Chương 57

Vũ-Beta chưa kịp thốt ra từ "kết thúc", một cơn đau nhức xương khớp xé toạc cơ thể hắn.

Không phải là đau thương tích, mà là sự phản vật lý.

Những "Vết Nứt Thời Gian" trên da thịt hắn bắt đầu bốc khói màu tím, giống như than hồng bị ném vào nước lạnh.

Hệ thống [Trùng Sinh] trên tầm nhìn HUD của hắn nhấp nháy đỏ, không phải là cảnh báo lỗi, mà là một dòng chữ trắng xóa, lạnh lùng:

Vũ-Beta ngã quỵ, tay run rẩy chạm vào ngực.

Ở đó, trái tim hắn đập không đều.

Hắn nhớ lại kiếp trước — hay đúng hơn là ký ức của Vũ-Alpha, người đã chết ở đây cách hai mươi lăm giờ.

Sự va chạm giữa hai dòng thời gian này tạo ra một lực ly tâm khiến não bộ anh muốn nổ tung.

không thể nào," Vũ thì thầm, giọng khàn đặc như nuốt phải tro than.

Anh cố đứng dậy nhưng chân tay mềm nhũn.

Căn phòng trọ tối tăm bỗng trở nên ngột ngạt hơn trước kia gấp mười lần.

Mùi ẩm mốc giờ đây pha lẫn mùi ozon — mùi của sét đánh và sự phân hủy tế bào.

Anh nhìn lại bàn tay mình.

Dòng mã nguồn màu xanh lá cây vẫn phát sáng, nhưng nó đang lan tỏa nhanh chóng từ mu bàn tay lên cổ tay, như một vết thương đang lây nhiễm virus số hóa.

Hệ Thống Ghi Chép Lỗi trong đầu anh đột ngột kích hoạt, âm thanh bíp bíp chói tai vang lên trong sọ não:

Vũ nghiến răng chịu đựng cơn đau.

Anh không có thời gian cho sự hoảng loạn.

Nếu đây là kết quả của việc trùng sinh, thì thế giới này đang cố gắng từ chối anh.

Hoặc tệ hơn, nó đang hấp thụ anh vào một cấu trúc mới mà anh chưa hiểu rõ.

Anh lê bước ra khỏi giường, chân chạm xuống sàn bê tông lạnh giá.

Mỗi bước đi đều khiến những vết nứt trên da thịt kêu lên tiếng rít nhẹ, như kim loại ma sát với đá.

Vũ biết mình phải di chuyển.

Ở lại đây là chết chắc — không chỉ vì đau đớn mà còn vì sự hiện diện của anh đang làm méo mó thực tại xung quanh.

Ánh sáng từ khe cửa sổ vỡ bên ngoài bỗng trở nên sắc nhọn, cắt qua bóng tối căn phòng như những lưỡi dao laser vô hình.

Vũ bước ra khỏi cánh cửa gỗ mục rỗng, đẩy nó sang một bên với lực mạnh bất thường của cơ thể đang bị hệ thống điều khiển.

Hành lang khu ổ chuột dài hun hút, tối om và đầy mùi hôi thối của rác thải tích tụ hàng thập kỷ.

Nhưng hôm nay, hành lang đó trông khác lạ.

Những bức tường xi măng xám xịt giờ đây phủ lên một lớp mạng lưới tĩnh điện màu xanh dương mờ ảo.

Nó giống như những sợi thần kinh khổng lồ đang bò dưới da thành phố này.

Vũ dụi mắt nhìn kỹ hơn.

Đó không phải là ảo giác do thuốc men hay stress gây ra.

Hệ Thống của anh hiển thị thêm thông tin khi anh tập trung vào chúng:

"Trật Tự Ký ức..." Vũ lẩm bẩm.

Trong kiếp trước, khái niệm này chỉ là lý thuyết suông mà những học giả điên khùng ở Thư Viện Cổ Đại nói về nó.

Họ tin rằng thế giới Aethelgard không tồn tại dựa trên vật chất, mà dựa trên sự đồng thuận của ký ức tập thể.

Khi ai đó trùng sinh và mang theo "Vết Nứt", họ đang phá vỡ sự đồng thuận ấy.

Bỗng nhiên, một bóng người xuất hiện ở đầu hành lang kia.

Vũ giật mình lùi lại, tay本能 cầm nắm lấy thanh kiếm gỉ sét luôn đeo bên hông — vũ khí duy nhất anh tin tưởng trong thế giới này.

Nhưng khi ánh mắt tiếp xúc với kẻ đó, anh nhận ra không cần phải rút kiếm.

Đó là một cậu bé khoảng mười hai tuổi, mặc bộ đồ rách nát, đang ngồi dựa vào tường ăn một miếng bánh mì khô vụn bùi.

Cậu bé ngước lên nhìn Vũ với đôi mắt đen láy, trống rỗng đáng sợ.

Không có sự sợ hãi, không tò mò, chỉ có một sự dửng dưng tuyệt đối.

"Anh là ai?" cậu bé hỏi, giọng nói vang lên trong đầu Vũ chứ không phải qua tai.

Đây là khả năng của những "Kẻ Lạ Mặt" — những người bị ảnh hưởng bởi Vết Nứt Thời Gian.

Họ bắt đầu nghe thấy tiếng vọng từ các dòng thời gian song song.

Cậu bé nhai chậm rãi miếng bánh mì, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Vũ.

"Anh không thuộc về đây.

Anh mang mùi của 'Ngày Mất Tích'.

Mùi đó làm đau đầu em."

Vũ sững sờ.

Ngày Mất Tích là sự kiện mà cả thành phố đều nhớ mơ hồ nhưng không ai dám nhắc đến — ngày mà một phần lớn dân số khu ổ chuột biến mất vào thinh không, để lại sau lưng những căn phòng nguyên vẹn như thể họ vừa mới rời đi.

Vũ biết trong ký ức kiếp trước rằng mình có liên quan gì đó với sự kiện ấy, nhưng anh chưa bao giờ tìm ra manh mối.

"Em thấy được Vết Nứt của tôi?" Vũ hỏi, giọng run run vì căng thẳng hơn là sợ hãi.

Cậu bé gật đầu nhẹ, sau đó quay mặt đi và tiếp tục ăn bánh mì như thể cuộc trò chuyện vừa kết thúc.

Hành động này khiến cảm giác bất an trong lòng Vũ tăng lên gấp bội.

Nó không phải là sự thù địch; nó là sự từ chối công nhận hiện tại của anh.

Vũ bỏ lại cậu bé và tiếp tục đi sâu hơn vào mê cung khu ổ chuột.

Mục tiêu của anh lúc này không rõ ràng, chỉ có một trực giác mạnh mẽ thôi thúc: tìm nguồn gốc của dòng mã màu xanh trên tay mình.

Nó đang nóng lên mỗi giây trôi qua, như thể nó đang đếm ngược đến một sự kiện nào đó.

Hắn đi qua những con hẻm nhỏ hẹp nơi ánh sáng mặt trời hiếm khi lọt vào.

Những ngôi nhà cũ kỹ san sát nhau tạo thành những bức tường cao che khuất bầu trời xám xịt.

Vũ nhận thấy rằng càng đi sâu, hiện tượng tĩnh điện trên các bề mặt vật chất càng rõ rệt hơn.

Những chiếc xe đạp gỉ sét bị bỏ lại giữa đường giờ đây phát ra ánh sáng mờ ảo, và cả những đống rác thải cũng như đang "hít thở" cùng nhịp đập của thành phố này.

Bỗng nhiên, Hệ Thống Ghi Chép Lỗi trong đầu anh bật lên một cảnh báo khẩn cấp:

Vũ dừng lại ngay lập tức.

Anh lắng nghe nhịp tim của mình, cố gắng làm dịu hơi thở.

Cảm biến ký ức?

Điều đó có nghĩa là ở phía trước tồn tại một điểm mà thực tại đang bị bóp méo mạnh mẽ bởi một sự kiện trong quá khứ chưa được giải quyết.

Với tư cách là người trùng sinh, anh giống như nam châm thu hút những mảnh vỡ thời gian này.

Hắn bước chậm rãi qua góc hẻm, chuẩn bị đối mặt với bất cứ thứ gì đang chờ đợi mình.

Khi quanh qua bức tường gạch nứt nẻ, cảnh tượng trước mắt khiến Vũ phải há miệng kinh ngạc.

Ở giữa một khoảng sân rộng của khu ổ chuột, nơi từng là bãi đỗ xe cũ nát, giờ đây xuất hiện một vòng tròn bằng những mảnh kính vỡ được sắp xếp cẩn thận thành hình học phức tạp.

Ở trung tâm vòng tròn đó là một chiếc vali da màu nâu sẫm, trông như thể vừa mới bị ném xuống từ trên cao.

Nhưng điều kỳ lạ nhất không phải là cái vali, mà là khoảng không gian xung quanh nó đang rung động nhẹ nhàng, tạo ra những gợn sóng ánh sáng giống như mặt hồ khi có gió thổi qua.

Vũ tiến lại gần, mắt dán chặt vào chiếc vali.

Hệ Thống của anh liên tục phát ra tiếng bíp báo lỗi dữ dội hơn bao giờ hết:

Anh cúi xuống nhìn kỹ hơn.

Trên nắp vali, khắc sâu một ký tự bằng kim loại đen bóng — chính là cùng loại chữ Aethelgard cổ xưa mà anh đã thấy trên tay mình lúc đầu chương này xuất hiện.

Nhưng lần này, nó không phải là dòng mã ngẫu nhiên.

Nó là một câu nói hoàn chỉnh:

Vũ mỉm cười苦涩.

Trong thế giới Trùng Sinh Hệ Thống, những lời предупреждение như vậy thường là bẫy hoặc là chìa khóa dẫn đến sức mạnh lớn lao.

Và với tính cách luôn tìm kiếm lợi thế chiến lược hơn sức mạnh thuần túy của anh, đây rõ ràng là một lựa chọn khó khăn nhưng đầy hứa hẹn.

Vũ quỳ xuống bên chiếc vali, tay run rẩy đưa ra chạm vào bề mặt lạnh lẽo của nó.

Ngay khi ngón tay anh tiếp xúc với da vali, một luồng dữ liệu khổng lồ xôn xao trong đầu anh.

Không phải là hình ảnh hay âm thanh thông thường — mà là cảm giác.

Cảm giác tuyệt vọng, nỗi sợ hãi tột cùng và niềm hy vọng mong manh được dệt thành những sợi dây thần kinh ảo xung kích vào não bộ Vũ.

Anh nhận ra đây không đơn thuần chỉ là một vật phẩm chứa đựng ký ức.

Đây là "Vết Nứt" của chính người đã để lại nó — một kẻ trùng sinh khác, có lẽ từ nhiều năm trước, hoặc thậm chí từ hàng thế kỷ trước trong dòng thời gian bị bóp méo này.

Hệ Thống Ghi Chép Lỗi cố gắng phân tích luồng dữ liệu nhưng thất bại thảm hại:

Vũ nhắm mắt lại, tập trung vào dòng mã màu xanh đang lan dần lên cánh tay phải của anh.

Nó như thể là một công cụ giải mã sinh học được tích hợp sẵn trong cơ thể trùng sinh này.

Khi ý chí của anh tiếp xúc với ký tự trên vali, những con số và biểu tượng bắt đầu xoay chuyển, sắp xếp lại thành một chuỗi thông tin có thể hiểu được.

*"Tôi tên là Kael,"* giọng nói vang lên trong tâm trí Vũ, không phải từ cái vali mà trực tiếp từ vùng sâu thẳm ký ức của chính anh — như thể nó đã nằm chờ đợi ở đó suốt nhiều kiếp sống.

*"Nếu ngươi đang đọc những dòng này, nghĩa là Trật Tự Ký Ức đã bắt đầu sụp đổ.

Và ngươi, kẻ mang Vết Nứt mới nhất, sẽ phải chịu trách nhiệm cho sự lựa chọn tiếp theo."*

Vũ mở mắt ra,瞳孔 co lại vì sốc.

Tên đó nghe rất quen trong ký ức kiếp trước của anh — một nhân vật huyền thoại được nhắc đến trong các tài liệu cấm về lịch sử Aethelgard.

Người ta nói rằng ông là người đầu tiên phát hiện ra cách thức vận hành của Trật Tự Ký Ức, và cũng là người đã tự hủy hoại bản thân để ngăn chặn sự sụp đổ lần thứ nhất của thế giới này.

*"Có hai con đường phía trước,"* giọng Kael tiếp tục, lạnh lùng và không chút khoan nhượng.

*"Con đường đầu tiên: Đóng chặt những Vết Nứt.

Trả lại ký ức cho chủ nhân cũ và xóa bỏ sự tồn tại song song của ngươi.

Ngươi sẽ trở thành một phần bình thường của thế giới này — nhưng mất đi tất cả lợi thế trùng sinh."*

*"Và con đường thứ hai?"* Vũ hỏi trong lòng, mặc dù biết rằng câu trả lời chắc chắn không hề dễ chịu chút nào.

*"Tiếp tục mở rộng Vết Nứt,"* Kael đáp lại.

*"Hấp thụ ký ức của những kẻ đi trước.

Trở thành 'Ngăn Chặn' — người duy nhất có thể kiểm soát dòng chảy thời gian nhưng phải đánh đổi bằng việc từ bỏ nhân tính và bị mọi sinh vật sống khác thù ghét vĩnh viễn."*

Vũ im lặng một lúc lâu, nhìn vào chiếc vali đang rung động nhẹ nhàng trước mặt mình.

Đây không chỉ là lựa chọn giữa tốt hay xấu — nó là sự lựa chọn giữa tự do và nô lệ, giữa tồn tại bình thường hoặc trở thành thần thánh đầy máu lạnh.

Cả hai phe đều sai trong quan điểm của anh: những người bảo vệ Trật Tự muốn đàn áp cá nhân tính; còn những kẻ phá hoại thì chỉ biết hủy diệt mù quáng.

Vũ cần một con đường thứ ba — nơi hệ thống và ký ức cùng tồn tại mà không phải hy sinh linh hồn.

Vũ đứng dậy, lau mồ hôi trên trán bằng tay trái còn sạch sẽ.

Tay phải của anh giờ đây đã phủ kín bởi mạng lưới mạch điện tử xanh lá cây từ cổ tay lên đến khuỷu tay, phát sáng rực rỡ trong bóng tối hẻm nhỏ.

Anh không chọn ngay lập tức.

Thay vào đó, anh đặt bàn tay trái — bàn tay bình thường của một con người C-rank yếu ớt — lên nắp vali và nhẹ nhàng nâng nó mở ra.

Bên trong chiếc vali cũ kỹ ấy chỉ có duy nhất một cuốn sổ giấy mỏng manh, bìa đen nhám, không hề phát sáng hay tỏa năng lượng gì đặc biệt cả.

Vũ cầm lấy cuốn sổ, lật giở trang đầu tiên.

Những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc bằng mực đỏ hiện ra trước mắt anh:

*"Hệ Thống của ngươi là một kẻ lừa dối.

Nó cho phép ngươi level up nhanh hơn người khác vì nó đang ăn cắp dữ liệu từ những Vết Nứt mà nó tạo ra mỗi khi ngươi hoàn thành nhiệm vụ.

Ngươi nghĩ mình đang tiến hóa?

Không, ngươi chỉ đang trở nên phụ thuộc vào chính sự sụp đổ của thế giới này."*

Vũ cảm thấy máu trong người như đóng băng.

Những gì anh đã tin tưởng suốt thời gian qua — rằng Hệ Thống là công cụ hỗ trợ cho cuộc sống trùng sinh đầy khó khăn này — bỗng chốc trở thành một lời nguyền kinh hoàng.

Anh nhớ lại những lần level up đột ngột sau mỗi trận chiến khốc liệt, những buff/debuff xuất hiện đúng lúc cần thiết nhất...

Tất cả đều có giá trị ẩn giấu mà anh chưa từng nghi ngờ cho đến giờ phút này.

"Vậy thì ai là người tạo ra Hệ Thống?" Vũ hỏi to trong không gian vắng lặng của hẻm nhỏ, giọng nói vang vọng như tiếng sét giữa ban ngày im lìm.

Không câu trả lời nào từ Kael xuất hiện nữa.

Chỉ còn lại sự tĩnh mịch chết chóc và ánh sáng xanh mờ ảo từ những Vết Nứt trên người anh vẫn tiếp tục lan tỏa chậm rãi nhưng không ngừng nghỉ lên vai trái, hướng về phía cổ họng — nơi chứa đựng trung tâm điều khiển cơ thể con người này: não bộ.

Bỗng nhiên, một bóng đen xuất hiện sau lưng Vũ mà không hề có tiếng bước chân hay dấu hiệu nào báo trước.

Một bàn tay lạnh toát đặt nhẹ nhàng lên vai anh, làm cho toàn bộ hệ thống cảnh báo trong đầu im bặt ngay lập tức như thể chúng chưa từng tồn tại.

*"Ngươi đã tìm thấy sự thật quá sớm,"* một giọng nói trầm khàn vang lên bên tai Vũ, gần đến mức hơi thở của người đó phả vào lỗ tai khiến anh rùng mình gai ốc.

*"Và giờ đây...

ngươi không còn quyền lựa chọn con đường thứ ba nữa."*

Vũ quay đầu lại với tốc độ tối đa của cơ thể C-rank đang bị kiểm soát bởi nỗi sợ hãi tột cùng — nhưng thay vì thấy một kẻ thù rõ ràng, anh chỉ nhìn thấy chính khuôn mặt của mình trong tấm gương vỡ nằm ngay dưới chân chiếc vali.

Và trên gương mặt phản chiếu ấy, đôi mắt không phải là màu đen bình thường nữa mà phát ra ánh sáng xanh lá cây giống hệt như dòng mã đang bò lên người anh.

Hệ Thống Ghi Chép Lỗi cuối cùng cũng ngừng hoạt động hoàn toàn, để lại màn hình HUD trống rỗng và im lặng đáng sợ nhất trước khi biến mất vĩnh viễn khỏi tầm nhìn của Vũ-Beta — đánh dấu sự kết thúc của thời kỳ phụ thuộc vào công nghệ ảo ảnh, và khởi đầu cho "Tân Thời Đại" mà ở đó, ranh giới giữa người sống và hệ thống đã bị xóa nhòa hoàn toàn.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập