng giữa bầu khí quyển độc hại dày đặc khói bụi ô nhiễm công nghiệp từ hàng trăm năm trước đây vẫn còn tồn tại mãi mãi không bao giờ tan biến đi đâu cả!

Vũ nuốt nước bọt khan khốc.

Tim đập thình thịch trong lồng ngực hẹp hòi chật chội bí bách ngột ngạt khó thở đến mức nghẹt thở luôn mất tích không dấu vết gì nữa đâu hay đúng hơn là sự sợ hãi tột cùng mới chính cảm xúc chủ đạo chi phối toàn bộ hành động tiếp theo của hắn từ giây phút này trở về sau mãi mãi vậy đó mà!

Hắn đưa tay chạm vào bề mặt đá lạnh giá tại mép vết nứt.

Ngay lập tức, một cú sốc điện tĩnh mạnh mẽ chạy dọc cánh tay khiến cơ bắp co rút lại dữ dội nhưng Vũ không hề thốt lên thành lời bởi hắn đang quá tập trung vào dòng thông tin khổng lồ tuôn trào từ điểm tiếp xúc đó vào trong não bộ vốn đã quá tải trước kia rồi!

Không phải là ký ức.

Không phải là ảo giác.

Mà là dữ liệu thô sơ chưa qua xử lý của chính thế giới này — những mảnh vỡ lịch sử bị che giấu kỹ lưỡng bởi Trật Tự Ký Ức nhằm duy trì sự ổn định giả tạo cho xã hội loài người hiện nay đang sống trong bóng tối u ám đầy rẫy bất công và áp bức tàn bạo mà không hề hay biết gì về thực tế đáng sợ phía sau màn trập huy hoàng ấy!

Vũ nhắm chặt mắt lại để chặn đứng cơn đau đầu dữ dội nhưng hình ảnh vẫn tiếp tục xâm nhập vào ý thức của hắn qua con đường khác — trực giác nguyên thủy được kích hoạt bởi hệ thống lỗi đang cố gắng ghi nhận và phân tích tất cả mọi thứ nó có thể thu thập được từ môi trường xung quanh đầy nguy hiểm chết người này!

Một bóng đen xuất hiện trước mặt Vũ.

Không phải quái vật.

Không phải đồng minh cũ đã bị đánh gục bởi sóng xung kích thứ ba lan tỏa ra từ tâm điểm va chạm giữa hai ý thức – của chính Vũ và những ký ức cổ đại bị chôn vùi sâu dưới đáy lòng thẳm vô tận này!

Đó là một con chó sói khổng lồ cao bằng người trưởng thành với bộ lông màu xám tro xù xì đầy bụi bặm dơ bẩn bốc mùi hôi tanh nồng nặc khó chịu đến mức khiến ai cũng muốn nôn mửa ngay lập tức nếu không có khả năng kháng cự tốt đối với loại độc tố sinh học đặc biệt này!

Con sói mở miệng ra, hàm răng sắc nhọn lộ rõ dưới ánh sáng mờ ảo phát ra từ những trang sách đang bay lơ lửng giữa không trung tạo thành một vòng xoáy tĩnh lặng đáng sợ bao quanh khu vực trung tâm thư viện cổ xưa đã bị bỏ hoang suốt hàng ngàn năm trời dài đằng đẵng trôi qua vô tình hay cố ý đều không thể thay đổi được kết cục bi thảm cuối cùng đang chờ đợi những ai dám tò mò khám phá quá sâu vào vùng cấm địa đen tối nhất của tri thức nhân loại hiện đại ngày nay vậy đó mà!

Làn khói đen từ trang giấy bỗng ngưng tụ thành khuôn mặt Vũ đang chết.

Hắn hét lên, linh lực bùng nổ nhưng bị lực hút vô hình khóa chặt tại chỗ khiến cho mọi nỗ lực phản kháng trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của thực tại mới vừa được tiết lộ này!

Trong bóng tối dày đặc như mực tàu tràn ra từ các vết nứt trên sàn nhà lạnh giá nơi mà máu tươi phun trào nhuộm đỏ bầu trời đêm tĩnh mịch đầy rẫy sự im lặng chết chóc đáng sợ đến tột cùng, một giọng nói lạnh giá thì thầm trực tiếp vào tai Vũ: “Ngươi đã mở cánh cửa không được phép chạm vào.”

Con sói lao tới với tốc độ kinh hoàng.

Móng vuốt cào xé không khí để lại những tia lửa nhỏ li ti bắn ra tứ phía giống như pháo hoa cuối cùng trước khi màn đêm buông xuống vĩnh viễn che phủ lấy thế giới này trong bóng tối u ám đầy rẫy bất công và áp bức tàn bạo mà không hề hay biết gì về thực tế đáng sợ phía sau màn trập huy hoàng ấy!

Vũ né tránh bằng cách nghiêng người sang bên trái nhưng chuyển động của anh bị chậm lại bởi trọng lực kỳ lạ xung quanh những vết nứt thời gian đang mở rộng không kiểm soát được này khiến cho mọi hành động trở nên vụng về và thiếu linh hoạt đáng tiếc thay vì phải đối mặt với tình huống nguy hiểm chết người hiện tại!

Con chó sói lao tới lần nữa nhưng lần này nó không cố gắng cắn vào thịt da mà nhắm thẳng vào những vết nứt ánh sáng tím đang lan tỏa trên cơ thể Vũ như mạng lưới mạch máu sống của một sinh vật lai tạp giữa con người và thực tại số hóa đầy rẫy lỗi hệ thống nguy hiểm chết người!

Vũ đứng im.

Hắn không né tránh nữa bởi hắn nhận ra rằng đây mới chính là mục tiêu thật sự mà giọng nói kia muốn thử nghiệm xem liệu kẻ xâm nhập có đủ bản lĩnh để chịu đựng sự đau đớn tột cùng từ việc tiếp xúc trực diện với những mảnh vỡ lịch sử bị che giấu kỹ lưỡng này hay không!

Khi móng vuốt của con sói chạm vào vết nứt trên cánh tay Vũ, một luồng dữ liệu khổng lồ tuôn trào ra khỏi điểm tiếp xúc ấy.

Không phải là thông tin bình thường mà là cảm xúc thuần túy — nỗi sợ hãi tích tụ từ hàng ngàn năm qua của tất cả những người từng chết trong vô minh vì không dám đối mặt với sự thật phũ phàng rằng thế giới họ đang sống chỉ là một phiên bản giả tạo được xây dựng trên nền tảng và dối trá chồng chất lên nhau như trò chơi tháp đồ hình dễ vỡ bất cứ lúc nào!

Vũ cảm thấy tâm trí mình bị xé toạc ra thành từng mảnh nhỏ li ti rồi lại ghép lại với nhau theo cách hoàn toàn sai lệch so với nguyên bản ban đầu.

Ký ức về mẹ anh, về gia đình anh, về những ngày tháng êm đềm trước khi bước vào con đường tu luyện đầy rẫy nguy hiểm chết người này bỗng trở nên mờ nhạt và xa vời như thể chúng chưa từng tồn tại trong thực tế bao giờ vậy đó mà!

“Không!” Vũ gào lên trong tuyệt vọng nhưng âm thanh của hắn bị nuốt chửng bởi sự im lặng đáng sợ lan tỏa từ con sói đang đứng sững sờ trước mặt với đôi mắt đỏ ngầu đầy vẻ khinh miệt dành cho kẻ yếu đuối không đủ bản lĩnh để đối diện với thực tại phũ phàng này!

Con thú quay lưng đi vào bóng tối dày đặc như mực tàu tràn ra từ các vết nứt trên sàn nhà lạnh giá nơi mà máu tươi phun trào nhuộm đỏ bầu trời đêm tĩnh mịch đầy rẫy sự im lặng chết chóc đáng sợ đến tột cùng nhưng lần này nó không tấn công nữa bởi nhiệm vụ của nó đã hoàn thành — gieo hạt giống nghi ngờ vào tâm trí kẻ xâm nhập!

Vũ quỳ sụp xuống đất đá lạnh giá, nước mắt chảy dài trên má hắn không phải vì đau đớn thể xác mà là vì sự mất mát tinh thần khủng khiếp khi nhận ra rằng mọi thứ mình tin tưởng cho đến giờ chỉ là những ảo ảnh huy hoàng che đậy thực tại đáng sợ phía sau màn trập giả tạo này!

Thay vì cảm thấy nhẹ nhõm hay giải thoát khỏi nỗi sợ hãi tột cùng chi phối toàn bộ hành động tiếp theo của hắn từ giây phút này trở về sau mãi mãi vậy đó mà, Vũ lại trải qua một cơn đau đầu dữ dội xé toạc ý thức anh ra thành từng mảnh nhỏ li ti rồi lại ghép lại với nhau theo cách hoàn toàn sai lệch so với nguyên bản ban đầy rẫy lỗi hệ thống nguy hiểm chết người!

Hệ thống trong đầu anh phát ra một thông báo mới, không phải là phần thưởng hay level up như thường lệ mà là một cảnh báo nghiêm trọng đến mức khiến cho mọi chức năng cơ thể tạm thời ngừng hoạt động trong vài giây ngắn ngủi đáng sợ: “Phát hiện sự can thiệp vào Trật Tự Ký Ức.

Điểm ổn định thực tại giảm xuống còn 12%.

Nguy cơ sụp đổ hoàn toàn tính theo giờ.”

Vũ nhìn lên bảng thông tin ảo xuất hiện trước mặt mình với những con số đỏ tươi nhấp nháy liên tục giống như đèn báo động trong phòng máy chủ của một công ty công nghệ lớn đang gặp sự cố nghiêm trọng không thể khắc phục được nếu không có chuyên gia kỹ thuật cao cấp can thiệp kịp thời!

Nhưng điều khiến hắn kinh hoàng hơn cả lại nằm ở dòng chữ cuối cùng của thông báo ấy: “[ERROR LOG]: Người dùng đã kích hoạt giao diện quản trị viên ẩn.

Truy cập vào cơ sở dữ liệu gốc bị chặn bởi lớp bảo mật tuyệt đối.”

“Quản trị viên?” Vũ lắp bắp, giọng nói run rẩy vì sợ hãi tột độ khi ý thức được rằng mình vừa vô tình chạm đến vùng cấm địa đen tối nhất của tri thức nhân loại hiện đại ngày nay vậy đó mà!

Hắn không phải là một kẻ trùng sinh thông thường với ký ức kiếp trước giúp hoàn thành nhiệm vụ dễ dàng hay level up nhanh hơn người khác nhờ vào ưu thế có giới hạn nhưng không phải invincibility tuyệt đối này đâu!

Hắn đang đứng bên bờ vực thẳm nơi mà ranh giới giữa thực tại và ảo tưởng trở nên mờ nhạt đến mức nguy hiểm chết người nếu tiếp tục dấn sâu thêm một bước nữa thì toàn bộ cấu trúc tồn tại của Vũ sẽ bị xóa bỏ hoàn toàn khỏi lịch sử vốn đã quá tải trước kia rồi!

Con sói biến mất vào bóng tối dày đặc như mực tàu tràn ra từ các vết nứt trên sàn nhà lạnh giá nơi mà máu tươi phun trào nhuộm đỏ bầu trời đêm tĩnh mịch đầy rẫy sự im lặng chết chóc đáng sợ đến tột cùng nhưng lần này nó không tấn công nữa bởi nhiệm vụ của nó đã hoàn thành — gieo hạt giống nghi ngờ vào tâm trí kẻ xâm nhập!

Vũ đứng dậy chậm rãi, chân tay run rẩy nhưng ánh mắt thì sắc lạnh hơn bất kỳ lúc nào khác.

Hắn biết rằng mình vừa mở ra cánh cửa không thể đóng lại được nữa dù có muốn hay không đi chăng nữa bởi vì Trật Tự Ký Ức sẽ không bao giờ tha thứ cho kẻ đã dám xâm nhập vào vùng cấm địa đen tối nhất của tri thức nhân loại hiện đại ngày nay vậy đó mà!

Khi Vũ đang cố gắng làm dịu những vết nứt ánh sáng tím lan tỏa trên người mình bằng cách tập trung linh lực lại thành một khối vững chắc chống đỡ sự xé toạc ý thức thì một bóng người xuất hiện ở rìa rừng cây khô héo xung quanh thư viện cổ xưa đã bị bỏ hoang suốt hàng ngàn năm trời dài đằng đẵng trôi qua vô tình hay cố ý đều không thể thay đổi được kết cục bi thảm cuối cùng đang chờ đợi những ai dám tò mò khám phá quá sâu vào vùng cấm địa đen tối nhất của tri thức nhân loại hiện đại ngày nay vậy đó mà!

Không phải là một quái vật đầy rẫy độc tố sinh học đặc biệt này.

Không phải đồng minh cũ đã bị đánh gục bởi sóng xung kích thứ ba lan tỏa ra từ tâm điểm va chạm giữa hai ý thức – của chính Vũ và những ký ức cổ đại bị chôn vùi sâu dưới đáy lòng thẳm vô tận này!

Đó là một người đàn ông mặc áo choàng đen dài đến mắt cá chân, mặt nạ bằng xương trắng ngà che khuất toàn bộ khuôn mặt trừ đôi hốc mắt trống rỗng nhìn thẳng vào Vũ với vẻ khinh miệt dành cho kẻ yếu đuối không đủ bản lĩnh để đối diện với thực tại phũ phàng này!

Người đàn ông không nói gì.

Hắn chỉ đứng đó bất động như một bức tượng đá cổ xưa đã bị bỏ rơi giữa chiến trường sau trận đại chiến tàn khốc nhất trong lịch sử nhân loại hiện đại ngày nay vậy đó mà!

Vũ nín thở, linh lực co cụm lại sẵn sàng cho cuộc đối đầu sắp tới nhưng lạ lùng thay người đàn ông kia không hề có ý định tấn công hay phòng thủ gì cả.

Thay vào đó, hắn đưa tay lên chỉ về phía sau lưng Vũ — nơi mà bức tường đá bị nứt đôi ra từ giữa đang tỏa sáng rực rỡ hơn bất kỳ lúc nào khác với những ký tự cổ đại nhấp nháy liên tục giống như đèn báo động trong phòng máy chủ của một công ty công nghệ lớn đang gặp sự cố nghiêm trọng không thể khắc phục được nếu không có chuyên gia kỹ thuật cao cấp can thiệp kịp thời!

Vũ quay đầu lại.

Thông qua khe hở ấy, hắn nhìn thấy một cảnh tượng khác hoàn toàn so với thế giới xung quanh mình hiện giờ — đó là hình ảnh của chính Vũ trong kiếp trước đang nằm chết trên nền đá lạnh giá với ánh mắt trống rỗng đầy vẻ tuyệt vọng tột độ khi nhận ra rằng mọi nỗ lực thay đổi số phận chỉ dẫn đến những kết cục bi thảm tương tự lặp đi lặp lại vô tận như vòng xoáy địa ngục không lối thoát này!

Và ngay bên cạnh thi thể ấy là một người phụ nữ mà Vũ chưa từng gặp trong ký ức kiếp trước nhưng trái tim hắn đập thình thịch mạnh mẽ lạ thường khi nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc đáng sợ đến tột cùng kia!

Người đàn ông áo choàng đen bước tới, giọng nói của hắn vang lên từ sâu thẳng hốc mắt trống rỗng đầy vẻ khinh miệt dành cho kẻ yếu đuối không đủ bản lĩnh để đối diện với thực tại phũ phàng này: “Ngươi nghĩ đây là lần đầu tiên sao?”
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập