Chương 62
Nó không hề kêu groan khi bị gió đập vào, cũng không có mùi rỉ ăn mòn của thời gian trôi qua.
Thay vào đó, nó im lặng đến đáng sợ.
Một sự tĩnh mịch nhân tạo, được bịt kín bởi một lớp màng năng lượng mỏng manh mà mắt thường khó có thể nhận ra nếu không phải là "Vết Nứt Thời Gian" dày đặc xung quanh khu vực này đang phát ra những tín hiệu nhiễu loạn liên tục trên giác quan thứ sáu của Vũ.
Hắn đứng trước lối vào thư viện cổ, nơi được gọi là "Điểm Chạm Trùng".
Đây là tâm điểm của sự hỗn loạn trong vùng ổ chuột, nơi thực tại bị xé toạc và khâu lại một cách cẩu thả bởi những kẻ đi trước đã trùng sinh.
Không khí nặng nề như chì, mùi ozone pha trộn với bụi tro thời gian len lỏi vào mũi Vũ cay xè họng.
Hắn hít sâu một hơi, cảm giác lạnh lẽo từ dưới đáy lòng bàn chân lan tỏa lên cột sống.
Hệ thống Ghi Chép Lỗi không còn tồn tại để cảnh báo nguy hiểm hay cung cấp dữ liệu.
Giờ đây, chỉ có trực giác và ký ức mong manh của hắn là vũ khí duy nhất.
Vũ đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt kim loại lạnh lẽo của cánh cửa.
(ngón tay) hắn rung lên một tần số cực cao, cố gắng cộng hưởng với những Vết Nứt xung quanh.
Hắn không cần mở khóa theo cách thông thường.
Trong thế giới vận hành bởi Trật Tự Ký Ức này, ý chí mạnh mẽ hơn cơ chế vật lý.
Hắn tập trung vào ký ức về sự sụp đổ của Tháp Quan Sát trong kiếp trước – một hình ảnh đau đớn nhưng rõ ràng như vừa mới xảy ra hôm qua.
Cánh cửa rung lên.
Những vết gỉ sét bắt đầu bong tróc không phải vì thời gian, mà vì thực tại xung quanh chúng đang từ chối chấp nhận sự hiện diện của vật cản này.
Một khe hở nhỏ xuất hiện, đủ cho một người đi lọt vào bên trong.
Ánh sáng xanh lét từ phía sau hắt ra, không phải là ánh đèn điện hay lửa trại, mà là màu sắc của dữ liệu bị lỗi – một thứ ánh sáng bệnh hoạn và đầy ma lực.
Vũ bước qua ngưỡng cửa.
Ngay khi bàn chân hắn chạm xuống sàn đá ẩm ướt bên trong, thế giới xung quanh đột ngột thay đổi.
Tiếng ồn ào từ khu ổ chuột bên ngoài biến mất hoàn toàn, được thay thế bằng tiếng thì thầm của hàng ngàn giọng nói chồng chéo lên nhau.
Chúng không rõ ràng, nhưng Vũ có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng và sợ hãi ngấm vào từng viên gạch nơi đây.
Đây là thư viện.
Không phải loại thư viện chứa sách giấy thông thường.
Những kệ cao vút chạm trần nhà được làm từ một chất liệu đen bóng, phản chiếu ánh sáng xanh lét đó.
Trên các kệ không có cuốn sách nào cả.
Thay vào đó, hàng ngàn quả cầu thủy tinh lơ lửng trong không trung, bên trong mỗi quả là những luồng khói màu trắng xoáy tròn hỗn loạn.
Mỗi quả cầu đại diện cho một ký ức bị loại bỏ khỏi dòng chảy chính của thế giới – những sự thật quá nguy hiểm để tồn tại, hoặc những khả năng đã từng xảy ra nhưng sau đó bị sửa đổi bởi Trật Tự Ký Ức.
Vũ đi sâu hơn vào hành lang tối tăm.
Cảm giác bị theo dõi ngày càng trở nên rõ rệt.
Hắn không quay đầu lại, biết rằng phía sau mình là bóng tối đang nung nấu ý định tấn công.
Hệ thống cũ đã từng cho hắn thấy những bản đồ và chỉ đường, nhưng giờ đây, hắn phải tự tin vào khả năng cảm nhận của chính mình.
Những Vết Nứt Thời Gian trên sàn nhà phát sáng nhẹ mỗi khi bước chân của Vũ đi qua, như thể chúng đang đáp lại sự hiện diện của một kẻ trùng sinh khác – hoặc có lẽ là một thứ gì đó nguy hiểm hơn nhiều.
Hắn dừng lại trước một bục đá ở trung tâm căn phòng lớn nhất.
Trên bục không có quả cầu nào cả.
Chỉ có một cuốn sách da cũ kỹ, đóng đinh bằng những chiếc móc sắt đen ngòm.
Cuốn sách này giống hệt cuốn Vũ đã mở trong chương trước – nhưng khác biệt là nó đang nằm trên một cái bẫy rõ ràng.
Không khí xung quanh cuốn sách dày đặc đến mức ánh sáng xanh lét bị bẻ cong khi đi qua đó.
Vũ biết rằng đây không phải là nơi để tìm kiếm thông tin dễ dãi.
Đây là mộ phần của những kẻ đã dám tò mò quá sâu vào bí mật của Trật Tự Ký Ức.
Hắn nhớ lại cảnh tượng trong ký ức: một nhóm thám hiểm cấp S-rank từ Liên Minh cũ, họ đã biến mất tăm tích sau khi xâm nhập khu vực này năm ngày trước.
Không có thi thể, không có dấu vết chiến đấu.
Chỉ có sự im lặng đáng sợ và cuốn sách này còn nguyên vẹn trên bục đá.
Hắn tiến chậm rãi về phía bục đá.
Mỗi bước chân đều là một cuộc đấu tranh nội tâm giữa lòng tham tri thức và bản năng sinh tồn.
Vũ cần thông tin để hiểu rõ hơn về "Tân Thời Đại" mà hắn đang sống trong nó, nhưng cái giá phải trả có thể là mạng sống của chính mình hoặc thậm chí là sự ổn định của ý thức.
Hắn đã quá quen với việc đánh cược tương lai vào những lá bài không chắc chắn từ khi hệ thống còn hoạt động.
Giờ đây, không có HUD để tính toán xác suất thắng thua, hắn chỉ dựa vào trực giác được tôi luyện qua hai kiếp sống.
Khi đứng cách cuốn sách năm bước chân, Vũ cảm thấy áp lực lên lồng ngực tăng vọt như thể một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt phổi của hắn.
Những giọng thì thầm trong đầu trở nên rõ ràng hơn, chuyển thành những lời cảnh báo rên rỉ: *"Đừng mở nó.
Nó không phải là kiến thức.
Nó là bệnh dịch."* Vũ nhắm mắt lại, cố gắng lọc bỏ những nhiễu loạn đó.
Hắn nhớ kỹ cảm giác khi linh khí bùng nổ từ cánh tay xuyên qua trang giấy trong chương trước – một sai lầm chết người mà hắn đã suýt trả giá bằng tính mạng.
Lần này, hắn sẽ không lặp lại cùng một lỗi.
Hắn cần kiểm soát nguồn năng lượng bên trong cơ thể thay vì để nó tràn ra ngoài mất kiểm soát.
Hắn mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh hơn bao giờ hết.
Vũ giơ bàn tay phải lên, lòng bàn tay hướng về phía cuốn sách trên bục đá.
Hắn không chạm vào vật lý của cuốn sách mà nhắm mục tiêu vào trường năng lượng xung quanh nó – nơi những Vết Nứt Thời Gian dày đặc nhất đang tập trung lại thành một điểm duy nhất.
Nếu hắn có thể làm rung động đúng tần số của sự bất ổn đó, hắn có thể tạo ra một khe hở nhỏ để lấy thông tin mà không cần phải "mở" cuốn sách theo nghĩa đen.
Đột nhiên, sàn đá dưới chân Vũ bắt đầu run lên dữ dội.
Những quả cầu ký ức trên kệ xung quanh vỡ vụn cùng lúc, giải phóng những luồng khói trắng xoáy hỗn loạn vào không gian.
Tiếng hét từ sâu thẳm trong tâm trí của Vũ trở thành tiếng la hét thống thiết của hàng ngàn linh hồn bị mắc kẹt.
Hắn nhận ra quá muộn rằng đây là một cái bẫy – cuốn sách trên bục đá chỉ là mồi nhử, và hắn vừa bước thẳng vào trung tâm của nó.
Không khí trong thư viện cổ bỗng chốc trở nên ngột ngạt hơn gấp bội khi bóng tối từ các góc khuất bắt đầu tụ tập lại thành hình dạng người.
Vũ quay lưng về phía cuốn sách trên bục đá, nắm chặt thanh kiếm năng lượng còn sót lại trong tay trái – thứ vũ khí tạm thời được tạo ra từ chính linh lực của hắn sau vụ nổ trước đó.
Hắn biết rằng mình đã kích hoạt một cơ chế phòng thủ cổ xưa mà ngay cả những Kẻ Lạ Mặt cấp cao cũng phải tránh né như dịch bệnh.
Từ phía cuối hành lang tối tăm, một bóng người bước ra ánh sáng xanh lét bệch màu.
Đó là Kael – tên thám hiểm từng theo dõi Vũ từ xa trước khi hắn bị cuốn vào vụ nổ năng lượng tại Tháp Quan Sát.
Nhưng Kael giờ đây không còn là kẻ thù đơn thuần nữa.
Đôi mắt của anh ta phát ra cùng loại ánh sáng đỏ ngầu như con mắt trong trang sách mà Vũ vừa chứng kiến hồi nãy – một dấu hiệu cho thấy ý thức của anh ta đã bị xâm chiếm bởi ký ức từ quả cầu vỡ vụn bên cạnh.
"Ngươi đã đánh thức nó," giọng nói của Kael vang lên, không phải từ miệng mà trực tiếp trong đầu Vũ, mang theo âm hưởng méo mó và đau đớn của hàng ngàn linh hồn khác nhau đang cố gắng chen chúc vào cùng một kênh liên lạc.
"Bây giờ chúng ta đều thuộc về nó rồi." Vũ nghiến răng, cảm thấy áp lực lên tâm trí tăng thêm gấp đôi.
Hắn không có thời gian để phân tích tình hình phức tạp này.
Trực giác mách bảo rằng nếu Kael tiến lại gần hơn nữa, sự cộng hưởng giữa hai Vết Nứt Thời Gian trên cơ thể họ sẽ tạo ra một phản ứng dây chuyền phá hủy toàn bộ thư viện – và cả những ký ức còn sót lại trong đầu Vũ cùng tan biến vào hư không.
Kael lao tới với tốc độ kinh hoàng, nhanh hơn bất kỳ gì mà Vũ có thể dự đoán dựa trên dữ liệu hệ thống cũ của hắn.
Không có lời chào hỏi, không có sự do (do dự) – chỉ là sự hung bạo thuần túy được thúc đẩy bởi nỗi sợ hãi tột cùng muốn thoát khỏi trạng thái hiện tại.
Thanh kiếm đen ngòm trong tay Kael chém xuống với lực lượng đủ để cắt xuyên qua bê tông cốt thép dày nhất.
Vũ né sang bên trái, nhưng vẫn không thể tránh hoàn toàn đòn tấn công đó.
Lưỡi kiếm lướt sát qua vai áo hắn, xé toạc lớp vải và để lại một vệt khói đen trên da thịt – nơi linh khí của Vũ chạm vào lưỡi kiếm bị nhiễm ký ức độc hại từ Kael.
Cảm giác lạnh buốt lan tỏa khắp cơ thể, như thể máu trong tĩnh mạch đang dần đóng băng bởi sự xâm nhập của những ý thức ngoài luồng.
Hắn lùi lại hai bước, chân trượt trên sàn đá ẩm ướt phủ đầy bụi tro thời gian rơi xuống từ các quả cầu vỡ vụn phía trên đầu.
Vũ hít sâu một hơi, cố gắng ổn định nhịp tim và kiểm soát dòng chảy linh khí trong kinh mạch bị rối loạn bởi đòn tấn công của Kael.
Hắn nhận ra rằng chiến đấu vật lý thuần túy sẽ không hiệu quả ở đây – mỗi lần va chạm giữa hai thanh kiếm đều tạo ra sóng xung kích làm rung động thêm những Vết Nứt Thời Gian xung quanh, khiến thực tại trở nên mong manh hơn từng giây một.
Kael cười thành tiếng – một âm thanh khàn đặc và đầy sự điên cuồng khi hắn rút kiếm chuẩn bị cho cú đấm thứ hai.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể kiểm soát chúng à?
Ngươi chỉ là một con rối khác đang nhảy múa theo dây thừng của Trật Tự Ký Ức." Vũ không đáp lại lời thách thức đó.
Thay vào đó, hắn quan sát kỹ chuyển động của Kael – những khoảng trống trong phòng thủ và điểm yếu trong tư thế tấn công.
Hắn nhớ rằng trong kiếp trước, mình đã từng chứng kiến một chiến binh sử dụng chính năng lượng xung quanh để triệt tiêu đối phương thay vì đối đầu trực tiếp.
Đó là lúc anh ta đứng giữa hai dòng sông lửa đang chảy ngược chiều nhau và tìm ra điểm cân bằng hoàn hảo nơi cả hai nguồn nhiệt hủy diệt lẫn nhau mà không gây hại cho người trung gian.
Vũ hạ thấp trọng tâm cơ thể, chuẩn bị đón nhận đòn tấn công tiếp theo của Kael với một kế hoạch mạo hiểm hơn bao giờ hết.
Hắn sẽ không phòng thủ nữa – hắn sẽ dẫn dắt đối phương vào chính cái bẫy mà cả hai đang mắc phải từ lúc bước chân vào thư viện cổ này.
Vũ quyết định thay đổi chiến thuật hoàn toàn trong tích tắc trước khi lưỡi kiếm của Kael chạm đến mũi tên vũ khí trên trán mình.
Thay vì né tránh hay chặn đứng đòn tấn công, anh sẽ kích hoạt phản ứng dây chuyền bằng cách nhắm mục tiêu trực tiếp vào những Vết Nứt Thời Gian mỏng manh nhất trên mặt đất – nơi không gian thực tại đang gập lại và mở ra liên tục như nhịp thở của một sinh vật sống khổng lồ.
Hắn rút hết năng lượng còn sót lại trong thanh kiếm tạm thời đã tạo ra từ linh lực của mình, tập trung tất cả vào lưỡi dao bén nhọn cuối cùng trước khi nó tan biến hoàn toàn thành hư không.
Vũ đâm thẳng xuống lòng đất ngay giữa khoảng cách hẹp hòi bí bách ngột ngạt khó thở đến mức nghẹt thở luôn đi mất tích không dấu vết gì nữa đâu – đúng trọng tâm nơi mà ba Vết Nứt lớn nhất đang giao thoa với nhau tạo thành một tam giác năng lượng cực kỳ bất ổn định.
Thanh kiếm xuyên qua lớp đá cứng chắc như thể nó chỉ là giấy mỏng manh trước sức mạnh hủy diệt được giải phóng từ bên trong cơ thể Vũ.
Một âm thanh rè rĩ chói tai vang lên khắp thư viện cổ khi những Vết Nứt đó bị kích hoạt đồng loạt bởi sự can thiệp của một ý thức trùng sinh đủ mạnh để chịu đựng áp lực từ chúng mà không bị phát điên ngay lập tức – giống như trường hợp với Kael đang lao tới phía sau lưng Vũ lúc này đây rồi.
Sóng xung kích thứ hai bùng nổ từ điểm tiếp xúc giữa lưỡi kiếm và sàn nhà, lan tỏa ra mọi hướng theo hình vòng tròn hoàn hảo chứ không phải ngẫu nhiên hỗn loạn như lần trước đó nữa đâu!
Những quả cầu ký ức còn nguyên vẹn trên kệ vỡ tan tành cùng lúc dưới áp lực khổng lồ này – giải phóng hàng trăm luồng khói trắng xoáy vào không khí mang theo tiếng hét của những linh hồn bị mắc kẹt bên trong chúng suốt bao nhiêu thế kỷ trôi qua vô tình hay cố ý đều không thể thay đổi được kết cục bi thảm cuối cùng đang chờ đợi những ai dám tò mò khám phá quá sâu vào vùng cấm địa đen tối nhất của tri thức nhân loại hiện đại ngày nay vậy đó mà!
Kael bị sóng xung kích quét ngang người, bay ngược ra xa và đập mạnh vào bức tường đá phía sau.
Anh ta ngã xuống đất bất động trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi cố gắng đứng dậy – nhưng khuôn mặt giờ đây đầy vẻ hoảng loạn thay vì điên cuồng như ban đầu nữa đâu.
ngươi đã làm gì vậy?" giọng nói của Kael yếu ớt hơn nhiều, thiếu đi sức nặng đáng sợ vốn có từ những ký ức độc hại đang kiểm soát ý thức anh ta trước đó rồi!
Vũ thở hồng hộc, cảm thấy toàn bộ cơ thể run rẩy vì kiệt sức sau khi sử dụng quá mức năng lượng tiềm ẩn trong thân xác con người bình thường như hắn lúc này đây.
Thanh kiếm tạm thời đã vỡ vụn hoàn toàn thành những mảnh nhỏ.
xung quanh rồi biến mất vào hư không – để lại bàn tay phải của Vũ trống trơn và lạnh buốt bởi sự thiếu vắng nguồn cung cấp linh khí ổn định từ bên ngoài hỗ trợ cho hành động liều mạng vừa rồi đó mà!
Nhưng hắn chưa kịp mừng rỡ vì đã tạm thời vô hiệu hóa mối đe dọa trực tiếp trước mắt thì một cảm giác kỳ lạ bắt đầu lan tỏa từ điểm chạm giữa lưỡi kiếm và sàn nhà – nơi Vũ vừa đâm xuống để kích hoạt phản ứng dây chuyền này.
Từ vết nứt sâu thẳm trên đá, những tia sáng màu tím nhạt bắt đầu chui lên mặt đất chậm rãi như rễ cây đang mọc ngược trở lại lòng đất sau một cơn bão lớn vừa qua đi rồi!
Chúng không phải là ánh sáng bình thường – mà là dạng vật chất hóa của ký ức thuần túy chưa được lọc qua bộ xử lý tâm trí bất kỳ nào cả.
Những tia sáng tím này tiếp xúc với da thịt trần trụi nơi bàn chân Vũ đang đứng trên đó, khiến hắn cảm thấy như thể hàng ngàn cuộc đời khác nhau đang chảy tràn vào cơ thể mình cùng một lúc – mang theo niềm vui, nỗi đau, sự hối hận và hy vọng của những người đã từng tồn tại trong thế giới này trước khi bị xóa sổ khỏi Trật Tự Ký Ức chính thức!
Vũ cố gắng rút chân ra khỏi vùng ảnh hưởng đó nhưng không thành công – lực hút vô hình từ vết nứt giữ chặt lấy hắn như thể muốn kéo toàn bộ ý thức của Vũ xuống sâu thẳm bên dưới lòng đất cùng với những ký ức đang tuôn trào lên mặt đất này vậy đó mà!
Hắn nhắm mắt lại, chuẩn bị cho một trận chiến nội tâm khốc liệt hơn bất kỳ cuộc đấu vật lý nào trước kia – nơi ranh giới giữa cái tôi hiện tại và vô số linh hồn cổ xưa sẽ tan biến hoàn toàn nếu hắn không tìm ra cách kiểm soát dòng chảy năng lượng đang tràn vào cơ thể mình ngay lúc này đây rồi!
Kael nằm trên đất, mắt mở to đầy kinh hoàng khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt – những tia sáng tím bao quanh Vũ như một chiếc lồng bảo vệ cũng là tù ngục giam cầm ý thức hắn trong mê cung ký ức vô tận chưa từng có hồi kết từ xưa đến nay cả hai phe đều sai — main phải tạo con đường thứ ba mới thoát khỏi cái chết chắc chắn đang chờ đợi phía trước nữa đâu!
Va chạm giữa hai ý thức – của Vũ và những ký ức cổ đại bị chôn vùi – tạo ra một vụ nổ năng lượng im lặng không hề phát ra âm thanh nào nhưng đủ mạnh để làm rung chuyển toàn bộ cấu trúc thư viện cổ từ nền móng đến đỉnh cao nhất của nó.
Khi ánh sáng tím tắt dần đi, Kael nằm trên đất, bất động hoàn toàn như thể vừa bị rút cạn sinh lực trong tích tắc ngắn ngủi đó mà!
Những đồng đội còn lại của anh ta – những bóng tối tụ tập xung quanh thư viện chờ đợi cơ hội tấn công Vũ khi hắn suy yếu nhất – cũng bị đánh gục bởi sóng xung kích thứ ba lan tỏa ra từ tâm điểm va chạm này.
Vũ đứng đó, thở hồng hộc đến mức khó khăn vì phổi như muốn nổ tung dưới áp lực của hàng ngàn luồng thông tin đang cố gắng chen chúc vào đầu óc vốn đã quá tải trước kia rồi!
Một bàn tay băng giá bất thình lình xuyên qua lồng ngực Vũ, rút lấy tim đang đập loạn xạ.
Máu tươi phun trào, nhuộm đỏ bầu trời đêm tĩnh mịch.
Hắn quay đầu nhìn thấy khuôn mặt
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận