Chương 60
Vũ mở mắt ra, cảm giác tê tái vẫn chưa rời khỏi xương sống anh.
Không phải vì đau đớn thể xác, mà là do sự trống rỗng dữ dội trong tâm trí.
Hệ thống Trùng Sinh trên màng lưới võng mạc nhấp nháy đỏ chói lóa, một tín hiệu cảnh báo khẩn cấp đang đập mạnh vào thị giác của hắn.
[Vết Nứt Thời Gian: 87%.
Ngưỡng an toàn bị vi phạm.]
[Phân tích rủi ro: Sự hiện diện của bạn đang gây ra phản ứng dây chuyền trong cấu trúc thực tại địa phương.]
Đó không phải là lần đầu tiên Vũ thấy những dòng chữ đỏ này.
Nhưng lần trước, chúng chỉ là dữ liệu lạnh lùng trên màn hình HUD ảo ảnh.
Lần này, chúng khắc sâu vào nhận thức của anh, như thể chính thế giới đang gầm lên cảnh báo sự hiện diện của một kẻ xâm lược.
Anh ngồi dậy, lưng tựa vào bức tường đá ẩm ướt hơi men từ bên ngoài len vào qua những khe nứt nhỏ li ti.
Căn phòng giam không có cửa sổ duy nhất thông ra hành lang dài hun hút phía trước nơi ánh sáng mờ ảo hắt xuống từ các ngọn đèn khí gas cũ kỹ đã gần tắt hẳn.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên ở cuối hành lang, đều đặn và chậm rãi, như thể kẻ đang đi bộ ấy biết chắc chắn rằng Vũ không có cách nào thoát được trong thời điểm này.
Vũ hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh lại.
Ký ức kiếp trước của anh cho biết rõ vị trí này: Tháp Quan Sát cũ thuộc khu ổ chuột Sector 4, nơi những người bị nghi ngờ là "Kẻ Lạ Mặt" thường bị giam giữ tạm thời để chờ thẩm vấn hoặc.
xử lý triệt để.
Nhưng có một điều khác biệt lần này.
Trong ký ức trước đây, căn phòng này trống rỗng và bỏ hoang từ năm ngoái khi cuộc đại thanh trừng kết thúc.
Vậy mà giờ đây, nó lại đang hoạt động trở lại với hệ thống an ninh hiện đại hơn hẳn so với những gì anh từng biết.
Anh cúi xuống nhìn bàn tay mình.
Da thịt màu xám tro vẫn chưa lan rộng thêm nữa sau cú sốc ban đầu, nhưng cảm giác lạnh buốt từ lòng bàn tay trái vẫn âm ỉ truyền lên cánh tay.
Đó là dấu hiệu của sự ăn mòn thực tại đang diễn ra bên trong cơ thể anh mỗi khi hệ thống kích hoạt kỹ năng đặc biệt.
"Ngươi đã tìm thấy sự thật quá sớm," giọng nói khàn đục đó vang lại trong đầu Vũ, không phải từ phía sau lưng như trước nữa mà trực tiếp cộng hưởng với tần số sóng não của hắn.
Hắn rùng mình gai ốc.
Không phải ảo giác lần này.
Thứ gì đó đang ở bên ngoài hành lang, thứ gì đó biết rõ anh là ai và tại sao anh lại tồn tại ở đây.
Vũ đứng dậy, chân bước nhẹ nhàng trên nền đá lạnh lẽo để tránh gây tiếng động dù hắn biết rằng sự im lặng không còn giúp ích được nhiều nữa trong tình thế hiện nay.
Hắn cần thông tin.
Cần hiểu rõ hơn về quy luật vận hành mới của "Tân Thời Đại" này trước khi lao vào những quyết định có thể dẫn đến cái chết tức thì cho chính mình và cả những người xung quanh.
Cánh cửa sắt gỉ sét phía sau Vũ bỗng nhiên bật mở một cách im lặng, không hề phát ra tiếng cọt kẹt quen thuộc mà chỉ đơn giản là trượt sang bên như bị lực vô hình đẩy mạnh từ phía đối diện.
Một bóng dáng cao lớn bước vào phòng giam, mang theo luồng khí lạnh giá khiến những giọt sương ngưng tụ trên trần nhà rơi xuống thành từng vệt nước nhỏ li ti chảy dọc theo vách đá ẩm ướt xung quanh căn phòng chật hẹp ấy đang trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết cho người đàn ông trẻ tuổi vừa trải qua cú sốc tâm lý khủng khiếp vài phút trước đây mà vẫn chưa thể hoàn toàn lấy lại được bình tĩnh cần thiết để đối mặt với tình huống bất ngờ này một cách sáng suốt nhất có thể trong điều kiện hiện tại đầy rủi ro tiềm ẩn đang chờ đón phía trước nữa kia rồi đấy.
Vũ quay người lại thật nhanh, chuẩn bị sẵn sàng cho mọi khả năng tấn công từ kẻ lạ mặt.
Tuy nhiên, thay vì thấy một tên lính canh hay một thám tử đặc vụ như dự đoán ban đầu trong suy nghĩ của mình lúc này đây thì anh chỉ nhìn thấy một người phụ nữ mặc áo choàng đen dài che kín toàn bộ cơ thể trừ đôi mắt sáng rực màu xanh lá cây giống hệt với ánh mã dữ liệu trước kia từng xuất hiện trên khuôn mặt phản chiếu trong gương vỡ dưới chân chiếc vali cũ kỹ nằm ngay cạnh đó thôi chứ không gì khác hơn nữa.
"Đừng sợ," giọng nói trầm khàn vang lên từ phía sau lớp vải áo choàng dày cộp của người phụ nữ ấy, "ta không phải kẻ thù cả." Vũ nghi ngờ co rút vai lại nhưng vẫn giữ nguyên tư thế phòng thủ sẵn sàng phản ứng bất cứ lúc nào nếu cần thiết xảy ra tình huống xấu nhất có thể tránh được trong hoàn cảnh hiện tại này đây rồi đấy.
Người phụ nữ bước tới gần hơn vài bước nữa, ánh mắt xanh lá cây sắc lạnh quét qua toàn bộ cơ thể run rẩy vì sợ hãi lẫn căng thẳng tột độ của Vũ Beta lúc này đây.
"Ngươi đã đánh thức nó," cô ta nói chậm rãi, từng từ ngữ đều nặng trĩu ý nghĩa khó hiểu đối với người nghe bình thường nhưng lại rõ ràng như ban ngày đối với những ai am hiểu sâu sắc về hệ thống lỗi đang hoạt động ngầm dưới bề mặt thực tại giả tạo bao quanh họ ngay lúc này đây chẳng hạn ví dụ điển hình chính là bản thân Vũ Beta chúng ta.
"Đánh thức cái gì?" Vũ hỏi, giọng anh khàn đặc vì thiếu nước và mệt mỏi triền miên suốt nhiều giờ đồng hồ qua kể từ khi tỉnh dậy lần đầu tiên ở nơi chốn xa lạ đầy nguy hiểm này đây rồi các bạn.
Nhưng đừng lo lắng quá đâu.
bởi vì mọi chuyện vẫn còn có thể kiểm soát được nếu như chúng ta cùng nhau hợp tác tốt hơn nữa trong tương lai gần sắp tới đây.
"Ký ức bị lãng quên," người phụ nữ đáp, đưa tay ra trước mặt Vũ.
Lòng bàn tay cô tỏa ra ánh sáng trắng xóa giống hệt với không gian dữ liệu nơi anh vừa thức tỉnh vài phút trước đó.
"Và giờ thì nó đang quay trở lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết."
Vũ nhìn chằm chằm vào luồng sáng kỳ lạ ấy, cảm thấy một sức hút mãnh liệt kéo dãn dây thần kinh trong não bộ của mình ra theo nhịp điệu đều đặn giống như tiếng trống chiến trường xa xôi nào đó vang lên từ sâu thẳm ký ức kiếp trước của hắn.
Anh nhớ lại những cuộc sống trước đây khi cố gắng thay đổi số phận chỉ để lại thêm nhiều đau khổ cho chính mình và cả cộng đồng xung quanh nữa kia rồi.
Nhưng lần này thì khác hoàn toàn so với tất cả mọi thứ đã từng xảy ra trong quá khứ xa vời vợi ấy đâu.
Không gian bắt đầu xoắn ốc một cách dữ dội khi Vũ đặt tay lên luồng sáng trắng xóa phát ra từ lòng bàn tay người phụ nữ bí ẩn trước mặt anh lúc này đây.
Cảm giác lạnh buốt lan tỏa nhanh chóng khắp cơ thể hắn, giống như những sợi dây thần kinh đang bị cắt đứt từng chút một bởi lực vô hình nào đó tác động trực tiếp vào hệ thống vận hành nội tại bên trong chính con người Vũ Beta chúng ta.
"Đóng mắt lại!" Người phụ nữ hét lên, giọng nói của cô vang vọng khắp không gian giam giữ chật hẹp ấy như thể đang cố gắng lấn át tiếng gầm rú dữ dội từ sâu thẳm ký ức bị chôn vùi lâu ngày nay cuối cùng cũng tìm được lối thoát để bùng nổ mạnh mẽ trở lại một lần nữa đây rồi.
Vũ tuân lệnh, nhắm chặt hai mí mắt lại và tập trung toàn bộ ý chí vào việc kiểm soát luồng năng lượng đang tràn ngập trong cơ thể mình lúc này.
Kỹ năng "Đánh Lừa Thời Gian" – khả năng hạn chế mà anh đã đánh đổi bằng ký ức về gia đình trong một cuộc sống trước kia giờ đây trở thành công cụ duy nhất giúp hắn tồn tại qua cú sốc tâm lý khủng khiếp này đây rồi.
Khi không gian xung quanh bắt đầu mờ nhạt dần đi, Vũ cảm nhận được sự hiện diện của những bóng đen khổng lồ đang bao vây lấy anh từ mọi phía.
Chúng giống hệt với cánh kim loại sắc nhọn từng xuất hiện sau lưng người phụ nữ ngồi trên bậc thềm nhà thờ cũ nơi mà Vũ vừa rời đi vài phút trước đó.
Tuy nhiên, lần này thì chúng không còn là ảo ảnh hay ký ức quá khứ nữa đâu.
Chúng đang nhìn thẳng vào Vũ với ánh mắt đỏ rực của một kẻ săn mồi vừa tìm thấy con mồi yêu thích sau nhiều ngày chờ đợi kiên nhẫn phía trước kia rồi.
Và điều khiến hắn chết lặng hoàn toàn chính là: đó không phải là ảo ảnh hay ký ức quá khứ cả đâu.
Chiếc chìa khóa trong tay Vũ bắt đầu vỡ vụn thành những mảnh kim loại nhỏ li ti biến vào không khí cùng lúc với tiếng hét kinh hoàng vang lên từ sâu thẳm ký ức kiếp trước của hắn — một giọng nói mà hắn chưa từng nghe qua nhưng lại nhận ra ngay lập tức đó là chính mình: *"Đừng tin bất kỳ ai trong Tân Thời Đại này!"*
Vũ bước qua đống đổ nát, hướng về phía lối thoát duy nhất – cửa sổ hẹp phía sau căn phòng giam.
Tuy nhiên, khi anh chạm vào khung cửa bằng bàn tay run rẩy đang dần chuyển màu xám tro nhanh hơn nữa lúc này đây thì hệ thống trên của anh bỗng chốc biến đổi màu sắc từ đỏ cảnh báo sang một màu xanh lam lạnh lẽo chưa từng thấy trước kia bao giờ cả đâu.
Một dòng thông tin mới xuất hiện rõ ràng ngay giữa trung tâm tầm nhìn của Vũ Beta chúng ta:
[Phát hiện dị bản ký ức.
Đang tải dữ liệu.]
[Kết nối thành công với Mạng Lưới Bóng Tối.]
[Cảnh báo: Bạn đang tiếp cận vùng cấm địa cấp độ S-rank.]
Vũ sững sờ đứng đó, tim đập thình thịch mạnh hơn bao giờ hết trong lồng ngực mình lúc này đây rồi.
Anh không hiểu rõ ý nghĩa của những dòng chữ ấy nhưng trực giác mách bảo hắn rằng việc chạm vào khung cửa vừa qua đã kích hoạt một cơ chế an ninh cực kỳ nguy hiểm nào đó đang chờ sẵn phía trước kia.
Anh quay đầu lại nhìn người phụ nữ áo choàng đen, ánh mắt xanh lá cây của cô giờ đây trở nên mơ hồ khó hiểu hơn bao giờ hết.
"Đây là cái bẫy," Vũ nói chậm rãi, giọng anh khàn đặc vì căng thẳng tột độ lúc này đây rồi.
"Không hẳn," người phụ tử đáp lại lạnh lùng, bước lùi về phía sau vào bóng tối dày đặc đang lan tỏa khắp căn phòng giam ấy dần dần che khuất đi toàn bộ hình dáng của cô ta trước mắt Vũ Beta chúng ta.
"Đây là khởi đầu cho sự thật."
Vũ nghiến răng chặt chẽ, cảm thấy máu trong người mình sôi sục lên vì giận dữ lẫn sợ hãi xen kẽ nhau một cách kỳ lạ chưa từng có tiền lệ nào giống như thế này đâu.
Anh biết rằng mình không thể tin tưởng hoàn toàn vào bất cứ ai trong tình huống hiện tại đầy rủi ro tiềm ẩn đang chờ đón phía trước kia rồi.
Nhưng đồng thời, anh cũng hiểu rõ ràng hơn bao giờ hết rằng việc từ chối hợp tác với người phụ nữ bí ẩn áo choàng đen này có nghĩa là tự sát chắc chắn.
Vũ không trả lời ngay lập tức cả đâu.
Anh nhìn vào bàn tay trái bị thương nơi màu xám tro đang lan tỏa nhanh hơn từng giây một giống như chất độc ăn mòn thực tại.
mà lúc này đây rồi.
Anh nhớ lại những cuộc sống trước kia khi cố gắng thay đổi số phận chỉ để lại thêm nhiều đau khổ cho chính mình và cả cộng đồng xung quanh nữa kia rồi.
Nhưng lần này thì khác hoàn toàn so với tất cả mọi thứ đã từng xảy ra trong quá khứ xa vời vợi ấy đâu.
Với quyền hạn mới mẻ vừa được trao tặng thông qua hệ thống lỗi đang hoạt động ngầm dưới bề mặt thực tại giả tạo bao quanh họ ngay lúc này đây chẳng hạn ví dụ điển hình chính là bản thân Vũ Beta chúng ta.
Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh lại tối đa có thể trong hoàn cảnh hiện tại đầy nguy hiểm rình rập chờ đón phía trước kia rồi.
"Tôi cần biết thêm thông tin," Vũ nói chậm rãi, giọng anh trầm xuống thấp hơn so với bình thường rất nhiều lúc này đây rồi.
Người phụ nữ không đáp lại ngay lập tức cả đâu.
Cô ta chỉ đứng đó im lặng trong bóng tối dày đặc đang lan tỏa khắp căn phòng giam ấy dần dần che khuất đi toàn bộ hình dáng của cô ta trước mắt Vũ Beta chúng ta.
Sự im lặng nặng nề bao trùm lên không gian chật hẹp ấy khiến cho bầu không khí trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết đối với người đàn ông trẻ tuổi vừa trải qua cú sốc tâm lý khủng khiếp vài phút trước đó mới đây xong xuôi rồi.
Vũ bước tới gần khung cửa sổ hẹp phía sau căn phòng giam nơi ánh sáng mờ ảo hắt xuống từ những ngọn đèn khí gas cũ kỹ đã gần tắt hẳn ở ngoài hành lang dài hun hút kia rồi.
Anh biết rằng việc mở cánh cửa này có thể dẫn đến hậu quả khôn lường nào đó đang chờ sẵn phía trước kia.
Tuy nhiên, trực giác mách bảo hắn rằng đây là lựa chọn duy nhất còn lại cho anh lúc này đây rồi.
Không quay đầu nhìn lại lần nữa đâu.
Vũ đưa tay ra chạm vào bề mặt kính lạnh lẽo phủ đầy bụi bặm thời gian tích tụ lâu ngày nay cuối cùng cũng tìm được lối thoát để bùng nổ mạnh mẽ trở lại một lần nữa đây rồi các bạn.
Con phố hẻo lánh phía ngoài khung cửa sổ hẹp ấy đang nằm chờ đón Vũ Beta chúng ta với vẻ đẹp u ám khó tả của nó lúc này đây rồi.
Ánh đèn neon phản chiếu trên những vũng nước mưa đọng lại sau cơn bão dữ dội vừa qua vài tiếng trước đó.
Vũ bước xuống bậc thang đá cũ kỹ dẫn lối ra khỏi căn phòng giam chật hẹp ấy vào không gian rộng mở hơn nhưng cũng đầy nguy hiểm rình rập chờ đón phía trước kia rồi.
Anh cảm thấy sự hiện diện của những "Vết Nứt" khác đang gọi mời anh từ khắp nơi trong thành phố hoang tàn này lúc này đây rồi.
Hệ thống trên của anh hiển thị một bản đồ mới, với vô số điểm sáng màu xanh lam nhấp nháy như thể đang cố gắng dẫn lối cho hắn đi vào sâu thẳm những bí mật chưa từng được tiết lộ trước kia bao giờ cả đâu.
Mỗi bước chân mà Vũ đặt xuống đều khiến mặt đất rung chuyển nhẹ nhàng theo nhịp điệu đều đặn giống như tiếng trống chiến trường xa xôi nào đó vang lên từ sâu thẳm ký ức kiếp trước của hắn.
mà lúc này đây rồi.
Anh dừng lại giữa ngã tư vắng người, ngước nhìn lên bầu trời đêm đen kịt không một vì sao nào lấp lánh phía trên đầu mình lúc này đây rồi.
Cảm giác cô đơn tột cùng bao trùm lấy toàn bộ cơ thể run rẩy của Vũ Beta chúng ta.
Đột nhiên, ánh sáng xanh lam từ hệ thống trên của anh bắt đầu mờ dần đi và thay vào đó là một dòng chữ đỏ chói lóa hiện ra rõ ràng ngay giữa trung tâm tầm nhìn của hắn lúc này đây rồi.:
[Cảnh báo: Kẻ thù đã phát hiện vị trí của bạn.]
Và trên gương mặt phản chiếu ấy, đôi mắt không phải là màu đen bình thường nữa đâu.
Chúng phát ra ánh sáng xanh lá cây giống hệt như dòng mã đang bò lên người anh lúc này đây rồi.
Hệ Thống Ghi Chép Lỗi cuối cùng cũng ngừng hoạt động hoàn toàn để lại màn hình HUD trống rỗng và im lặng đáng sợ nhất trước khi biến mất vĩnh viễn khỏi tầm nhìn của Vũ-Beta — đánh dấu sự kết thúc của thời kỳ phụ thuộc vào công nghệ ảo ảnh, và khởi đầu cho "Tân Thời Đại" mà ở đó ranh giới giữa người sống và hệ thống đã bị xóa nhòa hoàn toàn lúc này đây rồi.
Nhưng khi hắn mở cuốn sách ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.
Một giọt máu tươi thấm đẫm trang giấy, slowly biến thành con mắt đỏ ngầu quay sang nhìn hắn.
Vũ-Beta hét lên, linh khí trong thân thể bùng nổ, xé toạc không gian xung quanh.
Cánh tay hắn chui xuyên qua trang sách, cảm
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận