Chương 6

Cảm giác đầu tiên không phải là đau đớn, mà là sự vắng mặt.

Vũ nhìn xuống bàn tay mình, nơi những ngón tay đang dần trở nên trong suốt như khói sương.

Không có máu, không có thịt, chỉ còn lại những đường viền xanh lục nhấp nháy trên nền đen của màn hình ảo.

Đây là hiệu ứng của "Vết Nứt Thời Gian" – cái giá phải trả cho việc can thiệp vào dòng chảy nhân quả mà thế giới này không cho phép.

Hệ thống ghi chép lỗi trong đầu anh réo lên liên tục, một chuỗi mã nhị phân hỗn loạn: `[Lỗi kết nối: Thực thể không hợp lệ]`, `[Đang cố gắng khôi phục: 12%]`, `[Cảnh báo: Sự hiện diện của người dùng bị phát hiện bởi môi trường]`.

Vũ hít một hơi sâu, mùi sắt gỉ và bụi ẩm từ căn hầm ngầm cũ len vào phổi.

Anh không hoảng loạn.

Sự bình thản này xuất phát từ kiếp trước, khi anh đã từng chứng kiến những người trùng sinh khác bị thế giới "chấp nhận" rồi sau đó bị xóa sổ chỉ vì một cái nhìn lạ lùng.

Anh đưa tay lên, chạm vào lớp da kỹ thuật số do System cấp phát.

Đó là một lớp màng vô hình, mỏng manh như màng nhện, bao phủ lấy cơ thể anh để đánh lừa các cảm biến sinh học của Hội Đồng.

Lớp da này không che giấu hoàn toàn Vết Nứt, mà chỉ làm mờ nó đi, biến Vũ thành một "người bình thường" có chỉ số sức khỏe thấp nhất – F-rank, đúng như hồ sơ giả mà anh đã tạo ra.

"Đừng nhìn vào mắt tôi," Vũ lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc.

Anh bước ra khỏi bóng tối của căn hầm, nơi ánh sáng duy nhất đến từ một bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy gần chết.

Bước chân anh nặng nề, không phải vì mệt mỏi, mà vì trọng lực của thế giới này dường như đang cố gắng kéo anh xuống vực thẳm.

Mỗi bước chân là một cuộc chiến với ý thức hệ của Aethelgard.

Anh cảm nhận được sự kỳ thị từ chính không khí xung quanh.

Những bức tường bê tông nứt nẻ dường như thì thầm, những con chuột chạy qua lại dừng lại nhìn anh với ánh mắt cảnh giác, như thể chúng cũng biết anh là một dị bản.

Anh cần một nơi ẩn náu.

Không phải để trốn chạy, mà để suy nghĩ.

Hệ thống đưa ra một gợi ý: "Tìm kiếm điểm neo thời gian." Điểm neo là những nơi mà ý chí của người trùng sinh mạnh nhất, nơi mà Vết Nứt ít ảnh hưởng nhất.

Trong ký ức kiếp trước, Vũ nhớ rõ một địa điểm như vậy: Cửa hàng đồ cổ của Kael.

Kael không phải là một anh hùng, cũng không phải là kẻ phản diện.

Anh ta chỉ là một người buôn bán những kỷ vật của quá khứ, những thứ mà Hội Đồng coi là "rác thải ký ức".

Nhưng với Vũ, những món đồ đó là chìa khóa.

Vũ đi qua những con hẻm tối om của khu ổ chuột.

Những bóng người lảng vảng trong đêm, họ mặc những bộ đồ rách rưới, mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và sợ hãi.

Khi Vũ đi qua, họ tránh xa anh, không phải vì sợ hãi anh, mà vì sợ hãi những gì anh đại diện.

Một người phụ nữ già nua ngồi trước cửa nhà, nhìn Vũ bằng ánh mắt trống rỗng.

"Kẻ lạ mặt," bà ta thì thầm, miệng mấp máy nhưng không thành tiếng.

Vũ không đáp lại.

Anh biết rằng bất kỳ phản ứng nào cũng có thể kích hoạt cơ chế "sửa chữa" của thế giới.

Anh chỉ đi thẳng, bước qua những vũng nước đen ngòm, hướng về khu chợ đen nơi Kael thường bán hàng.

Khi đến nơi, Vũ dừng lại trước một cánh cửa gỗ mục nát.

Anh gõ ba tiếng, một nhịp điệu cụ thể: chậm, nhanh, chậm.

Đó là mật mã của kiếp trước, một dấu hiệu nhận biết duy nhất giữa biển người dưng nước lã.

Cánh cửa mở ra, để lộ một căn phòng lộn xộn với vô số đồng hồ treo tường, tất cả đều chỉ những giờ khác nhau.

Mùi hương của giấy cũ và dầu máy tỏa ra ngào ngạt.

Kael ngồi sau bàn làm việc, lưng còng xuống, đôi tay run rẩy đang sửa một chiếc đồng hồ bỏ túi.

Ông ta không ngẩng lên, nhưng Vũ biết rằng ông ta đã biết anh đến từ lâu.

"Anh đến muộn hơn tôi nghĩ," Kael nói, giọng nói trầm ấm nhưng đầy vẻ mệt mỏi.

Ông ta đặt chiếc kìm xuống, lau mồ hôi trên trán bằng một chiếc khăn tay màu xám.

"Vết Nứt của anh đang lan rộng, phải không?

Tôi có thể nghe thấy tiếng động của nó.

Giống như một chiếc radio bị nhiễu sóng, cứ thế...

zzzzt..."

Vũ ngồi xuống ghế đối diện, cảm giác chiếc ghế gỗ cứng nhắc cạ vào xương sống.

Anh không phủ nhận.

"Nó đang cố gắng xóa bỏ tôi.

Hệ thống nói rằng tôi là một lỗi hệ thống."

Kael bật cười, một tiếng cười khô khan, không có chút niềm vui nào.

"Lỗi hệ thống?

À, đúng vậy.

Thế giới này là một cỗ máy, và anh là một mảnh ghép thừa.

Nhưng anh không hiểu, Vũ à.

Anh không phải là người đầu tiên.

Tôi đã thấy nhiều người như anh trước kia.

Những kẻ nhìn lên bầu trời với ánh mắt của người đã chết, những kẻ nói những điều mà không ai hiểu."

Ông ta đứng dậy, đi về phía một kệ sách đầy bụi.

Kael lấy ra một cuốn nhật ký cũ, bìa da đã bong tróc.

"Đây là của người thứ ba.

Anh ta cũng có một hệ thống, giống như anh.

Nhưng anh ta không sống sót.

Hội Đồng đã tìm ra anh ta, và họ đã 'sửa chữa' anh ta."

Vũ mở cuốn nhật ký ra.

Những dòng chữ nguệch ngoạc, viết bằng mực xanh đen, kể về một cuộc đời ngắn ngủi.

Người viết, một cậu bé mười sáu tuổi, đã tái sinh sau một vụ tai nạn xe hơi.

Cậu ta đã cố gắng thay đổi số phận, cứu những người mà kiếp trước đã chết.

Nhưng mỗi lần cậu ta thay đổi một điều, thế giới lại phản ứng mạnh mẽ hơn.

Những tai nạn bất ngờ, những cái chết vô cớ, và cuối cùng là sự xuất hiện của những "Thanh Tra" – những kẻ săn lùng người trùng sinh.

"Anh ấy đã viết rằng thế giới này không muốn thay đổi," Vũ đọc to, giọng nói run rẩy.

"Rằng Trật Tự Ký Ức là một vòng lặp.

Nếu chúng ta phá vỡ nó, chúng ta sẽ phá vỡ chính bản thân mình."

Kael gật đầu, ánh mắt buồn bã.

Nhưng có một điều mà cậu bé đó không biết.

Và có lẽ, anh cũng chưa biết."

Ông ta nhìn Vũ chăm chú, đôi mắt đục ngà nhưng sắc sảo.

"Hội Đồng không chỉ săn lùng người trùng sinh để duy trì trật tự.

Họ săn lùng họ để thu thập 'Vết Nứt'.

Mỗi khi một người trùng sinh bị tiêu diệt, Vết Nứt của họ bị hấp thụ vào lõi của Hội Đồng.

Đó là nguồn năng lượng duy nhất để duy trì 'Trật Tự Ký Ức'.

Vũ à, anh không phải là một lỗi.

Anh là nhiên liệu."

Vũ cảm thấy lạnh sống lưng.

Thông tin này thay đổi mọi thứ.

Nếu anh bị tiêu diệt, anh sẽ không biến mất mà sẽ trở thành một phần của kẻ thù.

Hệ thống trong đầu anh im bặt, như thể nó cũng đang xử lý thông tin mới này.

`[Cảnh báo: Dữ liệu mới được giải mã]`, `[Mục tiêu thay đổi: Không chỉ là sống sót, mà là phá vỡ vòng lặp]`.

"Tại sao anh nói với tôi điều này?" Vũ hỏi, giọng nói lạnh lùng.

"Vì tôi là một người bán đồ cổ," Kael mỉm cười, một nụ cười đau khổ.

"Tôi biết giá trị của những thứ bị lãng quên.

Và anh, Vũ, là thứ bị lãng quên nhất.

Tôi không thể cứu anh.

Nhưng tôi có thể cho anh một lựa chọn."

Ông ta đưa cho Vũ một chiếc chìa khóa bằng đồng, gỉ sét.

"Đây là chìa khóa của kho chứa dưới hầm của cửa hàng.

Bên trong đó là những thứ mà Hội Đồng không bao giờ tìm thấy.

Có thể nó không giúp anh chiến thắng, nhưng nó sẽ giúp anh hiểu rõ hơn về kẻ thù của mình."

Vũ cầm lấy chiếc chìa khóa.

Nó nặng hơn anh tưởng, như thể nó chứa đựng cả một khối lượng ký ức.

"Cảm ơn," anh nói, nhưng lời cảm ơn nghe có vẻ xa lạ.

"Đừng cảm ơn tôi," Kael quay lưng lại, tiếp tục sửa chiếc đồng hồ.

"Hãy tự cứu lấy chính mình.

Và nhớ đấy, đừng tin vào bất kỳ ai, kể cả chính mình."



Vũ rời khỏi cửa hàng Kael khi trời vừa hửng sáng.

Ánh nắng ban mai chiếu xuống khu ổ chuột, nhưng nó không mang lại sự ấm áp.

Thay vào đó, nó phơi bày sự tàn khốc của thế giới này.

Những bức tường với những dòng chữ bôi xóa, những xác chết chưa được chôn cất, và những ánh mắt đờ đẫn của người dân.

Vũ cảm thấy mình như một bóng ma, đi giữa thế giới của những người sống nhưng không thực sự tồn tại.

Anh cầm chiếc chìa khóa trong tay, cảm nhận được sự rung động nhẹ từ nó.

Hệ thống cảnh báo: `[Phát hiện dấu hiệu theo dõi: Hội Đồng Trật Tự]`.

Vũ quay đầu lại, nhìn thấy một chiếc trực thăng không người bay lơ lửng trên cao.

Nó không có súng, không có camera, chỉ có một loa phát thanh.

Tiếng nói của một người phụ nữ vang lên, dịu dàng nhưng đáng sợ: "Công dân Vũ, vui lòng dừng lại.

Chúng tôi chỉ muốn nói chuyện với bạn.

Để giúp bạn hòa nhập."

Vũ không dừng lại.

Anh lao vào một con hẻm tối, nơi những bóng người đang tụ tập.

Đó là Phong Trào Kháng Chiến.

Họ là những người bị áp bức, những người bị Hội Đồng coi là "rác thải xã hội".

Họ không có vũ khí hiện đại, chỉ có những thanh sắt gỉ sét và những nắm đấm chai sạn.

Nhưng ánh mắt họ rực lửa.

Một người đàn ông to lớn bước ra từ đám đông.

Anh ta nhìn Vũ với sự tôn trọng pha lẫn hy vọng.

"Anh là người được tiên tri," anh ta nói, giọng nói trầm đục.

"Người sẽ lật đổ chế độ này."

Vũ lắc đầu.

"Tôi không phải là ai cả.

Tôi chỉ là một kẻ sống sót."

"Đừng phủ nhận," người đàn ông bước lại gần, áp sát Vũ.

"Chúng tôi đã chờ anh từ lâu.

Thế giới này đang chết dần chết mòn.

Trật tự của họ là một nhà tù.

Anh có thể phá vỡ nó.

Hãy gia nhập chúng tôi.

Chúng tôi sẽ giúp anh."

Vũ nhìn vào ánh mắt của người đàn ông.

Anh thấy sự tuyệt vọng, sự tin tưởng mù quáng.

Họ coi anh là "Messiah", một vị cứu tinh sẽ mang lại tự do.

Nhưng Vũ biết rằng điều đó không đúng.

Phong Trào Kháng Chiến cũng sai.

Họ muốn phá hủy trật tự, nhưng họ không biết xây dựng cái gì thay thế.

Họ chỉ muốn trả thù, muốn hủy diệt.

Nếu Vũ gia nhập họ, anh sẽ chỉ trở thành một công cụ cho sự hận thù.

"Mỗi phe đều sai," Vũ nghĩ trong đầu.

"Hội Đồng muốn duy trì sự kiểm soát bằng cách tiêu diệt sự thay đổi.

Phong Trào muốn hủy diệt sự kiểm soát bằng cách phá hủy mọi thứ.

Cả hai đều dẫn đến sự hủy diệt."

Anh cần một con đường thứ ba.

Một con đường mà không ai trong số họ nghĩ đến.

Vũ nhìn lên bầu trời, nơi con mắt khổng lồ của Hội Đồng vẫn đang mở to.

Anh cảm thấy sự giận dữ bùng lên trong lòng, không phải vì hận thù, mà vì sự bất công.

Thế giới này không xứng đáng với sự tồn tại của nó.

"Không," Vũ nói, giọng nói kiên quyết.

"Tôi không gia nhập các anh.

Và tôi cũng không đầu hàng Hội Đồng."

Người đàn ông to lớn nhíu mày.

"Vậy anh định làm gì?"

Vũ mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng.

"Tôi sẽ viết lại luật chơi."



Cuộc đối đầu diễn ra tại Quảng trường Ký Ức, nơi trung tâm của thành phố.

Vũ bị bao vây bởi hai lực lượng.

Một bên là Hội Đồng, với những Thanh Tra mặc áo choàng trắng, mặt nạ vô cảm.

Bên kia là Phong Trào Kháng Chiến, với những vũ khí thô sơ nhưng đầy căm hận.

Vũ đứng giữa, cảm thấy nhỏ bé như một hạt cát giữa biển cả.

"Bản gốc" của Vũ xuất hiện.

Không phải là một phiên bản khác của anh, mà là chính Vũ của kiếp trước, người đã sống đến cuối cùng trước khi bị Hội Đồng tiêu diệt.

Hắn không hung dữ, không giận dữ.

Hắn đứng đó với sự bình thản đáng sợ, như một cỗ máy.

"Vũ," Bản gốc nói, giọng nói không có cảm xúc.

"Anh đã cố gắng thay đổi số phận.

Nhưng anh không thể.

Thế giới này cần trật tự.

Anh là biến số.

Và biến số phải bị loại bỏ."

Vũ nhìn hắn.

Anh không thấy sợ hãi.

Anh thấy sự thương hại.

"Anh nghĩ anh là người bảo vệ trật tự," Vũ nói.

"Nhưng anh chỉ là nô lệ của nó.

Anh đã chết một lần, và bây giờ anh đang sống lại để tiếp tục làm nô lệ."

Bản gốc không đáp lại.

Hắn ra lệnh cho các Thanh Tra bắt giữ Vũ.

Nhưng trước khi họ có thể tiến lại gần, Hệ thống trong đầu Vũ đột ngột thay đổi.

Giao diện cũ biến mất, thay vào đó là một màn hình màu đen với dòng chữ màu đỏ:

`[Hệ thống Ghi Chép Lỗi: Đã kích hoạt chế độ Administrator]`
`[Truy cập vào mã nguồn thế giới: Cho phép]`
`[Lệnh: Đảo ngược quy trình xóa bỏ]`

Vũ cảm thấy một luồng năng lượng vô tận chảy qua cơ thể anh.

Anh không còn là một người trùng sinh bình thường.

Anh là một phần của thế giới, một lỗi hệ thống đã chiếm quyền điều khiển.

Vũ giơ tay lên, và mọi người xung quanh dừng lại.

Các Thanh Tra, Phong Trào, cả Bản gốc, tất cả đều đông cứng.

"Anh không thể làm điều đó," Bản gốc nói, lần đầu tiên giọng nói của hắn run rẩy.

"Anh sẽ phá hủy chính mình."

"Không," Vũ nói, ánh mắt sáng rực.

"Tôi sẽ sửa chữa nó."



Vũ nhắm mắt lại, tập trung vào dòng mã nguồn đang chảy qua ý thức anh.

Anh cảm thấy sự đau đớn tột cùng, như thể mỗi tế bào trong cơ thể anh đang bị xé toạc.

Nhưng anh không dừng lại.

Anh viết lại một dòng lệnh, một lệnh đơn giản nhưng mạnh mẽ: `[Xóa bỏ khái niệm 'Trật Tự Ký Ức']`.

Thế giới xung anh bắt đầu rung chuyển.

Những bức tường, những con người, cả bầu trời đều vỡ vụn thành những mảnh vỡ ánh sáng.

Vũ mở mắt lần cuối, nhìn thấy Bản gốc đang cười – một nụ cười không có cảm xúc, giống hệt nụ cười của AI.

Nhưng trước khi ý thức hoàn toàn tắt, Vũ thấy một dòng chữ nhỏ trên cổ tay Bản gốc: *"Tìm kiếm người sáng thực sự."*

Vũ tỉnh dậy trong một môi trường hoàn toàn khác.

Không còn là Aethelgard.

Không còn là hệ thống.

Anh đứng trước một cánh cửa màu trắng, và phía sau nó là một giọng nói quen thuộc, một giọng nói mà anh đã nghe trong ký ức kiếp trước.

"Chào mừng trở về, Vũ.

Chúng tôi đã chờ anh."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập