Chương 61

Mùi ozone nồng nặc bám vào lưỡi Vũ, cay xé họng như thể ai đó vừa ném một cục pin thủng lên sàn nhà.

Hắn mở mắt ra, nhưng không phải trong căn hầm ngầm ẩm ướt nơi hắn vừa thức tỉnh từ kiếp trước.

Thay vào đó, trần nhà là những khối bê tông xám xịt, nứt nẻ dưới ánh sáng neon nhấp nháy yếu ớt của khu ổ chuột.

Hệ Thống Ghi Chép Lỗi trên tầm nhìn của anh nhấp nháy màu đỏ báo động, hiển thị thông tin: "Vết Nứt Thời Gian: 15% - Cảnh báo ổn định." Con số ấy khiến tim Vũ đập thình thịch.

Trong kiếp trước, hắn chết khi chỉ đạt mức 20%.

Bây giờ, mới vừa trùng sinh chưa đầy một ngày, con số đã leo thang đáng sợ như vậy.

Hắn ngồi dậy, ngón tay run rẩy chạm vào vết thương trên cánh tay trái.

Máu không chảy ra.

Thay vào đó, những giọt máu đỏ tươi lơ lửng trong không khí, xoay tròn thành các ký tự mã nhị phân trước khi tan biến vào bóng tối.

"Đừng tin bất kỳ ai," Vũ thì thầm lại câu nói của chính mình từ quá khứ.

Giọng nói của hắn nghe xa lạ, như thể phát ra từ một cỗ máy cũ kỹ sắp ngừng hoạt động.

Hắn đứng dậy, chân bước lên sàn đá lạnh giá.

Mỗi bước đi đều tạo ra âm thanh vang vọng khác thường — không phải tiếng giày đập vào đất, mà là tiếng tĩnh điện rè rè, giống như tín hiệu truyền hình bị nhiễu sóng.

Hắn cần di chuyển ở lại đây quá lâu sẽ thu hút sự chú ý của những kẻ Thanh Tẩy Giả.

Những người đàn bà áo choàng đen đó luôn cảm nhận được "Vết Nứt" trước khi mắt thường nhìn thấy nó.

Vũ cúi đầu, kéo mũ lên cao hơn để che giấu đôi mắt đang bắt đầu chuyển màu đỏ thẫm kỳ lạ.

Hắn phải tìm một nơi đông đúc.

Nơi có đủ ánh sáng và tiếng ồn để che lấp sự biến dạng của thực tại xung quanh mình.

Khu chợ đêm nằm sâu trong lòng thành phố cũ, là nơi giao thoa giữa thế giới công nghệ và phép thuật tàn dư.

Ánh đèn neon xanh lá cây và tím hồng chiếu rọi xuống những sạp hàng bán linh kiện điện tử tái chế lẫn với các bùa chú hộ mệnh giá rẻ.

Mùi dầu mỡ từ xe hàu trộn lẫn với mùi hương thảo dược khô tạo nên một mùi vị đặc trưng của sự tồn tại tuyệt vọng.

Vũ bước vào khu vực, nhận thấy sự khác biệt ngay lập tức.

Những người qua lại không nhìn thẳng vào hắn.

Họ cúi đầu hoặc tránh né tầm mắt như thể cảm giác có gì đó sai trái trong không khí xung quanh Vũ.

Đó là bản năng sinh tồn của những kẻ sống sót — họ sợ "Kẻ Lạ Mặt".

Hắn dừng chân trước một sạp bán đồng hồ cũ, cố gắng kiểm soát hơi thở.

Hệ thống vẫn im lặng, nhưng HUD trống rỗng kia giờ lại xuất hiện những dòng chữ nhỏ li ti bò dọc theo viền mắt hắn: *[Phân tích môi trường.

Phát hiện dị thường không gian.]* "Anh ấy đang nhìn anh," một giọng nói thì thầm vang lên từ phía sau.

Vũ quay người lại nhanh chóng.

Không ai ở đó cả, chỉ có bóng đổ của những cột đèn bị kéo dài ra méo mó dưới ánh sáng yếu ớt.

Nhưng khi hắn quay trở lại sạp hàng, ông lão bán đồng hồ đang đăm đăm nhìn vào chiếc đồng hồ bỏ túi cũ kỹ trong tay mình với vẻ mặt kinh hoàng.

nó không chạy đúng," ông lão lắp bắp, ngón tay run rẩy chạm lên mặt kính đồng hồ bị vỡ.

"Kim giây quay ngược lại.

Nó nhớ đến ngày anh chết." Vũ lạnh toát sống lưng.

Hắn lùi bước một bước, nhưng chân hắn dẫm phải một cục gạch vỡ trên nền đá.

Âm thanh vang lên không giống tiếng va đập bình thường mà là một giọng nói rên rỉ dài lê thê, như thể chính con đường đang đau đớn khi bị giẫm đạp.

Cuộc rượt đuổi bắt đầu không từ phía những kẻ Thanh Tẩy Giả, mà từ chính sự sụp đổ của thực tại xung quanh Vũ.

Khi hắn chạy qua lối đi hẹp giữa hai dãy nhà ổ chuột, các bức tường bê tông bắt đầu chảy ra như nước lỏng.

Những khe nứt đen kịt xuất hiện trên mặt đất, nuốt chửng mọi thứ rơi vào đó — bao gồm cả một chiếc xe đạp cũ và một phần của bàn chân trái Vũ.

Hắn hét lên khi cảm thấy sự trống rỗng lạnh giá liếm láp da thịt mình, nhưng thay vì đau đớn, hắn cảm thấy.

Một sự giải phóng kỳ lạ.

Hệ thống trong đầu đột ngột kích hoạt lại với tiếng cảnh báo chói tai: *[Vết Nứt Thời Gian đạt 30% - Khả năng thao túng ký ức môi trường đang gia tăng]* Vũ dùng tay phải vịn vào bức tường để kéo chân trái ra khỏi khe nứt đen kịt đó.

Khi hắn rút chân ra, toàn bộ khu vực xung quanh đột ngột im bặt hoàn toàn.

Không còn tiếng ồn ào của chợ đêm, không còn ánh sáng neon nhấp nháy.

Hắn đang đứng trước cổng của Thung Lũng Ký Ức — một nơi được bảo vệ bởi các bẫy ma thuật cổ xưa mà chỉ những người mang "Vết Nứt" mới có thể nhìn thấy.

Một bóng đen chắn ngang đường đi của Vũ.

Đó là Elara, phụ nữ mặc áo choàng đen với khuôn mặt bị che khuất phần bởi lớp vải dày đặc thêu những hình xăm bằng mực máu.

Cô ta không nói lời nào, chỉ đưa tay ra và chạm nhẹ vào không trung trước mặt hắn.

Thay vì tấn công Elara, Vũ nhận thấy rằng "Vết Nứt" của anh đã ổn định ở mức 50%, nhưng với một hệ quả kỳ lạ hơn là bất cứ điều gì mà hắn từng tưởng tượng ra trong những cơn ác mộng dài nhất đời mình.

Những vật thể xung quanh Elara bắt đầu "nhớ" về quá khứ của Vũ.

Bức tường gạch phía sau lưng cô ấy đột ngột xuất hiện hình ảnh của căn phòng giam chật hẹp nơi Vũ đã chết ở kiếp trước.

Máu đóng cục trên sàn đá lạnh giá từ thế giới ảo đó giờ đang thực sự chảy xuống, thấm đẫm vào lớp áo choàng đen của Elara.

Không khí trở nên nặng nề với mùi tanh thối quen thuộc mà Vũ chưa từng quên được dù trải qua bao nhiêu năm tháng trốn chạy khỏi nó rồi đây nữa cũng vậy luôn ấy.

Elara sững sờ khi nhìn thấy máu chảy trên tay mình, nhưng đó không phải là máu của cô ta.

Đó là ký ức vật lý hóa thành hiện thực do sự cộng hưởng với "Vết Nứt" mạnh mẽ đang lan tỏa từ cơ thể Vũ Beta chúng ta lúc này đây rồi luôn ấy.

Cô lùi lại một bước, ánh mắt sợ hãi lộ rõ qua khe hở nhỏ xíu trên lớp vải che mặt dày đặc thêu những hình xăm bằng mực máu đen kịt kia luôn ấy.

"Cậu là ai?" Elara hỏi, giọng nói của cô run rẩy không phải vì sợ hãi mà vì sự kích thích tột cùng khi chứng kiến cảnh tượng siêu nhiên này diễn ra trước mắt mình ngay lúc này đây rồi luôn ấy.

Vũ đáp lại bằng cách giơ tay lên và chạm vào không khí trước mặt hắn.

Những giọt nước lơ lửng trong không gian bắt đầu xoay tròn tạo thành hình dạng của chiếc chìa khóa vàng mà hắn đã mất ở chương trước kia luôn ấy.

"Ta là lỗi hệ thống," Vũ nói, giọng trầm đục vang vọng khắp khu vực Thung Lũng Ký Ức vắng vẻ này lúc này đây rồi luôn ấy.

Elara rút dao từ sau lưng ra và chuẩn bị tấn công nhưng bỗng nhiên dừng lại khi thấy hình ảnh chiếc chìa khóa vàng đang tan biến vào không khí cùng lúc với tiếng hét kinh hoàng vang lên từ sâu thẳm ký ức kiếp trước của hắn — một giọng nói mà cô chưa từng nghe qua nhưng lại nhận ra ngay lập tức đó là chính mình luôn ấy.

Vũ chạy trốn vào sâu hơn trong Thung Lũng Ký Ức, nơi các quy luật vật lý trở nên lỏng lẻo đến mức thời gian có thể chảy ngược hoặc đứng yên tùy thuộc vào ý chí của người mang "Vết Nứt".

Anh cần tìm cách kiểm soát nó trước khi nó trở thành một thảm họa cho chính anh và những người vô tội xung quanh lúc này đây rồi luôn ấy.

Nhưng khi anh nhìn vào bàn tay phải đang nắm chặt lấy không khí trước mặt mình thì phát hiện ra điều gì đó khiến máu trong cơ thể hắn đóng băng hoàn toàn luôn ấy.

Hệ thống ghi chép lỗi xuất hiện lại với dòng chữ đỏ rực rỡ xuyên qua tầm mắt của Vũ Beta chúng ta lúc này đây rồi: *[Nhiệm vụ đặc biệt đã được kích hoạt: Tìm ra nguồn gốc thật sự đằng sau cái chết lần thứ hai]* Và trên gương mặt phản chiếu trong vũng nước đọng dưới chân anh ấy không phải là hình ảnh méo mó do hiệu ứng ánh sáng neon nữa đâu luôn ấy.

Đôi mắt Vũ đột ngột chuyển màu xanh lá cây giống hệt như dòng mã đang bò lên người Elara lúc này đây rồi.

Hắn sững sờ khi cảm thấy bàn tay kia đang run rẩy, không phải vì sợ hãi mà vì sự kích thích tột cùng của một phát hiện chấn động vừa xé toạc mọi hiểu biết trước đó về thế giới Aethelgard luôn ấy.

Và điều khiến hắn chết lặng hoàn toàn là: đó không phải là ảo ảnh hay ký ức quá khứ.

Chiếc chìa khóa trong tay Vũ bắt đầu vỡ vụn thành những mảnh kim loại nhỏ biến vào không khí cùng lúc với tiếng hét kinh hoàng vang lên từ sâu thẳm ký ức kiếp trước của hắn — một giọng nói mà hắn chưa từng nghe qua nhưng lại nhận ra ngay lập tức đó là chính mình: *"Đừng tin bất kỳ ai trong Tân Thời Đại này!"* Hơi lạnh thấu xương xâm nhập từng tế bào da thịt Vũ.

Hắn đứng chôn chân giữa đống đổ nát của kiến thức cũ kỹ.

Mùi hôi thối nồng nặc của thời gian mục rữa bao trùm lấy khứu giác nhạy bén.

Không phải mùi máu tươi hay xác chết phân hủy.

Mà là mùi của sự dối trá được ướp lạnh trong ngàn năm.

Hệ thống trên (lưới mắt) của hắn chớp lóe đỏ rực bất thường.

Cảnh báo lỗi hệ thống chạy liên hồi, phủ kín tầm nhìn vốn đã bị xáo trộn bởi cú sốc tinh thần vừa rồi.

Những dòng chữ xanh lam quen thuộc nay trở nên méo mó, như thể đang cố gắng trốn tránh một sự thật nào đó quá lớn lao để có thể tải về được vào bộ não con người bình thường.

[ERROR: DATA CORRUPTION] [WARNING: TRUTH PROTOCOL ACTIVATED] [CLEARANCE LEVEL INSUFFICIENT FOR FULL ACCESS] Vũ gạt tay qua trán, cố gắng xua tan đi cảm giác chóng mặt quay cuồng trong đầu.

Nhưng hình ảnh chiếc chìa khóa vỡ vụn vẫn còn in đậm sau mí mắt hắn.

Kim loại ấy không chỉ là vật thể vô tri vô cảm.

Nó mang theo ký ức của người tạo ra nó — và giờ thì kẻ đó đã chết, hoặc đang sống dưới một danh tính khác mà Vũ chưa kịp nhận diện rõ ràng.

Hắn quay lưng lại với bức tường đá lạnh lẽo, bước đi chầm chậm trong hành lang tối om.

Ánh sáng từ ngọn đuốc ảo do hệ thống cung cấp lập tức tắt ngúm, như thể bị hút cạn năng lượng bởi sự hiện diện của một thực thể ma thuật cổ xưa nào đó đang ẩn nấp ở đâu đó phía trước.

Bóng đen dày đặc hơn bình thường, cuộn xoáy lại thành những hình thù kỳ quái, giống như ngón tay xương khảnh đang với ra từ hư không để bắt lấy con mồi bất cẩn.

Không ai biết rằng Vũ đã từng sống qua một kiếp trước nơi Tân Thời Đại được tôn sùng là đỉnh cao của văn minh và công lý.

Nhưng giờ đây, giọng nói từ chính linh hồn hắn vang lên trong ký ức lại cảnh báo sự phản bội vĩ đại nhất chưa từng có tiền lệ.

Ai đó đang điều khiển dòng chảy lịch sử.

Và kẻ đứng sau màn curtain ấy không phải là một người mà Vũ đã gặp qua trước kia.

Hít sâu (một hơi thật dài), cảm giác lạnh buốt lan tỏa khắp sống lưng khiến lông gà dựng ngược lên.

Hắn kích hoạt kỹ năng [Thấu thị bóng tối] cấp độ 3, thứ skill hắn vừa mở khóa cách đây không lâu nhờ vào điểm kỹ năng tích lũy từ những nhiệm vụ phụ gian nan ở khu vực biên giới rừng đen.

Ánh sáng tím nhạt bao phủ đôi đồng tử, cho phép hắn nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc của ảo ảnh và sương mù dày đặc này.

Phía trước là một cánh cửa đá khổng lồ khắc họa hình thù con rồng ba đầu đang phun lửa vào bầu trời đầy sao — biểu tượng cổ xưa mà những sử thi đã quên lãng kể về kỷ nguyên thần thánh sụp đổ.

Cửa đóng chặt, không hề có dấu hiệu của ổ khóa hay tay nắm.

Chỉ có một vòng tròn phép thuật phức tạp được chạm trổ tinh xảo ngay chính giữa tấm đá đen bóng loáng như mực tàu vừa mới khô ráo thôi vậy đó mà thôi chứ đâu phải là gì khác hơn nữa đâu.

Hay đúng hơn thì nó giống hệt y chang với kiểu mẫu ma pháp phong ấn cấp độ hoàng đế mà theo tài liệu lưu trữ công cộng hiện tại coi là hoàn toàn hư cấu, chỉ tồn tại trong những câu chuyện (trước khi đi ngủ) để dọa trẻ con thôi ấy mà thôi chứ có gì đâu?

Nhưng Vũ biết khác.

Hắn nhớ rõ hình dáng này từ một giấc mơ nửa đêm đầy ám ảnh của kiếp trước — nơi hắn tỉnh dậy giữa trận chiến khốc liệt bên cạnh thi thể lạnh ngắt của người thầy giáo cũ nhất mực tin tưởng suốt mười lăm năm qua, trong tay cầm chính cuốn sách bí mật bị cấm đoán mà thầy ấy đã hy sinh mạng sống để bảo vệ cho học trò yêu quý nhất của mình là ai cơ chứ?

Chính hắn ta đây này!

Và ngay khoảnh khắc đó, khi ánh mắt lạnh băng nhìn xuống từ phía trên cao ngất ngưởng của tòa tháp thần thánh soi rọi xuống nơi chết chóc im lìm đáng sợ vô cùng tận thế hệ nào cũng vậy cả đời đều phải chịu đựng cảnh ngộ tương tự như nhau hết thảy mọi thứ đều giống hệt y chang không sai một li và đó mới là điều khiến cho tâm trí con người dễ dàng tan vỡ thành trăm mảnh nhỏ li ti dưới áp lực tinh thần khủng khiếp đến mức khó tin tưởng nổi vào bất kỳ ai xung quanh mình nữa.

Vũ đặt lòng bàn tay run rẩy lên bề mặt đá lạnh cứng.

Một luồng năng lượng ấm nóng bất ngờ trỗi dậy từ sâu thẳm bên trong cơ thể, hòa quyện với ký hiệu ma pháp trên cánh cửa tạo nên âm thanh cộng hưởng trầm thấp vang vọng khắp hang động rộng lớn phía sau lưng hắn mà ai cũng đều biết rằng nơi đây vốn dĩ là khu vực cấm địa nguy hiểm chết người nhất nhì toàn bộ lục địa Aethelgard rộng lớn bao la mênh mông vô tận đến mức con mắt thường khó có thể nắm bắt hết quy mô thực tế của nó được đâu phải không?

Nhưng tiếc thay cho những ai may mắn sống sót trở về từ chuyến thám hiểm tự sát này thì lại chẳng mấy ai đủ can đảm để chia sẻ kinh nghiệm quý giá ấy ra bên ngoài thế giới rộng lớn hơn nữa đâu.

Hay đúng hơn là họ đã bị bịt miệng vĩnh viễn bởi chính những kẻ đứng sau bức màn bí ẩn đen tối nhất của lịch sử nhân loại hiện đại ngày nay vậy đó mà!

Phong ấn bắt đầu nứt vỡ.

Những tia sáng vàng kim lóe lên giữa các vết nứt, tỏa ra hơi ấm dễ chịu khác hẳn với cái lạnh thấu xương đang bao trùm lấy không gian xung quanh đây cả một vùng rộng lớn nữa chứ đâu phải chỉ riêng tại điểm tiếp xúc nhỏ bé này thôi đâu.

Vũ lùi lại vài bước để tránh làn sóng năng lượng mạnh mẽ bất ngờ bùng nổ từ bên trong cánh cửa cổ xưa kia mà ai cũng đều biết rằng việc chạm vào những di tích thời tiền sử luôn tiềm ẩn nguy cơ tử vong cao đến mức đáng sợ nếu không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng trước đó đủ lâu dài thì sao?

Nhưng tiếc thay cho tình thế cấp bách hiện tại lại chẳng còn (còn) nhiều lựa chọn khả thi nào khác hơn nữa đâu.

Hay đúng hơn là số phận đã định sẵn con đường này dành riêng cho hắn từ rất sớm rồi chứ không phải ngẫu nhiên trùng hợp đơn thuần cả đâu.

Cánh cửa mở ra.

Bên trong là một căn phòng tròn rộng lớn, trần nhà cao vút mất hút vào bóng tối dày đặc phía trên đầu mà ánh sáng yếu ớt từ ngọn đuốc ảo của Vũ khó có thể thắp sáng được hết toàn bộ không gian bí ẩn này nữa đâu phải không?

Sàn đá lát bằng những viên ngọc quý hiếm giá trị kinh khủng phản chiếu lại hình ảnh nhòe nhoẹt méo mó kỳ lạ của người đàn ông đang đứng sững sờ trước ngưỡng cửa bước vào thế giới hoàn toàn mới mẻ chưa từng có trong bất kỳ ghi chép lịch sử chính thống nào mà ai cũng đều tin tưởng tuyệt đối vào độ xác thực cao siêu phi thường của nó cả một thời gian dài nữa chứ đâu phải chỉ riêng trong vài chục năm gần đây thôi đâu.

Hay đúng hơn là sự thật luôn nằm ở nơi sâu thẳm nhất và nguy hiểm nhất mà con người bình thường khó có thể với tới được nếu không hy sinh tất cả những gì mình đang sở hữu hiện tại ngay lúc này trước mắt vậy đó mà!

Giữa phòng đặt một chiếc bàn đá hình vuông.

Trên mặt bàn là một cuốn sách da bò cũ kỹ, trang bìa đã bị mục nát theo thời gian dài đằng đẵng trôi qua vô tình hay cố ý đều không thể thay đổi được kết cục bi thảm cuối cùng đang chờ đợi những ai dám tò mò khám phá quá sâu vào vùng cấm địa đen tối nhất của tri thức nhân loại hiện đại ngày nay vậy đó mà!

Vũ tiến lại gần, tim đập thình thịch như trống trận trong lồng ngực hẹp hòi chật chội bí bách ngột ngạt khó thở đến mức nghẹt thở luôn đi mất tích không dấu vết gì nữa đâu.

Hay đúng hơn là sự sợ hãi tột cùng mới chính là cảm xúc chủ đạo chi phối toàn bộ hành động tiếp theo của hắn từ giây phút này trở về sau mãi mãi vậy đó mà!

Hắn mở bìa sách ra cẩn trọng.

Những trang giấy (vàng) ố bởi thời gian dài đằng đẵng trôi qua vô tình hay cố ý đều không thể thay đổi được kết cục bi thảm cuối cùng đang chờ đợi những ai dám tò mò khám phá quá sâu vào vùng cấm địa đen tối nhất của tri thức nhân loại hiện đại ngày nay vậy đó mà!

Làn khói đen từ trang giấy bỗng ngưng tụ thành khuôn mặt hắn đang chết.

Hắn hét lên, linh lực bùng nổ nhưng bị lực hút vô hình khóa chặt tại chỗ.

Trong bóng tối, một giọng nói lạnh giá thì thầm: “Ngươi đã mở
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập