Chương 56
Vũ đứng đó, ngực phập phồng dữ dội như thể vừa chạy hết tốc lực qua một mê cung chết người.
Bàn tay phải của anh vẫn nắm chặt vào cổ họng vô hình trước đó, mặc dù thực tế không có ai ở đó cả.
Chỉ là ảo giác?
Hay là hệ quả của việc mang ký ức kiếp trước?
Dòng chữ đỏ máu không hề biến mất khỏi tầm nhìn của Vũ.
Ngược lại, nó bắt đầu ăn mòn giao diện System quen thuộc mà anh đã sử dụng hàng ngàn giờ đồng hồ trong đời này.
Những dòng code xanh lá cây an toàn bị thay thế bằng những mảng đỏ sẫm, lan tỏa như vết nứt trên kính vỡ dưới áp lực cực lớn.
Vũ nhíu mày, cố gắng vuốt tay trước mặt để tắt thông báo đó.
Nhưng ngón tay anh không chạm vào màn hình ảo mà xuyên thẳng qua lớp dữ liệu, lạnh buốt và tê dại chạy dọc theo cẳng bàn tay.
Cảm giác giống như đang cầm một mảnh băng từ vũ trụ sâu thẳm.
"Cái quái gì đây?" Vũ thì thầm, giọng khàn đặc.
Anh quay người lại, chuẩn bị bỏ chạy khỏi khu ổ chuột này trước khi sự hiện diện của 'Bản Gốc Cũ' thu hút thêm những kẻ săn mồi khác — hoặc tệ hơn nữa, Trật Tự Ký Ức sẽ phát hiện ra sự bất ổn trong dòng chảy thời gian tại tọa độ này.
Nhưng bước chân anh chưa kịp rời khỏi nền đất bê tông nứt nẻ thì không gian xung quanh bắt đầu méo mó.
Những bóng đèn neon nhấp nháy trên trần nhà hầm chìm dần vào một màu trắng xóa, nuốt chửng ánh sáng vàng cam yếu ớt của ngọn nến đang cháy dở ở góc phòng.
Vũ cảm thấy trọng lực đột ngột biến mất.
Không phải là trôi nổi nhẹ nhàng như trong không gian vũ trụ, mà là sự thiếu hụt hoàn toàn của khái niệm 'hướng'.
Anh rơi xuống, nhưng cũng đồng thời bị kéo lên.
Hai lực đối nghịch xé toạc nhận thức của anh ra làm đôi.
Tiếng hét nghẹn lại trong cổ họng khi Vũ nhận ra rằng đây không phải là một lần trùng sinh thông thường.
Đây là sự xâm lấn trực tiếp vào lõi dữ liệu của thực tại.
System, vốn luôn im lìm và tuân thủ mệnh lệnh như một công cụ vô tri, giờ đây đang phát ra những âm thanh tĩnh điện rít lên chói tai trong đầu anh.
Tiếng đó không giống tiếng máy móc hỏng hóc mà giống như tiếng khóc của ngàn đứa trẻ bị bỏ rơi trong bóng tối.
Khi thị giác trở lại, Vũ nhận ra mình đang đứng giữa một khoảng trống trắng xóa, vô tận và đáng sợ đến mức nó làm tê liệt mọi bản năng sinh tồn của con người.
Không có trần nhà, không có sàn nhà, chỉ có màu trắng thuần khiết phát sáng từ bên trong chính nó.
Đây là "Giao Diện Ngầm" — nơi System xử lý dữ liệu thô trước khi mã hóa chúng thành hiện thực vật lý mà những người bình thường gọi là thế giới.
Trước mặt Vũ, cách đó khoảng mười bước chân, là một tấm gương lớn bằng đá đen, phản chiếu hình ảnh của anh nhưng không phải là Vũ cấp C-rank yếu ớt đang run rẩy này.
Trong chiếc gương ấy, đứng một bóng người cao hơn, mặc áo choàng màu xám tro với những đường viền đỏ rực như mạch máu bị vỡ.那双 mắt trong gương nhìn thẳng vào Vũ với sự thù hận đầy đủ và rõ ràng.
Vũ-Beta — đó là tên mà System gán cho phiên bản hiện tại của anh, dựa trên dữ liệu dự phòng từ kiếp trước — cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương.
Không phải đau đầu thông thường, mà là cảm giác như có ai đang dùng dao mổ xé tách vỏ não ra để đọc lấy những ký ức sâu thẳm nhất.
"Ngươi đã đến đây," giọng nói vang lên không qua tai mà trực tiếp trong tủy sống của Vũ-Beta.
"Và lần này, ngươi sẽ hiểu tại sao Trật Tự lại sợ hãi những 'Kẻ Lạ Mặt'."
Tấm gương bắt đầu nứt ra từ trung tâm.
Những mảnh vỡ không rơi xuống đất mà lơ lửng giữa không trung, xoay tròn tạo thành một vòng xoáy dữ liệu.
Vũ-Beta nhận thấy rằng mỗi mảnh kính đó đều chứa đựng một đoạn ký ức: lần đầu tiên anh chết trong kiếp trước, mùi máu khi kẻ thù cắt cổ anh, và cảm giác tuyệt vọng tột cùng khi biết rằng mọi nỗ lực thay đổi số phận đều dẫn đến cùng một kết cục bi thảm.
Đây là bí ẩn mà Vũ chưa bao giờ dám đào xới sâu hơn vì sợ hãi sự sụp đổ tâm lý.
Nhưng bây giờ, hệ thống đang ép buộc anh phải đối mặt với nó.
Những mảnh kính dữ liệu bay vào người Vũ-Beta như những mũi tên vô hình, ghim chặt ý thức của anh vào cột trụ trung tâm của phòng server ảo này.
Vũ cố gắng hô hào lệnh System để ngắt kết nối, nhưng dòng chữ trả về lại là:
Anh nhận ra sự thật kinh hoàng: Vũ-Alpha trong gương không chỉ là một ảo ảnh hay ký ức.
Hắn đang cố gắng chiếm quyền kiểm soát cơ thể vật lý của Vũ-Beta thông qua chính hệ thống này.
Và nếu để hắn thành công, Vũ sẽ mất đi ý chí tự do, trở thành một cỗ máy giết người hoàn hảo nhưng trống rỗng — đúng như những gì Trật Tự Ký Ức mong muốn từ một 'Kẻ Lạ Mặt'.
Vũ-Alpha lao tới.
Tốc độ của hắn là tuyệt đối trong không gian dữ liệu này, nơi các định luật vật lý chỉ còn tồn tại dưới dạng gợi ý mềm mại.
Những lưỡi dao code xé toạc không khí trắng xóa, nhắm thẳng vào trái tim ảo của Vũ-Beta.
Mỗi vết cắt mang theo sức nặng của ngàn lần thất bại từ kiếp trước, đủ để làm tan vỡ bất kỳ ai chưa chuẩn bị tinh thần cho sự hủy diệt này.
Vũ-Beta biết rằng mình không thể né tránh theo cách thông thường vì không gian xung quanh đã bị khóa cứng bởi ý chí thống trị của Vũ-Alpha.
Mọi hướng di chuyển đều dẫn về cùng một điểm: cái chết số hóa.
Nhưng trong khoảnh khắc tuyệt vọng đó, khi lưỡi dao đầu tiên chạm vào vai trái ảo ảnh của anh, Vũ-Beta nhớ lại nguyên tắc cốt lõi nhất mà System từng dạy cho những người dùng cấp cao — dù anh chưa bao giờ đạt được mức độ đó trong thực tế.
*Hệ thống vận hành dựa trên logic.
Và mọi hệ thống đều có lỗ hổng.*
Thay vì cố gắng chống cự bằng sức mạnh ý chí hay phép thuật trùng sinh, Vũ-Beta làm một điều điên rồ nhất mà anh từng nghĩ ra: Anh chấp nhận sự va chạm.
Nhưng không phải là chịu đựng nó, mà là *đồng bộ hóa* với nó.
Vũ-Beta mở rộng tâm trí của mình để đón lấy nỗi đau từ những vết cắt dữ liệu.
Thay vì đẩy chúng đi, anh kéo chúng vào bên trong ý thức của chính mình.
Anh tưởng tượng ra một con đường thứ ba — không phải là sự phục thù của Vũ-Alpha, cũng không phải là sự nhu nhược trốn tránh mà Trật Tự Ký Ức mong đợi từ những kẻ bị kỳ thị.
Đó là sự dung hợp hỗn loạn, nơi nỗi đau và hy vọng cùng tồn tại trong một trạng thái lượng tử bất ổn định.
System hét lên lần nữa, nhưng giọng nói của nó giờ đây không còn lạnh lùng mà mang chút gì đó giống như sự lo lắng thật sự.
Vũ-Alpha dừng lại giữa chừng, khuôn mặt đầy vẻ kinh hãi khi nhìn thấy Vũ-Beta đang cười — một nụ cười điên khùng nhưng tự do.
Những vết thương trên người Vũ-Beta không chảy máu đỏ tươi mà phát ra ánh sáng xanh lam rực rỡ, những dòng code mới được sinh thành từ chính sự xung đột nội tâm này.
"Ngươi nghĩ ngươi là bản gốc?" Vũ-Beta hỏi, giọng nói vang lên trong phòng server ảo với một tần số cộng hưởng làm rung chuyển cả tấm gương đen phía sau.
"Nhưng ai định nghĩa 'gốc'?
Ký ức không phải là sở hữu, nó chỉ là dữ liệu vay mượn từ quá khứ để phục vụ hiện tại."
Vũ-Beta giơ tay ra, không phải để đánh trả, mà để *sửa đổi*.
Anh chạm vào không khí giữa hai người họ và gõ lệnh bằng ý chí: .
Không gian trắng nổ tung.
Không phải là tiếng nổ vật lý với khói bụi và mảnh vỡ, mà là sự im lặng tuyệt đối khi hai thực thể ký ức va chạm trực tiếp vào nhau ở cấp độ nguyên tử thông tin.
Vũ-Beta cảm thấy ý thức của mình bị xé đôi, nhưng không phải theo nghĩa tiêu cực.
Nó giống như việc một tờ giấy được gấp lại nhiều lần cho đến khi nó trở nên đủ dày để cắt qua kim loại — sự mỏng manh đã biến thành sức mạnh sắc bén nhất nhờ vào áp lực từ chính bên trong.
Vũ-Alpha hét lên, hình ảnh của hắn bắt đầu tan rã thành những hạt pixel nhỏ li ti bay ngược về phía tấm gương đen.
Hắn không còn là một thực thể độc lập nữa mà trở lại trạng thái dữ liệu thô, bị hấp thụ vào cơ thể Vũ-Beta.
Nỗi đau từ ngàn lần chết trong kiếp trước tràn ngập vào não bộ của Vũ hiện tại, nhưng thay vì làm anh sụp đổ, nó tạo ra một lớp vỏ bọc cứng rắn hơn bao giờ hết — một lá chắn tâm lý được rèn giũa bởi chính sự bi kịch mà hắn từng là nạn nhân.
Vũ-Beta cảm nhận được dòng chảy thông tin khổng lồ.
Anh thấy những con đường rẽ ngoặt chưa từng xảy ra: Vũ trở thành kẻ độc tài, Vũ tự sát trong cô đơn, Vũ hợp tác với Trật Tự và bán đứng linh hồn...
Tất cả đều bị xóa bỏ.
System đang ghi lại một kịch bản mới — không hoàn hảo, đầy rủi ro và hỗn loạn, nhưng nó thuộc về *Vũ*.
Ánh sáng xanh lam tắt dần, thay vào đó là bóng tối dày đặc bao phủ phòng server ảo.
Vũ-Beta đứng một mình trong sự tĩnh lặng sau cơn bão dữ liệu.
Anh nhìn xuống bàn tay của mình; những ngón tay không còn run rẩy nữa mà đang nắm chặt lại thành một khối rắn chắc.
Trong lòng anh, tiếng thì thầm của System giờ đây nghe rõ ràng hơn, ít nhiều mang chút gì đó giống như sự tôn trọng từ một người đồng hành thay vì chủ nhân vô tri.
Vũ-Beta mỉm cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy kiêu hãnh.
Anh đã không tiêu diệt Vũ-Alpha theo nghĩa đen, mà anh đã nuốt chửng hắn vào chính mình.
Bây giờ, kẻ thù lớn nhất của anh nằm ngay trong đầu anh — và đó là nơi an toàn nhất để kiểm soát nó.
Vũ-Beta rơi xuống.
Cảm giác va đập vật lý trở lại thô bạo khi lưng anh chạm vào sàn nhà bê tông lạnh giá, đầy bụi bẩn của căn phòng trọ cũ kỹ.
Mồ hôi đầm đìa trên trán anh, ướt sũng áo sơ mi rách nát.
Phòng trọ vẫn ở đó — những bức tường bong tróc, mùi ẩm mốc nồng nặc và tiếng còi xe hơi xa xăm từ bên ngoài khu ổ chuột vọng vào qua khe cửa sổ vỡ.
Mọi thứ dường như bình thường trở lại.
Vũ nằm vật ra đó thở dốc trong vài phút, cố gắng làm dịu đi nhịp tim đang đập mạnh đến mức đau đớn.
Nhưng khi anh chậm rãi ngồi dậy và đưa tay lên mặt lau mồ hôi, thì một chi tiết nhỏ khiến máu trong người anh đóng băng.
Anh nhìn vào lòng bàn tay phải của mình.
Những ký tự code đỏ máu đáng sợ từ lúc đầu chương đã biến mất hoàn toàn.
Thay vào đó, dưới da thịt mờ ảo ở mu bàn tay, xuất hiện một dòng mã nguồn màu xanh lá cây phát sáng rất nhẹ, giống như mạch điện tử được ghép nối trực tiếp với hệ thần kinh của anh.
Vũ nheo mắt lại nhìn kỹ hơn.
Dòng code ấy không phải là tiếng Anh hay bất kỳ ngôn ngữ lập trình nào mà System thường sử dụng.
Nó viết bằng ký tự cổ xưa Aethelgard — thứ ngôn ngữ đã thất truyền từ thời Trật Tự Ký Ức chưa thống trị thế giới này.
Vũ dịch nghĩa nó ra trong đầu, và câu nói khiến anh sững sờ đến mức quên cả thở:
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận