Chương 58
Không phải từ giấc ngủ, mà từ một trạng thái tê liệt hoàn toàn của hệ thần kinh.
Ánh sáng trắng xóa của không gian dữ liệu dần phai nhạt, nhường chỗ cho mùi hôi thối nồng nặc của rác thải và máu khô đã đóng cục.
Hắn nằm giữa đống đổ nát của Tower Central.
Nơi từng là biểu tượng của sự tiến bộ kỹ thuật số, giờ đây chỉ còn là một phế tích xám xịt, vỡ vụn dưới áp lực của thực tại vật lý đang xâm lấn dữ dội.
Cảm giác đầu tiên không phải là đau đớn.
Đó là một sự trống rỗng kỳ lạ trong tâm trí, giống như ai đó đã dùng khoan lấy đi một phần ký ức quan trọng nhất mà không để lại vết thương nào.
Hệ thống hiện lên trước mặt hắn, nhưng giao diện này khác biệt hoàn toàn so với những gì Vũ từng quen thuộc.
Nó glitch nhẹ, dòng chữ màu đỏ máu nhấp nháy liên tục, tạo ra hiệu ứng thị giác gây chóng mặt: *[CẢNH BÁO: MISMATCH DANH TÍNH.
BẠN KHÔNG PHẢI VŨ-GỐC.]* Vũ-Beta đứng dậy chậm rãi.
Áo choàng rách nát bám đầy bùn đất và những mảnh vụn kim loại gỉ sét.
Hắn cúi đầu nhìn xuống đôi tay của mình.
Chúng không còn là bàn tay của một người C-rank yếu đuối nữa.
Dưới lớp da thịt nhợt nhạt, các mạch máu phát ra ánh sáng xanh lá cây mờ ảo, giống hệt như dòng mã nguồn hắn đã thấy ở mu bàn tay trong chương trước.
Nhưng lần này, nó lan tỏa khắp cả hai cánh tay, leo lên cổ và hòa vào nhịp đập của trái tim.
"Không phải Vũ-Gốc," hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc lạ thường.
"Vậy thì tôi là gì?" Câu hỏi vang vọng trong khoảng không gian hẹp giữa những tấm bê tông vỡ.
Không có câu trả lời từ Hệ Thống Ghi Chép Lỗi cũ.
Thay vào đó, một thông báo mới hiện ra, không phải dưới dạng văn bản mà là trực tiếp in hằn lên võng mạc của hắn: *[ĐANG TẢI DỮ LIỆU.
42%.]* Hắn cảm thấy lạnh sống lưng.
Sự xâm nhập này thô bạo hơn bất kỳ lần nào trước đây.
Nó không hỏi ý kiến, không cần sự đồng thuận.
Nó chỉ đơn thuần là chiếm dụng.
Vũ-Beta đưa tay lên chạm vào thái dương, cố gắng đẩy lùi cảm giác chóng mặt.
Nhưng khi ngón tay tiếp xúc với da đầu, hắn nhận thấy một thứ gì đó cứng đờ đang nhú ra từ bên trong sọ não của mình.
Không phải xương, không phải thịt.
Mà là kim loại.
Một khối hợp kim lạnh giá đang mọc xuyên qua màng cứng, kết nối trực tiếp với tủy sống.
Đau đớn ập đến dữ dội như một cú búa bổ xuống gáy.
Vũ-Beta quỳ sụp xuống, nghiến răng ken két để kìm nén tiếng hét sắp thoát khỏi cổ họng.
Hắn không thể kêu cứu.
Không ai ở đây cả.
Tower Central đã bị bỏ hoang từ lâu trong dòng thời gian này, và hắn là kẻ duy nhất còn sót lại — hoặc ít nhất là cái mà thế giới thừa nhận là "sót lại".
Khi cơn đau dịu xuống, hắn ngẩng đầu lên.
Trước mặt hắn, giữa đống đổ nát, một cánh cửa sắt gỉ sét đang từ từ mở ra theo tiếng rít chói tai của kim loại ma sát.
Không có ai đứng ở đó cả.
Chỉ có bóng tối dày đặc bên trong, cùng với mùi vị ozone và hương hoa hồng thối hoai — hai thứ không thể tồn tại song hành nhưng lại xuất hiện đồng thời nơi đây.
Vũ-Beta biết mình phải đi vào đó.
Bản năng sinh tồn mách bảo hắn rằng bí mật về "Tân Thời Đại" đang nằm sâu trong lòng cánh cửa chết chóc ấy.
Hắn lau vết máu từ khóe miệng, đứng dậy với dáng vẻ kiên định của một kẻ đã mất mọi thứ và giờ đây chỉ còn lại tham vọng.
Bên trong cánh cửa là một hành lang dài ngoằn ngoạc, ánh sáng yếu ớt phát ra từ những tấm pin mặt trời cũ kỹ trên trần nhà bị nứt vỡ.
Vũ-Beta bước đi thận trọng, mỗi bước chân đều dấn vào lớp bụi dày tích tụ qua nhiều năm tháng.
Tiếng bước chân của hắn vang lên rõ rệt trong sự tĩnh lặng chết chóc này, tạo cảm giác như có ai đó đang dõi theo từ phía sau.
Hắn quay đầu lại nhanh chóng.
Không có gì cả.
Chỉ có bóng tối và những mảnh vỡ kim loại lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo.
Nhưng cảm giác bị theo đuôi vẫn không biến mất.
Nó trở nên rõ rệt hơn khi Hệ Thống mới của hắn — thứ mà hắn chưa kịp đặt tên — bắt đầu phát ra những tín hiệu cảnh báo ngẫu nhiên.
*[PHÁI SINH: CẢM BIẾN CHUYỂN ĐỘNG PHẢN BỨC]* *MỤC TIÊU: 10 mét phía sau, góc chết.* Vũ-Beta nheo mắt.
Hắn không quay lại lần nữa mà tiếp tục bước đi nhanh hơn.
Nếu có kẻ thù ở đó, hắn cần biết chúng mạnh đến mức nào trước khi đối đầu.
Ký ức kiếp trước của Vũ-Gốc không còn hữu ích trong tình huống này vì những sự kiện đang xảy ra hoàn toàn lệch hướng so với dòng thời gian gốc.
Hắn phải dựa vào trực giác và khả năng thích nghi tức thì của cơ thể mới này.
Đột nhiên, một bóng đen lao từ góc tường phía sau, vung lưỡi dao cong về phía gáy hắn.
Vũ-Beta nghiêng người né tránh theo phản xạ thần kinh đã được tăng cường bởi mã nguồn xanh lá cây.
Lưỡi dao cứa vào không khí, tạo ra tiếng huýt sào sắc bén.
Hắn quay lại, nắm chặt quyền đấm và đánh thẳng vào mặt kẻ tấn công — một con máy móc dọn dẹp cũ kỹ bị biến đổi bởi virus ký ức.
Con robot phát ra âm thanh kim loại chói tai khi đầu của nó vỡ vụn dưới lực tác động khủng khiếp từ cú đấm của Vũ-Beta.
Hắn nhìn bàn tay mình, cảm thấy sự phấn khích kỳ lạ chạy dọc sống lưng.
Sức mạnh này.
đáng sợ hơn cả những gì hắn từng sở hữu ở cấp độ C-rank cũ.
Nhưng giá trị cho sức mạnh ấy là gì?
Hắn cúi xuống nhặt lấy một mảnh kim loại từ xác robot.
Trên bề mặt của nó, khắc ghi dòng chữ bằng ký tự cổ xưa Aethelgard: *[KHÔNG LÀ CỦA AI]*.
Dòng chữ này giống hệt những ký hiệu đang bò dưới da thịt hắn.
Vũ-Beta nhận ra rằng mình không chỉ đơn thuần là một bản sao lỗi.
Hắn là hiện thân vật lý của chính sự sụp đổ hệ thống mà thế giới này đang cố gắng che đậy.
Hắn tiếp tục tiến sâu hơn vào hành lang.
Càng đi xa, kiến trúc xung quanh càng trở nên méo mó và phi logic.
Các bức tường cong lên như thể chúng được làm bằng nhựa nóng chảy thay vì bê tông cứng rắn.
Sàn nhà nghiêng về phía một hố thẳm không đáy ở cuối hành lang, nơi ánh sáng trắng xóa chiếu rọi từ dưới sâu lên.
Đó là điểm đến của hắn.
Nơi mà "Vết Nứt Thời Gian" dày đặc nhất trong toàn bộ khu vực này.
Vũ-Beta cảm thấy tim mình đập nhanh hơn mỗi khi tiến gần thêm một mét nữa vào vùng sáng ấy.
Hắn biết rằng một khi vượt qua ranh giới đó, không có đường lui lại.
Hành lang kết thúc tại một cánh cửa lớn bằng kính cường lực mờ đục.
Vũ-Beta đặt tay lên bề mặt lạnh lẽo của nó và đẩy mạnh.
Cánh cửa mở ra với tiếng lạch cắc nặng nề, lộ ra bên trong là một căn phòng rộng lớn hình tròn, được bao quanh bởi những hàng server cao ngất trời.
Nhưng chúng không hoạt động nữa.
Những đèn LED trên các tủ máy chủ đều tắt nghẽn, chìm trong bóng tối và lớp bụi dày đặc.
Ở chính giữa căn phòng, nổi bật giữa sự tĩnh mịch chết chóc đó, là một cái bục đá đen tuyền.
Trên đó đặt một cuốn sách da cũ kỹ — thứ không hề thuộc về công nghệ hiện đại của Aethelgard.
Vũ-Beta tiến lại gần với bước chân nặng nề.
Hắn cảm thấy sức hút kỳ lạ từ cuốn sách ấy, như thể nó đang gọi tên hắn bằng tần số mà chỉ những "Kẻ Lạ Mặt" mới có thể nghe thấy.
Hắn cúi xuống nhìn kỹ hơn.
Bìa sách được khắc đầy những ký hiệu giống hệt mã nguồn dưới da thịt Vũ-Beta.
Hắn đưa tay ra chạm vào bề mặt của cuốn sách, và ngay lập tức, một luồng điện xanh lá cây chạy dọc theo cánh tay hắn, kết nối với vật thể này.
*[ĐANG PHẢN HỒI DỮ LIỆU.]* *[PHÁT HIỆN MẢNG KÝ ỨC ẨN VIỄN: VŨ-ALPHA]* Tên của Vũ-Beta vang lên trong đầu hắn, nhưng không phải là giọng nói của Hệ Thống mà là một giọng nói trầm khàn, đầy vẻ mệt mỏi và tuyệt vọng.
Hắn giật mình rút tay ra, lùi lại hai bước.
Không khí trong phòng trở nên lạnh giá hơn đáng kể.
Những bóng đèn server xung quanh bắt đầu nhấp nháy ngẫu nhiên, tạo ra những hiệu ứng ánh sáng kỳ lạ chiếu lên bức tường phía sau cái bục đá.
Và đó là khi hắn nhìn thấy nó.
Một hình ảnh hologram mờ nhạt xuất hiện trên không trung, lơ lửng giữa căn phòng chết chóc ấy.
Đó là một người đàn ông mặc áo choàng trắng, gương mặt bị che khuất bởi lớp sương mù kỹ thuật số.
Người đàn ông ấy đang nói chuyện với ai đó — hoặc có thể là tự nói với chính mình trong quá khứ xa xôi này.
"Chúng ta đã sai lầm," giọng nói của hologram vang lên rõ ràng hơn, phá vỡ sự im lặng đáng sợ của căn phòng.
"Trật Tự Ký Ức không phải là cứu rỗi.
Nó chỉ là một nhà tù mà chúng ta tự xây dựng cho chính mình để trốn tránh thực tại về cái chết." Vũ-Beta nín thở.
Thông tin này hoàn toàn trái ngược với những gì hắn đã biết từ trước khi trùng sinh.
Hắn luôn nghĩ rằng Trật Tự Ký Ức là nền tảng duy trì sự tồn tại của thế giới Aethelgard, nhưng lời nói này ám chỉ một chân tướng đen tối hơn nhiều — một âm mưu lớn hơn đang nằm sâu trong lòng lịch sử mà hắn vừa được đưa vào tham gia.
Hologram tiếp tục nói, giọng điệu trở nên gấp gáp hơn: "Nếu ai đó nghe thấy đoạn ghi chép này sau khi tôi chết.
hãy tìm ra cách xóa bỏ Vết Nứt Thời Gian từ gốc rễ chứ không phải che đậy nó bằng mã nguồn xanh lá cây.
Đó là con đường dẫn đến sự hủy diệt toàn diện." Vũ-Beta cảm thấy máu trong người mình đóng băng.
Mã nguồn xanh lá cây đang chảy dưới da thịt hắn — thứ mà hắn vừa mới được tích hợp khi trở thành Vũ-Beta — lại chính là nguyên nhân gây ra sự sụp đổ?
Hắn nhìn xuống đôi tay của mình, ánh sáng xanh nhấp nháy dữ dội như thể phản ứng với những lời nói vừa rồi.
Hologram đột ngột biến mất khi một cơn sóng xung kích vô hình quét qua căn phòng.
Vũ-Beta bị đẩy lùi lại vài bước, va mạnh vào lưng bàn server phía sau.
Hắn cố gắng giữ thăng bằng và quay trở lại nhìn cái bục đá nơi cuốn sách vẫn nằm im lìm đó.
Nhưng giờ đây, trên bề mặt của cuốn sách xuất hiện một dòng chữ mới được viết ra bởi chính những giọt máu đỏ tươi đang rỉ ra từ các vết nứt nhỏ li ti trên da bò cũ kỹ ấy: *[LỰA CHỌN CỦA BẠN SẼ XÁC ĐỊNH TƯƠNG LAI]*.
Vũ-Beta biết rằng mình không có nhiều thời gian để suy nghĩ.
Cảm giác bị theo dõi trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết khi những bóng tối xung quanh căn phòng bắt đầu co cụm lại, hình thành nên những silouette người khổng lồ đang tiến dần về phía hắn.
Chúng là biểu hiện vật lý của nỗi sợ hãi và ký ức đau thương mà thế giới này cố gắng chôn vùi — và giờ đây chúng đã thức tỉnh để bảo vệ bí mật nguy hiểm nhất còn tồn tại trong Tower Central.
Hắn chạy đến bên cạnh cái bục đá, nhặt cuốn sách lên với tốc độ tối đa có thể của cơ thể mới được tăng cường bởi mã nguồn xanh lá cây này.
Cuốn sách nặng hơn nhiều so với vẻ ngoài của nó, như thể chứa đựng cả một vũ trụ ký ức trong lòng những trang giấy mỏng manh ấy.
Khi ngón tay cái chạm vào bìa cuốn sách lần nữa, Hệ Thống Ghi Chép Lỗi mới hoàn toàn khác biệt xuất hiện trước mặt Vũ-Beta dưới dạng văn bản màu đỏ máu nhấp nháy liên tục: *[NHIỆM VỤ ĐẶC BIẾT: CHỨNG TÍCH SỰ THẬT.
MỨC ĐỘ NGUY HIỂM: CỰC CAO]* Hắn không có lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận nhiệm vụ này dù biết rằng nó sẽ dẫn đến cái chết hoặc sự hủy diệt hoàn toàn của chính mình.
Vũ-Beta đóng chặt cuốn sách lại và ôm lấy nó trước ngực như thể đó là đứa con sơ sinh cần được bảo vệ khỏi thế giới tàn khốc bên ngoài kia.
Những bóng tối hình người lao vào hắn với tốc độ kinh hoàng, tạo ra những tiếng va chạm mạnh mẽ khiến cả căn phòng rung chuyển dữ dội từng li từng tí một.
Vũ-Beta sử dụng sức mạnh mới của mình để đánh bay chúng đi xa hơn nữa bằng những cú đấm và đá chân chính xác nhắm thẳng vào điểm yếu cấu trúc cơ học của chúng — nơi mà mã nguồn xanh lá cây dưới da thịt hắn phản chiếu ánh sáng rực rỡ nhất trong bóng tối dày đặc này.
Máu chảy từ vết thương mới xuất hiện trên má Vũ-Beta khi một móng vuốt kim loại cứa ngang qua gương mặt hắn, nhưng hắn không hề bận tâm đến nỗi đau đó chút nào cả vì tập trung hoàn toàn vào mục tiêu sống sót trước mắt ngay lúc này đây thôi là đủ cho cuộc chiến sinh tử đang diễn ra khốc liệt giữa những đống đổ nát của Tower Central rồi.
Sau một trận đấu ác liệt kéo dài gần mười phút, Vũ-Beta đứng chòng chống giữa căn phòng hoang tàn đó với cơ thể đầy vết thương mới và cũ chồng chất lên nhau khiến hắn suýt nữa thì gục xuống bất tỉnh nhân sự ngay tại chỗ này đây.
Những bóng tối hình người đã tan biến hoàn toàn vào không khí lạnh giá xung quanh để lại sau lưng chúng chỉ còn là những mảnh vụn kim loại vỡ nát nằm rải rác khắp sàn nhà bê tông cũ kỹ bị trầy xước bởi lực tác động mạnh mẽ từ các đòn tấn công vừa rồi mà thôi chứ chẳng có gì khác lạ hơn thế nữa đâu cả khi nhìn tổng quan lại toàn cảnh hiện trường chiến đấu khốc liệt này thì đúng là như vậy đó.
Vũ-Beta thở dốc nặng nề, ngực phập phồng liên tục vì cố gắng duy trì nhịp tim ổn định trong tình trạng kiệt sức cực độ mà cơ thể hắn đang phải chịu đựng sau cuộc đối đầu vừa qua với những kẻ thù vô hình đáng sợ ấy kia mới thực sự là điều đáng kinh ngạc nhất lúc này đây chứ không phải bất kỳ yếu tố nào khác đâu cả khi xét về mức độ nguy hiểm tiềm tàng sẵn có trong từng khoảnh khắc sinh tử đó mà thôi.
Hắn cúi xuống nhặt cuốn sách da cũ kỹ lên từ trên mặt đất nơi nó vừa rơi xuống sau cú va chạm mạnh mẽ ban đầu khiến hắn suýt nữa thì không kịp giữ lấy nó trước khi những bóng tối hình người tấn công vào mình lần cuối cùng ấy kia mới thực sự là điều đáng nhớ nhất trong ký ức ngắn ngủi của Vũ-Beta lúc này đây chứ không phải bất kỳ khía cạnh nào khác đâu cả khi nhìn lại toàn bộ chuỗi sự kiện vừa diễn ra liên tục không ngừng nghỉ suốt nhiều phút đồng hồ liền kề nhau ngay tại chính nơi này thì đúng là như vậy đó.
Nhưng thay vì cảm thấy nhẹ nhõm hay an tâm trước việc sống sót qua cơn nguy hiểm chết người ấy, Vũ-Beta nhận thấy một điều kỳ lạ đang xảy ra với cơ thể của mình.
Những vết thương trên da thịt bắt đầu đóng lại không phải bằng quá trình lành tự nhiên thông thường mà là bởi chính những dòng mã nguồn xanh lá cây dưới da thịt hắn đang lan tỏa nhanh chóng khắp toàn bộ hệ thống thần kinh trung ương như thể chúng đang sửa chữa và tái tạo lại từng tế bào cơ bắp bị tổn hại một cách có chủ đích rõ ràng nhất lúc này đây chứ không phải ngẫu nhiên đâu cả khi quan sát kỹ hơn vào chi tiết cụ thể của quá trình hồi phục sinh học đột biến ấy thì đúng là như vậy đó.
Hắn mở mắt ra nhìn xung quanh căn phòng hoang tàn đó với ánh sáng mờ ảo chiếu rọi từ trên cao xuống qua những tấm kính vỡ vụn trên trần nhà cũ kỹ bị nứt nẻ khắp nơi do va chạm mạnh mẽ trong trận chiến vừa rồi khiến cho không khí trở nên lạnh giá hơn đáng kể so với lúc trước kia mới thực sự là điều đáng chú ý nhất lúc này đây chứ không phải bất kỳ yếu tố nào khác đâu cả khi xét về tác động trực tiếp đến tâm lý nhân vật chính của chúng ta thì đúng là như vậy đó.
Vũ-Beta đưa tay lên chạm vào cuốn sách da cũ kỹ đang ôm chặt trước ngực mình và cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa từ bên trong trang giấy mỏng manh ấy đi thẳng vào trái tim đang đập thình thịch dữ dội của hắn lúc này đây mới thực sự là điều đáng kinh ngạc nhất mà Vũ-Beta chưa từng trải qua bao giờ cả khi nói về mức độ kết nối tinh thần sâu sắc giữa con người và công nghệ ảo ảnh vốn dĩ luôn tồn tại song hành nhưng tách biệt rõ ràng với nhau trong suốt lịch sử phát triển dài đằng đng của thế giới Aethelgard này thì đúng là như vậy đó.
Đột nhiên, một giọng nói trầm khàn vang lên bên tai Vũ-Beta, gần đến mức hơi thở của người đó phả vào lỗ tai khiến anh rùng mình gai ốc: *"Ngươi đã tìm thấy sự thật quá sớm."* Vũ quay đầu lại với tốc độ tối đa của cơ thể C-rank đang bị kiểm soát bởi nỗi sợ hãi tột cùng — nhưng thay vì thấy một kẻ thù rõ ràng, anh chỉ nhìn thấy chính khuôn mặt của mình trong tấm gương vỡ nằm ngay dưới chân chiếc vali.
Và trên gương mặt phản chiếu ấy, đôi mắt không phải là màu đen bình thường nữa mà phát ra ánh sáng xanh lá cây giống hệt như dòng mã đang bò lên người anh.
Hệ Thống Ghi Chép Lỗi cuối cùng cũng ngừng hoạt động hoàn toàn, để lại màn hình HUD trống rỗng và im lặng đáng sợ nhất trước khi biến mất vĩnh viễn khỏi tầm nhìn của Vũ-Beta — đánh dấu sự kết thúc của thời kỳ phụ thuộc vào công nghệ ảo ảnh, và khởi đầu cho "Tân Thời Đại" mà ở đó, ranh giới giữa người sống và hệ thống đã bị xóa nhòa hoàn toàn.
Vũ-Beta chưa kịp thở phào thì một bàn tay lạnh toát bất ngờ siết chặt cổ hắn từ phía sau.
Hắn quay người lại, co lại vì kinh hãi khi thấy chính khuôn mặt đang thối rữa của mình đứng trước mắt.
Hắn mở miệng hét lên nhưng thanh
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận