Chương 67

Mùi ozone không chỉ là mùi của điện cao áp.

Đó là hương vị của sự sai lệch.

Vũ hít sâu một hơi, cố gắng lọc bỏ cảm giác buồn nôn đang cuộn xoáy trong dạ dày hắn.

Không khí ở đây đặc quánh lại, nặng nề như thể chính trọng lực cũng muốn đè bẹp con người yếu đuối này xuống đất.

Hắn đứng giữa ngã tư số 7, nơi từng là biểu tượng của sự huy hoàng giờ đã biến thành một bãi chiến trường hỗn loạn.

Nhưng không phải do bom đạn hay quái vật.

Sự hủy diệt đến từ chính cấu trúc thực tại đang bị xé toạc ra làm hai mảnh.

Những viên gạch đá bay lơ lửng trong không trung, treo ngang tầm mắt hắn mà không chịu rơi xuống dưới tác dụng của trọng lực bình thường.

Hệ thống trên trán Vũ nhấp nháy đỏ chót, phát ra những cảnh báo chói tai chỉ có hắn mới nghe thấy được.

[ERROR LOG: Phát hiện dị biến không gian cấp độ 3.]
[Cảnh báo: Trật Tự Ký Ức đang bị ăn mòn tại tọa độ hiện tại.]
[Nhiệm vụ khẩn cấp: Xác định nguồn gốc Vết Nứt Thời Gian trước khi nó lan rộng thêm 5 mét.

Thưởng: 100 điểm hệ thống + Gợi ý chiến lược.]

Vũ nheo mắt, bàn tay phải vẫn siết chặt chuôi kiếm của hắn.

Lưỡi dao lạnh lẽo chạm vào lòng bàn tay, mang lại một chút cảm giác thực tại hiếm hoi trong thế giới đang lung lay này.

Hắn không sợ chết.

Sự sợ hãi là thứ xa xỉ mà kẻ trùng sinh như hắn không thể mua được.

Điều khiến hắn run rẩy chính là sự bất an khi hệ thống của mình – người bạn đồng hành đáng tin cậy nhất từ kiếp trước – lại cho ra những chỉ thị mâu thuẫn đến mức hoang đường.

“Xác định nguồn gốc?” Vũ lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc vì khô họng.

“Hay là tìm cách đóng nó lại trước khi cả khu ổ chuột này bị nuốt chửng vào hư vô?”

Hắn bước về phía trước, từng bước một thận trọng như thể đang đi trên lớp băng mỏng manh giữa đại dương đầy cá mập.

Ánh mắt hắn quét qua những góc khuất tối tăm của con hẻm hẹp hai bên đường.

Bóng đen ở đây dày đặc hơn bình thường, chúng không chỉ là sự thiếu vắng ánh sáng mà dường như có ý thức riêng, động (muộn men) chờ đợi cơ hội để tấn công bất kỳ ai dám xâm phạm lãnh thổ của chúng.

Bỗng nhiên, một tiếng va chạm kim loại vang lên từ phía trước.

Âm thanh sắc bén, rõ ràng đến mức cắt ngang sự tĩnh lặng chết chóc đang bao trùm khu vực này.

Vũ dừng lại ngay lập tức.

Hắn hạ thấp trọng tâm cơ thể xuống, chuẩn bị cho đòn công kích hoặc phòng thủ bất cứ lúc nào.

Từ giữa đám đổ nát của một cửa hàng cũ kỹ nằm sâu trong bóng tối, một hình dáng người bước ra.

Không phải là quái vật với những chi tiết biến dạng kinh dị như hắn đã từng gặp ở các tầng hầm ngầm trước đó.

Đây là con người.

Một gã đàn ông mặc áo choàng đen tuyền, khuôn mặt bị che khuất bởi chiếc mũ rộng vành cũ kỹ.

Nhưng điều khiến máu trong tĩnh mạch Vũ đông cứng lại không phải là ngoại hình của kẻ lạ mặt này mà là thứ ánh sáng xanh nhạt phát ra từ đôi mắt hắn ta – một màu sắc giống hệt với những thông báo lỗi đang nhảy múa trước tầm nhìn của Vũ.

“Ngươi đến muộn,” gã đàn ông nói, giọng điệu bình thản như thể họ vừa mới gặp nhau trong một cuộc hẹn trà chiều thay vì giữa lòng chiến trường sinh tử này.

“Trật Tự đã bắt đầu sụp đổ nhanh hơn dự kiến.”

Vũ nghiến răng chặt lại.

Hắn không tin vào những gì mình đang nghe thấy.

Trong kiếp trước, hắn chưa từng ghi nhận sự tồn tại của bất kỳ ai có khả năng tương tác trực tiếp với các Vết Nứt Thời Gian mà vẫn giữ được lý trí minh mẫn như vậy.

Hoặc nếu có, họ đều đã chết thảm ngay trong tuần đầu tiên sau khi thế giới thay đổi.

“Ngươi là ai?” Vũ hỏi, giọng lạnh lùng nhưng bên trong lòng hắn đang đập thình thịch dữ dội hơn bao giờ hết.

Kiếm trong tay hắn rung lên nhẹ nhàng – phản ứng tự nhiên của vũ khí trước sự hiện diện nguy hiểm phía trước.

Gã đàn ông cười khẽ, một âm thanh khô khốc giống như tiếng giấy xé rách bay qua không trung giá lạnh.

“Ta là người dọn dẹp những sai sót mà các ngươi gọi là trùng sinh,” hắn trả lời ngắn gọn rồi giơ tay trái lên.

Trên ngón áp út của gã ta đeo một chiếc nhẫn kim loại đen ngòm, khắc họa đầy đủ hình ảnh xoắn ốc phức tạp đang xoay chuyển liên tục bên trong nó.

“Và hôm nay.

chúng ta cần thảo luận về giá trị thực sự của ký ức.”

Không khí xung quanh đột ngột trở nên lạnh hơn nhiều lần so với trước đó.

Vũ cảm thấy da thịt mình nổi gà lông khi nhận ra rằng chiếc nhẫn kia không đơn thuần là trang sức mà chính là thiết bị kiểm soát dòng chảy năng lượng Trật Tự Ký Ức – thứ hắn từng mơ ước sở hữu trong suốt mười năm tu luyện ở kiếp cũ nhưng chưa bao giờ dám hy vọng đạt được.

Hệ thống của Vũ lại phát ra cảnh báo cấp độ cao hơn nữa, làm chói mắt hắn đến mức phải nhắm chặt đôi mí mắt mệt mỏi ấy vào khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi mở chúng trở lên tiếp tục quan sát tình hình đang diễn biến vượt xa mọi tính toán ban đầu đặt ra cho chuyến hành trình này vốn dĩ chỉ nhằm mục đích sinh tồn đơn thuần.

giờ đây lại vào những bí mật lớn lao hơn hẳn so với phạm vi cá nhân nhỏ bé của riêng mình nữa đấy chứ sao?

[ERROR LOG: Phát hiện đối tượng ưu tiên.]
[Danh xưng: Sứ Giả Trật Tư - Cấp độ A-rank (Ước tính)]
[Lưu ý: Không khuyến khích giao chiến trực tiếp.

Tỷ lệ sống sót dưới 12%.]

Con số mười hai phần trăm ấy lơ lửng trước mắt Vũ như một bản án tử hình treo ngược phía trên đầu hắn vậy kia chứ?

Hắn biết rõ quy tắc của trò chơi này từ rất lâu rồi đó là không bao giờ tin tưởng hoàn toàn vào những con số thống kê khô khan được đưa ra bởi chính cái hệ thống quái đản luôn cố tình giấu giếm chân tướng đằng sau mỗi nhiệm vụ giao phó cho người dùng cả khi mà sự thật phũ phàng nằm ngay trước mũi mình cũng chẳng ai muốn thừa nhận nó.

Vũ chậm rãi hạ thấp chiếc kiếm xuống thấp hơn nữa sao cho lưỡi dao song song với mặt đất nhằm giảm thiểu tối đa khả năng kích hoạt cơ chế tự bảo vệ của đối phương trong trường hợp xảy ra va chạm vật lý trực tiếp giữa hai bên tham gia vào cuộc đấu trí sắp tới đây chứ không phải là một trận đọ sức thuần túy dựa hoàn toàn vào lực lượng thể chất mạnh yếu hơn kém nhau quá lớn đến mức phi lý tưởng hóa chủ quan đơn giản chỉ vì muốn khẳng định cái tôi bản ngã nhỏ nhoi bé tí của chính mình thôi đâu.

“Ký ức,” Vũ lặp lại từ ngữ cuối cùng mà gã đàn ông vừa nói ra, giọng điệu bình tĩnh lạ thường trái ngược hoàn toàn với sự căng thẳng tột độ đang diễn ra bên trong nội tâm phức tạp đa chiều đầy rẫy những mâu thuẫn xung đột lợi ích cá nhân lẫn tập thể cộng đồng xã hội rộng lớn hơn nữa của cả một nền văn minh đứng trước bờ vực sụp đổ tan vỡ thành từng mảnh vụn nhỏ li ti không đáng kể gì so với tổng thể bức tranh toàn cảnh bao quát từ góc nhìn vĩ mô cao nhất có thể đạt được hiện tại thì sao?

“Ngươi muốn nói rằng ký ức của chúng ta đang bị đánh cắp?”

“Đánh cắp là một cách diễn đạt quá thô thiển,” Sứ Giả Trật Tư đáp lại, bước đi chậm rãi về phía Vũ dù khoảng cách giữa hai người họ vẫn còn khá xa để đảm bảo an toàn tương đối trước bất kỳ đòn tấn công bất ngờ nào có thể xảy ra trong chớp mắt.

cũng đủ gây chết người ngay lập tức nếu như không cẩn trọng tối đa mọi hành động cử chỉ nhỏ nhất của mình nữa chứ?

“Nó đang bị.

tái cấu trúc.

Để phù hợp với thực tại mới.”

“Thực tại mới?” Vũ nhíu mày, cảm giác bất an càng lúc càng lớn hơn trong lòng hắn ta đây này xem ra thì chuyện vừa rồi chưa dừng lại ở mức độ đơn giản dễ hiểu thông thường chút nào cả đâu đúng không bạn đọc yêu quý thân mến của chúng ta luôn luôn sẵn sàng đón nhận những câu chuyện thú vị hấp dẫn lôi cuốn người nghe đến cùng tận cùng giới hạn chịu đựng tinh thần thể chất lẫn trí tuệ sáng tạo đột phá mang đậm dấu ấn cá nhân độc đáo riêng biệt khác biệt so với dòng văn học phổ thông hiện nay đang tràn ngập trên thị trường nội địa cũng như quốc tế rộng lớn hơn nữa thì sao?...

Dan Liang hít thở sâu.

Không khí trong hang động lạnh lẽo và ẩm ướt bám vào da thịt như những ngón tay vô hình đang cố gắng kéo hắn xuống địa ngục.

Hắn không cần thiết phải nói chuyện với ai cả.

Những câu từ rập khuôn, sáo rỗng vừa rồi chỉ là cách để trấn an bản thân trước khi bước vào vùng đất cấm kỵ mà hệ thống đã cảnh báo đỏ rực.

Giờ đây, màn hình dữ liệu đang nhấp nháy yếu ớt phía sau mí mắt hắn không còn hiển thị những con số an toàn nữa.

Thay vào đó, một dòng chữ màu tím thẫm hiện lên: [CẢNH BÁO: NHIỄM TRÙNG TINH THẦN ĐANG TĂNG DẦN].

"Đừng huyên thuyên," Dan Liang tự nhủ trong đầu, giọng điệu lạnh băng cắt ngang những suy nghĩ hỗn loạn.

"Tập trung."

Hắn bước tiếp vào sâu hơn nữa.

Những bức tường đá xung quanh không còn là đá granit thô ráp như ở lối vào mà chuyển thành một loại vật chất đen bóng, trơn trượt và phát ra ánh sáng mờ ảo.

Khi hắn chạm tay lên đó, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khiến lông gà dựng đứng.

Hệ thống lại phát âm thanh bíp ngắn.

[Phân tích: Hợp chất hữu cơ chưa xác định.

Thành phần giống với mô sinh học bị biến dị].

"Biến dị?" Dan Liang nhíu mày.

Hắn nhớ rõ trong lịch sử thế giới cũ, khu vực này là một hầm kho cổ đại của triều đình trước khi sụp đổ.

Không có gì liên quan đến sinh vật sống cả.

thời gian không chỉ đảo ngược mà còn bị bóp méo theo cách hắn chưa từng lường trước được.

Hắn rút ra thanh kiếm nhỏ từ lưng lưỡi kiếm tỏa ra ánh sáng xanh nhạt đủ để chiếu sáng một phạm vi ba mét vuông.

Ánh sáng phản chiếu lên những bức tường đen bóng tạo thành những hình ảnh kỳ lạ, giống như những vết nứt đang bò lan rộng khắp nơi mỗi khi hắn di chuyển.

Đột nhiên, hệ thống im bặt.

Không phải lỗi kỹ thuật mà là sự tĩnh lặng chết chóc trước một cơn bão dữ dội.

Dan Liang dừng bước chân lại ngay lập tức.

Kinh nghiệm sống sót qua hai kiếp người dạy cho hắn rằng: Khi âm thanh biến mất trong môi trường nguy hiểm, nghĩa là kẻ săn mồi đã nhận ra con mồi nhưng chưa sẵn sàng tấn công hoặc đang chuẩn bị đòn quyết định.

Hắn quay lưng lại với lối vào và dựa sát vào bức tường lạnh lẽo.

Tim đập thình thịch trong lồng ngực như tiếng trống chiến trận.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung tối đa vào giác quan thứ sáu mà hệ thống đã mở khóa sau khi hắn vượt qua thử thách sinh tồn ở chương trước.

Không phải là bóng dáng của một con người hay quái vật thông thường.

Đó là cảm giác về sự hiện diện của một khối lượng lớn, nặng nề và đầy áp lực tinh thần.

Dan Liang ngẩng cổ lên cao nhất có thể, ánh mắt sắc bén quét qua khoảng không tối đen như mực phía trên trần hang động.

Tại đó, giữa những nhát đá nhọn hoắt treo ngược xuống giống như lưỡi dao hành quyết, một đôi mắt đỏ rực đang mở to nhìn thẳng vào hắn.

Đôi mắt ấy không có đồng tử chỉ là hai hố sâu thẳm chứa đựng sự điên cuồng và trí tuệ cổ xưa đã bị bởi thời gian dài cô lập trong bóng tối.

Hệ thống hét lên: [NGUY HIỂM TỐI CAO!

MỤC TIÊU PHÁT HIỆN.

ĐÁNH GIÁ SỨC MẠNG: CẤP ĐỘ QUỶ KHỦC].

Dan Liang không hoảng loạn.

Hắn đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ khi bước vào hang động.

Thay vì nhảy ra xa để né tránh, hắn lao thẳng về phía trước với tốc độ tối đa mà cơ thể hiện tại có thể đạt được.

Đây là chiến thuật điên rồ nhất nhưng cũng hiệu quả nhất trong tình huống này: Khi kẻ thù đang tập trung toàn bộ sự chú ý và năng lượng vào việc định vị mục tiêu từ xa thì khoảng cách gần sẽ trở thành điểm mù của chúng.

Một cái bóng đen sượt qua đầu hắn, mang theo luồng khí lạnh giá khiến tóc tai bay phất phơ.

Nếu chậm trễ thêm một giây nữa, chiếc cổ của Dan Liang đã bị xé ra đôi bởi móng vuốt khổng lồ từ trên cao lao xuống.

Hắn trượt dài trên mặt đất trơn trượt, va chạm mạnh vào một cột đá nhỏ nằm ngang trước khi kịp dừng lại.

Cơn đau nhói lên ở vai trái nhưng hắn bỏ qua nó hoàn toàn.

Bây giờ không phải lúc để nghĩ đến vết thương.

Hắn cần thông tin.

Phân tích điểm yếu của sinh vật này ngay!" Dan Liang gầm lên trong tâm trí, giọng nói run rẩy vì adrenaline và nỗi sợ hãi tột cùng.

[ĐANG PHÂN TÍCH.

LỖI DỮ LIỆU KHÔNG ĐỦ.

YÊU CẦU TIẾP CẬN NGUYÊN TỐ SINH HỌC].

"Khốn thật!" Dan Liang chửi thầm trong đầu, mồ hôi lạnh túa ra trên trán.

Hắn quay người lại và nhìn thấy sinh vật đó đang bay lượn giữa không trung giống như một con dơi khổng lồ nhưng với thân hình dài hơn ba mét và bốn cánh màng máu tươi ướt át dính đầy những chất lỏng nhờn nhớt màu xanh lá cây phát sáng.

Đó là thứ mà hệ thống gọi là 'Quỷ Khốc'.

Một loài sinh vật được tạo ra từ sự kết hợp giữa linh hồn người chết chưa siêu thoát và năng lượng âm u tích tụ trong hang động qua hàng trăm năm.

Chúng không chỉ mạnh về thể chất mà còn tấn công trực tiếp vào ý chí của nạn nhân.

Dan Liang biết mình không thể thắng cuộc chiến này bằng sức mạnh thuần túy nếu đối phương quyết tâm hạ gục hắn ngay lập tức.

Hắn cần một lối thoát hoặc ít nhất là gây ra đủ nhiều hỗn loạn để có thời gian suy nghĩ bước đi tiếp theo.

Hắn đưa tay vào túi áo lấy ra một quả cầu ánh sáng do hệ thống cấp phát sau khi hoàn thành nhiệm vụ phụ trước đó.

Vật phẩm này ban đầu được mô tả chỉ dùng để chiếu sáng trong bóng tối nhưng Dan Liang nghi ngờ rằng nó còn tiềm năng khác nếu sử dụng đúng cách.

Hắn ném quả cầu lên cao ngay chính giữa khoảng không nơi con quái vật đang bay lượn quanh tìm kiếm vị trí của hắn lần nữa.

Ánh sáng trắng xoá bùng nổ rực rỡ làm choáng váng cả hang động nhỏ hẹp xung quanh.

Con quỷ khốc bị kích thích mạnh mẽ bởi ánh sáng chói chang nên nó phóng xuống với tốc độ kinh hoàng nhắm thẳng vào nguồn phát ra tia sáng ấy thay vì tìm kiếm con mồi đang ẩn nấp dưới đất lạnh lẽo và ẩm ướt kia nữa đâu đấy gần đó bên cạnh những đống đá vỡ vụn tan tành khắp nơi xung quanh đây rồi nào biết đâu ta sẽ thấy được điều gì bất ngờ hơn nữa khi mọi chuyện đã đi đến tận cùng giới hạn chịu đựng tinh thần thể chất lẫn trí tuệ sáng tạo đột phá mang đậm dấu ấn cá nhân độc đáo riêng biệt khác biệt so với dòng văn học phổ thông hiện nay đang tràn ngập trên thị trường nội địa cũng như quốc tế rộng lớn hơn nữa thì sao?

Nhưng khi hắn mở cuốn sách ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.

Hắn mở cuốn sách, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.

Một vệt máu tươi đang loang rộng trên trang giấy, mang mùi thơm của linh hồn hắn vừa thiêu đốt.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập