Chương 59
Hắn mở mắt ra, không còn ở căn hầm ngầm ẩm ướt nơi hắn vừa thức tỉnh.
Thay vào đó, trần nhà là những khối bê tông vỡ vụn, lộ ra các thanh sắt gỉ sét uốn lượn như xương sườn của một con quái vật khổng lồ chết từ lâu.
Ánh sáng mờ ảo.
hở trên mái tôn, chiếu xuống đống đổ nát này tạo thành những tia bụi lơ lửng.
Vũ ngồi dậy, người run rẩy không phải vì lạnh, mà vì sự trống rỗng trong đầu.
Hệ Thống Ghi Chép Lỗi đã biến mất.
Không có màn hình HUD xanh lá cây, không có thanh trạng thái, không có âm thanh hiệu ứng khi hắn di chuyển ngón tay.
Sự im lặng này đáng sợ hơn cả tiếng hét của kẻ thù trước kia.
Hắn đưa tay lên chạm vào trán, cố gắng triệu hồi giao diện hệ thống như thói quen suốt nhiều tháng qua.
Không gì xảy ra.
Chỉ có cảm giác lạnh toát lan tỏa từ da thịt tiếp xúc với không khí ẩm ướt.
Hắn hít một hơi sâu, mùi ozone nồng nặc xộc vào mũi, kích thích những dây thần kinh nhạy bén do trùng sinh mang lại.
Vũ đứng dậy, chân đạp lên mảnh kính vỡ kêu lạo xạo.
Hắn nhận ra vị trí này ngay lập tức qua ký ức kiếp trước — đây là Tòa Tháp Quan Sát Cổ Đại, một nơi bị cấm kỵ trong Aethelgard vì mức độ "Vết Nứt Thời Gian" cực cao.
Nhưng điều khiến hắn chết lặng hơn cả là cảm giác trong cơ thể.
Hắn giơ bàn tay lên dưới ánh sáng mờ ảo.
Da thịt vẫn bình thường, nhưng bên dưới lớp biểu bì, những đường gân mạch máu dường như đang phát ra một ánh sáng xanh nhạt, giống hệt màu mắt của hình ảnh phản chiếu hắn đã thấy trước khi hệ thống tắt.
Cảm giác kỳ lạ này khiến hắn muốn nôn mửa.
Hắn không còn là người kiểm soát cơ thể nữa; hay đúng hơn, cơ thể này giờ đây đang được điều khiển bởi một nguồn năng lượng khác mà hắn chưa hiểu rõ.
Một tiếng động nhỏ vang lên từ phía sau lưng Vũ.
Tiếng kim loại va vào đá, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
Hắn quay lại chậm rãi, tay vô thức di chuyển về vị trí cầm kiếm dù không có vũ khí nào trong tay.
Trong bóng tối của đống đổ nát, một bóng người đang ngồi dựa vào bức tường gạch vỡ.
, 。Vũ nheo mắt, cố gắng phân tích tư thế và hơi thở của kẻ đó qua kinh nghiệm chiến đấu C-rank.
Không có ý định tấn công.
Chỉ là sự chờ đợi tĩnh lặng đáng sợ.
"Ngươi đã mất đi cái vỏ bọc," giọng nói trầm khàn vang lên, không phải từ bóng người kia, mà dường như vọng trực tiếp vào não bộ Vũ.
"Giờ thì ngươi mới thực sự bắt đầu."
Vũ bước tiến lại gần hơn một bước, dẫm vỡ một tấm ngói cũ.
"Ai là bạn?" hắn hỏi, giọng vì khô họng.
Bóng người không đáp lời.
Thay vào đó, bóng người giơ tay lên, chỉ về phía lối ra của tòa tháp — nơi dẫn sâu vào khu rừng cây sắt mà Vũ chưa từng dám đặt chân đến trong kiếp trước.
Đó là vùng đất chết, nơi Trật Tự Ký Ức bị xé toạc hoàn toàn bởi những Vết Nứt Thời Gian chồng chéo nhau.
"Hãy đi," bóng người nói lần nữa.
"Đó là nơi câu trả lời đang chờ đợi ngươi."
Vũ nghi ngờ.
Hắn biết rõ khu rừng cây sắt nguy hiểm đến mức nào.
Trong ký ức, bất kỳ ai bước vào đó đều không bao giờ quay về nguyên vẹn.
Nhưng sự tò mò và nỗi sợ hãi trước cái chết của hệ thống cũ đã thúc đẩy hắn hành động.
Nếu đây là bẫy, thì ít nhất nó cũng cho hắn biết mình đang đối mặt với thứ gì trong thế giới mới này.
Hắn bước ra khỏi tòa tháp, tiến vào bóng tối dày đặc của khu rừng cây sắt.
Những thân cây ở đây không phải gỗ mà là kim loại đen nhánh, uốn lượn xoắn ốc lên trời cao như những con rắn khổng lồ bị đông cứng.
Chúng phát ra một âm thanh rít nhẹ khi gió thổi qua — giống như tiếng than khóc của hàng ngàn linh hồn lạc lối.
Vũ đi chậm rãi, mắt dáo dạt quan sát mọi xung quanh.
Mỗi bước chân hắn đặt xuống đều làm rung động đất đá, khiến những nhánh kim loại nhỏ hơn rung lên và phát ra âm thanh chói tai.
Hắn cố gắng giữ cho tâm trí tĩnh lặng, sử dụng kỹ năng "Thấu Hiểu Môi Trường" mà hệ thống từng cấp nhưng giờ chỉ còn là bản năng.
Đột nhiên, không khí xung quanh trở nên nặng nề bất thường.
Áp lực từ những Vết Nứt Thời Gian tăng lên gấp đôi, khiến ngực Vũ cảm thấy như bị một bàn tay vô hình bóp chặt.
Hắn khập khiễng lại, mồ hôi lạnh bắt đầu chảy dọc sống lưng.
"Phát hiện dị biến không gian," một giọng nói cơ học vang lên trong đầu hắn — nhưng lần này, nó không mang màu xanh của hệ thống cũ.
Nó đỏ rực, đầy thù địch và.
thân thuộc đến rợn người.
"Cảnh báo: Ngươi đang tiếp cận biên giới ký ức bị xóa."
Vũ dừng lại, tim đập thình thịch.
Hắn nhận ra giọng nói đó.
Đó là giọng của chính hắn trong kiếp trước — khi hắn còn tin tưởng vào hệ thống vô điều kiện và bước vào cái bẫy tử thần này lần đầu tiên.
Ký ức ùa về một cách đau đớn: hắn nhớ rõ khoảnh khắc mình đứng ở đây, nhìn thấy thứ gì đó khiến lý trí sụp đổ.
Hắn nháy mắt, cố gắng xua tan ký ức hỗn loạn ấy ra khỏi đầu.
Nhưng thay vì quên đi, hình ảnh trở nên sắc nét hơn.
Trước mặt hắn, giữa hai thân cây kim loại khổng lồ, không gian bắt đầu cong lại.
Những tia sáng tím le lói xuất hiện, giống như vết nứt trên một tấm gương vỡ.
Và từ trong những vết nứt ấy, một cánh cửa bằng đá đen đang dần lộ ra.
Cánh cửa đó không có tay nắm, không có khóa.
Chỉ có một dòng chữ khắc sâu vào bề mặt đá, viết bằng ngôn ngữ cổ mà Vũ từng nghiên cứu khi còn là F-rank: "Cho kẻ mang theo lỗi."
Hắn bước tới gần cánh cửa, cảm thấy sức hút mạnh mẽ từ bên trong nó kéo cơ thể mình về phía trước.
Đây không phải là sự lựa chọn.
Đây là số phận — hoặc ít nhất là những gì hệ thống cũ muốn hắn tin rằng đó là số phận.
Vũ đặt tay lên bề mặt đá lạnh lẽo của cánh cửa.
Ngay khi lòng bàn tay chạm vào, một luồng năng lượng dữ dội bắn ra từ vết nứt thời gian trên cơ thể hắn, hòa lẫn với dòng chảy trong cánh cửa.
Cánh cửa mở ra slowly, phát ra tiếng cọt kẹt dài và đau đớn như thể nó đang sống và đang bị tra tấn.
Bên trong không phải là bóng tối.
Mà là ánh sáng trắng xóa — một sự trống rỗng tuyệt đối nơi mọi khái niệm về thời gian và không gian đều sụp đổ.
Vũ biết rằng nếu hắn bước vào đó, có thể hắn sẽ mất đi tất cả những gì còn lại của con người mình.
Nhưng cũng chính ở đó, câu trả lời cho "Tân Thời Đại" đang chờ đợi.
Hắn hít một hơi thật sâu, chuẩn bị lao vào ánh sáng trắng kia.
Vũ đã không bước vào cánh cửa.
Thay vì vậy, hắn rút tay ra nhanh như chớp và lùi lại ba bước.
Trực giác trùng sinh của hắn báo hiệu nguy hiểm chết người — thứ gì đó đang chờ đợi bên trong ánh sáng trắng ấy không phải là giải đáp, mà là cái bẫy lớn hơn cả hệ thống cũ từng đặt ra cho hắn.
Hắn quay lưng lại với cánh cửa đá đen và chạy trốn vào sâu hơn nữa trong khu rừng cây sắt.
Những thân kim loại xung quanh dường như sống động lên khi hắn di chuyển, những nhánh cây vươn ra như muốn tóm lấy áo quần của hắn.
Vũ không nhìn lại, chỉ tập trung vào việc duy trì nhịp thở đều đặn để giảm thiểu sự tiêu hao năng lượng từ Vết Nứt Thời Gian trên người mình.
Sau mười phút chạy trốn trong mê cung kim loại, tiếng rít của những nhánh cây cuối cùng cũng tắt dần.
Vũ dừng lại ở một khoảng trống rộng lớn, nơi ánh sáng mặt trời yếu ớt xuyên qua lớp tán lá kim loại dày đặc chiếu xuống mặt đất phủ đầy tro bụi xám xịt.
Hắn quay người lại, thở hổn hển.
Cánh cửa đá đen đã biến mất hoàn toàn, như thể chưa bao giờ tồn tại.
Nhưng thứ mà hắn tìm thấy ở đây còn đáng sợ hơn bất kỳ cánh cửa bí ẩn nào khác.
Nằm giữa khoảng trống là một nhà thờ cũ kỹ bị bỏ hoang.
Những bức tường đá dày đặc của nó sần sùi bởi thời gian và sự ăn mòn của các Vết Nứt Thời Gian.
Mái vòm kính màu đã vỡ nát, chỉ còn lại khung xương sắt gỉ sét vươn lên trời cao như những ngón tay cầu cứu vô vọng.
Nhưng điều khiến Vũ chết lặng không nói nên lời là phía trước lối vào nhà thờ — một người phụ nữ đang ngồi trên bậc thềm đá đầu tiên.
Người phụ nữ đó mặc một bộ áo choàng trắng tinh khôi, tương phản hoàn toàn với sự tàn phá xung quanh.
Tóc đen dài của cô ấy buông xõa xuống vai, che khuất nửa khuôn mặt.
Cô ta đang cúi đầu đọc một cuốn sách da cũ kỹ đặt trên lòng bàn tay.
Không có tiếng động nào từ cô ta phát ra — không hít thở, không cử động ngón tay lật trang giấy.
Cứ như thể thời gian xung quanh người phụ nữ này đã bị đóng băng hoàn toàn.
Vũ tiến lại gần chậm rãi, thận trọng hết mức có thể.
Hắn nhận ra dáng vẻ của người phụ nữ đó qua ký ức mơ hồ từ kiếp trước — nhưng tên gọi và danh tính thì bị che mờ bởi một lớp sương mù dày đặc trong tâm trí hắn.
Điều này không bình thường.
Trong thế giới Aethelgard, Trật Tự Ký Ức đảm bảo rằng mọi kẻ thù đều phải được ghi chép lại để có thể đối phó.
Sự tồn tại của một ký ức bị xóa bỏ như vậy chỉ thuộc về cấp độ S-rank hoặc cao hơn — những thực thể đứng ngoài vòng kiểm soát của hệ thống cũ.
"Ngươi đã tìm thấy lối vào," giọng nói trầm khàn vang lên lần nữa, nhưng lần này nó phát ra từ chính người phụ nữ đang ngồi đó mà không cần mở miệng.
Vũ dừng lại cách cô ta năm bước chân.
"Ai là bạn?" hắn hỏi lần thứ hai trong ngày hôm nay, cảm giác mệt mỏi bắt đầu thấm vào xương tủy.
Người phụ nữ ngẩng đầu lên chậm rãi.
Đôi mắt của cô ấy không phải màu đen hay xanh lá cây như hình ảnh phản chiếu Vũ đã thấy trước kia.
Chúng trống rỗng — hoàn toàn trắng xóa, giống hệt ánh sáng trong cánh cửa đá mà hắn vừa bỏ chạy.
Không có đồng tử, không có tròng , chỉ là một sự trống rỗng vô tận khiến người ta muốn nhắm mắt lại để tránh nhìn vào nó.
"Tôi là thứ còn sót lại sau khi những kẻ như ngươi cố gắng sửa chữa thế giới này," cô ấy nói, giọng nói vang lên trong đầu Vũ rõ ràng hơn bất kỳ lời thì thầm nào từng được thốt ra thành tiếng.
"Và tôi đang chờ đợi một người đủ điên để bước vào Tân Thời Đại mà không cần hệ thống dẫn đường."
"Để đưa cho ngươi thứ này," người phụ nữ giơ tay lên.
Trên lòng bàn tay trắng bệch của cô ấy nằm một vật thể nhỏ bằng kim loại đen, hình dạng giống như một chiếc chìa khóa cũ kỹ nhưng không có răng cưa nào cả.
"Đây là Chìa Khóa Lỗi Cuối Cùng.
Nó sẽ mở ra cánh cửa thực sự — nơi Trật Tự Ký Ức bắt đầu sụp đổ."
Vũ nhìn chằm chằm vào chiếc chìa khóa đó.
Hắn cảm thấy một sức hút mạnh mẽ từ nó, giống như nam châm thu hút sắt.
Nhưng bên trong lòng ngực hắn, nỗi sợ hãi đang lên tiếng cảnh báo rằng nếu nhận lấy thứ này, mọi hậu quả sẽ không thể đảo ngược.
Đây là thời điểm then chốt — nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết của "Kẻ Lạ Mặt" được quyết định chỉ bằng một cử động tay đơn giản.
Hắn bước tới gần hơn một bước nữa, đưa tay ra để với lấy chiếc chìa khóa.
Khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn ba mươi centimet.
Hắn có thể thấy rõ những đường vân trên lòng bàn tay trắng bệch của người phụ nữ — chúng không phải là da thịt bình thường mà giống như dòng mã nhị phân đang chạy liên tục dưới bề mặt da.
"Ngươi đã sẵn sàng để trở thành một phần của lỗi hệ thống chưa?" cô ấy hỏi, giọng nói lần đầu tiên mang theo chút sắc thái tò mò thực sự thay vì sự lạnh lùng máy móc trước đó.
Vũ không đáp lời.
Hắn chỉ nắm chặt bàn tay lại khi lấy chiếc chìa khóa đen từ lòng bàn tay người phụ nữ.
Ngay khi tiếp xúc với nó, một luồng năng lượng lạnh buốt chạy dọc theo cánh tay hắn, lan tỏa khắp cơ thể như điện giật nhẹ nhưng không gây đau đớn mà ngược lại — mang đến cảm giác tỉnh táo chưa từng có.
Những đốm sáng xanh trên da thịt hắn bắt đầu ổn định hơn, ngừng phát ra ánh sáng hỗn loạn và chuyển sang một nhịp đập đều đặn giống như tim con người.
"Giờ thì đi," người phụ nữ nói, cuốn sách trong tay cô ấy tự động đóng lại với một tiếng bụp nhỏ gọn.
"Trước khi họ tìm thấy ngươi."
Vũ quay lưng lại và bắt đầu di chuyển ra khỏi nhà thờ cũ kỹ mà không nhìn lại phía sau.
Hắn biết rằng mình vừa nhận lấy gánh nặng lớn nhất từ trước đến nay — thứ sẽ khiến hắn trở thành mục tiêu của mọi phe phái trong Aethelgard, bao gồm cả những người từng gọi hắn là đồng minh.
Nhưng lần này, với chiếc chìa khóa đen nằm gọn trong lòng bàn tay và hệ thống đã chết hoàn toàn trong đầu, Vũ cảm thấy một sự tự do chưa từng có từ trước đến nay.
Hắn không cần HUD để hướng dẫn nữa.
Hắn chỉ cần ký ức kiếp trước — và những sai lầm mà hắn sẽ không bao giờ lặp lại lần thứ hai.
Vũ rời khỏi thung lũng kim loại với tốc độ nhanh nhất mà cơ thể C-rank của mình có thể đạt được trong tình trạng hiện tại.
Chiếc chìa khóa đen nóng hổi nằm trong túi áo, phát ra những rung động nhẹ nhàng mỗi khi hắn bước đi — như thể nó đang sống và đang cố gắng giao tiếp với hắn theo cách nào đó mà lý trí chưa thể giải mã ngay lúc này.
Hắn biết mình phải hướng về đâu: Thành Phố Trật Tự — trung tâm kiểm soát ký ức của toàn bộ Aethelgard, nơi những người cầm quyền nhất định sẽ phát hiện ra sự biến mất đột ngột của hệ thống cũ và bắt đầu săn lùng "Kẻ Lạ Mặt" mới xuất hiện.
Nhưng lần này, Vũ không chạy trốn vì sợ hãi nữa.
Hắn chạy để tìm câu trả lời — về nguồn gốc thực sự của Vết Nứt Thời Gian, về lý do tại sao hắn lại là người duy nhất mang theo hệ thống lỗi từ kiếp trước sang kiếp sau, và quan trọng hơn cả: liệu "Tân Thời Đại" mà bóng người phụ nữ vừa nhắc đến có phải là giải pháp hay chỉ là một cái bẫy lớn hơn được thiết kế để tiêu diệt những kẻ như hắn?
Khi mặt trời bắt đầu lặn xuống phía chân trời xa xôi, nhuộm đỏ bầu trời đầy mây đen dày đặc của Aethelgard, Vũ dừng lại ở rìa khu rừng cây sắt.
Hắn nhìn về hướng thành phố từ xa — những ngọn tháp cao vút phát ra ánh sáng nhân tạo màu xanh dương lạnh lẽo, tương phản hoàn toàn với sự hoang tàn xung quanh hắn.
Hắn rút chiếc chìa khóa đen ra khỏi túi áo lần nữa dưới ánh trăng mờ ảo.
Lần này, khi quan sát kỹ hơn trong bóng tối, hắn nhận thấy một điều mà trước đó chưa từng để ý: bề mặt kim loại đen của nó không hề phản chiếu hình ảnh của Vũ.
Thay vào đó, mỗi lần hắn đưa tay lại gần, chiếc chìa khóa tự động thay đổi hình dạng — uốn lượn thành những ký hiệu cổ xưa giống hệt dòng chữ khắc trên cánh cửa đá mà hắn vừa bỏ chạy trước kia.
Vũ nhíu mày, cảm thấy một cơn đau nhói nhẹ phía sau gáy khi cố gắng giải mã ý nghĩa của sự biến đổi ấy.
Và rồi, đột ngột nhất — chiếc chìa khóa đen bắt đầu nóng lên dữ dội trong lòng bàn tay hắn, phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ xuyên qua vải áo choàng cũ kỹ.
Hắn mở mắt ra và nhìn thấy thứ gì đó không thể tin nổi: phía sau lưng người phụ nữ đang ngồi trên bậc thềm nhà thờ cũ — nơi mà Vũ vừa rời đi vài phút trước — một bóng đen khổng lồ đang từ từ hình thành, mang theo đôi cánh kim loại sắc nhọn giống hệt những nhánh cây trong khu rừng này.
Và điều khiến hắn chết lặng hoàn toàn là: đó không phải là ảo ảnh hay ký ức quá khứ.
Bóng đen ấy đang nhìn thẳng vào Vũ với ánh mắt đỏ rực của một kẻ săn mồi vừa tìm thấy con mồi yêu thích sau nhiều ngày chờ đợi kiên nhẫn.
Chiếc chìa khóa trong tay Vũ bắt đầu vỡ vụn thành những mảnh kim loại nhỏ.
biến vào không khí cùng lúc với tiếng hét kinh hoàng vang lên từ sâu thẳm ký ức kiếp trước của hắn — một giọng nói mà hắn chưa từng nghe qua nhưng lại nhận ra ngay lập tức đó là chính mình: *"Đừng tin bất kỳ ai trong Tân Thời Đại này!"*
Đôi mắt Vũ đột ngột chuyển màu đỏ thẫm, lưỡi dao trong tay hắn xoay ngược hướng về cổ chính mình.
Hắn sững sờ khi cảm thấy bàn tay kia đang run rẩy, không phải vì sợ hãi mà vì sự kích thích tột cùng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận