Chương 54
Giọng nói của Kiểm Soát Viên còn vang vọng trong không gian méo mó, nhưng Vũ không đứng yên.
Thay vì đối chất hay lùi bước, anh lao thẳng về phía trước, không phải để tấn công, mà để nhảy vào khoảng trống giữa các "Vết Nứt Thời Gian".
Đó là những khe hở li ti trong thực tại, nơi những ký ức bị xóa bỏ của thế giới này tích tụ lại như rác thải số.
Hệ thống trên retina của anh hiển thị thông báo đỏ máu, chữ chạy liên tục như một lời nguyền:
Vũ cảm thấy cơ thể mình đang bị xé toạc.
Không phải bởi lực vật lý, mà bởi sự xung đột của hai thực tại.
Một bên là thế giới Aethelgard hiện tại, nơi anh là một "Kẻ Lạ Mặt" bị kỳ thị.
Bên kia là dòng chảy ký ức nguyên thủy, nơi mọi thứ chưa được định hình.
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác của những ngón tay chạm vào bức tường lạnh lẽo của căn hầm ngầm cũ.
Mùi ẩm mốc, mùi gỉ sắt, và mùi của sự sống nghèo nàn.
Đó là neo giữ anh lại với thực tại.
Khi anh bước vào khe nứt, thế giới xung quanh biến dạng.
Những tòa nhà bê tông vỡ ra thành những khối đa giác dữ liệu.
Bầu trời xám xịt chuyển thành màu trắng xóa của trang giấy chưa viết.
Vũ thấy bóng dáng của Vũ Bản Gốc ở phía trước, nhưng nó không còn là một người đàn ông.
Nó là một hồ sơ dữ liệu khổng lồ, một tập hợp các quy tắc và lệnh cấm được mã hóa thành hình hài con người.
"Anh không thể hiểu được Trật Tự," Vũ Bản Gốc nói, giọng nói không phát ra từ miệng, mà vang lên trực tiếp trong não bộ Vũ.
"Trật Tự là sự yên tĩnh.
Là sự vắng mặt của nỗi đau.
Tại sao anh lại chọn ồn ào?"
Vũ mỉm cười, một nụ cười đầy mỉa mai.
"Bởi vì sự yên tĩnh là tiếng vọng của cái chết.
Và tôi vẫn còn sống."
Anh giơ tay lên, không phải để chiến đấu, mà để ghi nhận.
Hệ Thống Ghi Chép Lỗi của anh bắt đầu quét.
Anh không quét kẻ thù.
Anh quét chính không gian xung quanh.
Anh đang tìm kiếm lỗ hổng trong logic của Vũ Bản Gốc.
Nếu Vũ Bản Gốc là sự hoàn hảo, thì nó phải có điểm yếu duy nhất: sự cứng nhắc.
Vũ lao vào dòng dữ liệu, cảm giác giống như đang bơi trong một đại dương axit.
Mỗi giây trôi qua, anh mất đi một phần ký ức.
Anh quên tên của người bạn thời thơ ấu.
Anh quên mùi hương của hoa trong mưa.
Nhưng anh nhớ rõ mục tiêu.
Kiểm Soát Viên và Vũ Bản Gốc cùng lao vào.
Đây không phải là một trận đấu bình thường.
Vũ Bản Gốc sử dụng sức mạnh vật lý kết hợp với khả năng thao túng ký ức, trong khi Kiểm Soát Viên tấn công từ phía sau, cố gắng "đóng băng" Hệ Thống của Vũ bằng các lệnh mã hóa.
Không khí xung quanh trở nên nặng nề, mùi ozone nồng nặc như trước khi có mưa bão.
Vũ bị kẹp giữa hai kẻ thù.
Một bên là nguồn gốc bị tổn thương, đang cố gắng tái hấp thụ anh để hoàn thiện sự hoàn hảo giả tạo của mình.
Bên kia là hệ thống quản lý, đang cố gắng xóa sổ anh như một lỗi cần được sửa chữa.
Vũ cảm thấy ý thức mình đang bị chia đôi.
Hệ Thống của anh phát ra tiếng cảnh báo chói tai:
Vũ cười.
Một nụ cười điên rồ.
"Tôi chọn cả hai."
Anh không cố gắng bảo vệ Hệ Thống.
Thay vào đó, anh mở rộng nó.
Anh cho phép Hệ Thống tiếp nhận tất cả dữ liệu từ Vũ Bản Gốc và Kiểm Soát Viên.
Anh biến mình thành một ổ đĩa cứng tạm thời, lưu trữ cả sự hoàn hảo và sự kiểm soát.
Cơ thể anh bắt đầu phát sáng, ánh sáng trắng xóa chiếu rọi khắp căn hầm.
Những bức tường bê tông bắt đầu tan chảy, lộ ra những cấu trúc kim loại cổ xưa bên dưới.
Kiểm Soát Viên sững lại.
Cô ta nhìn thấy những dòng dữ liệu chảy từ Vũ ra ngoài, nhưng chúng không theo một quy luật nào.
Chúng là hỗn độn.
Là ngẫu nhiên.
Là *nghệ thuật*.
"Không thể," cô ta thì thầm.
"Hệ Thống không cho phép sự hỗn độn."
"Nó không cho phép," Vũ nói, giọng nói vang lên như từ khắp mọi hướng.
"Nhưng tôi thì có."
Vũ đưa tay ra, không phải để đánh, mà để *vẽ*.
Anh vẽ một ký tự trong không khí, bằng máu và dữ liệu.
Ký tự đó không thuộc về bất kỳ ngôn ngữ nào, nhưng cả Vũ Bản Gốc và Kiểm Soát Viên đều nhận ra nó.
Đó là ký hiệu của *sự tự do*.
Ký hiệu của những kẻ không tuân thủ.
Vũ Bản Gốc hét lên.
Không phải vì đau đớn, mà vì sự kinh hoàng khi nhận ra rằng Vũ đang làm điều gì đó mà hệ thống không thể dự đoán.
Vũ đang biến chính mình thành một *lỗi* không thể sửa chữa.
Một biến số ngẫu nhiên trong một phương trình cố định.
Cơ thể Vũ Bản Gốc bắt đầu vỡ ra, không thành bụi tro, mà thành những mảnh vỡ dữ liệu sắc bén.
Kiểm Soát Viên rút tay ra khỏi không gian, chuẩn bị rời đi.
Nhưng trước khi biến mất, cô ta quay lại, nói một câu khiến máu Vũ đông cứng.
"Chúc mừng ngươi, Vũ.
Ngươi đã thoát khỏi chu kỳ trùng sinh của một bản sao.
Nhưng hãy nhớ: Khi một bản sao trở thành duy nhất, nó sẽ trở thành *bản gốc* mới.
Và thế giới này...
không thích những bản gốc mới."
Cô ta biến mất, để lại Vũ một mình trong căn hầm ngầm.
Không khí vẫn còn nồng nặc mùi ozone.
Nhưng giờ đây, nó có thêm một mùi vị khác.
Mùi của máu.
Và mùi của sự tự do.
Vũ nhìn vào màn hình Hệ Thống của mình.
Một thông báo mới xuất hiện, không phải là cảnh báo, mà là một lời mời:
Vũ mỉm cười.
Anh biết rằng đây không phải là kết thúc.
Đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến mới.
Một cuộc chiến không chỉ chống lại Trật Tự, mà còn chống lại chính bản thân mình.
Và lần này, anh sẽ không còn sợ hãi.
Anh bước ra khỏi căn hầm, bước vào ánh sáng của một thế giới mới.
Một thế giới mà anh sẽ viết lại, bằng ký ức và bằng máu.
Và nếu thế giới này không thích anh, thì anh sẽ làm cho nó thích.
Hoặc anh sẽ phá hủy nó.
Vũ biết rằng anh không còn là một người trùng sinh thông thường.
Anh là một lỗi.
Một lỗi không thể sửa chữa.
Và trong thế giới này, đó là vũ khí mạnh nhất.
Nhưng sâu thẳm trong tâm trí anh, một giọng nói khác vang lên.
Không phải là giọng của Hệ Thống.
Không phải là giọng của Vũ Bản Gốc.
Mà là giọng của chính Vũ, từ kiếp trước.
"Ngươi nghĩ ngươi đã thắng?" giọng nói ấy thì thầm.
"Ngươi chỉ mới bắt đầu hiểu sự thật.
Và sự thật này...
sẽ giết ngươi."
Vũ dừng lại.
Anh nhìn vào bóng tối phía trước.
Và lần đầu tiên, anh cảm thấy sợ.
Không phải vì kẻ thù.
Mà vì chính mình.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận