Chương 55
Những vết nứt tím than, từng là biểu tượng của sự vỡ nợ sinh học và sự xé nát thực tại, giờ đây không còn lan tỏa theo mạch máu nữa.
Chúng đang *thu nhỏ lại*, co cụm thành một hình dạng giống như con dấu ấn trên da thịt, đen nhánh và lạnh lẽo.
Cảm giác đau đớn dữ dội từ chương trước biến mất, thay vào đó là một sự trống rỗng lạnh lẽo, như thể một phần linh hồn vừa bị cắt bỏ bằng dao mổ vô trùng.
Hệ thống phát ra một tiếng bíp dài, không phải cảnh báo, mà là âm thanh của một file dữ liệu đang được giải nén.
`[HỆ THỐNG CẬP NHẬT...]`
`[ĐANG TÁO CHỈNH DỮ LIỆU...]`
`[CẤP ĐỘ: C-RANK (KHÔNG ỔN ĐỊNH)]`
`[TÊN GỌI MỚI: KẺ LẠ MẶT]`
Vũ cau mày.
"Kẻ Lạ Mặt"?
Đó là từ mà những người bình thường trong Aethelgard dùng để gọi những người trùng sinh bị kỳ thị.
Hệ thống của anh, thứ đã từng là công cụ hỗ trợ lạnh lùng, giờ đây đang nhại lại ngôn ngữ của kẻ thù.
Anh đi về phía một vũng nước đọng dưới sàn hầm, soi bóng.
Gương mặt trong nước không phải là gương mặt của Vũ, con người anh hùng hay kẻ phản bội.
Nó là một tấm gương vỡ.
Những mảnh vỡ ấy không phản chiếu ánh sáng, mà phản chiếu *thời gian*.
Vũ thấy mình già đi, trẻ lại, chết đi và sống lại trong cùng một nhịp thở.
"Một lỗi không thể sửa chữa," Vũ thì thầm, giọng anh khàn đặc, như thể anh vừa nuốt phải bụi tro.
"Hay một tính năng mới?"
Anh đưa tay lên chạm vào má.
Da thịt anh run rẩy.
Không phải vì sợ hãi, mà vì cơ thể anh đang từ chối chấp nhận định nghĩa "con người" cũ.
Vũ cảm thấy một sự tách biệt kỳ lạ giữa ý thức và cơ thể.
Anh không còn *cảm thấy* nỗi đau, anh chỉ *ghi nhận* nó như một dòng mã.
`[NHIỆM VỤ MỚI: KHÁM PHÁ NGUỒN GỐC VẾT NỨTC THỜI GIAN]`
`[THƯỞNG: KIẾN THỨC CẤM DÙNG]`
`[PHẠT: MẤT KÝ ỨC NGẪU NHIÊN]`
Vũ mỉm cười, một nụ cười đầy sự mỉa mai.
"Mất ký ức?
Tôi đã sống hai kiếp người, chắc chắn sẽ có vài thứ thừa thãi."
Anh quay người, bước vào bóng tối của căn hầm.
Mùi ozone vẫn còn đó, nhưng giờ nó pha trộn với mùi của giấy cũ và bụi thời gian.
Vũ biết mình cần thông tin.
Hệ thống của anh bây giờ là một cuốn sách mở, nhưng nội dung lại được viết bằng một ngôn ngữ mà anh chưa học được.
Và nơi duy nhất có từ điển cho ngôn ngữ đó là Thư Viện Ký Ức Bị Cấm.
Vũ bị dồn vào góc hẹp giữa hai dãy ống nghiệm.
Không gian ở đây hẹp đến mức anh phải nghiêng người mới đi qua được.
Một bên là quân Trật Tự Ký Ức, dẫn đầu bởi người phụ nữ áo choàng – Giám Sát Trưởng Lina.
Một bên là "Bản Thán" – thực chất là một phần nhân cách của Vũ kiếp trước mà Hệ Thống đã tách ra để bảo vệ chủ nhân, nhưng giờ đã trở nên điên loạn.
Lina bước ra từ bóng tối, thanh kiếm của cô ta không phải bằng kim loại, mà bằng những sợi dây ký ức được đan lại.
Ánh mắt cô ta sắc lạnh, nhưng có một sự bối rối khó giấu.
"Chốt lại anh, Vũ!" Lina hét lên, giọng cô ta vang vọng trong không gian hẹp.
"Nếu anh không giải thích được hiện tượng này, chúng tôi sẽ phải tiêu hủy anh ngay tại đây.
Anh đang làm ô nhiễm dòng chảy ký ức!"
Vũ quay lại.
Trước mặt anh, một bóng đen đang hình thành.
Đó là "Bản Thán".
Nó không có khuôn mặt, chỉ có một miệng khổng lồ đang mở ra, và từ trong đó phát ra tiếng cười của chính Vũ, nhưng méo mó và đầy sự thù hận.
"Đừng nghe cô ta, Vũ," Bản Thán nói, giọng nói vang lên trực tiếp trong đầu Vũ.
"Cô ta là kẻ bảo vệ cho sự giả dối.
Hãy để tôi kiểm soát.
Tôi sẽ giết tất cả họ.
Tôi sẽ đốt cháy cả Thư Viện này."
Vũ đứng giữa hai thế lực.
Một bên là trật tự áp đặt, một bên là hỗn loạn thuần túy.
Cả hai đều muốn anh chọn.
Cả hai đều muốn anh trở thành một phần của hệ thống cũ.
Vũ nhìn vào tay mình.
Những vết nứt trên da anh đang phát sáng mạnh hơn.
"Tôi không chọn," Vũ nói, giọng bình thản đáng ngạc nhiên.
Lina nhíu mày.
"Cái gì?"
Bản Thán gầm lên.
"Ngươi điên à?"
"Tôi nói tôi không chọn," Vũ lặp lại, bước tiến về phía Lina.
"Trật Tự của các người dựa trên việc xóa bỏ ký ức đau khổ.
Hỗn loạn của Bản Thán dựa trên việc phóng đại nỗi đau.
Cả hai đều sai.
Cả hai đều đang cố gắng kiểm soát con người bằng cách thao túng cảm xúc."
Vũ đưa tay ra, chạm vào thanh kiếm ký ức của Lina.
Kim loại lạnh buốt, nhưng Vũ không rút tay lại.
"Con người không phải là dữ liệu để được lưu trữ, cũng không phải là nỗi đau để được giải phóng," Vũ nói, mắt anh mở to, đồng tử co lại thành hai chấm đen nhỏ.
"Con người là sự mâu thuẫn.
Và đó là thứ duy nhất các người không thể hiểu được."
Lina sững sờ.
Cô ta cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ đang chảy từ tay Vũ vào thanh kiếm của mình.
Không phải là sức mạnh, mà là *sự nghi ngờ*.
"Ngươi đang làm gì?" Lina thốt lên, giọng cô ta run rẩy.
"Đang dạy cho các người một bài học," Vũ mỉm cười.
"Bài học về sự không hoàn hảo."
Vũ bước ra khỏi thư viện, đi qua những lính canh đang nằm bất động – họ không bị thương, mà đang ngủ say, nụ cười trên môi.
Vũ đã viết lại ký ức của họ trong tích tắc, biến họ thành những người trung lập.
Anh đứng trước cổng thành Zero.
Bầu trời Aethelgard bắt đầu thay đổi.
Màu xanh dương quen thuộc đang bị thay thế bởi một màu tím sẫm, giống như màu của những vết nứt trên da Vũ.
`[HỆ THỐNG: PHÁ VỠ RÀNG BUỘC]`
`[TRẬT TỰ KÝ ỨC ĐANG SỤP ĐỔ]`
`[CẤP ĐỘ: S-RANK (NGUYEN NGUY)]`
Vũ nhìn lên bầu trời.
Những đám mây bắt đầu chuyển động, tạo thành một khuôn mặt khổng lồ.
Không phải khuôn mặt của một con người.
Mà là khuôn mặt của một thực thể mà anh chưa từng gặp, nhưng lại cảm thấy quen thuộc đến rợn người.
Đó là khuôn mặt của chính Vũ, nhưng lớn hơn, vĩ đại hơn, và đầy sự thù hận.
Giọng nói của Vũ từ kiếp trước vang lên lần nữa, nhưng lần này, nó không còn thì thầm.
Nó hét lên, vang vọng khắp thế giới.
"Ngươi nghĩ ngươi đã thắng?
Ngươi chỉ mới bắt đầu hiểu sự thật.
Và sự thật này...
sẽ giết ngươi."
Vũ mỉm cười.
Anh biết rằng đây không phải là kết thúc.
Đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến mới.
Một cuộc chiến không chỉ chống lại Trật Tự, mà còn chống lại chính bản thân mình.
Và lần này, anh sẽ không còn sợ hãi.
Anh bước ra khỏi căn hầm, bước vào ánh sáng của một thế giới mới.
Một thế giới mà anh sẽ viết lại, bằng ký ức và bằng máu.
Và nếu thế giới này không thích anh, thì anh sẽ làm cho nó thích.
Hoặc anh sẽ phá hủy nó.
Vũ biết rằng anh không còn là một người trùng sinh thông thường.
Anh là một lỗi.
Một lỗi không thể sửa chữa.
Và trong thế giới này, đó là vũ khí mạnh nhất.
Nhưng sâu thẳm trong tâm trí anh, một giọng nói khác vang lên.
Không phải là giọng của Hệ Thống.
Không phải là giọng của Vũ Bản Gốc.
Mà là giọng của chính Vũ, từ kiếp trước.
"Ngươi nghĩ ngươi đã thắng?" giọng nói ấy thì thầm.
"Ngươi chỉ mới bắt đầu hiểu sự thật.
Và sự thật này...
sẽ giết ngươi."
Vũ dừng lại.
Anh nhìn vào bóng tối phía trước.
Và lần đầu tiên, anh cảm thấy sợ.
Không phải vì kẻ thù.
Mà vì chính mình.
Và rồi, từ trong bóng tối, một bàn tay vươn ra, nắm lấy cổ Vũ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận